Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 241

Hoa đào nở rộ, mùa xuân lại tới.

Đây là mùa xuân thứ tư sau khi Bùi Chức và Tần Chí thành thân.

Sau mấy năm điều tiết tinh thần lực cho Tần Chí, cuối cùng Bùi Chức cũng điều tiết xong tinh thần lực hỗn loạn và dồi dào của hắn. Biển tinh thần của hắn không còn giống như một cuộn chỉ rối, có vô số sợi chỉ đan xen vào nhau, lung tung rối loạn, có lực công kích mạnh mẽ nữa.

Tuy hiện tại tinh thần lực của Tần Chí vẫn có lực công kích mạnh mẽ nhưng cuối cùng nó cũng không còn yếu ớt, chỉ cần thoáng công kích bằng tinh thần lực là có thể làm hắn phát điên như trước.

Bùi Chức rất hài lòng với việc này, thấy như đã hoàn thành một công trình đồ sộ.

Khi tinh thần lực của Tần Chí ngày càng ổn định, Bùi Chức quyết định dạy hắn các khống chế tinh thần lực.

Điều đầu tiên tất cả những người sở hữu tinh thần lực phải học khi có được tinh thần lực chính là học cách khống chế nó, sử dụng nó để bảo vệ biển tinh thần của bản thân, không cho kẻ khác có cơ hội tấn công.

Chỉ cần biết cách khống chế tinh thần lực thì sẽ không mất trí nhớ do bị tinh thần lực tấn công nữa.

Bùi Chức chọn một ngày trời trong nắng ấm, v**t v* hai con thực thiết thú rồi nói với người hiếm hoi lắm mới có ngày nghỉ tắm gội là Thái tử gia: “A Chí, ta dạy chàng cách khống chế tinh thần lực nhé?”

Tần Chí và hai con thực thiết thú đồng thời nhìn về phía nàng.

“Ưm ưm?” Thực thiết thú nghiêng cái đầu tròn vo.

Tần Chí liếc mắt nhìn chúng nó, cười nhạo: “A Thức nói chuyện với cô chứ đâu phải nói chuyện với các ngươi, các ngươi xen miệng vào làm gì?”

Hai con thực thiết thú xoay người, chổng cái mông to lớn, mềm mượt về phía hắn để tỏ ý khinh thường.

Từ khi Bùi Chức gả vào Đông cung, hai con thực thiết thú vốn chỉ thân cận với Tần Chí có chủ nhân mới, hơn nữa chủ nhân mới còn rất tốt với chúng nó, cùng chúng nó ăn nhậu chơi bời. Vậy nên chúng nó nhanh chóng "phản bội", trở nên thân thiết với Bùi Chức, làm lơ chủ nhân cũ.

Hai con thực thiết thú đều được đưa tới Đông cung sau khi mới sinh không lâu, có thể nói là chúng được Tần Chí dùng tinh thần lực huấn luyện lớn lên. Sau này Bùi Chức cũng dùng tinh thần lực huấn luyện chúng nó, dẫn tới việc chúng nó có chỉ số thông minh cao hơn những con vật bình thường, nhiều lúc rất biết chọc giận người khác, giống như lúc này vậy.

Nếu không được Thái tử phi che chở, e là Thái tử đã không nhịn được mà đá một cú vào cái mông to của hai chúng nó rồi.

Tần Chí nhẫn nhịn, hỏi Bùi Chức: “A Thức, nàng muốn dạy cô khống chế tinh thần lực sao?”

Bùi Chức "ừ" một tiếng, lại v**t v* hai con thực thiết thú vài cái rồi đứng dậy kéo Tần Chí đến một góc trống trải trong hoa viên ở Đông cung.

Giờ đang là lúc xuân về hoa nở, hoa viên cũng rực rỡ sắc màu, có không ít tháp hoa được tạo nên từ bồn hoa, khung cảnh xa hoa lộng lẫy, khiến người đứng trong hoa viên có cảm giác như bản thân đang đứng giữa biển hoa.

Bùi Chức vẫy tay, ý bảo mấy ám vệ và cung nhân hầu hạ bọn họ rời xa, không cần theo tới.

Chẳng mấy chốc, nơi này chỉ còn mình Bùi Chức và Tần Chí.

Bùi Chức dùng tinh thần lực do thám, xác định trong vòng một cây số chỉ có hai người bọn họ.

“Điện hạ, hiện tại xung quanh chỉ có hai chúng ta.” Nàng cười tủm tỉm nói: “Bọn họ đều đã lùi xa cả trăm trượng rồi.”

Tần Chí kinh ngạc hỏi: “Sao nàng biết?” Hắn không ngu, nhanh chóng đoán được lý do: “Nàng dùng tinh thần lực để thăm dò à?”

Bùi Chức gật đầu: “Đúng vậy! Đây là một cách khống chế tinh thần lực. Tinh thần lực có thể được thả ra và rút lại một cách tự nhiên, có thể tra xét hoàn cảnh, có thể công kích vạn vật…”

Nàng vừa giải thích vừa làm mẫu cho hắn.

Đầu tiên, nàng làm mẫu cách thả và rút tinh thần lực lại trước. Tinh thần lực là thứ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, song người có tinh thần lực có thể cảm nhận sự tồn tại của nó. Để Tần Chí có thể cảm nhận quá trình một cách rõ ràng hơn, Bùi Chức thả một sợi tinh thần về phía hắn. Sợi tinh thần của nàng vừa đi về hướng Tần Chí đã bị những sợi tinh thần tán loạn của hắn giương nanh múa vuốt mà cuốn lấy.

“A Chí, buông ra.” Bùi Chức oán trách, nhẹ nhàng đánh hắn một cái bằng sợi tinh thần của bản thân.

Lần này nàng không chỉ đánh vào sợi tinh thần của hắn mà còn đánh vào cả thân thể hắn nữa.

Tần Chí đờ ra, trên khuôn mặt trắng như ngọc có đôi phần bối rối và chật vật, bởi vì lúc này hắn có thể cảm nhận được sự tồn tại của sợi tinh thần một cách rõ ràng. Khi sợi tinh thần đó đánh hắn, có lẽ vì chủ nhân của nó không muốn làm hắn bị thương nên cú đánh có vẻ nhẹ nhàng oán trách, không chỉ tác động lên thân thể mà còn tác động đến cả tinh thần của hắn, hệt như thần hồn giao hòa thân mật, quấn quýt lấy nhau…

Thái tử gia chỉ mới trải nghiệm cảm giác này lần đầu nên không thể tả rõ cảm giác đó là gì, chỉ cảm thấy nếu trên thế gian này có cái gọi là thần hồn thân thiết thì chắc chắn sẽ là như vậy.

Tốt đẹp đến mức khó quên.

Cả thân thể và tinh thần Tần Chí đều thoải mái, lâng lâng, khiến hắn nảy sinh mong muốn được quấn quýt chặt chẽ hơn.

“Tần Chí, nghiêm túc!” Bùi Chức nghiêm khắc nói.

Tần Chí vừa xấu hổ vừa bối rối. Hắn phản bác như thể đây là lẽ đương nhiên: “Cô rất nghiêm túc mà. A Thức làm vậy… Khiến cô khó lòng kiềm chế.”

Đây là thê tử của hắn, tối nào họ cũng nằm chung chăn gối. Hắn vốn đã rất khó từ chối sự thân mật đó, hiện tại họ còn thân mật đến tận sâu trong thần hồn, nếu hắn không có phản ứng gì thì khác gì nội thị đã bị thiến đâu?

Không, ngay cả nội thị cũng không kiềm chế được ấy chứ.

Bùi Chức không cãi thắng Thái tử gia mặt dày này nên đành chọn cách làm lơ, tiếp tục làm mẫu cách thả và thu tinh thần lực.

Sau khi làm mẫu xong, nàng hỏi: “Điện hạ hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.” Tần Chí gật đầu, chẳng biết khóe mắt đã ửng hồng từ lúc nào. Hắn nhìn nàng, chợt hỏi: “A Thức, nàng có thể làm lại lần nữa không?”

Hắn vẫn chưa đã thèm.

Bùi Chức: “…”

Thái tử phi nhẫn tâm từ chối yêu cầu của Thái tử gia, lại làm mẫu cách tấn công bằng tinh thần lực.

Có tiếng "rầm" vang lên, một cây hoa ngọc lan ở ngay gần bọn họ đột ngột gãy đôi, rơi xuống.

Việc này xảy ra đột ngột, không có bất cứ dấu hiệu gì. Cây hoa ngọc lan đó bị gãy đôi mà chẳng rõ lý do.

Tần Chí chậm rãi quay đầu nhìn đi, tinh mắt nhìn thấy vết chém phẳng lì. Khéo người không biết còn tưởng nó bị chém gãy bằng vũ khí sắc bén nào đó nên vết chém mới phẳng như vậy, cứ như đó là thứ vũ khí sắc bén nhất trên thế gian.

Bùi Chức đi qua kiểm tra rồi cười nói: “Xem ra đao tinh thần của ta không hề lùi bước.”

Tinh thần lực có thể hóa thành những vũ khí sắc bén vô hình như đao, kiếm,... và giúp người có tinh thần lực phá huỷ thứ người đó muốn phá hủy.

Tần Chí không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào vết chém đó. Một lúc lâu sau hắn mới nhìn về phía Bùi Chức, đoạn hỏi: “A Thức, tinh thần lực cũng có thể công kích vật thể sao?”

Vừa rồi, khi nàng nói “tinh thần lực có thể công kích vạn vật”, hắn không mấy để ý, mãi đến khi được tận mắt nhìn thấy mới biết nó đáng sợ đến nhường nào.

“Đương nhiên là được.” Bùi Chức cười đáp: “Nhưng đây là điều chỉ người sở hữu tinh thần lực cấp chín mới làm được.”

Nói tới đây, nàng nhìn Tần Chí, cảm thấy bản thân cũng coi như là nhờ họa được phúc.

Đời này nàng đã rèn luyện tinh thần lực từ nhỏ, song vì hoàn cảnh hạn chế nên tinh thần lực của nàng tăng trưởng rất chậm. Đến khi gặp Tần Chí, mỗi lần nàng điều tiết tinh thần lực cho hắn đều sẽ nhận được phản hồi, làm tinh thần lực của nàng tăng trưởng nhanh chóng.

Chỉ có điều lần nào nàng cũng đói đến lạ.

Có thể nói rằng mối quan hệ giữa những người có tinh thần lực chính là hỗ trợ lẫn nhau.

Giống như song tu trong tiểu thuyết tu tiên, khi hai người có tinh thần lực ngày đêm dây dưa, người mạnh sẽ hỗ trợ người yếu. Tình huống của Tần Chí và Bùi Chức cũng giống như vậy, tinh thần lực của Tần Chí đã mạnh mẽ đến mức có thể hỗ trợ Bùi Chức.

Tinh thần lực của Tần Chí được truyền lại qua mấy thế hệ Tần thị, nhiều đến mức gần như tràn ra ngoài, tất nhiên sẽ có lợi cho Bùi Chức.

Sau mấy năm điều tiết tinh thần lực cho hắn, nàng không chỉ giúp hắn điều tiết xong tinh thần lực hỗn loạn mà tinh thần lực của nàng cũng dần dần khôi phục đến cấp chín như kiếp trước.

Tần Chí dần tiếp thu sự mạnh mẽ và đáng sợ của tinh thần lực, nhìn nàng hỏi: “A Thức, nếu tinh thần lực có thể làm nhiều việc như vậy, sao trước kia nàng lại…”

Theo tin tức ám vệ Đông cung điều tra được, trước kia Thái tử phi chính là một quý nữ thế gia bình thường.

Nàng chưa bao giờ thể hiện khả năng công kích của bản thân, cũng chưa bao giờ dùng tinh thần lực để đối phó với ai, cứ vậy mà sống một cuộc sống yên bình, an ổn.

Nếu người thường có năng lực đáng sợ như vậy, e rằng người đó đã sớm sử dụng nó để kiếm lợi cho mình, ít nhiều gì cũng sẽ để lộ dấu vết. Chỉ có Bùi Chức là vẫn sống bình thường như tinh thần lực không tồn tại, làm một quý nữ nơi khuê phòng.

Bùi Chức cười đáp: “Bởi vì trước kia tinh thần lực của ta rất yếu, không làm được gì cả. Hơn nữa so với kiến công lập nghiệp, thật ra ta thích một cuộc sống bình thường hơn. Đời này ta chỉ mong có thể sống nhàn nhã như đã về hưu.”

Tuy đây là lần đầu tiên Tần Chí nghe thấy từ “về hưu” nhưng hắn vẫn có thể hiểu nghĩa của nó.

Hắn biết Bùi Chức là người thông minh, cũng biết một vài việc đã xảy ra trong kiếp trước của nàng. Hắn không cảm nhận được gì nữa cả, trong lòng chỉ còn nỗi xót xa và khó chịu vô bờ.

Tần Chí bước lên, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng rồi hôn lên khuôn mặt nàng, không nói gì cả.

Bùi Chức không biết tại sao tâm trạng hắn lại đột ngột xuống dốc như thế, song nàng có thể nhìn ra sự thương tiếc của hắn đối với mình.

Nàng cười nói: “Điện hạ, đúng là tinh thần lực có thể làm được rất nhiều việc, chỉ là nó cũng có hạn chế. Người có tinh thần lực không thể sử dụng nó liên tục hoặc là dùng tinh thần lực làm hại người khác, quy định không cho phép làm vậy.”

Nói tới đây, Bùi Chức ngừng lại một lát.

Quy định nàng nói tới là quy định sinh ra trong tận thế, thời đại này không có quy định đó.

Dù vậy nhưng nàng vẫn cẩn thận nói từng quy định cho Tần Chí nghe, để hắn biết dù là người có tinh thần lực cũng không thể muốn làm gì thì làm, mặc sức làm hại kẻ yếu.

Tần Chí nghiêm túc lắng nghe.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn