Vài ngày sau, bà mối Vương Nguyệt Mai chính thức đến nhà.
Bà mang theo bát tự sinh thần của Lục Tùy. Vì Lục Tùy là con nuôi, nên ngày tháng sinh cũng không thật sự chính xác, cho nên phần xem bát tự này chỉ làm qua loa theo nghi lễ. Bà cũng lấy luôn bát tự của Hạ Thanh Đào để bên Lục gia chọn ngày tốt.
Sau đó, bà mối đưa ra danh sách sính lễ, nói rằng nếu bên nhà gái thấy không có vấn đề gì, thì sẽ chọn ngày đẹp để sang nhà chính thức dạm hỏi.
Lục gia rất coi trọng chuyện cưới xin, còn cẩn thận nhờ người có học trong thôn viết bản danh sách sính lễ. Hạ Thanh Đào vốn biết chữ, nhưng mẫu thân của y nói tự mình đọc thì không hợp lễ nghi, nên gọi A Công – người lớn tuổi, có uy trong thôn đến đọc.
"Sính lễ 20 lượng bạc, một cặp vòng trang sức, một cặp chim nhạn, hai cân trà, hai cân táo đỏ, óc chó và các loại quả khô khác, sáu lượng chỉ màu."
Mặc dù đang vào mùa thu hoạch, nhưng vì hôm nay có bà mối đến dạm hỏi. Mà đối tượng lại chính là Hạ Thanh Đào, người từng khiến bao người bàn tán nên hàng xóm kéo tới xem rất đông. Nghe đến một loạt sính lễ như thế, ai cũng tấm tắc khen: "Nhà Thanh Đào Nhi đúng là có phúc, được nhà trai quý như vàng! Lễ hỏi nhiều đến thế kia!"
"Phải đó, riêng 20 lượng bạc là đã thấy ghê gớm rồi. Ngoài Hạ Miên ra, có ai từng được sính lễ lớn như vậy chưa?"
"Ta chỉ nghe nói mấy nhà giàu trên trấn mới đón dâu bằng chim nhạn, chứ nhà nông thì toàn mang vịt cho có lệ!"
"Đúng rồi, nghe nói nhà trai mang cặp chim nhạn làm sính lễ ta cũng thấy bất ngờ. Thanh Đào gả cho nhà nào mà có tiền dữ vậy trời!"
Sính lễ nhiều như vậy, nhà Hạ Thanh Đào đương nhiên cảm thấy rất hài lòng. Đồng thời cũng đưa ra danh sách của hồi môn. Danh sách này chính tay Hạ Thanh Đào viết, sau khi cả nhà bàn bạc vào mấy đêm trước:
Sáu mẫu ruộng, hai bộ chăn nệm, hai rương gỗ, một cặp thùng thiếc, một cặp thùng "con cháu đầy nhà", tám cân bông, mười cân đường mía.
Vì đây là chuyện cưới hỏi, nên của hồi môn và sính lễ đều lấy số chẵn cho may mắn. Ngoài ruộng đất ra, những vật khác đều có ý nghĩa riêng: thùng thiếc tượng trưng "tiền vô như nước", thùng con cháu tượng trưng "đông con đông phúc", bông và đường mía tượng trưng cho cuộc sống sung túc ngọt ngào. Còn sáu mẫu ruộng ấy là do cha của Hạ Thanh Đào bỏ ra 7 lượng bạc để mua đất bên Lục gia, một phần là để bù cho nhà chồng thiếu ruộng, phần nữa là để Hạ Thanh Đào có tiếng nói ở nhà chồng. Vì của hồi môn thì nhà chồng không có quyền đụng đến.
Hạ Thanh Đào thấy vậy thì rất cảm động. Một ca nhi được người nhà chuẩn bị cho của hồi môn, có cả ruộng đất là điều chỉ có ở mấy nhà địa chủ phú hộ. Còn bình thường, chuyện cưới gả chỉ cần giường nệm và ít đồ dùng là đủ mát mặt rồi. Bởi vậy, phụ thân và mẫu thân thương yêu y đến nhường nào.
Sau khi điều chỉnh lại danh sách sính lễ, bà mối liền rời đi. Bà ấy nói sẽ chọn ngày tốt để đến nhà gái hạ lễ và xin ngày cưới chính thức.
Vừa hay lúc này cũng gieo xong vụ đông mạch, trong nhà không còn bận rộn như trước, Hạ Thanh Đào bắt đầu tự tay thêu chăn cưới.
Trước kia y từng thêu chăn cưới cho tẩu tẩu và ca ca, ai xem qua cũng khen đẹp. Thím mợ trong thôn đều trầm trồ, nên lần cưới xin này không cần mua sẵn mà tự tay thêu là được. Mẫu thân của y nói nhà họ Lục thường chọn ngày cưới vào tháng Chạp, nên giục y tranh thủ thêu cho kịp.
Y định thêu một đôi uyên ương hí thủy và một cặp sen nở hoa. Hai mẫu này đều là kiểu y thêu quen tay, chỉ cần mất vài ngày là xong.
Dạo này mỗi lần ra ngoài gặp các thím trong thôn, ai cũng khen y có mắt nhìn người, vì được gả cho người thật thà tử tế. Dĩ nhiên, cũng có người ghen tị nói nhà Lục Tùy nghèo như vậy mà đưa được sính lễ lớn như thế. Nói không chừng là Lục Tùy vay mượn khắp nơi, sau này lấy về có khổ cũng phải tự gánh.
Nhưng tâm trạng của Hạ Thanh Đào đang rất tốt, nên chỉ nghe lời hay mà bỏ qua lời chua. Dù sao y thật lòng thích Lục Tùy, mà dù có khổ thì cũng đỡ hơn gả cho một tú tài suốt ngày ăn đói mặc khát mà còn bị người ta khinh thường.
Đến ngày 21 tháng 10, nhà trai cuối cùng cũng đến hạ lễ chính thức.
Theo tục lệ, khi đến hạ lễ thì ngoài bà mối ra còn phải có chú rể và phụ thân của chú rể đi cùng. Vì phụ thân của Lục Tùy đã mất, nên người đi cùng là đại bá của hắn. Đại bá là người điềm đạm, nói năng lễ độ, trông thật thà, đáng mến.
Sau khi chuyển hết sính lễ từ xe đẩy xuống, Lục Tùy bước đến trước mặt mẫu thân của Hạ Thanh Đào, nói: "Thím, hộp nữ trang này còn trống, con muốn để Tiểu Đào tự mình chọn một đôi. Không biết Tiểu Đào có chịu cùng con lên trấn được không? Ca ca và tẩu tẩu cũng sẽ đi cùng."
Lục Tùy chu đáo đến thế, mà hai người đã đính hôn rồi nên chuyện này cũng không cần tránh né gì. Huống chi đi cùng còn có Hạ Thanh Khê và Hạnh Hoa, nên càng không cần phải lo lắng. Trần Hà Hương liền nói: "Vậy cũng tốt. Mai ta kêu Thanh Khê xin nghỉ nửa buổi, để bốn đứa cùng đi."
"Dạ, con cảm ơn."
"Khách sáo gì chứ." Trần Hà Hương cười: "Đi đường mệt rồi, con mau vào ăn sáng đi."
Lục Tùy cùng đại bá và bà mối cùng ngồi xuống ăn điểm tâm. Hạ Thanh Đào thì vào bếp bưng khay thức ăn ra. Hôm nay, y mang điểm tâm vào nhà chính.
Lục Tùy vẫn mặc bộ đồ đen như mọi lần, nhưng lần này là ban ngày. Lúc này nhìn kỹ càng thấy hắn càng đẹp, nét mặt tuấn tú rõ ràng hơn dưới ánh sáng.
Lục Tùy vẫn không cười, nhưng ánh mắt của hắn luôn dừng lại trên mặt y. Ánh mắt ấy không khiến Hạ Thanh Đào khó chịu, mà ngược lại làm lòng y vui như mở hội.
Lần này ở chính là nhà của y, Hạ Thanh Đào không còn lúng túng như trước. Y đặt khay thức ăn lên bàn, mỉm cười nói: "Đại bá, thím Nguyệt Mai, mời mọi người dùng bữa."
"Ừ, cảm ơn con." Đại bá có phần rụt rè, mỉm cười đáp lời.
Còn bà mối Vương Nguyệt Mai thì cười nói đùa: "Thanh Đào Nhi, sao con không mời A Tùy ăn đi? Người ta sáng sớm đã dậy, bận rộn từ đầu tới giờ rồi đó!"
Mọi người trong nhà đều bật cười vui vẻ.
