Ngày hôm sau, Triệu phu nhân gửi thiếp đến hành cung.
Lần này Bùi Chức không từ chối thiếp xin thăm hỏi của bà ấy, chọn tiếp kiến bà ấy tại một cung điện trong hành cung.
Xa cách lâu ngày, Triệu phu nhân mới được lại gặp Thái tử phi, bà ấy chợt phát hiện ra dường như nàng đã gầy hơn trước kia nhiều. Sau đó lại thầm liên tưởng tới những lời mà trượng phu từng nói riêng với bà ấy, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác thán phục.
Phần lớn nữ tử sống trên đời này đều phải sống theo khuôn phép, nhất cử nhất động đều phải phù hợp với lễ nghi khuê môn trong nhà, không được phép sai sót dù chỉ một ly.
Nhưng những điều đó cũng không đồng nghĩa với việc nữ tử nhất định phải sống như vậy tới hết đời.
Triệu phu nhân là một nữ tử có kiến thức, bà ấy theo gót trượng phu cùng ông ấy trải qua không ít cảnh thăng trầm trong chốn quan trường. Bà ấy từng được tận mắt nhìn thấy và tận tai nghe thấy rất nhiều chuyện, có tấm lòng rộng lượng hơn những nữ tử khác, đương nhiên bà ấy cũng hiểu rõ nữ tử trên đời sống không dễ dàng chút nào.
Như vị Thái tử phi đây, một nữ tử có thể lên đảo giết hải tặc, bà ấy thật lòng kính phục nàng, không hề cảm thấy hành động này của Thái tử phi có gì không ổn.
Hải tặc chính là một đám người cực kỳ hung hăng và ác độc, ai cũng có quyền giết c.h.ế.t chúng. Song không phải ai cũng có đủ can đảm để dám đối mặt với những tên hải tặc hung ác đó, cũng không ai có gan xông thẳng vào đảo hải tặc.
Lòng can đảm và thực lực của Thái tử phi khiến Triệu phu nhân vừa kính phục vừa ngưỡng mộ nàng, thậm chí trong lòng bà ấy còn đang dần sinh ra một nỗi khát khao.
Dường như bà ấy đã hiểu rõ lý do vì sao sau khi Thái tử tổ chức đại hôn đến nay, bên cạnh hắn ngoài một vị Thái tử phi này ra lại không chịu nạp thêm bất kỳ Trắc phi hay thiếp thất nào.
Một vị Thái tử phi như vậy, không chỉ có nhan sắc xinh đẹp hơn tất cả nữ tử trên đời mà còn có thể khiến người ta cảm thấy khâm phục và kính trọng từ tận đáy lòng. Có một nàng giai nhân tuyệt thế vô song như vậy bầu bạn bên cạnh, làm sao Thái tử còn có thể để mắt đến những nữ tử tầm thường ngoài kia?
Bùi Chức và Triệu phu nhân hàn huyên với nhau đôi ba câu rồi chuyển sang hỏi chuyện của Hạ Thành Minh.
Hôm nay, Triệu phu nhân đến đây là vì Hạ Thành Minh.
Từ khi biết được thân thế của Hạ Thành Minh, hai phu thê Triệu Hạc đều bị chấn động mạnh. Họ khẽ thở dài đầy xót xa vì số phận bi thảm của Hạ Thanh Uyển, cũng thương xót cho Hạ Thành Minh khi y phải lớn lên trong hoàn cảnh như vậy. Ngoài ra, họ cho rằng việc Hạ Thành Minh có thể kiên trì giữ vững bản tâm, thậm chí còn có thể an toàn rút lui khỏi cảnh hủy diệt trên đảo hải tặc, có thể thấy y cũng không phải là một kẻ tầm thường.
Hôm qua, sau khi Hạ Thành Minh trở về, y đã ở trong thư phòng với Triệu Hạc hơn nửa canh giờ.
Hạ Thành Minh thẳng thắn tỏ rõ lòng mình với biểu thúc Triệu Hạc, nói rõ quyết định muốn nương tựa vào Thái tử phi của mình với ông ấy.
Trong lòng Triệu Hạc thấy cực kỳ kinh ngạc, ông ấy không ngờ Hạ Thành Minh lại chọn con đường này nhưng khi nghĩ đến hoàn cảnh trưởng thành và tình cảnh hiện tại của y, ông ấy cũng không nói gì.
Theo ông ấy thấy, Hạ Thành Minh thật sự rất thông minh khi đưa ra quyết định này.
