Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 133

Tháng 5 giữa mùa, thời tiết ngày càng oi bức. Bụng của Hạ Thanh Đào đã lớn, lại mang thai nên thấy nóng hơn người thường.

Vân Nương sợ y vất vả, liền dọn sang ở cùng để tiện chăm nom. Chính Lục Diêm là người đề nghị trước: "Nương à, a tẩu bụng lớn như thế mà ở nhà một mình thì nguy hiểm lắm. Hay là nương dọn qua ở chung với a tẩu đi. Con lớn rồi, tự lo cơm nước, giặt giũ được mà."

Vốn dĩ, Vân Nương đã có ý nghĩ ấy, nghe Lục Diêm nói liền đồng ý ngay.

Từ đó, Hạ Thanh Đào chỉ lo việc nấu nướng, còn lại mọi việc đều để Vân Nương gánh vác.

Nhưng đến mấy tháng cuối, Hạ Thanh Đào càng cảm thấy không dễ chịu gì: bụng nặng, lưng đau, chân phù, ban đêm thì hay bị chuột rút. Thân thể khó chịu, làm việc cũng chậm chạp, ngồi lâu càng mỏi.

Lục Tùy nhìn thấy cảnh ấy mà đau lòng không thôi, chỉ tự nhủ trong lòng: sau này phải kiếm thêm tiền, để Tiểu Đào được sống thoải mái. Nếu có người hầu hạ, Tiểu Đào sẽ không phải chịu cực như thế này nữa.

Ngoài ruộng, lúa đang trổ bông. Khoảng thời gian này là giai đoạn quan trọng nhất, nên hắn đều ra đồng làm cỏ, tát nước, bận túi bụi từ sáng đến tối.
***

Một hôm, Hạ Thanh Đào và Vân Nương ngồi dưới mái hiên nhặt rau, lột đậu, vừa làm vừa trò chuyện.

"Vừa rồi A Hương ghé qua chơi." Vân Nương nói: "Hỏi ta xem A Diêm có ưng ai chưa. Bà ấy nói bên nhà mẹ đẻ có đứa cháu gái, xinh xắn, khéo tay. Nếu A Diêm chịu, có thể cho hai đứa gặp mặt thử."

"Nhanh vậy mà đã có người nhắc đến rồi à?" Hạ Thanh Đào cười, nói: "A Diêm mới mười sáu tuổi thôi, nhưng theo thường lệ thì bên nhà trai phải chủ động trước, ít khi bên nhà gái đến hỏi."

Vân Nương vừa lột đậu vừa cười: "Thì cũng phải thôi, người ta thấy nhà chúng ta làm ăn khấm khá, hiền lành. Ai mà không muốn kết thân."

Hạ Thanh Đào bật cười, nói: "Đó là nhờ nương tốt tính ấy chứ. Nếu không có nương thì ai chịu gả con gái về đây!"

Thật ra, trong thôn ai cũng biết Vân Nương là người hiền lành, dễ sống. Nên ca nhi hay tỷ nhi nào nghe nói gả vào đều thấy yên tâm.

"Aida, ta không cầu mong cao sang gì." Vân Nương nói: "Ta chỉ cần con dâu tính nết hiền lành, chăm chỉ, khỏe mạnh, biết đối nhân xử thế là được. Tính tình của A Diêm thật thà hiểu chuyện, ra chỉ cần vợ chồng chúng nó sống hòa thuận là được."

Muốn so với vợ chồng Lục Tùy thì tất nhiên không ai sánh được, Hạ Thanh Đào vừa khéo léo vừa thông minh, là ca nhi giỏi giang nhất mấy thôn quanh đây. Còn Lục Tùy thì chăm làm, có chí tiến làm ăn. Hai người họ, quả là trời sinh một cặp.

Hạ Thanh Đào hỏi: "Thế nương đã nói chuyện này với A Diêm chưa?"

"Chưa." Vân Nương gom vỏ đậu sang một bên, nói: "Ta chưa gặp cô nương đó, chỉ nghe A Hương kể vậy thôi, chứ chưa biết thật giả thế nào."

"Thì cứ để hai người họ gặp mặt thử xem sao." Hạ Thanh Đào mỉm cười, đứng dậy vươn người.

"Cứ gặp nhau một lần cũng không thiệt thòi gì. Nếu hợp thì tốt, không hợp thì thôi."

"Phải rồi." Vân Nương gật đầu, nói: "Ta sẽ nói với nó, biết đâu hợp nhau. Cuối năm nay có khi lại thành việc vui, lúc đó ta cũng yên lòng."

