Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 98

Sau khi nhận được tin từ Tam Hoàng tử, An Quốc công vội vàng tiến cung.

Mai Quý phi là đích nữ của An Quốc công, thân là phụ thân muốn vào cung thăm nữ nhi thì Hoàng thượng vẫn rất rộng lượng, không cấm đoán chuyện hợp với luân thường đạo lý này. Nhưng thời gian không được quá lâu, tránh phá vỡ quy củ.

Mai Quý phi vừa nhìn thấy phụ thân đã không kiềm chế được nữa, tủi thân bật khóc như thuở thiếu nữ.

Bà ta thực sự rất ấm ức. Mỗi lần nghĩ đến việc Hoàng thượng thiên vị Thái tử, còn Thái hậu thì thiên vị Tuyên Nghi Quận chúa, chỉ có hài tử của bà ta lại như cỏ dại, chẳng ai quan tâm… Thậm chí còn bị ép phải nhận một nữ nhân mà bà ta không thích làm nhi tức thì làm sao bà ta không ấm ức, không đau lòng cho được?

An Quốc công biết rõ tính cách của nữ nhi nên đi thẳng vào vấn đề: "Thật ra hôn sự này cũng không tệ."

"Không tệ chỗ nào chứ?" Mai Quý phi tức đến bật khóc: "Chẳng lẽ người còn không biết bình thường Khang Bình đối xử với mẫu tử chúng ta như thế nào sao? Bà ta đối xử với bổn cung và Tam Hoàng tử không khác gì tiểu thiếp và thứ tử, luôn ra vẻ trịch thượng, chẳng thèm để vào mắt. Tuyên Nghi kia được bà ta nuôi dạy thành một kẻ yếu đuối, vô dụng. Nếu như nói dễ nghe thì là ngây thơ, hồn nhiên chứ nói khó nghe thì chính là đứa không có chính kiến. Nếu để nó trở thành Tam Hoàng tử phi thì nó hoàn toàn không gánh vác nổi, chẳng phải đến lúc đó người chịu khổ là nhi tử của ta sao?"

Phàm là người làm mẫu thân, ai cũng muốn tìm cho nhi tử một thê tử đáng tin cậy, ít nhất là không cần nam nhân phải chăm sóc như Tuyên Nghi Quận chúa.

Lệ Quý phi lại làm rất tốt việc này.

Mặc dù bà ta và Lệ Quý phi không ưa gì nhau nhưng bà ta biết Lệ Quý phi đã chọn được một nhi tức tốt. Đó là Đại cô nương Tề Ấu Lan của phủ Trấn Bắc Hầu, được Tề lão phu nhân tỉ mỉ dạy dỗ, xứng đáng làm chủ mẫu của danh gia vọng tộc. Đừng nói là làm Hoàng tử phi mà cho dù làm Thái tử phi cũng được, một cô nương như vậy mới là kiểu nhi tức lý tưởng trong mắt bọn họ.

Tuyên Nghi Quận chúa có một mẫu thân khó đối phó, tính cách lại yếu đuối thì ai lại muốn có một nhi tức như vậy?

An Ngọc Công chúa cũng không nhịn được mà tức giận nói: "Ngoại tổ phụ, mẫu phi nói đúng! Tuyên Nghi không hề xứng với tam hoàng huynh, nếu tam hoàng huynh cưới nàng ta thì chắc chắn sẽ gặp xui xẻo."

Nhưng An Quốc công không bi quan như hai mẫu nữ, ông ta nhìn sang Tam Hoàng tử.

Tam Hoàng tử đáp lại bằng một nụ cười khổ.

Vậy là ông ta lập tức hiểu ra, trong lòng thầm thở dài rồi nghiêm mặt lại, nói: "Các con nghe ta nói đây, sở dĩ ta bảo hôn sự này không tệ là do ta đã suy tính kỹ."

Hai mẫu nữ Mai Quý phi đều lộ vẻ không đồng tình.

"Các con đừng quên, Tuyên Nghi Quận chúa không chỉ là ngoại tôn nữ của Thái hậu mà nó còn là cô nương của phủ Trấn Quốc tướng quân. Trấn Quốc tướng quân trấn thủ vùng Tây Nam nhiều năm, trong tay nắm giữ ba mươi vạn binh mã mà đến cả Hoàng thượng cũng phải tôn trọng vài phần."

Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa đều sững sờ. Từ sau khi phu quân qua đời, Khang Bình Trưởng Công chúa đã mang nữ nhi đến sống ở phủ Công chúa như thể đã cắt đứt với phủ Trấn Quốc Tướng quân. Dù là ngày lễ ngày tết thì bà ta cũng hiếm khi đưa nữ nhi về phủ Tướng quân. Lâu dần, dường như mọi người đã quên mất Tuyên Nghi Quận chúa còn là cô nương của phủ Trấn Quốc Tướng quân.

"Nếu Tam điện hạ cưới Tuyên Nghi Quận chúa thì cũng xem như là liên hôn với phủ Trấn Quốc Tướng quân, có thêm một phần lợi thế." An Quốc công nói đến đây thì nở nụ cười: "Các con hiểu ý của ta chưa?"

Sau khi nghe ông ta phân tích rõ ràng, cuối cùng Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa cũng hiểu ra, miễn cưỡng gật đầu.

Bọn họ chợt phát hiện ra hình như nhi tức (hoàng tẩu) là Tuyên Nghi Quận chúa cũng không khó chấp nhận đến thế.

"Nhưng mà..." Mai Quý phi do dự nói: "Nghe nói Trấn Quốc Tướng quân là một người cố chấp, ông ta là người của Hoàng thượng thì liệu sau này ông ta có thật sự ủng hộ Hiền Nhi không?"

Ánh mắt của Tam Hoàng tử hơi dao động, y vô thức mân mê miếng ngọc bội bên hông.

An Quốc công cười khẩy: "Đây là hôn sự do Hoàng thượng và Thái hậu tác thành, dù phủ Trấn Quốc Tướng quân không đồng ý thì cũng đã bị buộc chặt vào Tam điện hạ rồi, không thể không ủng hộ."

Hơn nữa, còn có ông ta ở đây!

An Quốc công không phải là kẻ dễ đối phó, trong tay ông ta cũng nắm giữ thực quyền nên khi cần thiết, ông ta cũng có thể ra mặt ép Trấn Quốc Tướng quân ủng hộ Tam hoàng tử.

Vẻ bi thương trên mặt Mai Quý phi dần tan biến, bà ta cũng bắt đầu suy ngẫm đến những lợi ích mà hôn sự này mang lại.

Gạt Tuyên Nghi Quận chúa sang một bên không nói đến thì lợi ích mà thân phận của nàng ấy mang lại, dường như còn nhiều hơn so với bên phía Bùi Chức?

Ánh mắt của An Quốc công nhìn lướt qua khuôn mặt của ngoại tôn và nữ nhi, tiếp tục phân tích: "Các con đừng quên, Nhị Hoàng tử sắp cưới Đại cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu. Trấn Bắc Hầu đóng quân ở Bắc Địa, trong tay cũng nắm giữ ba mươi vạn binh mã. Nếu Nhị Hoàng tử cưới cô nương phủ Trấn Bắc Hầu thì dù Trấn Bắc Hầu không muốn đứng về phe nào nhưng sau này đến lúc cần thiết cũng sẽ vì Nhị Hoàng tử mà tranh đoạt."

Hơn nữa, Nhị Hoàng tử còn là ngoại tôn của phủ Trấn Bắc Hầu nên bọn họ đã bị buộc chặt lên con thuyền của Nhị Hoàng tử từ lâu rồi.

Vẻ mặt của Mai Quý phi trở nên nghiêm túc.

Bà ta thầm tính toán trong lòng, Thái tử được Hoàng thượng thiên vị nên có địa vị rất vững chắc, Nhị Hoàng tử thì có sự ủng hộ của phủ Trấn Bắc Hầu nên sau này ắt có khả năng tranh giành ngôi vị. Chỉ có nhi tử của bà ta, dù có phủ An Quốc công ủng hộ nhưng thực tế lại không có binh quyền trong tay…

Dù nhìn thế nào thì người chịu thiệt vẫn là Tam Hoàng tử.

Vậy chi bằng cưới Tuyên Nghi Quận chúa, kéo phủ Trấn Quốc Tướng quân lên thuyền với mình còn hơn.

An Quốc công nhìn nữ nhi bằng ánh mắt sâu lắng, không bỏ qua những sự thay đổi trên khuôn mặt bà ta. Ông ta lại trầm giọng nói: "Bây giờ, con đã biết lợi ích của hôn sự này rồi chứ?"

