Những ngày có tuyết, trời tối rất nhanh.
Khi hai người trở về Đông cung, tuy thời gian vẫn còn sớm nhưng sắc trời bên ngoài đã âm u. Gió bắc cuốn theo từng đợt tuyết bay đến, mang theo cái lạnh thấu xương.
Vừa bước vào cửa, Tần Chí đã vội vàng cởi áo choàng lông cáo trắng có viền đỏ tươi còn vương tuyết trên người Bùi Chức, ném cho cung nhân. Thấy Phương Thảo bưng lò sưởi tay tới, hắn còn tiện tay lấy rồi nhét vào lòng nàng, sau đó cầm lấy cái lò đã nguội trong lòng nàng đưa lại cho nàng ấy. Cuối cùng, hắn ép nàng ngồi xuống bên lò sưởi được phủ tấm thảm thêu hoa mai nở rộ để sưởi ấm.
Một loạt động tác của hắn khiến Bùi Chức không kịp phản ứng, chỉ biết ngồi yên giữa làn hơi ấm áp đang lan tỏa quanh người.
Phương Như mang đến hai bát canh nóng để cả hai sưởi ấm thân thể.
Bùi Chức vừa bưng bát canh uống, vừa cười nói: “Chàng đừng lo, suốt dọc đường ta không thấy lạnh chút nào.”
Tần Chí uống cạn bát canh nóng xong, cảm thấy cơ thể ấm lên đôi chút thì mới liếc nhìn nàng rồi nói: “Ta là nam nhân, có lạnh một chút cũng chẳng sao. Chỉ là nàng mới vừa hết…”
Hết cái gì thì cung nhân trong phòng đều biết rõ, bọn họ bất giác đồng loạt cúi đầu im lặng.
Bùi Chức: “…” Chàng ấy nói nghe cũng có lý!
Dù giờ nàng rất lúng túng nhưng lại không tiện giải thích, đành phải im lặng không nói gì thêm.
Khi thân thể đã ấm áp trở lại, hai người bèn thay xiêm y sạch sẽ. Lúc này, bữa tối cũng đã chuẩn bị xong.
Trời lạnh nên phòng bếp của Đông cung đã nấu nồi lẩu dê nóng hôi hổi. Mỗi người một nồi, ăn kèm theo là cải thảo, củ cải, đậu hũ, giá đỗ, nấm cùng các loại rau thanh đạm.
Hương thơm lan tỏa khiến Bùi Chức bỗng cảm thấy đói bụng nên đã ăn một bữa no nê ngon lành.
Dùng xong bữa tối, hai người ngồi trên sập sưởi vừa chuyện trò vừa tiêu thực.
Tần Chí cau mày không vui: “Hôm nay tuyết rơi như vậy, sao nàng còn ra ngoài?”
Những ngày mưa tuyết là nguy hiểm nhất, vì không chỉ lạnh lẽo băng giá mà mặt đất còn trơn trượt dễ sinh biến cố. Lúc này, các quý nhân trong cung đều chỉ muốn chui rúc trong phòng ấm áp, chẳng ai nguyện bước ra ngoài.
Thế mà Thái tử phi nhà hắn lại tung tăng chạy đến Từ Ninh cung, đã vậy còn đi cả ngày.
Nếu hắn không đến đón, chẳng lẽ đêm nay nàng định nghỉ lại Từ Ninh cung luôn à?
“Lúc ta ra cửa, chẳng phải trời vẫn chưa đổ tuyết sao.” Bùi Chức phản bác như đó là lẽ đương nhiên: “Chẳng qua ta đi được nửa đường thì mới bắt đầu có tuyết. Giữa đường quay về thì không tiện, lỡ bị người khác thấy chẳng phải mất thể diện hay sao?”
Thái tử gia bị nàng chặn họng thì sắc mặt trở nên khó coi.
Phương Phỉ và Phương Thảo vừa bưng trà bánh bước vào đã toát mồ hôi hột, sợ rằng cô nương nhà mình chọc giận Thái tử điện hạ. Hơn nữa, họ lại sợ Thái tử điện hạ đúng như lời đồn, khi nổi nóng thì sẽ rút roi đánh người.
Dạo gần đây, các nàng ấy đã thấy rõ mỗi lần Thái tử điện hạ ra cửa đều đeo một chiếc roi dài màu đen bên hông. Nhớ lại những lời đồn trước kia thì có thể thấy Thái tử điện hạ quả thật là người thích đánh cung nhân.
Nếu không phải như vậy thì vì sao đang yên đang lành lại phải mang theo roi?
Hai người rón rén đặt trà bánh xuống, dè dặt lui ra ngoài, động tác có phần do dự. Trong lòng bọn họ chỉ nghĩ nếu Thái tử điện hạ thật sự nổi giận rút roi thì nhất định phải chắn cho Thái tử phi.
Kết quả, đến khi hai người đi ra ngoài thì cũng không thấy Thái tử điện hạ có hành động gì khác thường, chỉ giữ vẻ mặt u ám đó mà nhìn Thái tử phi chằm chằm.
Vậy mà Bùi Chức lại chẳng sợ chút nào.
Tuy sắc mặt hắn khó coi, trông có vẻ đáng sợ nhưng với nàng thì không hề mang chút ác ý nào.
Người có tinh thần lực có độ nhạy cảm rất cao với cảm xúc con người, chẳng khác gì máy gian lận, có thể trực tiếp cảm nhận được yêu ghét trong lòng đối phương. Ở thời tận thế, chẳng ai dám để lộ cảm xúc thật trước mặt người có tinh thần lực.
Ngay từ lúc quen biết, Bùi Chức chưa từng cảm nhận được ác ý từ hắn.
Vậy nên, cái vẻ mặt dọa người kia của hắn hoàn toàn không khiến nàng sợ hãi.
Tuy bản thân khiến vị Thái tử gia này tức giận đến thế nhưng Bùi Chức cũng không nỡ để mặc hắn ôm cục tức trong lòng. Nàng bèn chủ động nghiêng người, ngồi hẳn lên đùi hắn, vòng tay ôm cổ hắn rồi nhẹ nhàng đặt lên má hắn một nụ hôn.
Quả nhiên, sắc mặt của Thái tử điện hạ đã dịu đi đôi chút.
“Đừng giận nữa mà.” Nàng dịu dàng dỗ dành: “Ta rất thích Hoàng tổ mẫu, đã lâu chưa đến thỉnh an lão nhân gia nên trong lòng cứ nhớ mãi. Cho nên hôm nay ta mới ra ngoài đó. Chàng yên tâm, sau này nếu trời trở xấu thì ta nhất định sẽ không tùy tiện ra cửa nữa. Ta cũng đâu có ngốc mà đi chịu khổ, phải không?”
Giờ thì Tần Chí đã thả lỏng, chỉ khẽ hừ mũi một tiếng mà thôi.
Cảnh này khiến Bùi Chức buồn cười, bèn tiếp tục rướn người hôn hắn, vừa hôn vừa thì thầm dỗ dành.
Người trong lòng lại hóa thành một tiểu mỹ nhân nũng nịu, lại còn đáng yêu quyến rũ đến thế thì nam nhân mới được khai trai như hắn làm sao chịu đựng nổi? Tần Chí lập tức siết chặt vòng tay, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng rồi trở tay đè nàng xuống sập sưởi...
“Bộp”... Hình như có thứ gì đó bị đá văng xuống đất.
Hai nha hoàn Phương Phỉ và Phương Thảo đang nơm nớp lo sợ đứng gác ngoài cửa giật b.ắ.n cả người, suýt nữa xông vào cứu giá nhưng may mà Cẩm Vân nhanh tay lẹ mắt ngăn các nàng ấy lại.
“Các ngươi định làm gì?” Nàng ấy không vui hỏi.
Phương Phỉ run rẩy đáp: “Vừa rồi… Hình như Thái tử điện hạ đang tức giận với Thái tử phi…”
“Không biết Thái tử phi có làm sao không?” Phương Thảo lo lắng ra mặt.
Cẩm Vân nhìn hai người mà không nói nên lời, thầm nghĩ quả nhiên là hai tiểu nha đầu được Thái tử phi nuông chiều đến mức hồn nhiên. Vậy nên bọn họ mới có thể nghĩ rằng Thái tử sẽ ra tay với Thái tử phi.
Ngay lúc ấy, trong phòng truyền ra một âm thanh mơ hồ mang theo chút nghẹn ngào. Hai tiểu nha đầu càng thêm hoảng hốt, tưởng rằng Thái tử đang bắt nạt Thái tử phi đến mức khiến nàng phải rơi lệ.
Còn Cẩm Vân thì đỏ mặt, thầm nghĩ Thái tử điện hạ quả thật đang “ức h**p” Thái tử phi, chỉ là không phải kiểu ức h**p mà các nàng ấy đang tưởng tượng. Nàng ấy lập tức kéo hai nha hoàn rời khỏi chính điện.
Đến thiên điện, Cẩm Vân nghiêm túc dặn dò: “Về sau, khi Thái tử và Thái tử phi ở cùng một chỗ, nếu chưa được gọi vào thì các ngươi tuyệt đối không được tự tiện xông vào.”
Phương Phỉ và Phương Thảo cắn môi. Nếu không có việc gì thì đương nhiên các nàng ấy cũng sẽ không mạo muội đi vào quấy rầy chủ tử.
Cẩm Vân biết các nàng ấy một lòng bảo vệ chủ tử, hơn nữa danh tiếng của Thái tử không mấy tốt nên rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
Nàng ấy cũng không tranh cãi thêm, chỉ âm thầm quyết định từ nay sẽ dạy bảo các nàng ấy nghiêm khắc hơn. Nếu cứ hành xử hồ đồ như vậy, dù Thái tử phi có thương yêu che chở đi nữa thì bọn họ cũng khó mà trụ lại Đông cung lâu dài, thậm chí còn rước họa vào thân.
Thái tử phi giao bọn họ cho nàng ấy, tất nhiên cũng có dụng ý để nàng ấy nghiêm khắc dạy bảo thêm phần nào.
Hơn nửa canh giờ sau, Bùi Chức rúc người trong lòng nam nhân, cả thân thể ướt đẫm mồ hôi, khóe mắt ươn ướt.
Tần Chí lấy một tấm chăn lông dày đắp lên cả hai, cúi đầu hôn nhẹ lên gương mặt đỏ bừng của nàng, dịu dàng hỏi: “A Thức, còn chịu được không?”
Bùi Chức úp mặt vào ngực hắn, không muốn trả lời câu hỏi này.
Thái tử gia cũng chẳng ép, chỉ như một mãnh thú vừa no nê nên cả người toát lên hơi thở thỏa mãn và lười biếng. Bàn tay lười nhác v**t v* làn da trơn mịn của người trong lòng, cùng nàng cuộn mình dưới chăn, tham lam lưu luyến cảm giác ấm áp và tuyệt diệu khi da thịt cọ sát vào nhau.
Cuối cùng, Bùi Chức cũng không chịu nổi nữa, sau khi hơi thở dần ổn định thì lập tức đẩy hắn ra: “Ta muốn tắm.”
Thái tử điện hạ cụp mắt nhìn nàng, thầm cảm thán quả là một mỹ nhân yêu kiều. Sau đó, hắn bèn ôm lấy nàng, cùng đứng dậy.
Hắn tiện tay khoác qua loa một lớp áo rồi lấy chăn quấn nàng lại, bế thẳng sang phòng tắm.
Bùi Chức: “…” Ta còn chưa mặc gì cơ mà!
Trong phòng tắm có một bồn tắm lớn, bình thường rất ít dùng nhưng những lúc trời lạnh như thế này, mỗi ngày cung nhân đều chuẩn bị sẵn một bồn nước nóng đầy ắp để chủ tử có thể ngâm mình bất cứ lúc nào.
Nàng vừa liếc nhìn bồn tắm đó, vừa thấy vị Thái tử gia kia đang thản nhiên c** s*ch y phục trước mặt mình mà không chút ngượng ngùng nào. Vậy là Bùi Chức bỗng cảm thấy chân mình mềm nhũn.
Khi tắm xong thì đến cả ngón tay, Bùi Chức cũng lười nhúc nhích.
Lẽ ra sau bữa tối họ cần vận động nhẹ để tiêu thực nhưng vừa rồi trải qua một phen "vận động" như thế, chẳng những không cần tiêu thực mà trái lại còn đói bụng hơn đôi chút.
Phương Phỉ và Phương Thảo theo Cẩm Vân đưa bữa khuya đến, vừa vào cửa đã thấy Thái tử phi đang tựa vào lòng Thái tử điện hạ nhắm mắt nghỉ ngơi với dung nhan diễm lệ, thần sắc an yên. Hai tiểu nha đầu đồng loạt chớp mắt.
Các nàng ấy chợt có phần hổ thẹn. Thì ra Thái tử điện hạ thực sự không ức h**p Thái tử phi.
Dùng xong bữa khuya, cuối cùng Bùi Chức không chịu nổi nữa mà leo lên giường đi ngủ.
Đêm đông giá rét thế này, không gì thoải mái bằng nằm trong chăn ấm ngủ sớm. Đương nhiên là Tần Chí cũng vui lòng ôm thê tử tận hưởng chăn ấm nệm êm.
Trước khi ngủ, hắn chợt nhớ ra chuyện gì đó nên cúi đầu, thì thầm bên tai nàng: “A Thức, nghe nói hôm nay nàng ngủ trưa trong cung của Hoàng tổ mẫu, còn ngủ chung giường với tiểu nha đầu Tuyên Nghi kia à?”
Bùi Chức lười nhác ừ một tiếng, mơ màng sắp ngủ.
Ai ngờ ngay sau đó, nàng đã bị người kia đè xuống giường, áp lực đè nặng khiến nàng bất mãn mở mắt ra: “Làm gì thế? Đi ngủ mà?”
Thái tử gia lạnh lùng nói: “Nàng lại dám ngủ chung giường với người khác ngoài cô?!! Trước đây, chẳng phải nàng từng nói không quen ngủ cùng người khác à… Hóa ra là lừa cô?”
Bùi Chức: “…”
Nàng nghi ngờ vị Thái tử gia này cố tình kiếm cớ gây chuyện, hoặc là trong đợt nguyệt sự của nàng, hắn đã bị kìm nén quá nên khi dỡ bỏ lệnh cấm túc, mới tha hồ làm càn, còn ngang nhiên tìm cớ. Như thể làm vậy thì hắn không phải là kẻ đắm chìm trong hoan lạc.
Đến lúc lại bị Tần Chí đè ra giường mà hành sự, Bùi Chức lại càng thêm chắc mẩm nhận định của mình là đúng.
Sức lực dồi dào của một nam tử đang tuổi tràn trề tinh lực không phải ai cũng có thể tưởng tượng nổi. Bùi Chức vốn nghĩ bản thân còn trẻ hơn Thái tử gia mấy tuổi, vậy mà suýt nữa đã bị hắn vắt cạn.
Đợi đến khi nàng thực sự không còn động nổi một ngón tay, vị Thái tử gia kia mới làm ra vẻ nhân từ ban ơn, nói: “Hôm nay, ta sẽ tha cho nàng nhưng sau này mà còn phạm nữa, cô tuyệt đối sẽ không nương tay.”
Nương tay cái con mẹ tay nhà ngươi ấy!
Vừa rồi, vì mất mặt mà nàng đã khóc lóc cầu xin tha thứ nên giờ đây nàng chỉ muốn cắn hắn một cái. Cái kẻ được lợi rồi còn khoe mẽ chính là vị Thái tử gia này!
Thái tử điện hạ rất thấu hiểu đạo lý “vừa đánh vừa xoa”. Thế là hắn lại thân mật ôm nàng vào lòng, dịu dàng dỗ dành: “A Thức đừng giận nữa, cô còn giận hơn nàng đấy. Sau này, nàng đừng có tuỳ tiện ngủ chung giường với người khác, cô sẽ nổi giận đó…”
“Đó là Tuyên Nghi Quận chúa, là nữ nhi, là biểu muội của chàng!” Bùi Chức nhấn mạnh.
“Dù có là nữ nhi thì cũng không được, cô không thích!” Thái tử điện hạ lớn tiếng nói đầy hùng hồn.
Bùi Chức lập tức quay lưng, không thèm để ý đến cái sự ngang ngược vô lý của vị Thái tử gia nào đó nữa.
Hậu quả của việc hoan lạc quá mức là sáng hôm sau, nàng đã tỉnh dậy với cái eo đau lưng mỏi, cả người mềm nhũn, chỉ muốn nằm rúc trên sập sưởi mà không nhúc nhích gì. May mà hôm nay tiết trời vẫn lạnh rét, nàng không cần đi thỉnh an và cũng không ai đến Đông cung thăm hỏi. Thế nên dù nàng có nằm c.h.ế.t dí thì cũng chẳng ai nói gì.
Đến buổi chiều, Hoàng thượng lại ban thưởng cho Đông cung.
Lần này là một sọt lê đông lạnh, chẳng rõ được đưa tới từ nơi nào. Hoàng thượng ăn thử thấy ngon, bèn nghĩ ngay đến Thái tử nên lập tức sai người mang một sọt đến Đông cung.
Có một công công yêu chiều nhi tử đến mức dính như keo thế này, Bùi Chức cảm thấy cũng không tệ. Nàng cứ hưởng thụ cùng Thái tử điện hạ là được.
Vậy là vị Thái tử phi nằm ườn như cá muối lập tức lấy lại tinh thần, dẫn theo cung nhân trong Đông cung cùng nhau ăn lê đông lạnh.
Những ngày đông giá rét vốn nên ăn uống tẩm bổ, tích trữ năng lượng mới phải.
Bùi Chức hiểu rõ, chỉ cần còn tồn tại tinh thần lực thì trên người nàng sẽ không béo được. Vì mọi chất béo đều bị chuyển hóa thành tinh thần lực nên dù nàng có ăn uống bao nhiêu cũng không ngại.
Khi Bùi Chức đang cuộn mình trong Đông cung ăn uống no say thì trên triều đình, Chiêu Nguyên Đế lại nhân ngày tuyết rơi, muốn thêm phần vui vẻ náo nhiệt nên đã bất ngờ hạ liên tiếp hai đạo thánh chỉ ban hôn.
Ông ấy ban hôn cho Nhị Hoàng tử và Đại tiểu thư phủ Trấn Bắc Hầu, Tề Ấu Lan.
Đồng thời, ông ấy cũng ban hôn cho Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa.
Toàn triều đều sững sờ.
Việc hôn sự giữa Nhị Hoàng tử và Đại tiểu thư phủ Trấn Bắc Hầu đã có manh mối từ trước. Dù sao phủ Trấn Bắc Hầu cũng là nhà mẹ đẻ của Lệ Quý phi. Lệ Quý phi vẫn luôn muốn tôn nữ bên nhà mẹ đẻ làm nhi tức, tức là Nhị Hoàng tử phi.
Nhưng còn Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa thì họ chưa từng nghe phong thanh gì cả!
Tuy rằng chuyện Tuyên Nghi Quận chúa si mê Tam Hoàng tử là chuyện hầu như ai cũng biết nhưng dù sao chuyện này cũng chỉ lan truyền trong đám nữ quyến. Có điều vì nể mặt Thái hậu nên cũng chẳng ai dám không l* m*ng mà lấy chuyện này ra đàm tiếu.
Thêm nữa, với cách hành sự xưa nay của Khang Bình Trưởng Công chúa, không ai nghĩ bà ta sẽ gả nữ nhi cho Tam Hoàng tử. Nếu không thì Tuyên Nghi Quận chúa cũng chẳng đến mức đơn phương tương tư Tam Hoàng tử bao năm mà không có kết quả gì.
Là ngoại tổ phụ của Tam Hoàng tử, từ lúc thánh chỉ ban hôn hạ xuống thì sắc mặt An Quốc công thay đổi liên tục.
Bởi vì không thể nói là ông ta vui, cũng chẳng thể nói là không vui.
Chỉ có Khang Bình Trưởng Công chúa thì giận đến phát cuồng, hầm hầm xông vào Từ Ninh cung tìm Thái hậu.
Chuyện xảy ra thế nào thì không ai biết, chỉ nghe nói hôm ấy khi Khang Bình Trưởng Công chúa rời khỏi hoàng cung là ngồi kiệu liễn rời đi, không ai trông thấy được sắc mặt của bà ta lúc ấy ra sao.
Người cùng nổi giận còn có cả Mai Quý phi.
Trong Vĩnh Hòa cung, Mai Quý phi tức đến nỗi ném vỡ bộ ấm trà sứ vẽ hoa bướm mà Nội vụ phủ vừa đưa tới. Mấy đầu ngón tay của bà ta run rẩy không ngừng, đủ thấy bà ta tức giận đến mức nào.
Tam Hoàng tử và An Ngọc Công chúa đứng bên cạnh lo lắng nhìn bà ta.
“Mẫu phi!”
Mai Quý phi ôm lấy lồng ngực đang đau âm ỉ, vành mắt hoe đỏ, nghẹn ngào nói: “Bổn cung biết ngay mà, Hoàng thượng là người thiên vị mà Thái hậu cũng thiên vị. Cả hai người bọn họ đều thiên vị Thái tử, thiên vị Tuyên Nghi! Đáng thương cho con ta, không được phụ hoàng yêu mà cũng chẳng được tổ mẫu thương xót, lại còn bị ép cưới một tiểu nha đầu không ai cần… Tiểu nha đầu Tuyên Nghi kia có điểm nào xứng với con ta chứ? Bổn cung không phục!”
Mai Quý phi nào phải kẻ hồ đồ, đương nhiên biết rõ thánh chỉ ban hôn cho nhi tử của bà ta là do một tay Thái hậu thúc đẩy.
Rõ ràng là Thái hậu muốn nhét Tuyên Nghi Quận chúa cho nhi tử bà ta nên mới khiến Hoàng thượng hạ chỉ ban hôn. Một khi Hoàng đế đã ban hôn thì việc cưới xin đã định, dù không muốn cưới cũng phải cưới.
Tam Hoàng tử thấy mẫu phi mình tức giận đến mức này thì lo lắng vô cùng nhưng lại không biết nên an ủi bà ta ra sao. Cuối cùng, y cũng không thể làm gì khác hơn là mời ngoại tổ phụ đến.