Nói xong, bà hỏi: "Thanh Đào, đậu tằm này con muốn nấu kiểu gì?"

"Chưng đi." Hạ Thanh Đào nói: "Hôm qua A Tùy mang về một hũ giấm thù du chua cay. Nương chưng đậu rồi rưới chút giấm vào, ăn ngon lắm."

Vân Nương gật đầu: "Được, nghe con vậy."

Thế là, Vân Nương xách rổ đậu vào bếp nấu cơm. Còn Hạ Thanh Đào thì định vào phòng nằm nghỉ, nhưng vừa bước tới cửa tây phòng thì Tiểu Hắc nằm dưới mái hiên bất ngờ sủa ầm lên: "Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

Tiếng sủa dồn dập, dữ dằn, vừa sủa vừa lao ra phía cổng.

Hạ Thanh Đào sững người, trong lòng nghĩ rằng chắc có người lạ đến.

"Ai đó?" Hạ Thanh Đào hỏi.

Bên ngoài vang lên tiếng quát lớn, khàn khàn: "Mở cửa! Mau mở cửa! Đại gia có chuyện muốn nói với các ngươi!"

Giọng điệu bên ngoài không hề thân thiện.

Lúc đầu, Hạ Thanh Đào còn tưởng là người trong thôn. Nhưng nghe qua thì biết ngay không phải. Một linh cảm bất an thoáng chạy dọc sống lưng y.

Y lại hỏi: "Là ai đấy?"

"Mở cửa mau! Đại gia bảo ngươi mở thì cứ mở! Có chuyện muốn nói!" Giọng nói bên ngoài càng lúc càng gắt gỏng.

"Mau mở cửa, mở cửa!"

Tiếng người bên ngoài vừa dứt, thì tiếng gõ cửa liền vang dồn dập phành phành phành, như muốn đập vỡ cánh cổng gỗ.

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu!" Tiểu Hắc ở ngoài sân gầm gừ dữ dội, lông của nó dựng ngược lên như cảm nhận được sự nguy hiểm.

Vân Nương đang nấu cơm nghe động tĩnh, liền vội vàng từ bếp chạy ra: "Thanh Đào, ai tới thế?"

"Con không biết."

"Để ta ra xem, con đừng bước ra ngoài." Vân Nương nói, lau vội tay vào tạp dề, rồi bước nhanh ra cổng.

Vừa mở cổng, liền thấy ngoài sân là mấy gã đàn ông mặt mày dữ tợn, quần áo nhếch nhác, không giống người tử tế.

Gã cầm đầu có một vết sẹo dài kéo từ trán xuống má, dáng vẻ hung hăng, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo.

Thấy người mở cửa chỉ là một phụ nhân trung niên, gã không nói không rằng, vung tay đẩy mạnh.

Vân Nương không phòng bị, bị đẩy lùi mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất.

"Nương!" Hạ Thanh Đào thấy thế, hoảng hốt chạy ra đỡ: "Nương không sao chứ?"

"Ta không sao đâu, Thanh Đào."

Lúc này, lửa giận trong lòng Hạ Thanh Đào bốc lên, y ngẩng đầu hỏi: "Các ngươi là ai? Có chuyện thì nói, sao lại ra tay như thế!"

Gã cầm đầu có sẹo thấy trong sân chỉ có hai người, một phụ nhân và một ca nhi thì càng thêm lấn lướt, gã vừa xắn tay áo vừa cười gằn:
"Ra tay? Ta làm vậy là còn nhẹ đấy!"

Đám người đi theo cũng phụ họa: "Đại ca còn nể mặt các ngươi đấy, chứ không là giờ các ngươi đã ăn đòn rồi!"

Hạ Thanh Đào nhíu mày, nói: "Rốt cuộc là chuyện gì? Các ngươi tìm lầm người rồi chăng? Nhà chúng ta chưa từng gây thù với ai."

Một tên đại vặt hỏi thẳng: "Nhà các ngươi, có kẻ tên là Lục Tùy đúng không?"

"Đúng thì sao? Chẳng lẽ hắn thiếu nợ các ngươi?"

Gã cầm đầu có sẹo nhếch môi, giọng trầm mà độc: "Không tìm lầm là được rồi. Để ta nói rõ cho đám dân đen các ngươi biết. Nếu trong túi không có mấy đồng thì đừng có tập tành buôn bán. Cướp miếng cơm của người khác, là ăn chặn miếng ăn của người khác đó biết chưa. Mà mất đoạn đường đó... thì không khác nào giết cha giết mẹ người ta!"