Tuy Thái tử phi không phải là Thái tử nhưng nàng cũng không phải là một nữ nhân tầm thường. Xét trên sự dung túng của Thái tử dành cho Thái tử phi, trợ lực cho Thái tử phi tính ra còn có lợi hơn thay vì chọn đi theo bên cạnh Thái tử.
Bên cạnh Thái tử có rất nhiều bậc lương thần danh tướng, không thiếu một kẻ như Hạ Thành Minh. Thậm chí, có khi y còn không được trọng dụng bằng họ.
Nhưng ở phía Thái tử phi thì khác. Nghe nói bên cạnh Thái tử phi ngoài một vị Phúc Ninh Quận chúa ra, trong tay nàng không có bao nhiêu trợ thủ đắc lực.
Vì Hạ Thành Minh đã chọn nương nhờ dưới trướng của Thái tử phi, hai phu thê Triệu Hạc đương nhiên cũng không thể làm ngơ.
Hôm nay bà ấy tới đây, ngoài việc muốn thỉnh an Thái tử phi ra thì còn muốn xác nhận thái độ của Thái tử phi đối với Hạ Thành Minh. Trượng phu của bà ấy vô cùng xót thương người biểu tôn có quá khứ lận đận này, ông ấy rất muốn giúp đỡ y, cực kỳ coi trọng chuyện tương lai của y. Nếu không, ngày hôm qua ông ấy đã chẳng cần phải cố ý đưa Hạ Thành Minh đến trước mặt Thái tử dạo một vòng.
Bùi Chức nói: "Chẳng hay Triệu phu nhân có ấn tượng gì về chuyện của Lý gia ở thành Vân Châu hay không?"
Ôn Như Thủy ngồi bên cạnh vừa nghe nàng nói vậy đã lập tức nhìn sang bằng đôi mắt sáng rực. Ngày hôm qua, sau khi nghe chuyện từng xảy ra với Hạ Thanh Uyển, nàng ấy đã nằm trằn trọc trên giường suốt cả đêm. Người vốn dĩ đã cực kỳ e ngại chuyện hôn nhân ở thời đại này, giờ khắc này lại càng thêm sợ hãi, ngay cả chút tâm tư dành cho Tần Huyền cũng dần phai nhạt đi.
Đối với nữ nhân mà nói, chuyện hôn nhân thực sự quá đáng sợ, cũng quá thiếu an toàn, chi bằng cứ sống một mình tiêu dao tự tại còn hơn.
Dù sao thì nàng ấy vừa có tiền vừa có địa vị, nếu cảm thấy cô đơn, cùng lắm thì bao nuôi vài nam sủng mà vui chơi khoái lạc, hà tất phải tự làm khó chính mình.
Triệu phu nhân nói: "Phủ Thanh Hà cách thành Vân Châu không xa, quất roi thúc ngựa chạy nhanh cũng chỉ tốn nửa ngày đường. Thần phụ có một người tỷ muội đã gả đến phủ Vân Châu, mấy năm nay vẫn thường xuyên liên lạc, ít nhiều gì cũng nghe nói qua vài chuyện về Lý thị ở phủ Vân Châu."
Tạm dừng một chút, bà ấy nói tiếp: "Nghe nói mấy năm nay Lý Ân vẫn không tái hôn, trong nhà chỉ có một cô nương, không có hài tử nào khác."
"Một cô nương? Là do biểu muội Trần gia kia sinh cho ông ta sao?" Ôn Như Thủy tò mò hỏi.
Triệu phu nhân gật đầu, bà ấy không nhịn được cười khẽ: "Đúng là như vậy! Nghe nói lão thái thái kia của Lý gia vẫn luôn muốn ôm tôn tử. Tiếc là đã qua nhiều năm như vậy, ngoài một cô nương ra thì nhà đó chẳng sinh được hài tử nào khác. Nghe nói năm đó, sau khi Trần thị sinh nữ nhi thì sức khỏe bị tổn thương nặng nề, không thể sinh tiếp nữa."
Ôn Như Thủy chớp chớp mắt rồi chợt bừng tỉnh: "Nói như vậy, chẳng phải Hạ công tử chính là nhi tử duy nhất của Lý Ân hay sao?"
"Đúng vậy." Triệu phu nhân gật đầu khẳng định.
Cuối cùng Ôn Như Thủy cũng thấy sảng khoái. Hai mắt của nàng ấy sáng rực, đột nhiên vỗ đùi: "Đây rõ ràng là báo ứng mà!"
Ai bảo không phải báo ứng chứ!
Triệu phu nhân thầm nghĩ.
Năm đó, chính Lý lão thái thái lấy cớ Hạ Thanh Uyển mãi không có hài tử để ép buộc nhi tử mình nạp thêm thiếp thất. Sau đó, bà ta lại sai người cố ý dẫn hải tặc tới bắt cóc Hạ Thanh Uyển đang mang thai đi. Bà ta tưởng rằng chỉ cần không có Hạ Thanh Uyển, sau này con cháu của Lý gia đều sẽ do nữ tử Trần thị sinh ra, dù Lý gia không muốn giúp đỡ Trần gia nhưng cũng không thể bỏ mặc họ.
Dù sau này nhi tử sẽ tái hôn, bà ta cũng có thể lựa chọn một nàng dâu mà bà ta có thể thoải mái xoay vần trong lòng bàn tay. Đến lúc đó, chẳng phải mọi chuyện trong nhà đều sẽ do bà ta quyết định hay sao?
Nào ngờ khi không còn Hạ Thanh Uyển nữa, Lý Ân đã biến thành kẻ si tình, quyết ở vậy chứ không chịu tái hôn.
Lần này, Lý Ân cực kỳ kiên định, mặc kệ Lý lão thái thái khóc lóc hay làm ầm ĩ như thế nào, ông ta cũng không chịu thỏa hiệp.
Bùi Chức uống một ngụm trà, sắc mặt lạnh nhạt: "Thâm tình đến muộn còn không bằng cỏ rác."
Triệu phu nhân cố nhịn không liếc nhìn nàng, lời Thái tử phi nói quá sắc bén, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng không nhịn được mà muốn vỗ tay tán thưởng.
Bà ấy không nhịn được cười: "Thật ra thần phụ cho rằng, chuyện Hạ Thanh Uyển bị hải tặc bắt cóc, ít nhiều gì Lý Ân cũng đã phát giác ra. Chỉ là người ra tay lại là mẫu thân của ông ta cho nên ông ta mới không biết phải làm sao."
Nếu không thì sao một hiếu tử sẵn sàng thỏa hiệp rồi nạp thiếp vào cửa vì mẫu thân ruột thịt khóc lóc làm ầm ĩ, nay lại có thể nghiêm khắc cự tuyệt như vậy? Thậm chí ông ta còn không tái hôn, ngay cả chuyện nam nhân bình thường coi trọng nhất là con nối dõi cũng ít ỏi vô cùng.
Trong thời đại này, những nam nhân trong nhà chỉ có một cô nương, hơn nữa nguyên phối đã qua đời lại kiên quyết không chịu tái hôn, ít nhiều gì cũng sẽ bị người đời đàm tiếu.
Nhưng dường như Lý Ân lại chẳng để ý đến chuyện này chút nào, ông ta vẫn luôn sống theo ý mình. Từ đó có thể thấy, ông ta thật sự có tình cảm với Hạ Thanh Uyển, hơn nữa tình cảm này còn khá sâu đậm, sâu đậm đến mức khiến ông ta có thể tự trừng phạt bản thân như vậy.
Tất cả những gì ông ta đang làm có thể là vì muốn chuộc tội cho những chuyện mà mẫu thân mình đã gây ra, cũng có thể là để trả thù mẫu thân mình.
Tuy nhiên, những chuyện này ngoài chính ông ta ra, người ngoài cũng không biết rõ, họ chỉ có thể đoán mò.
“Vậy thì ông ta càng khiến người ta thấy ghê tởm hơn, rõ ràng chính là một gã nam nhân tệ bạc!” Ôn Như Thủy thấy cực kỳ căm phẫn: “Người đã mất rồi, còn bày đặt thâm tình cái gì, đúng là ghê tởm c.h.ế.t đi được.”
Triệu phu nhân gật đầu phụ họa, bà ấy cảm thấy vị Phúc Ninh Quận chúa này quả là một người có cá tính.
Bà ấy cười nói: “Thần phụ nghe các tỷ muội đang sống ở thành Vân Châu kể. Sau khi Trần thị sinh hạ hài tử, Lý Ân lập tức lấy lý do sức khỏe của bà ta không tốt rồi nhốt người vào biệt viện, nữ nhi do bà ta sinh ra cũng được ôm đến cho Lý lão thái thái nuôi dưỡng. Hình như chỉ vài năm sau, Trần thị cũng qua đời.”
Nghe đến đây, Bùi Chức và Ôn Như Thủy lập tức hiểu ra. Chắc chắn Lý Ân đã biết chuyện mẫu thân mình và Trần thị cùng tính kế với Hạ Thanh Uyển.
Đáng tiếc, dù ông ta biết nhưng cũng đã muộn.
Hạ Thanh Uyển lưu lạc đến hang ổ của hải tặc. Dù Lý Ân có tìm được bà ấy trở về, Hạ Thanh Uyển cũng không thể quay lại cuộc sống của người bình thường nữa. Càng không cần phải nói đến chuyện thật ra Lý Ân vẫn chưa cứu được Hạ Thanh Uyển.
Có lẽ ông ta cho rằng, năm đó Hạ Thanh Uyển đã c.h.ế.t sau khi bị hải tặc bắt đi.
Nếu nữ nhân ở thời đại này gặp những chuyện như vậy, vì muốn tự bảo toàn sự trong sạch của mình, họ đều sẽ tìm đến cái c.h.ế.t.
Thế nên, việc mọi người cho rằng Hạ Thanh Uyển đã c.h.ế.t cũng là chuyện hết sức bình thường. Nhưng họ lại đánh giá thấp tình yêu thương của người làm mẫu thân dành cho hài tử của mình, họ thà cố sống lay lắt, dù chỉ còn chút hơi tàn cũng muốn nuôi dưỡng hài tử trưởng thành bình an, sau đó mới yên lòng ra đi.
Sau khi Triệu phu nhân rời đi, tâm trạng của Ôn Như Thủy tồi tệ hơn hẳn. Nàng ấy nhíu mày nói: “Thái tử phi, sau khi chúng ta rời đi hãy phái mấy thị vệ tới cho Hạ Thành Minh, bảo y quay về Lý gia chọc tức những kẻ ghê tởm kia.”
Sau khi Hạ gia nhận được tin tức, sớm muộn gì cũng sẽ đến Lý gia đòi lại công bằng.
Nếu Lý lão thái thái biết đứa tôn tử mà bà ta từng ngày nhớ đêm mong là do Hạ Thanh Uyển sinh ra. Ngày xưa, chỉ vì chút ác niệm trong lòng mà khiến tôn tử duy nhất trong nhà phải sống lưu lạc trên đảo hải tặc gần 20 năm, e là bà ta sẽ phát điên ngay lập tức.
Bùi Chức chống cằm: “Ý kiến này khá hay. Lần sau nếu gặp lại Hạ Thành Minh, tỷ có thể hỏi ý của y.”
Ôn Như Thủy là người theo phái hành động. Vì bị cảnh ngộ của Hạ Thanh Uyển ảnh hưởng đến tâm trạng, nàng ấy thật lòng không muốn thấy kẻ ác sống tốt.
Ngày hôm sau khi gặp lại Hạ Thành Minh, nàng ấy uyển chuyển hỏi Hạ Thành Minh có muốn trả thù Lý gia không, nàng ấy có thể hỗ trợ y.
Cách nói chuyện uyển chuyển của nàng ấy rơi vào tai Hạ Thành Minh lại giống như một câu hỏi thẳng thừng, vô cùng đột ngột. Trong lòng y thấy hơi mắc cười. Y chợt phát hiện ra, không ngờ vị Phúc Ninh Quận chúa được Thái tử phi coi trọng này lại đơn thuần đến bất ngờ, không giống Thái tử phi chút nào.
Tuy không biết tại sao Thái tử phi lại trọng dụng Phúc Ninh Quận chúa, y không hề từ chối thiện ý của nàng ấy.
Sau này nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Hạ Thành Minh cần hợp lực với Phúc Ninh Quận chúa, cùng nhau giúp đỡ Thái tử phi. Hai người sẽ phải tiếp xúc với nhau khá nhiều, giữ mối quan hệ tốt với Phúc Ninh Quận chúa cũng khá có lợi cho y.
Thế nên y bèn đáp lại: “Đa tạ Quận chúa, chờ người của Hạ thị đến Giang Nam, ta sẽ về thành Vân Châu một chuyến.”
Ôn Như Thủy tò mò hỏi: “Huynh muốn đi đòi lại công bằng cho mẹ mình sao?”
Hạ Thành Minh đáp lời: “Mặc dù đã muộn gần 20 năm nhưng ta vẫn phải đòi lại công bằng cho bà ấy. Nhân tiện, ta cũng muốn tới xem bây giờ tổ mẫu và phụ thân ta sống thế nào, nghe nói những năm nay họ sống không được tốt lắm.”
Câu nói này rõ ràng đang ám chỉ: Thấy các người sống khổ sở là ta yên lòng rồi.
Ôn Như Thủy chợt phát hiện, hoá ra Hạ Thành Minh là một kẻ tâm cơ, nhìn bề ngoài thì như thư sinh nho nhã, thật ra lòng dạ lại thâm sâu khó dò.
Nhưng vừa nhớ lại quá trình trưởng thành của y, nàng ấy lại không thấy kỳ lạ nữa, không khỏi càng thêm kính phục Hạ Thanh Uyển. Nếu không có sự dẫn dắt của Hạ Thanh Uyển, chỉ sợ Hạ Thành Minh sau khi trưởng thành sẽ trở thành một tên ác ma phản xã hội, còn tồi tệ và độc ác hơn cả những tên hải tặc.
Đợi đến khi nàng ấy biết những việc Hạ Thành Minh đã làm trong mấy ngày nay, Ôn Như Thủy càng cảm khái nhiều hơn.
Hạ Thành Minh thật sự quá tài giỏi, một mình y có thể lo liệu hết công việc của mười người. Y đã sắp xếp các đơn hàng và hàng hóa gọn gàng, giúp mọi người dễ dàng nắm bắt vấn đề, thậm chí còn tìm được con đường tiêu thụ hàng hóa mới.
Phần việc còn lại chính là tìm được một con đường vận chuyển hàng hóa đáng tin cậy, có thể vận chuyển hàng hóa đến kinh thành một cách thuận lợi.
Ôn Như Thủy và Hạ Thành Minh đã thử bàn bạc với nhau về công việc kinh doanh. Nàng ấy phát hiện ra tuy y còn thấy hơi xa lạ với công việc kinh doanh nhưng lại có rất nhiều ý tưởng độc đáo.
Trước đây, Hạ Thành Minh chưa từng tiếp xúc với việc kinh doanh, tất cả mọi thứ y biết đều nhờ việc chăm chỉ học cấp tốc trong khoảng thời gian này.
Người ta chỉ học cấp tốc vài ngày đã bằng công khổ học suốt một năm ròng rã của nàng ấy.
Trong lòng Ôn Như Thủy có chút chua xót, đồng thời cảm giác khủng hoảng cũng đột nhiên tăng vọt. Hạ Thành Minh tài giỏi như vậy, lỡ một ngày nào đó Thái tử phi chỉ trọng dụng mỗi mình y, vậy chẳng phải nàng ấy sẽ bị thất sủng sao?
Không được, nàng ấy vẫn phải cố gắng hơn nữa!
…
Nhoáng cái đã đến cuối tháng hai.
Họ đã ở phủ Thanh Hà ngót nghét 20 ngày, vượt quá khoảng thời gian dự kiến.
Đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi. Vì Thái tử bận đi vây quét và tiêu diệt hải tặc, thành ra dạo gần đây hắn đều bận rộn với chuyện này, đồng thời còn phải dành thời gian đi kiểm tra hải quân đóng quân dọc theo vùng duyên hải Giang Nam nữa.
Tần Chí muốn thành lập một đội hải quân, chuẩn bị sẵn sàng cho ngày thương đội của triều đình xuôi dòng xuống Nam Dương.
Bùi Chức biết chuyện này, hơn nữa đây còn là điều nàng đã gợi ý cho Thái tử gia, Thái tử gia tích cực đứng ra lo liệu chuyện phái thương đội xuôi dòng đến Nam Dương.
Tuy nhiên ở thời điểm hiện tại, chuyện này mới chỉ là ý tưởng của Thái tử gia. Muốn làm như thế nào thì hắn còn phải về kinh thương nghị với Chiêu Nguyên Đế.
Bùi Chức không lo lắng chuyện Chiêu Nguyên Đế sẽ phản đối. Đợi tới ngày nền kinh tế của Đại Vũ phát triển, quốc khố dồi dào, ông ấy sẽ biết nhìn xa trông rộng hơn. Sau khi biết rõ về những lợi ích do việc phát triển thương mại đường biển mang lại, ông ấy chắc chắn sẽ không từ chối.
Không có vị Hoàng đế nào có thể từ chối được chuyện này.
Đến khi Thái tử sắp xếp xong xuôi mọi chuyện ở đây, họ cũng nên hồi kinh rồi.
Lúc này đã là đầu tháng ba.
Bùi Chức nói: “Nếu vẫn chưa chịu quay về, e rằng chúng ta sẽ bỏ lỡ hôn sự của Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa mất.”
Tần Chí thản nhiên nói: “Lỡ rồi thì kệ đi. Dù sao đi nữa, có khi lão tam cũng chẳng để ý xem chúng ta có ở đó hay không đâu.” Hắn luôn vô thức nảy sinh cảm giác bài xích với Tam Hoàng tử. Tuy không biết cảm giác này đến từ đâu nhưng hắn vẫn quyết định nghe theo lòng mình, chán ghét y đến cùng.
Bùi Chức liếc hắn một cái, nàng thầm nghĩ Thái tử gia mất trí nhớ rồi, chắc không biết chuyện Tam Hoàng tử đã làm năm xưa đâu nhỉ?