Hạ Thanh Đào không giấu nổi ý cười bên khóe môi, hai má nóng bừng. Y không dám nhìn Lục Tùy, chỉ lầm bầm: "Chuyện ăn uống hắn tự lo được, cần gì phải để con tiếp đãi."
Nói rồi y vội xoay người đi ra ngoài.
Lễ đính hôn từ xưa đến nay chỉ dùng bữa sáng, không ăn cơm trưa. Nên sau khi ăn điểm tâm xong, hai bên gia đình liền ngồi lại thống nhất ngày thành hôn và định vào ngày 18 tháng Chạp.
Đại bá nhà Lục gia nói ngày này là do mẫu thân Lục Tùy đi xem thầy bói, bảo là tốt nhất. Nếu không lấy ngày này thì phải đợi sang tận tháng Ba năm sau mới có ngày đẹp.
Người nhà họ Hạ cũng cảm thấy ngày này hợp lý. Bởi vì giữa tháng Chạp là lúc mùa vụ đã xong, mọi người đều rảnh rỗi. Nếu chọn muộn hơn, ai cũng bận rộn chuẩn bị Tết. Mà nếu lùi đến mùa xuân, ai nấy lại bận cày cấy, e là không ai giúp gì được.
Lúc Lục gia chuẩn bị ra về, Trần Hà Hương đưa cho Lục Tùy một bọc bạc 5 lượng:
"15 lượng nhà ta xin nhận, còn 5 lượng này con mang về mà sắm sửa thêm đồ dùng. Dọn sang nhà mới, tiêu xài cũng không ít."
Lục Tùy hơi khựng lại, còn đại bá của hắn thì cuống lên: "Làm sao được! Số bạc này là đưa cho bên nhà gái, sao có chuyện lấy về được chứ!"
Trần Hà Hương dịu giọng, ánh mắt vẫn rất chân thành: "Thôi nào, nhà ta không phải dạng người bán ca nhi. Tiền bạc không quan trọng, chỉ mong hai đứa sống với nhau tốt là được. Ông đừng để Tiểu Đào phải vất vả chuyện cơm áo nữa."
Nói rồi, bà quay sang nhìn Lục Tùy dịu dàng tiếp lời: "Con cứ cầm đi. Về sau đều là người một nhà, có gì thì giúp đỡ lẫn nhau. Con đừng khách sáo."
Lục Tùy nhìn gương mặt hiền hậu của bà, cuối cùng cũng không từ chối nữa, chỉ quay sang Hạ Thanh Đào và nói: "Mai sáng ta đến đón ngươi."
Rõ ràng là cả ca ca và tẩu tẩu cùng đi, vậy mà hắn lại nói: ta đến đón ngươi.
Hạ Thanh Đào bối rối cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân mình, khẽ đáp: "Vâng."
Người nhà Lục gia đi rồi, chuyện hôn nhân coi như đã định.
Trái tim của Hạ Thanh Đào vẫn đập rộn ràng, trong lòng ngập tràn mong đợi. Cứ nghĩ tới ngày mai được cùng Lục Tùy đi chọn trang sức, y lại mong sao trời sáng thật nhanh.
Tối đó, mẫu thân của y còn vào phòng dặn dò: "Tuy A Tùy là người có lòng, nhưng con cũng đừng tiêu hoang quá. Trang sức chỉ cần chọn món nào vừa tay là được. Bây giờ mua cho sướng tay, nhưng khi gả qua rồi thì người khổ vẫn là con."
"Con biết mà, nương." Hạ Thanh Đào lại gần ôm lấy cánh tay mẫu thân, nũng nịu: "Nương gọi hắn là A Tùy, còn giữ tiền cho hắn nữa. Rốt cuộc con là con ruột hay hắn mới là con ruột của nương vậy?"
Trần Hà Hương bật cười, đưa tay gõ nhẹ vào trán Hạ Thanh Đào: "Con tưởng ta không lo cho con chắc? Chưa gả cho người ta mà đã lo tiêu hết tiền, mai mốt chỉ có mà húp gió Tây Bắc mà thôi!"
"Hì hì." Ở trước mặt mẫu thân, Hạ Thanh Đào trở nên gan to vô cùng: "Hắn đẹp trai như vậy, dù có uống gió Tây Bắc con cũng cam lòng."
Trần Hà Hương nghe xong cười không ngớt: "Con thật là..."