Hạ Thanh Đào sững sờ, dường như hiểu ra điều gì: "Ý ngươi là... chúng ta buôn bán hải sản là cản trở các ngươi?"

"Không cần giả vờ giả vịt với ta. Các ngươi mở cửa hàng ở huyện thành, chính là cướp khách của người khác! Hôm nay chúng ta đến cảnh cáo, nếu còn dám mở tiệm, sau này sẽ không dễ nói chuyện như hôm nay đâu."

Dứt lời, gã cầm đầu hất cằm: "Các huynh đệ, mang lễ vật ra cho họ nhớ mặt!"

"Rõ, đại ca!"

Hạ Thanh Đào ngơ ngác chưa kịp phản ứng, thì thấy hai gã đàn ông phía sau xách bao tải lớn, moi ra thứ gì đó đen sì ra.

"Ầm!"

Mấy vật đen ấy rơi phịch xuống đất, cuộn tròn rồi cựa quậy.

Là rắn! Là mấy con rắn đen đang sống!

"A!"

Vân Nương hoảng loạn kêu lên, lập tức ôm lấy Hạ Thanh Đào: "Thanh Đào! Là rắn!"

Lông tơ khắp người Hạ Thanh Đào dựng đứng, y cũng ôm chặt lấy Vân Nương, mặt tái mét: "Nương ơi!"

Mấy con rắn đen ấy gặp ánh sáng liền bò tán loạn khắp sân, có con phun lưỡi phì phì, ánh mắt lạnh như thép, chĩa thẳng về phía hai người.

Hạ Thanh Đào run rẩy, giọng lạc đi: "Nương... phải làm sao bây giờ..."

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu!"

Chưa dứt lời, Đại Môn và Tiểu Hắc từ trong sân lao ra, đứng chắn trước mặt hai người. Chúng xù lông, gầm gừ, nhe răng hướng về lũ rắn.

May mà Đại Môn và Tiểu Hắc là giống chó săn, thường xuyên gặp rắn ngoài núi nên không hề sợ hãi. Bọn chúng bộc lộ bản năng bảo vệ chủ, hung hăng gầm gừ hơn.

Hạ Thanh Đào vội vàng kéo tay Vân Nương, thở gấp: "Nương, mau vào nhà!"

Vân Nương bị Hạ Thanh Đào đẩy ra, còn đang sững người, thì lập tức chộp lấy cây gậy đặt cạnh lều dụng cụ, giơ lên quật mạnh: "Cút ra chỗ khác! Đi! Đi mau!"

Hạ Thanh Đào lùi mấy bước, cả người sợ hãi đến mức mềm nhũn. Nhưng thấy Vân Nương gan dạ như vậy, trong lòng vừa cảm kích vừa xót: "Nương... nương cẩn thận một chút..."

"Đừng sợ, chỉ là rắn nước thôi. Mấy con này không có độc đâu!" Vân Nương vừa nói vừa ra sức đánh, động tác dứt khoát mà chính xác.

Khi Lục Tùy về tới, mẹ con họ đã dọn dẹp xong cả sân.

"Chuyện gì thế này?" Lục Tùy nghe tin có rắn liền biến sắc.

Hạ Thanh Đào kể lại đầu đuôi, càng nói sắc mặt của Lục Tùy càng tối sầm: "Chắc chắn là đám người bán hải sản ở huyện thành, thuê mấy tên côn đồ tới dằn mặt! Ngày mai ta phải gặp Từ đại ca hỏi cho ra lẽ!"

Nghĩ đến cảnh đám người đó ném rắn vào sân, hắn vẫn thấy lạnh sống lưng, liền hỏi: "Đã xử lý hết chưa?"

"Rồi, nương giỏi lắm. Nương đập chết hai con, Đại Môn cắn chết một, còn hai ba con bò mất dạng." Hạ Thanh Đào nói, giọng run run.

"Để ta rắc ít bột hùng hoàng." Nói xong, Lục Tùy lập tức đi lấy.

Lồng ngực của hắn nặng trĩu, nghĩ đến Hạ Thanh Đào bụng lớn như vậy mà còn bị đám côn đồ doạ sợ.

Nếu đó là rắn độc, hay Hạ Thanh Đào sợ hãi mà động thai khí, hoặc té ngã khi bỏ chạy thì hậu quả không dám tưởng.

Hắn tự trách bản thân quá mức sơ suất. Trước đây Ngô Trừng từng bị cạnh tranh mưu hại trong việc buôn bán gạo, đáng lẽ hắn phải lường trước việc này. Nếu hắn có phòng bị sớm thì đã không để xảy ra chuyện như ngày hôm nay.

Hắn rắc bột hùng hoàng quanh nhà, rồi cầm gậy khua khắp bụi cỏ và luống rau kiểm tra. Khi nghe nói đó chỉ là rắn nước, hắn cũng yên tâm hơn đôi chút.

Trở vào rửa tay, Vân Nương đang ăn cơm, ngẩng đầu lên nói: "A Tùy, chuyện này con phải làm cho ra lẽ. Bụng của Thanh Đào lớn như vậy, bị dọa phát sợ đấy!"

Thực ra bà cũng sợ rắn lắm, nhưng khi ấy Hạ Thanh Đào không tiện di chuyển, bà đành cắn răng mà lao ra trước. Càng đánh càng hăng, một bên vừa hét vừa tạt, thành ra không còn sợ gì nữa.

"Con biết." Lục Tùy nói: "Tối nay con để Đại Môn và Tiểu Hắc lục soát quanh sân, sáng mai sẽ vào huyện hỏi cho rõ ai đứng sau chuyện này."

Quan trọng nhất là phải biết rõ ai sai người đến, có vậy mới tính được đường đối phó. Nếu không, ngay cả đối phương là ai cũng không rõ, sau này mở tiệm thì sao mà yên tâm.

Nhất là lúc Thanh Đào đang mang thai, chuyện này tuyệt đối phải giải quyết dứt điểm.

Ăn tối xong, dọn dẹp sạch sẽ, Lục Tùy bước vào nhà chính, thì thấy Hạ Thanh Đào vẫn ngồi bên bàn bát tiên.

"Sao còn chưa lên giường nghỉ ngơi?" Hắn hỏi.

Hạ Thanh Đào cúi đầu, giọng nhỏ xíu: "Ta... ta vẫn còn sợ."

Lục Tùy khựng lại một chút, dịu giọng nói: "Vậy thì cùng ta lên."

"Ừ."

Rắn ở nông thôn không hiếm, nhưng chuyện hôm nay thực khiến người ta phải kinh hãi. Huống hồ vẫn còn vài con chưa bắt được, ai biết nó có bò vào góc nhà nào hay không.

Chỉ mới nghĩ thôi cũng rợn người. Dù rắn có độc hay không, cái cảm giác sợ hãi ấy là bản năng.

Lục Tùy đi trước, tay cầm đèn dầu, vừa bước vừa nói nhỏ bên thang gác: "Ngươi đừng sợ, ta bảo Đại Môn với Tiểu Hắc đi quanh nhà lục soát một lượt rồi. Nếu còn con nào, chúng nó sẽ phát hiện ngay. Hai con đó thính mũi lắm, không có thứ gì thoát được đâu."

"Nhỡ nó trốn trong góc phòng thì sao?" Hạ Thanh Đào lo lắng, giọng run run: "Ta nhớ nương từng kể có người mở tủ lấy bát, sờ phải con rắn lạnh ngắt đó!"

Nói đến đây, y càng sợ hơn, bàn tay vô thức nắm chặt góc áo của Lục Tùy, để tìm chút cảm giác an toàn.

Lục Tùy nhẹ giọng trấn an: "Đừng dọa chính mình nữa. Ta sẽ xem kỹ từng góc một, được chưa?"

"Ừ..." Hạ Thanh Đào gật đầu.

"Ngày mai ta ghé Phó đại phu, lấy ít túi thơm trừ kiến, rắn, chuột cho phu lang mang. Đeo trong người rồi, dù có ở quanh đây, chúng nó cũng không dám bén mảng tới."

"Được." Nghe vậy, y thở dài nhẹ nhõm.

Lục Tùy đỡ Hạ Thanh Đào lên giường, rồi tự mình cầm đèn đi khắp lầu hai kiểm tra lại lần nữa. Hắn kiểm tra kỹ từng góc, từng hốc tủ để chắc chắn rằng không còn con rắn nào.

Hắn nằm xuống, ôm Hạ Thanh Đào vào lòng, giọng khàn khàn dịu dàng: "Đừng sợ, ta tìm khắp nơi rồi. Không còn con nào nữa đâu. Rắn sợ người, không dại gì chui vào trong nhà."
"Huống hồ đây còn là lầu hai, muốn bò lên cầu thang chắc nó phải thành tinh mất."

Hạ Thanh Đào nghe Lục Tùy nói, rồi tưởng tượng cảnh con rắn thành tinh bò lên cầu thang mà rùng mình: "Nghe cũng buồn cười thật."

"Ừ, vậy ngủ đi. Ta ở đây rồi." Lục Tùy nhỏ giọng dỗ dành.

"Ừ." Hạ Thanh Đào rúc vào lòng Lục Tùy, trong lòng cũng dần ổn định lại. Chỉ cần có Lục Tùy ở bên cạnh, y không còn sợ gì nữa, tựa như dù trời có sập cũng không sao.
****

Động phủ của Thấm Thủy công chúa.

"Cố Chiêu..." Thị nữ Cẩm Bình từ trong tẩm điện bước ra, gọi.

Ánh trăng vằng vặc chiếu lên mặt nàng, vừa sáng vừa nghiêm.

Cố Chiêu đang đứng trong viện, tay đặt trên chuôi kiếm, nghe tiếng gọi liền bước nhanh đến, cúi người hành lễ: "Cẩm Bình cô nương gọi ta?"

"Đi theo ta, có chuyện muốn nói với ngươi." Giọng nàng thấp, vừa nói vừa nhìn quanh, rồi đi nhanh ra khỏi hành lang.

Hai người rẽ qua cửa thuỳ hoa, đến vườn hoa vắng mới dừng lại.

"Rốt cuộc có việc gì?" Cố Chiêu hỏi.

Cẩm Bình hít sâu, hạ giọng: "Dư Diêu công chúa vừa gửi thư hoả tốc, nói rằng... đã tìm thấy hài tử của công chúa điện hạ."

Cố Chiêu sững người: "Cái gì? Thật chứ?"

"Chưa thể xác nhận." Cẩm Bình lắc đầu, nói: "Chỉ biết người đó có dung mạo rất giống, lại không rõ cha mẹ là ai. Vì sợ kinh động đến công chúa, nên bên kia nhờ ta âm thầm điều tra trước. Nếu không phải thì thôi, nếu đúng... mới báo lên."

Cố Chiêu siết chặt nắm tay, ánh mắt bừng sáng:
"Để ta đi! Ta và Thích Thanh Tiêu từng là huynh đệ sinh tử có nhau, chuyện này ta nhất định phải làm rõ!"

"Nhưng mà..." Cẩm Bình cau mày, nói: "Gần đây bệnh tình của công chúa tái phát, đầu gối lại đau nhức thường xuyên. Ta sợ công chúa nghe tin, mừng quá rồi kích động, e rằng bệnh lại nặng thêm."

Cố Chiêu trầm ngâm, nói: "Ngày mai ta xin nghỉ, nói rằng a thúc của ta mất. Nàng biết ta chỉ còn mỗi một người thân ấy, chắc chắn sẽ cho phép."

"Nhưng... a phụ của ngươi đã..." Cẩm Bình có hơi do dự.

"Đã mất lâu rồi." Cố Chiêu cười khổ, nói: "Sự việc cấp bách, ta đành mượn danh ông ấy một lần."

Cẩm Bình gật đầu, rồi thở dài một hơi.

Cố Chiêu ngẩng nhìn bầu trời đêm, giọng trầm xuống: "Thanh Tiêu đã mất, A Lăng ôm hài tử rời đi rồi không trở về. Năm đó mấy huynh đệ chúng ta, giờ chỉ còn ta. Nếu tìm được tiểu chủ tử, biết đâu... có thể tìm thấy thi thể của A Lăng. Có như vậy, mới không phụ bọn họ dưới suối vàng."

Nghe Cố Chiêu nói, ánh mắt của Cẩm Bình cũng ướt nhòe. Hai mươi năm trôi qua, vết thương năm ấy chưa từng liền sẹo. Nó vẫn là nỗi đau thầm kín trong lòng họ.

"Ngươi nhớ mang theo hai người và đem theo lệnh bài của công chúa." Nàng dặn: "Khi cần thiết thì lấy ra dùng."

"Ta biết." Cố Chiêu gật đầu.

"Ngươi cũng phải bảo trọng, nhớ chăm sóc tốt cho công chúa."

"Ừ." Cẩm Bình đáp, nhìn theo bóng của Cố Chiêu khuất dần trong đêm trăng.

truyenfull,truyenfull vn