Dù Tuyên Nghi Quận chúa có là kẻ vô dụng thì cũng không sao, chỉ cần phủ Trấn Quốc công ở phía sau nàng ấy có thể để Tam Hoàng tử sử dụng là được.

Mai Quý phi miễn cưỡng gật đầu, không còn vẻ ấm ức đau lòng như trước nữa.

Phải nói rằng, sau khi nghe phụ thân phân tích thì bà ta cũng cảm thấy để nhi tử cưới Tuyên Nghi Quận chúa là tốt nhất, không còn ai thích hợp hơn Tuyên Nghi Quận chúa nữa.

Sau khi thấy Mai Quý phi đã chấp nhận hôn sự này, chắc rằng bà ta sẽ không gây thêm phiền phức gì thì An Quốc công cũng không nán lại lâu.

Nhị Hoàng tử bèn đích thân tiễn ông ta ra khỏi cung.

Trời lạnh, hai gia tôn không cưỡi ngựa mà ngồi trong xe ngựa, bánh xe lộc cộc lăn trên lớp tuyết chưa tan dưới đất.

An Quốc công đánh giá ngoại tôn đang ngồi ngay ngắn, tao nhã đối diện mình, không khỏi xúc động: "Quả nhiên là không thể xem thường Hoàng thượng, đúng là không ai có thể sánh bằng mưu tính của bậc Đế vương."

Nhìn cách Hoàng thượng lựa chọn Thái tử phi, Nhị Hoàng tử phi và Tam Hoàng tử phi đã tạo ra một cục diện cân bằng đầy vi diệu khiến các bên kiềm chế chặt chẽ lẫn nhau, không ai vượt qua được ai. Cuối cùng quyền khống chế vẫn nằm trong tay Hoàng đế.

Ánh mắt của Tam Hoàng tử hơi xao động, y đã hiểu được ý của ngoại tổ phụ.

Sắc mặt của y trông có vẻ hơi u ám.

Nếu bảo y không có suy nghĩ gì với ngôi vị kia, đó là chuyện không thể nào! Rõ ràng bọn họ đều là nhi tử của phụ hoàng, ai lại chịu kém người khác chứ? Chẳng qua là do Thái tử chiếm được vị trí đích trưởng tử thôi chứ không có nghĩa là hắn được sủng ái mãi.

Phụ hoàng của bọn họ vẫn còn trẻ, cứ để xem mười năm, hai mươi năm nữa thì ai biết sẽ ra sao?

"Hiền Nhi, sau này làm việc… Nhớ phải cẩn thận." An Quốc công hạ thấp giọng dặn dò ngoại tôn: "Suy nghĩ của Hoàng thượng khó đoán, ngoài mặt thì tỏ ra thiên vị Thái tử nhưng lại không cho Thái tử đủ quyền lực và sự bảo đảm. Cháu cứ nhìn mẫu tộc của Thái tử là phủ Thừa Ân Công mà xem, chỉ có được lòng vua chứ không có thực quyền, còn không bằng phủ An Quốc công chúng ta..."

Nếu một ngày nào đó Hoàng thượng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Thái tử chỉ một thân một mình thì lấy gì ra để bảo đảm? Còn không bằng Nhị Hoàng tử có sự ủng hộ của phủ Trấn Bắc Hầu.

Chỉ khi nào gạt bỏ được lớp sương mù dày đặc mà Hoàng thượng cố tình bày ra thì mới có thể nhìn thấy rõ ưu thế của ba vị Hoàng tử đã trưởng thành.

Không ngờ Nhị Hoàng tử tính cách ngay thẳng, chính trực lại là người có ưu thế nhất.

Nhưng ngày hôm nay, sau khi Hoàng thượng liên tiếp ban xuống hai đạo thánh chỉ tứ hôn thì tình hình lại trở nên khác biệt.

Trước tiên hãy xem Nhị Hoàng tử, dù không hắn ta không cưới Đại cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu thì với thân phận là ngoại tôn của phủ Trấn Bắc Hầu, phủ Trấn Bắc Hầu phủ vốn đã là chỗ dựa vững chắc của hắn ta rồi. Nếu vậy chi bằng hắn ta tìm một thê tộc có thế lực khác, để tăng thêm sự trợ giúp cho bản thân.

Hôn sự của Nhị Hoàng tử có thể nói là cực kỳ vô bổ, không giúp ích được gì nhiều cho hắn ta mà thậm chí còn hạn chế sự phát triển sau này của hắn ta.

Còn về hôn sự của Tam Hoàng tử…

Việc tứ hôn cho Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa, phía sau Tam Hoàng tử sẽ có thêm sự giúp đỡ to lớn từ Trấn Quốc Tướng quân, lập tức bù đắp những điểm yếu của y, hoàn toàn có đủ khả năng để tranh đấu với Nhị Hoàng tử.

Thái tử, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử… Ba vị Hoàng tử đã trưởng thành đều có ưu thế riêng, không ngờ lại hình thành một thế cân bằng đầy tinh tế.

An Quốc công càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, rốt cuộc vẫn không tài nào đoán ra được vị Đế vương kia đang nghĩ gì. Ông ta chỉ cảm thấy chiêu này của Hoàng thượng quá cao tay, cũng thấy được phần nào thủ đoạn của bậc Đế vương.

Quả không hổ danh là vị Hoàng thượng năm xưa đã ép Tiên đế phải thoái vị sớm, cuối cùng c.h.ế.t vì bệnh tại Cừ Xuân viên ở ngoại ô Kinh thành…

Từ trước đến nay ông ấy chưa bao giờ là một người hồ đồ.

Mọi người trong phủ Trấn Bắc Hầu đều vui mừng vì việc tứ hôn lần này.

Sau khi nhận thánh chỉ, lão phu nhân của phủ Trấn Bắc Hầu không nhịn được mà đi đến từ đường, thắp nén hương cho liệt tổ liệt tông Tề gia để bẩm báo chuyện này cho bọn họ.

Sau khi thắp hương xong, bà ấy nói với Tề Ấu Lan đang đứng bên cạnh: "Cuối cùng tổ mẫu cũng cũng không làm lỡ dở chuyện chung thân của cháu."

Nếu không phải vì bà ấy từng có ước hẹn riêng với đại nữ nhi Lệ Quý phi thì vì cớ gì đại tôn nữ đã gần mười bảy mà vẫn chưa quyết định chuyện hôn sự, không biết ở sau lưng có bao nhiêu kẻ đang cười nhạo bọn họ.

May mà cuối cùng họ cũng đợi được đến lúc Hoàng thượng tứ hôn.

Tề Ấu Lan mím môi cười: "Tổ mẫu, cháu chưa từng trách người, cháu biết người làm như vậy vì muốn tốt cho cháu."

Sinh ra trong phủ Trấn Bắc Hầu, được gia tộc dốc lòng nuôi dạy thì hôn sự của nàng ấy chưa bao giờ do chính mình quyết định. Từ khi còn rất nhỏ, nàng ấy đã biết sau này mình sẽ gả cho Nhị Hoàng tử trong cung.

Đây chính là suy tính của phủ Trấn Bắc Hầu và Lệ Quý phi.

Bất kể thế nào, quan hệ huyết thống giữa phủ Trấn Bắc Hầu và Nhị Hoàng tử không thể cắt đứt. Dù cho Lệ Quý phi và Nhị Hoàng tử không muốn tranh đoạt nhưng có phủ Trấn Bắc Hầu ở đây, họ cũng không thể đứng ngoài cuộc vì sẽ luôn có người ép họ phải tranh đấu.

Vì vậy, thê tử của Nhị Hoàng tử tuyệt đối không thể là người xuất thân từ gia tộc hùng mạnh khác. Nhưng nếu tìm một quý nữ của gia tộc sa sút hay nữ nhi của viên quan nhỏ thì Lệ Quý phi lại không nỡ để nhi tử phải chịu thiệt. Sau khi chọn tới chọn lui, cuối cùng họ phát hiện chất nữ bên nhà mẹ đẻ lại là người thích hợp nhất.

Ít nhất, một Nhị Hoàng tử phi xuất thân từ phủ Trấn Bắc Hầu sẽ không khiến người khác cảm thấy Nhị Hoàng tử đang lôi kéo thế lực cho chính mình.

Tề lão phu nhân trìu mến nhìn nàng ấy rồi vỗ vào tay nàng ấy.

Tề Ấu Lan đỡ lão phu nhân ra khỏi từ đường, khóe miệng hơi cong lên, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười chân thành từ tận đáy lòng.

Có người vui thì ắt sẽ có người buồn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn