Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 213

Tên thật Hạ thị là Hạ Thanh Uyển, người đất Thục. Hạ thị ở đất Thục là một gia tộc lớn có danh tiếng lẫy lừng. Hạ Thanh Uyển là trưởng nữ dòng chính, cũng là một khuê tú xuất sắc về cả dung mạo lẫn tài năng. Nghe nói khi Hạ Thanh Uyển đến tuổi cập kê, người làm mai gần như giẫm nát ngưỡng cửa nhà Hạ thị.

Sau đó, Hạ thị gả Hạ Thanh Uyển cho nhi tử của gia tộc lớn họ Lý ở thành Vân Châu, Giang Nam, người đó tên là Lý Ân.

Hạ thị và Lý thị xem như kết thông gia. Trước khi xuất giá, Hạ Thanh Uyển chỉ gặp Lý Ân một lần ở thành Thục. Dù trước hôn lễ chưa thân quen nhưng sau khi cưới, hai người lại phu thê ân ái, nâng khăn sửa túi.

Tuy nhiên, tất cả ân tình ấy dần phai nhạt vì nhiều năm sau khi Hạ Thanh Uyển vào Lý gia nhưng lại không có con.

Bà bà của Hạ Thanh Uyển là Lý mẫu lo lắng nhi tử không có người nối dõi nên khuyên nhi tử nạp thiếp nhiều lần, thậm chí còn đón chất nữ nhà mẹ đẻ đến, muốn gả chất nữ ấy làm thiếp cho nhi tử.

Nhà mẹ đẻ của Lý mẫu là Trần gia đã sa sút từ lâu, nhiều năm qua đều dựa vào sự giúp đỡ ngầm của Lý mẫu.

Trần gia rất sẵn lòng đưa nữ nhi làm thiếp cho Lý Ân.

Do gia đạo suy tàn, nữ nhân Trần gia không thể gả vào danh môn vọng tộc, lại không cam tâm gả cho nhà tầm thường, không giúp được Trần gia. Chi bằng đưa làm thiếp cho nhi tử danh môn. Hơn nữa, Hạ Thanh Uyển không thể sinh con, nếu nữ nhân Trần gia sinh được nhi tử thì đó sẽ là hài tử đầu của Lý Ân, dù là thiếp nhưng địa vị cũng chẳng tầm thường.

Cuối cùng, vì áp lực từ mẫu thân nên Lý Ân đành nạp biểu muội Trần gia làm thiếp.

Tuy Hạ Thanh Uyển khó chịu nhưng cuối cùng vẫn nhượng bộ. Chẳng qua là bà ấy không còn hay cười như trước, tâm trạng thường u uất, ít khi vui vẻ.

Khi biểu muội nhà Trần mang thai ba tháng thì người nhiều năm không có tin vui như Hạ Thanh Uyển lại bất ngờ có tin mang thai.

Đây vốn là chuyện đáng mừng. Lý gia là danh môn vọng tộc, họ vẫn mong hài tử dòng chính do chủ mẫu sinh ra, có danh phận đích tử. Họ không coi trọng hài tử trong bụng biểu muội Trần gia lắm.

Cũng chính vì thế đã khiến biểu muội Trần gia căm hận. Thế là, biểu muội Trần gia hợp sức với Lý mẫu, toan tính trừ khử Hạ Thanh Uyển và hài tử trong bụng bà ấy.

Thật ra, Lý mẫu đã bất mãn với nhi tức Hạ Thanh Uyển từ lâu. Hạ Thanh Uyển có xuất thân cao quý, tình cảm với nhi tử của bà ta rất tốt. Nhi tử từ chối thông phòng tiểu thiếp do bà ta sắp đặt nhiều lần vì Hạ Thanh Uyển. Trong mắt Lý mẫu, đó là bất hiếu, làm trái ý phụ mẫu. Bà ta cho rằng Hạ Thanh Uyển xúi giục sau lưng, cướp mất nhi tử bà ta.

Hơn nữa, bà ta muốn nâng đỡ nhà mẹ đẻ, luôn mong nhi tử cưới chất nữ nhà mẹ đẻ nhưng cả nhà Lý gia không đồng ý nên bà ta đành giấu ý định ấy trong lòng. Nào ngờ Hạ Thanh Uyển lại chẳng có phúc, gả vào Lý gia nhiều năm mà không có tin vui khiến bà ta nắm được cơ hội, nhét chất nữ nhà mẹ đẻ cho nhi tử. Khi nhi tử cương quyết từ chối, bà ta khóc lóc làm ầm lên, cuối cùng mới ép nhi tử nhượng bộ.

Lý mẫu nghĩ, con cháu Lý gia đều ra từ bụng chất nữ nhà mẹ đẻ, dù Hạ Thanh Uyển là chủ mẫu Lý gia nhưng không có con cái thì chẳng phải nửa đời sau phải nhìn sắc mặt nhi tử của tiểu thiếp để sống sao?

Tôn tử đều do nữ nhân Trần gia sinh ra, lẽ nào tương lai lại không giúp đỡ nhà ngoại?

Khi bụng chất nữ nhà mẹ đẻ có tin vui, Lý mẫu càng vui mừng hơn nữa.

Nào ngờ chẳng bao lâu, Hạ Thanh Uyển cũng có tin mang thai. Dù Lý mẫu biết đứa bé trong bụng bà ấy là con cháu Lý gia nhưng bà ta vẫn khó chấp nhận, khó yêu thương.

Thế nên khi chất nữ nhà mẹ đẻ tìm đến và nói muốn trừ khử Hạ Thanh Uyển thì Lý mẫu lập tức đồng ý, hai người bí mật mưu tính.

Khi Hạ Thanh Uyển mang thai hai tháng thì đúng lúc hải tặc lên bờ cướp bóc.

Thành Vân Châu là một thành thị phồn hoa ở Giang Nam nhưng khi đó chưa có Thường Tướng quân khiến hải tặc khiếp sợ trấn thủ nên dân chúng thường xuyên bị hải tặc quấy nhiễu. May mà võ lực của người Vân Châu không tệ, đa phần đều đánh thắng được hải tặc.

Lý mẫu và biểu muội Trần gia lợi dụng lúc hải tặc lên bờ, bí mật dẫn chúng đến nơi Hạ Thanh Uyển ở để chúng bắt cóc bà ấy.

Lúc ấy, Lý Ân đang đánh hải tặc với quân sĩ Vân Châu, cả Lý gia rối loạn vì hải tặc kéo đến nên không ai phát hiện ra việc chủ mẫu gặp chuyện. Đến khi mọi người nhận ra thì Hạ Thanh Uyển đã mất tăm.

**

Hạ Thành Minh kể xong câu chuyện của Hạ Thanh Uyển, một hồi lâu sau trong phòng không có một tiếng động nào.

Thực ra, trước đây mọi người thường hay thấy bi kịch như của Hạ Thanh Uyển. Hải tặc lên bờ không chỉ giết người phóng hỏa mà còn bắt cóc những nữ nhân xinh đẹp về đảo, ép họ sinh con đẻ cái cho hải tặc.

Hạ Thanh Uyển vốn có thể tránh được nhưng lại bị bà bà độc ác và tiểu thiếp của phu quân hãm hại, từ đó bi thảm cả đời.

Rõ ràng bà ấy có thể sống vô ưu, thuận lợi sinh con trong Lý gia. Nhi tử bà ấy đáng ra cũng được lớn lên trong môi trường an ổn bình thường, chứ không phải vừa ra đời đã ở ổ hải tặc, khổ sở vùng vẫy, trưởng thành trong méo mó.

Ôn Như Thủy cực kỳ tức giận.

Tại sao thế gian này lại có bà bà độc ác, biểu muội ác độc đến vậy? Vì lợi ích của bản thân mà có thể tàn nhẫn hại một nữ nhân vô tội như thế ư?

Nàng ấy bỗng cảm thấy không thành thân cũng tốt.

Một hồi lâu sau, Bùi Chức hỏi: “Hạ công tử, ngươi định trở về Lý gia sao?”

Giọng Hạ Thành Minh bình thản: “Thảo dân họ Hạ, nếu trở về thì cũng chỉ về xem Hạ gia. Lý gia thì liên quan gì đến thảo dân?”

Nghe vậy, Bùi Chức hiểu ý của y.

Từ khi Hạ thị để nhi tử mang họ mình thì Hạ Thành Minh đã không còn là nhi tử của Lý gia nữa.

Đương nhiên Hạ Thành Minh không muốn làm trái di nguyện của mẫu thân đã khuất. Đối với Lý gia chưa từng nuôi dưỡng y, thậm chí còn hại mẹ con họ thì y không hề có thiện cảm, cũng chẳng nghĩ đến việc nhận thân thích.

Dù chỉ có Lý mẫu và biểu muội Trần gia hại họ nhưng nếu không phải Lý gia dung túng thì Hạ Thanh Uyển cũng không đến nỗi phải lưu lạc đến đảo hải tặc.

Nói xong chuyện này, Hạ Thành Minh lộ vẻ do dự. Y đứng dậy, vén áo quỳ xuống rồi cung kính nói: “Sau khi thảo dân theo Thường Tướng quân lên bờ thì nghe được không ít chuyện về Thái tử phi. Thảo dân mong Thái tử phi cho thảo dân cơ hội cống hiến.”

Ôn Như Thủy thầm thốt lên, hóa ra là đến đầu quân cho Thái tử phi.

Nàng ấy chẳng ngạc nhiên với quyết định của Hạ Thành Minh, thậm chí còn cho rằng y rất tinh mắt, không phải đầu quân cho Thái tử mà là cho Thái tử phi.

Bùi Chức nói: “Không phải ai ta cũng nhận, ta không nuôi phế vật.”

Ôn Như Thủy: “…” Cảm giác mình bị ám chỉ.

Hạ Thành Minh tỏ vẻ vô cùng chân thành: “Thái tử phi yên tâm, trí nhớ của thảo dân không tệ, có thể để thảo dân thử sức. Nếu không được thì thảo dân sẽ tự rời đi.” Sau khi ngừng một chốc thì y lại nói thêm: “Thảo dân nghe nói Phúc Ninh Quận chúa muốn làm ăn buôn bán hải sản, thảo dân bất tài, có vài hiểu biết về hải sản nên có thể giúp chạy việc…”

Mắt Ôn Như Thủy sáng lên, nhìn sang Bùi Chức.

Bùi Chức không nhịn được khẽ cười. Xem ra người này không phải tùy tiện chạy đến mà đã tìm hiểu rõ ràng rồi mới đến cửa tự tiến cử.

Việc buôn bán của Ôn Như Thủy ngày càng lớn, quả thực là không đủ nhân lực. Nàng còn đang nghĩ có nên tiếp tục đào người từ chỗ Thái tử gia hay không thì không ngờ lúc này lại có người hữu dụng đến.

Tuy chưa biết năng lực Hạ Thành Minh thế nào nhưng y có thể sống sót thuận lợi trên đảo hải tặc, kiên trì giữ vững nguyên tắc, không vì sinh tồn mà đồng lõa với hải tặc thì đủ thấy y là người có bản lĩnh.

“Vậy ngươi cứ ở lại đi.” Bùi Chức gật đầu.

Mắt Hạ Thành Minh sáng rực, cung kính dập đầu: “Đa tạ Thái tử phi coi trọng.”

Khi y ngồi lại, Bùi Chức chỉ sang Ôn Như Thủy bên cạnh: “Nàng ấy là Phúc Ninh Quận chúa, ngươi có gì muốn biết thì cứ hỏi nàng ấy.”

Hạ Thành Minh nhìn Ôn Như Thủy, cũng cung kính hành lễ.

Sau khi quyết định giữ Hạ Thành Minh lại, Bùi Chức hỏi về chuyện giữa y và Triệu đại nhân.

Hạ Thành Minh hơi ngượng ngùng: “Thật ra sau khi lên bờ, thảo dân biết Thái tử phi ở phủ Thanh Hà nên đã cố ý đến đây, cũng cố tình gặp Triệu đại nhân…” Y khựng lại một lát rồi nói tiếp: “Trước khi mẫu thân thảo dân qua đời, từng kể với thảo dân về thân thế của bà ấy. Thảo dân biết thân phận Triệu đại nhân là biểu huynh của mẫu thân từ chỗ Thường Tướng quân …”

Hóa ra tất cả đều do y cố ý sắp xếp.

Mẫu thân của Triệu Hạc là nữ nhi của Hạ thị, ông ấy và Hạ Thanh Uyển là biểu huynh muội, từng gặp nhau vài lần.

Diện mạo Hạ Thành Minh rất giống mẫu thân đã khuất, bất kỳ ai từng quen biết Hạ Thanh Uyển đều có thể nhận ra, đương nhiên Triệu Hạc không phải ngoại lệ. Dù đã cách nhiều năm nhưng ông ấy vẫn nhanh chóng nhận ra y.

Năm đó, khi Hạ Thanh Uyển mất tích đã gây chấn động lớn trong hai nhà Lý gia và Hạ gia. Nhiều người cho rằng bà ấy bị hải tặc giết c.h.ế.t nên đau buồn một thời gian, còn lập cả mộ y quan cho bà ấy.

Triệu Hạc vốn nghĩ biểu muội đáng thương này đã không may qua đời, nào ngờ số phận bà ấy lại gian nan đến thế. Thà rằng năm đó bà ấy c.h.ế.t khi hải tặc lên bờ, còn hơn chịu khổ mười mấy năm, liên lụy cả đời nhi tử cũng bị hủy hoại.

Sau khi chọn hủy diệt đảo hải tặc, Hạ Thành Minh đã nghĩ đến tương lai của mình.

Vì thế, khi biết Bùi Chức là Thái tử phi và nhận ra việc Thái tử phi có hơi coi trọng mình từ Thường Tướng quân thì lòng y trở nên nhạy bén.

Khi rời đảo hải tặc, y không nhàn rỗi, luôn tìm cơ hội tìm hiểu tình hình bên ngoài. Đồng thời, Hạ Thành Minh còn dò la về thân nhân bên mẫu thân để sau khi lên bờ, y có thể tìm được con đường tốt hơn.

Việc biết được quan hệ giữa Triệu Hạc và Hạ Thanh Uyển cũng là do y cố ý dò hỏi, bước từng bước để thực hiện mục đích của mình.

Hạ Thành Minh đã rất thành thạo với sự tính toán như vậy, thậm chí có thể nói là bản năng khắc sâu trong xương tủy, bởi chỉ có thế thì y mới sống sót tốt hơn trên đảo hải tặc.

**

Sau khi đạt được mục đích, Hạ Thành Minh không nán lại lâu mà nhanh chóng rời đi.

Hiện tại y đang tạm trú tại phủ Triệu Hạc. Triệu Hạc bận rộn gửi tin về Hạ gia ở đất Thục. Dù thế nào đi nữa thì chuyện của Hạ Thanh Uyển cũng phải để Hạ gia biết.

Còn Lý gia, từ khi biết những chuyện Hạ Thanh Uyển phải trải qua thì Triệu Hạc cực kỳ phẫn nộ, quyết định tạm thời không để ý đến.

Sớm muộn gì Hạ gia cũng sẽ đòi công bằng cho Hạ Thanh Uyển!

Bùi Chức và Thái tử gia trở về phòng nghỉ ngơi.

“Sức khỏe nàng thế nào rồi? Hôm nay nàng ăn gì? Thức ăn có hợp khẩu vị không? Có chỗ nào không thoải mái không? Cô sai người đến thành Vân Châu mang về ít tổ yến huyết để bồi bổ cho nàng…”

Sau khi vào phòng, Thái tử gia nắm tay nàng, lải nhải hỏi han chi tiết đến độ nàng ăn ít đi một bát cơm thì hắn cũng nhíu mày rồi nghĩ liệu có nên đổi ngự trù để nấu món ngon cho nàng hay không?

Bùi Chức buồn cười: “Yên tâm, ta khỏe lắm! Mấy ngày nay điện hạ bôn ba bận rộn ngoài kia, có tin tức gì không?”

Tần Chí nhìn nàng, thấy nàng mỉm cười, long lanh rạng rỡ. Hắn bèn sờ má nàng, kéo nàng ngồi xuống.

“Quả nhiên chuyện hải tặc lên bờ có người cố ý sắp đặt. Cô đã sai người đi tra, chắc chắn sẽ nhanh chóng có tin tức.” Nói đến đây, ánh mắt Tần Chí âm u, tràn ngập sát khí.

“Ta nghe nói bên Triệu đại nhân đã tóm được vài kẻ liên kết với hải tặc nhưng chỉ là lũ tép riu, cũng chẳng tra ra được tin gì. Quan trọng là kẻ đứng sau hợp tác với hải tặc… Hẳn là chàng biết đó là ai, đúng không?” Bùi Chức nhạy bén hỏi.

Tần Chí lắc đầu trước: “Đám hải tặc gọi người kia là Thương tiên sinh, nghe nói là một kẻ bệnh tật yếu đuối.”

Bùi Chức nhướng mày, họ Thương, kẻ bệnh tật?

Thấy nàng cau mày suy nghĩ, Tần Chí cười: “A Thức đừng nghĩ nữa, kẻ này giấu mình rất kỹ, chắc chắn nàng chưa từng gặp hắn ta, cô cũng chẳng có ấn tượng gì. Nghe nói sau khi giao dịch với hải tặc thì hắn ta đã trốn đi, giờ không biết còn ở Giang Nam hay đã đi nơi khác…”

Bùi Chức nghĩ một chút, không khỏi thở dài trong lòng.

Giao thông và thông tin thời cổ đại lạc hậu, nếu đối phương thật sự muốn trốn thì rất khó để tìm ra được người đó.

“Nhưng mà chúng ta đã biết diện mạo của hắn ta từ Nhị đương gia của hải tặc. Dựa vào diện mạo thì muốn tìm ra cũng dễ.”

“Nhị đương gia?” Bùi Chức ngẩn ra: “Mọi người tìm được Nhị đương gia rồi?”

Đại đương gia, Tam đương gia và Tứ đương gia đều bị Thái tử gia đích thân chém đầu, chỉ có Nhị đương gia dẫn hải tặc lên bờ là không biết trốn đi đâu.

Tần Chí không nhịn được cười: “Chẳng phải Nhị đương gia do nàng bắt được sao?”

Qua lời giải thích của hắn, cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu ra. Hóa ra Nhị đương gia chính là gã đàn ông vạm vỡ giả làm dân làng ở làng chài, bị Bùi Chức đưa lên thuyền đến đảo hải tặc.

Khi lên đảo, Bùi Chức để người ở lại trên thuyền trông chừng mấy tên hải tặc, không ngờ Nhị đương gia lẫn trong đó. Đến khi Thường Tướng quân dẫn người đến kiểm tra và đếm hải tặc thì Hạ Thành Minh đã nhận ra gã ta.

Bùi Chức không để tâm lắm. Nàng giữ Nhị đương gia chỉ để gã ta dẫn đường.

Nhị đương gia tưởng che giấu thân phận là có thể thoát kiếp nhưng kết cục của gã ta đã sớm định sẵn.

Nói xong chuyện này thì cũng vừa đến lúc hạ nhân chuẩn bị bữa tối thịnh soạn xong.

Tần Chí nhìn những món ăn trên bàn rồi lại nhìn Bùi Chức. Hắn dứt khoát sai người làm thêm vài món nữa.

Hắn xót Thái tử phi mấy ngày bôn ba vất vả, sau lại ngủ mê mấy ngày, người gầy đi trông thấy, chỉ muốn nuôi lại chỗ thịt nàng mất đi.

“Buổi tối lúc cô ôm nàng, nàng gầy đến độ gần chỉ còn xương.” Thái tử gia phàn nàn.

Bùi Chức trừng hắn: “Ta gầy chỗ nào? Ta như thế này là mảnh mai thanh tú, cân đối yểu điệu.” Nàng rất hài lòng với vóc dáng hiện tại, rất hợp với vóc dáng xinh đẹp của quý nữ thời này.

Tần Chí gắp cho nàng một miếng thịt kho rồi nói: “Được được, nàng không gầy nhưng cũng chẳng mũm mĩm, ăn nhiều vào, cô thích ôm người có da có thịt.”

Thái tử phi bực bội: “Vậy chàng đi ôm con heo nái mà ngủ, chẳng phải nó đầy thịt sao?”

Tần Chí: “Heo nái không đẹp bằng nàng, không thơm bằng nàng, không mềm bằng nàng…”

“Im miệng!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn