Ngày cung yến trung thu, cuối cùng Thái hậu cũng chờ được đến lúc ngoại tôn nữ tiến cung.
Từ khi Khang Bình Trưởng Công chúa gặp chuyện không hay, sức khoẻ của Tuyên Nghi Quận chúa nhanh chóng suy yếu, phải dưỡng bệnh trong phủ Công chúa liên miên, chẳng dễ gì để gặp được nàng ấy. Tuy Thái hậu đã phái người đến hỏi han nhưng trước giờ Tuyên Nghi Quận chúa đều chỉ nói việc tốt chứ không nói chuyện xấu, gắng gượng vờ như không có vấn đề gì, nhất quyết không chịu tiến cung, chỉ nói sợ sẽ lây bệnh cho Thái hậu, vậy thì sao bà ấy có thể không lo lắng cho được?
Nhiều lần Thái hậu còn muốn trực tiếp xuất cung đón Tuyên Nghi Quận chúa vào cung, chỉ là hiếm khi nào nàng ấy kiên quyết đến vậy, Thái hậu không nỡ ép buộc ngoại tôn nữ nên chỉ có thể nhờ Bùi Chức quan tâm chăm sóc nàng ấy nhiều hơn.
Nhìn thấy ngoại tôn nữ, Thái hậu suýt nữa chảy cả nước mắt.
“Hình như cháu gầy hơn rồi, có phải cháu không ăn uống, nghỉ ngơi tử tế không?” Thái hậu tức giận hỏi, muốn mắng nàng ấy nhưng lại không nỡ.
Tuyên Nghi Quận chúa ngoan ngoãn nói: “Ngoại tổ mẫu yên tâm, dạo này cháu khỏe hơn rất nhiều rồi. Cháu cũng ăn uống đầy đủ, còn ăn rất nhiều đổ bổ, một thời gian nữa là sẽ khỏe mạnh như xưa thôi ạ.”
Thái hậu cẩn thận quan sát, phát hiện tâm trạng của Tuyên Nghi Quận chúa đã tốt hơn trước thấy rõ chứ không phải chỉ nói vậy để an ủi bà ấy nên không khỏi vui mừng.
Bà ấy liền quay đầu nhìn Thái tử phi, tò mò hỏi: “Thái tử phi, cháu khuyên con bé kiểu gì vậy?”
Bùi Chức bèn kể chuyện Tuyên Nghi Quận chúa đến học đường tư thục dành cho nữ tử, dạy những nữ tử đó đọc sách biết chữ cho Thái hậu nghe: “Trong số những học sinh được tuyển vào lần này, có rất nhiều cô nương đáng thương có cuộc sống khó khăn. Có lẽ Tuyên Nghi đã hiểu ra đôi điều sau khi tiếp xúc với bọn họ đấy ạ.”
Đúng như lời Ôn Như Thủy từng nói, khi trên thế gian này còn có người khổ hơn mình, bản thân sẽ phát hiện nỗi đau của mình chẳng là gì cả. Hơn nữa những cô nương đó đã nếm trải vận mệnh bất công nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, kiên cường tìm đường ra cho bản thân, chắc chắn sẽ khiến người chứng kiến cảm thấy xúc động.
Hiện giờ học đường tư thục dành cho nữ tử đang do Ôn Như Thủy và Hạ Thành Minh cùng nhau quản lý.
Những học sinh mà học đường tuyển được chia làm hai loại. Một là người được phụ mẫu yêu thương thật lòng, sẵn lòng cho nữ nhi đi học để đọc sách biết chữ. Hai là người có số mệnh khó khăn, không được người nhà yêu thương, thậm chí còn phải gánh chịu đủ loại bất công, chỉ có thể vừa học vừa làm.
Những học sinh tiếp xúc với Tuyên Nghi Quận chúa đều thuộc trường hợp thứ hai, do Ôn Như Thủy cố tình chọn lựa. Bọn họ đều có quá khứ đau khổ riêng, có người bị phụ mẫu ghét bỏ vì là nữ nhi, phải làm trâu làm ngựa cho gia đình, sau đó còn bị bán vì chút sính lễ ít ỏi; có người bị phu gia đối xử bất công, bị công công bà bà chán ghét vì sinh nữ nhi, cuối cùng nữ nhi ốm c.h.ế.t, bản thân cũng suýt chút nữa bị dồn ép đến mức mất mạng; có người mồ côi phải ăn nhờ ở đậu, không chỉ bị cướp đoạt gia sản mà đối phương còn muốn gả nàng ấy cho một lão nhân ốm yếu; có người mẫu thân qua đời, phụ thân cưới thê tử mới, song mẹ kế lại không hiền lành, lúc nào cũng đối xử khắt khe với nàng ấy; có người…
Có thể nói là thấy mà sởn cả gai ốc.
Những nữ tử đó có lớn có bé, là do Hạ Thành Minh phái người đi tìm. Bọn họ đều không sống nổi nữa, suýt chút nữa bị chèn ép đến c.h.ế.t.
Hạ Thành Minh mua mấy nữ tử đó về, sắp xếp bọn họ vào làm trong xưởng dệt vải, cho bọn họ một nơi che mưa chắn nắng. Ban ngày, mấy nữ tử đó sẽ học hai tiết ở tư thục để có thể biết chữ, biết đọc sách.
Bọn họ đều vô cùng biết ơn những gì học đường đã làm cho họ nên thái độ học tập cực kỳ nghiêm túc và tiến tới.
Có hy vọng, các nàng dần dần thoát khỏi nỗi đau trong quá khứ, ai nấy đều rất quý trọng cuộc sống hiện tại, yêu quý học đường và xưởng dệt vải như ngôi nhà của mình.
Sau khi tiếp xúc với những học sinh đó, Tuyên Nghi Quận chúa càng hiểu hơn về quá khứ của họ thì lại càng thấy xúc động, muốn làm nhiều điều cho họ hơn.
Khi bận rộn, tất nhiên nàng ấy không có thời gian suy nghĩ lung tung nữa.
Thái hậu nghe đến mức ngẩn người, hồi lâu sau vẫn không nói gì.
Một lúc sau, bà ấy khẽ thở dài: “Tuy ai gia biết không phải nữ tử nào trên thế gian này cũng được may mắn nhưng lại không ngờ có nhiều cô nương đáng thương, khổ sở như thế.”
Việc này khiến Thái hậu không khỏi xúc động và khó chịu.
Vậy nên Thái hậu cũng muốn làm điều gì đó. Bà ấy hỏi Bùi Chức, nàng cười tủm tỉm mà đề xuất vài ý kiến, lại sai người gọi Ôn Như Thủy tới.
Hiện giờ Ôn Như Thủy đã tự lập hơn, rất nhiều chuyện không cần hỏi ý Bùi Chức cũng có thể tự đưa ra quyết sách, thay đổi rõ rệt đến mức khiến người khác phải cảm thán.
Nghe câu hỏi của Thái hậu, Ôn Như Thủy không nhịn được mà liếc nhìn Thái tử phi đang mỉm cười uống trà bên cạnh, âm thầm bội phục.
Thái tử phi đúng là thông minh, kéo được cả Thái hậu vào phe bọn họ. Nếu sau này bọn họ muốn làm gì đó, chỉ cần có Thái hậu tham dự thì còn sợ người đời phản đối nữa sao?
Đến mẫu thân của Hoàng thượng cũng tham gia, dù Ngự lại muốn buộc tội cũng phải cân nhắc xem có thể tùy tiện trách móc không đã.
Ôn Như Thủy lập tức phát huy tài ăn nói bản thân học được khi lướt mạng, nhiệt tình quấn lấy Thái hậu nói không ngừng nghỉ, một đống tin tức lập tức oanh tạc Thái hậu.
Thái hậu nghe chóng cả mặt, cuối cùng máy móc gật đầu với tất cả những gì Phúc Ninh Quận chúa nói.
Phúc Ninh Quận chúa quá giỏi ăn nói, hơn nữa lời nào cũng chạm vào tận đáy lòng của bà ấy, còn giỏi ăn nói hơn cả Khang Bình Trưởng Công chúa nữa.
Chờ Ôn Như Thủy rời đi, Thái hậu không nhịn được mà cảm thán với Lệ Quý phi: “Hình như Phúc Ninh đã thay đổi rất nhiều, trước kia con bé không lanh mồm lanh miệng như vậy.”
Lệ Quý phi cười gượng nói: “Có lẽ tính cách của con bé vốn là như vậy.”
Làm một vị di mẫu nhọc lòng chuyện chung thân đại sự của ngoại sanh nữ, Lệ Quý phi đã bỏ cuộc, không chọn lựa hôn phu cho Ôn Như Thủy nữa, mặc cho nàng ấy muốn làm gì thì làm. Dù gì cũng có Thái tử phi, chắc chắn Thái tử phi sẽ không bạc đãi nàng ấy.
Thấy hiện tại ngoại sanh nữ giỏi giang như vậy, có thể thuyết phục Thái hậu đến mức bà ấy phải sửng sốt, Lệ Quý phi vừa chột dạ vừa kiêu ngạo.
Thái hậu cười nói: “Ai gia thấy không giống, giống như được Thái tử phi đào tạo ra hơn.” Bà ấy dừng lại giây lát rồi mới tiếp tục: “Nhưng như vậy cũng tốt, người làm đại sự như mấy đứa nó phải lợi hại thì mới không bị bắt nạt.”
Lệ Quý phi kinh ngạc nhìn Thái hậu, không ngờ người làm chủ hậu cung như bà ấy lại nói ra được những lời này.
Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ có người nói Ôn Như Thủy không giữ phụ đạo, lên án nàng ấy đi ngược với lẽ thường.
Nhưng hiện tại, đến Thái hậu cũng tán thành chuyện Ôn Như Thủy làm, thậm chí còn không có ý kiến gì với việc nàng ấy không thành thân.
“Lệ Quý phi thấy lời ai gia nói không đúng à?” Thái hậu cố ý hỏi.
Lệ Quý phi vội lắc đầu, cẩn thận đáp: “Thần thiếp chỉ nghĩ lời này của mẫu hậu quá hay, thần thiếp thích nghe.”
Thái hậu bật cười, lắc đầu nói: “Vậy còn chưa là gì, dù gì cũng có tấm gương là Thái tử phi…”
Bà ấy giữ thể diện cho Bùi Chức, không nói quá rõ ràng.
Nhưng Lệ Quý phi biết rõ tư tưởng của Thái hậu tiến bộ như vậy là do bị Thái tử phi ảnh hưởng. Nghĩ đến những việc Thái tử phi làm, Lệ Quý phi bỗng thấy Thái hậu thay đổi thành như hiện tại cũng không có gì bất ngờ.
Không chỉ Thái hậu mà hoàng cung này cũng thay đổi rất nhiều.
Từ khi Thái tử phi gả vào Đông cung, rất nhiều chuyện trong cung, ngoài cung và cả Đại Vũ đều thay đổi một cách lặng lẽ.
Tư tưởng của mọi người thay đổi, dường như tầm nhìn đã trở nên xa xôi và rộng lớn hơn, ai nấy đều tiến bộ hơn rất nhiều.
Lệ Quý phi rất vui mừng vì sự thay đổi này.
...
Sau trung thu, thời tiết dần trở lạnh. Tuyên Nghi Quận chúa đã coi công việc ở tư thục như sự nghiệp của mình, ngày nào cũng dẫn Mạc Li đi dạy những nữ tử đó, cuộc sống của nàng ấy cũng dần dần ổn định.
Mỗi khi đến ngày nghỉ tắm gội, Tuyên Nghi Quận chúa đều tiến cung vấn an Thái hậu.
Thái hậu có thể cảm nhận được sự thay đổi của ngoại tôn nữ. Nàng ấy trở nên trầm tĩnh và kiên cường hơn, hệt như đã lột xác, không hề còn vẻ ngây thơ, nhút nhát như xưa.
Tuy Thái hậu đau lòng vì ngày nào Tuyên Nghi Quận chúa cũng bận rộn bôn ba bên ngoài, song khi thấy sự thay đổi của nàng ấy, Thái hậu lại không nỡ cấm cản nàng ấy trong hậu trạch.
Cuối cùng, Thái hậu ngầm đồng ý cho Tuyên Nghi Quận chúa cùng công khai lộ diện với Phúc Ninh Quận chúa.
Đến khi Kinh thành có tuyết rơi, cuối cùng Chiêu Nguyên Đế cũng phái Nhị Hoàng tử - người đã tập luyện ở doanh trại ngoại ô suốt một thời gian dài - đến Tây Bắc.
Suốt cả mùa đông, Tây Bắc không ngừng truyền tin tới.
Nghe nói Nhị Hoàng tử lập được không ít chiến công đáng kinh ngạc ở Tây Bắc, đuổi mấy dân tộc sa mạc x*m ph*m l*nh th* của Nguyệt Uyển. Thậm chí có lần hắn ta còn dẫn theo một đội ngũ đuổi theo kẻ địch vào tận sa mạc, đánh thẳng vào hang ổ của chúng, thu được rất nhiều chiến lợi phẩm.
Cuối năm, Chiêu Nguyên Đế nhận được tin tức đến từ Tây Bắc.
Ông ấy nói với Thái tử, biểu cảm có phần kỳ lạ: “Chí Nhi, Tán Nhi nói Mục Sa quốc ở Tây Bắc sẵn lòng thần phục Đại Vũ, trở thành nước phụ thuộc của Đại Vũ. Con nói xem…”
Mục Sa quốc nằm ngay cạnh Nguyệt Uyển quốc. Nghe nói Nguyệt Uyển quốc thường xuyên bị Mục Sa quốc quấy nhiễu. Bọn họ không thể nhịn được nữa nên mới mượn binh của Đại Vũ.
Nào ngờ Đại Vũ phái Nhị Hoàng tử lên chiến trường, trực tiếp đánh nước người ta thành nước phụ thuộc, thật là… Dù Chiêu Nguyên Đế cảm thấy nhi tử thứ hai của mình là vị tướng tài nhưng cũng không ngờ hắn ta có thể làm đến mức này.
“Khá tốt.” Phản ứng của Tần Chí rất bình thường: “Phụ hoàng, nếu Mục Sa quốc trở thành nước phụ thuộc, chúng ta có thể xây dựng thương lộ ở Tây Bắc, vậy chẳng phải khá tốt hay sao?”
Chiêu Nguyên Đế trừng mắt nhìn hắn: “Trẫm đang nói đến việc này à?”
Ông ấy nghĩ có lẽ mình đã già nên mới không theo kịp mạch suy nghĩ của nhi tử. Không biết từ lúc nào mà Thái tử đã dõi mắt ra vùng trời rộng lớn bên ngoài Đại Vũ, không còn chỉ giới hạn ở Đại Vũ nữa.
Tần Chí cười nói: “Phụ hoàng, lão nhị rất giỏi. Chờ đệ ấy về, người có thể phong chức Tướng quân cho đệ ấy, chắc chắn lão nhị sẽ vô cùng vui vẻ.”
Chiêu Nguyên Đế "hừ" một tiếng, lão nhị lập được chiến công đáng kinh ngạc ở Tây Bắc, chắc chắn sẽ được phong Vương.
Nhưng ông ấy lo Thái tử sẽ nghĩ nhiều, đang định dốc lòng tâm sự với Thái tử thì lại thấy hắn nhìn chằm chằm vào tin chiến thắng ở Tây Bắc, không biết đang nghĩ gì.
“Chí Nhi, con đang nghĩ gì vậy?”
Tần Chí hoàn hồn, nói: “Nhi thần không ngờ lão nhị lại được việc đến vậy! Tự dưng nhi thần lại thấy phụ hoàng sinh cho nhi thần quá ít đệ đệ. Năm nay lão tứ mới mười lăm tuổi, muốn đệ ấy giúp đỡ còn phải đợi mấy năm, càng đừng nói lão ngũ mới chỉ có bảy tuổi…”
Từ khi Tam Hoàng tử “bị ám sát qua đời”, trong số mấy vị Hoàng tử còn lại, chỉ có Nhị Hoàng tử có thể giúp đỡ hắn ít nhiều. Tứ Hoàng tử và Ngũ Hoàng tử thì còn quá nhỏ, đều phải rèn luyện thêm mấy năm mới giúp đỡ hắn được.
Thái tử càng nghĩ càng thấy tiếc.
Rõ ràng các Hoàng đế khác đều đẻ liền tù tì, sao phụ hoàng hắn lại chỉ sinh mấy đứa như vậy chứ?
Cuối cùng Chiêu Nguyên Đế cũng hiểu ý của Tần Chí: “…”
Ông ấy suýt nữa thì bị đứa nghịch tử này chọc tức c.h.ế.t.
Hoàng tử không nhiều cũng trách ông ấy ư? Dù ông ấy không có nhiều Hoàng tử nhưng vẫn hơn Thái tử, hiện tại hắn còn chưa có đứa con nào đâu.
Tuy Chiêu Nguyên Đế vô cùng tức giận nhưng vẫn không châm chọc Thái tử, chỉ bực mình nói: “Biến! Trẫm nhìn thấy con là bực.”
Tần Chí không biến mà tranh thủ cơ hội này để bàn với Chiêu Nguyên Đế chuyện thương đội Đại Vũ xuôi Nam Dương.
“Chờ mùa xuân lão nhị trở về, phụ hoàng hãy cho lão nhị đi làm quen với cuộc sống của lính hải quân đi. Đến lúc đó để đệ ấy dẫn dắt quân đội Đại Vũ xuôi Nam Dương cùng với thương đội, thành lập mối quan hệ ngoại giao với các quốc gia hải ngoại. Nghe nói mấy quốc gia hải ngoại có rất nhiều đá quý và khoáng sản, còn có rất nhiều đảo không người, trên đảo có mỏ vàng, mỏ bạc và quặng sắt. Nếu có thể khai thác một thương lộ trên biển, thúc đẩy mối liên hệ giữa Đại Vũ và các quốc gia hải ngoại…”
Chiêu Nguyên Đế bị thu hút bởi lời Tần Chí nói, ông ấy nghi ngờ hỏi: “Sao con biết rõ tình huống ở hải ngoại quá vậy? Hải ngoại thật sự có mỏ vàng, mỏ bạc và quặng sắt ư?”
“Thái tử phi nói vậy ạ.” Tần Chí thản nhiên đáp.
Chiêu Nguyên Đế "ồ" một tiếng, nếu Thái tử phi nói vậy thì không vấn đề gì.
Nghĩ đến đây, ông ấy bỗng thấy hừng hực nhiệt huyết, nếu tìm được những hòn đảo không người đầy khoáng thạch đó…
“Được, chờ lão nhị trở về, trẫm sẽ phái lão nhị sang chỗ hải quân.” Chiêu Nguyên Đế lập tức vỗ bàn.
Tần Chí đạt được mục đích, cuối cùng cũng biến theo lời Chiêu Nguyên Đế.
Hắn nhẹ nhàng rảo bước quay về Đông cung, thấy Thái tử phi đang ngồi đọc sách trên sập mỹ nhân bèn đi tới, bế bổng nàng lên, ôm chặt nàng vào lòng.
Các cung nhân trong điện thấy vậy nhanh chóng cúi đầu lui ra.
Bùi Chức khó hiểu nhìn hắn: “Có chuyện gì vậy điện hạ? Hôm nay có chuyện vui gì à?”
Tần Chí vùi mặt vào cổ Bùi Chức, một hồi lâu sau mới ôm nàng ngồi xuống, kể lại chuyện ở Cần Chính điện cho nàng nghe. Hắn vỗ về mái tóc nàng, giọng điệu vừa dịu dàng vừa kìm nén: “A Thức, Đại Vũ sẽ càng ngày càng tốt.”
“Đương nhiên rồi!” Bùi Chức tươi cười phụ họa.
Tần Chí cong môi cười, dán trán mình vào trán nàng, cặp mắt phượng không còn bị vẻ hung ác lấp kín mà trở nên vô cùng mềm mại.