Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 174

Bùi Chức đã tìm chỗ rồi ngồi xuống.

Bọn hạ nhân cung kính dâng trà bánh lên, nàng để Phương Thảo và Phương Phỉ quạt cho mình, vừa uống trà vừa nghe quản sự thôn trang lạnh lùng thẩm vấn xen lẫn tiếng đám hạ nhân than khóc thảm thiết, vậy mà cũng cảm nhận được chút nhàn nhã đặc trưng của buổi trưa mùa thu.

Hai nha hoàn Kim Châu và Ngân Châu nhanh chóng bị lôi đến đây.

Trông vẻ mặt hai người họ lo lắng không thôi, bị người khác đẩy mạnh một cái lập tức ngã nhào, quỳ xuống trước mặt quản sự.

Nếu là trước đây, quản sự đâu dám để hai nha hoàn thân cận bên cạnh Nhị cô nương quỳ trước mình thế này, thậm chí ông ta lấy lòng còn không kịp nữa là. Nhưng nay thời thế đã khác, Thái tử phi đột ngột đến thăm Nhị cô nương nhưng nàng ta đã không còn ở trong thôn trang suốt hơn nửa tháng mà chẳng ai hay biết, không chỉ do quản sự thất trách mà còn do đám hạ nhân này cố ý che giấu, không thể tha thứ được.

Thực ra nàng ta có thể lén rời khỏi thôn trang mà không để lộ sơ hở gì cũng là điều bình thường. Dù sao thì Nhị cô nương đến đây là để dưỡng bệnh, quản sự ở ngoại viện không tiện quấy rầy thường xuyên, những người tiếp xúc với ông ta toàn là đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh Nhị cô nương, có khi cả tháng không gặp được nàng ta cũng là chuyện bình thường. Chỉ cần Nhị cô nương quản lý tốt đám hạ nhân ở viện chính, nàng ta muốn làm gì thì bọn họ đều sẽ giữ bí mật giúp. Nếu Bùi Chức không đến khiến chuyện này bị lộ, e rằng quản sự vẫn sẽ bị qua mặt, không cả nhận ra thật ra Bùi Quyên đã không còn ở thôn trang.

Kim Châu và Ngân Châu trông thấy Thái tử phi xuất hiện ở thôn trang, nét mặt lập tức lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Hai người họ biết việc đã đến nước này đã chẳng thể giấu được nữa, đành phải thành thật khai báo.

Bùi Quyên rời đi từ nửa tháng trước, Kim Châu và Ngân Châu cũng không biết Nhị cô nương đã đi đâu vì nàng ta không nói gì với họ, chỉ bảo hai người ở lại thôn trang giấu giếm quản sự giúp mình, không được để ai biết nàng ta đã rời khỏi thôn trang.

Mặt Kim Châu tái mét, nàng ta nói: “Mỗi lần Nhị cô nương rời đi là nô tỳ hoặc Ngân Châu sẽ giả làm cô nương nằm trên giường dưỡng bệnh, hạ nhân trong viện cũng đều rất nghe lời người, vậy nên…”

Quản sự nghe xong thì sầm mặt lại: “Mỗi lần? Ý của các ngươi là, Nhị cô nương không chỉ rời khỏi thôn trang một lần này mà trước đây cũng từng làm vậy sao?”

Kim Châu, Ngân Châu lặng lẽ gật đầu.

Sắc mặt quản sự khó coi hết sức, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hai người họ, ông ta đã tưởng tượng ra kết cục thảm hại của mình sau khi lão phu nhân và Hầu gia biết việc này.

Trong phủ đưa Nhị cô nương đến đây cũng đồng nghĩa với việc giao phó để ông ta chăm sóc nhưng ông ta thậm chí còn không biết Nhị cô nương đã lén rời khỏi thôn trang, trong mắt chủ nhân chuyện này cực kỳ vô trách nhiệm.

Quản sự xui xẻo ủ rũ mặt mày đến bẩm báo lại việc này cho Bùi Chức.

“Theo ý của hai tiện tì kia thì bắt đầu từ tháng ba, bệnh của Nhị cô nương đã gần như khỏi hẳn nhưng không biết vì sao cô nương lại lén rời khỏi thôn trang. Có hai ả nô tì này giấu giếm giúp Nhị cô nương nên hạ nhân trong viện chính cũng bị các nàng mua chuộc, vì thế chúng nô tài hoàn toàn không biết việc nàng ấy đã lén rời khỏi thôn trang…”

Quản sự càng nói càng bồn chồn lo lắng.

Nhị cô nương lén trốn đi thì đã đành nhưng người đường đường là một cô nương mà lại không dẫn theo hạ nhân nào đi cùng, không lường trước được sẽ xảy ra chuyện gì, nếu để người khác biết thì danh tiết của Nhị cô nương khó mà giữ được.

May mà lần này gặp được Thái tử phi, chắc hẳn Thái tử phi sẽ không để chuyện này bị truyền ra ngoài nhằm giữ thể diện cho các tỷ muội trong tộc.

Nếu Nhị cô nương mất hết thanh danh, không chỉ liên lụy đến các cô nương khác trong phủ mà ngay cả Thái tử phi cũng bị liên lụy. Thái tử phi là người thông minh, chắc chắn sẽ không dửng dưng mặc kệ.

Hiện giờ quản sự chỉ có thể đặt hết hy vọng vào Bùi Chức, mong nàng mau chóng tìm Nhị cô nương về.

Kim Châu và Ngân Châu cũng nghĩ như vậy. Hai người họ bất ngờ đứng bật dậy, chạy đến trước mặt Bùi Chức rồi quỳ sụp xuống, dập đầu với nàng, trong giọng nói đầy vẻ nôn nóng và hoảng sợ: “Thái tử phi, Nhị cô nương của chúng nô tỳ tự ý rời khỏi đây quả thực đã mắc sai phạm. Trước đây người chỉ ra ngoài vài ngày là sẽ trở về nhưng lần này đã đi đến nửa tháng mà vẫn chưa thấy quay lại, chúng tô tỳ đều rất lo lắng cho người, chỉ mong Thái tử phi mau chóng phái lính tìm được Nhị cô nương…” Hai nha hoàn vừa nói vừa dập đầu liên tục, hiển nhiên đang rất sợ hãi.

Những lần trước, Bùi Quyên biến mất không quá lâu, chỉ một thoáng đã trở về bình an vô sự, cuối cùng Kim Châu và Ngân Châu đang run như cầy sấy cũng bình tĩnh hơn.

Bởi vì Bùi Quyên trốn đi không lâu lắm nên mới có thể giấu được. Mãi đến lần này, nàng ta đi biệt tăm, vẫn luôn bặt vô âm tín, rốt cuộc không thể giấu nổi đám hạ nhân trong viện chính. Nếu không phải vì đám người này sợ chuyện Nhị cô nương mất tích bị lộ, bản thân bọn họ cũng không thoát khỏi liên can thì có lẽ họ đã báo lại với quản sự từ lâu để quản sự tâu lên chủ nhân ở Hầu phủ rồi.

Ngay lúc bọn họ ngày càng sốt ruột, ai nấy cũng mong ngóng Nhị cô nương mau chóng trở về thì nàng ta biến mất tăm, mà Thái tử phi lại đột ngột giá đáo, nhất định phải gặp Bùi Quyên cho bằng được.

Cũng chính vì vậy mà khi trông thấy Thái tử phi, họ đã sợ đến mức để lộ chuyện Nhị cô nương mất tích.

Thật ra, điều họ lo lắng nhất vẫn là an nguy của Nhị cô nương, nếu nàng ta mất rồi thì…

Bùi Chức nói: “Yên tâm, ta sẽ phái người đi tìm Nhị cô nương nhà các ngươi.”

Giọng điệu nàng rất ôn hòa khiến người ta vô thức thấy yên lòng, như thể chỉ cần có nàng ở đây thì sẽ chẳng xảy ra chuyện gì nghiêm trọng hết.

Kim Châu và Ngân Châu đang nóng lòng như lửa đốt đã dần bình tĩnh lại.

Ngay lúc này, Bùi Chức bỗng hỏi: “Sau khi Nhị cô nương của các ngươi đến thôn trang thì có thay đổi gì không?”

“Thay đổi sao?” Kim Châu, Ngân Châu ngạc nhiên nhìn Bùi Chức, dường như không hiểu ý nàng nói.

Bùi Chức cầm chén trà, lấy nắp gạt bớt bọt trong chén rồi từ tốn nói: “Ta biết tính cách của Nhị cô nương nhà các ngươi, tuy nàng ta được Hầu gia nuông chiều hơi quá mức nhưng không thể nào tự ý lén rời khỏi thôn trang được đâu nhỉ?”

Lời này có ý dẫn dắt cực rõ, Bùi Chức còn ra ám hiệu tinh thần, sao hai nha hoàn chống lại nổi thủ đoạn của Thái tử phi chứ, vẻ mặt cả hai bỗng trở nên ngơ ngác.

“Đúng ạ.” Kim Châu đáp: “Kể từ khi cô nương được đưa đến thôn trang dưỡng bệnh, tính cách của người dường như đã hơi thay đổi…”

Lúc ấy các nàng đều cho rằng Nhị cô nương vừa dạo một vòng cửa tử, đang trong quá trình hồi phục nên tính cách thay đổi cũng là chuyện thường tình.

“Nhị cô nương có chính kiến hơn, người… cũng rất tự tin. Thật ra chúng nô tỳ đều không đồng ý để người lén rời khỏi thôn trang nhưng Nhị cô nương ra lệnh cho chúng nô tỳ…”

“Thỉnh thoảng Nhị cô nương sẽ lẩm bẩm một mình, có lúc tự dưng tức giận, cũng có lúc đùa giỡn… Đùa giỡn…”

Nghe lời kể của hai nha hoàn, Phương Thảo và Phương Phỉ lấy làm lạ.

Nhị cô nương trong lời Kim Châu, Ngân Châu là Nhị cô nương mà các nàng ấy biết sao?

Bùi Quyên lại không biết xấu hổ đến nỗi đi trêu ghẹo mấy tên tiểu tư ưa nhìn trong thôn trang, còn gọi người ta là “tiểu ca ca” nữa, chẳng lẽ vì hôn sự của nàng ta mãi vẫn chưa có tiến triển nên nàng ta mới buông thả bản thân như vậy?

Các nàng ấy nghe mà thấy thẹn không để đâu cho hết.

Kim Châu, Ngân Châu cũng biết cân nhắc thiệt hơn, chỉ nói thầm với Bùi Chức nên ngoài ba chủ tớ nàng ra, những người khác đứng xa sẽ không thể nghe thấy.

Đương nhiên chắc là mấy ám vệ tai thính mắt tinh đó đã nghe hết mười mươi rồi, thế nhưng hai nha hoàn kia cũng đâu biết chuyện thôn trang đã bị ám vệ bao vây đâu.

Bùi Chức nghe Kim Châu, Ngân Châu kể hết, nàng khẽ nở một nụ cười hờ hững.

Hai nha hoàn đã nói hết những gì có thể nói, nàng phất tay, ra lệnh cho người giam tất cả hạ nhân đang hầu hạ ở viện chính lại, đợi thông báo đến Hầu phủ xong rồi sẽ để lão phu nhân và Hầu phu nhân quyết định giải quyết chuyện này thế nào.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là tìm được Bùi Quyên.

Bùi Chức gọi thị vệ đến, phân phó vài câu rồi cho họ lui xuống. Sau đó nàng ở lại thôn trang nghỉ ngơi. Quản sự bồn chồn lo lắng đứng hầu bên cạnh, chỉ mong người của Thái tử phi có thể mau chóng tìm được Nhị cô nương.

“Thái tử phi, người có biết Nhị cô nương đang ở đâu không ạ?” Ông ta hỏi với đầy hi vọng.

Bùi Chức cười, đáp: “Ta cũng vừa mới biết chuyện Nhị cô nương mất tích, sao biết được nàng ta đang ở đâu? Nhưng các ngươi đừng lo lắng quá, một cô nương như nàng ta hẳn sẽ không đi xa đâu, sớm muộn gì cũng tìm thấy thôi.”

Quản sự cũng không biết có đáng tin hay không nhưng Thái tử phi đã nói vậy thì ông ta tin.

“Thái tử phi, người định ở lại đây đợi Nhị cô nương về sao?”

Bùi Chức gật đầu: “Khó khăn lắm mới có dịp đến thăm nhị tỷ tỷ, đương nhiên ta phải gặp được mới thỏa lòng rồi.”

Quản sự tưởng rằng Thái tử phi muốn đích thân giải quyết chuyện này, có nàng ra mặt sẽ không làm kinh động đến người khác, bảo vệ được thanh danh của Nhị cô nương và phủ Uy Viễn Hầu, có lẽ ông ta cũng sẽ thoát được một mạng.

Cuối cùng quản sự cũng yên lòng, ông ta ân cần sai người hầu hạ Thái tử phi nghỉ ngơi.

Ngồi nghỉ một lát, Bùi Chức cho người dẫn nàng đến căn viện Bùi Quyên đang ở.

Bà tử trong thôn trang nhanh chân dẫn đường cho nàng, vừa đi vừa giới thiệu chi tiết nơi ở của Nhị cô nương trong thôn trang.

Bùi Quyên ở trong căn viện tốt nhất của viện chính. Trước lúc đưa nàng ta đến thôn trang, Uy Viễn Hầu lo ái nữ thấy ấm ức nên đã cho người tu sửa lại, còn bổ sung thêm không ít đồ đạc khiến nơi này trở nên nguy nga tráng lệ như viện chính trong phủ, sống ở đây chẳng khác gì ở đó.

Bước vào sương phòng nơi Bùi Quyên ở, Bùi Chức để hạ nhân đứng ngoài canh giữ, rồi tự mình bước vào xem.

Nàng đi một vòng quanh phòng rồi bước ra, hỏi bà tử dẫn đường xem quanh đây có những thôn làng nào.

“Quanh đây có ba thôn: thôn Dương Khê, thôn Dương Hòa, thôn Dương Miêu. ba thôn này cách nhau không xa, đều tựa lưng vào núi Tiểu Dương, đi xa thêm đoạn nữa là đến trấn Dương Pha.”

Bùi Chức nghe xong, nhanh chóng vẽ ra địa hình vùng phụ cận núi Tiểu Dương trong đầu.

Nàng cười đầy ẩn ý rồi quay về sảnh tiếp khách nghỉ tạm.

Vừa hay đến giờ cơm trưa, quản sự sai đầu bếp trong thôn trang chuẩn bị một bữa thịnh soạn để tiếp đãi vị khách từ phương xa đến, trong đó không thiếu ý muốn lấy lòng.

Bùi Chức không khách sáo, nàng cho hạ nhân lui xuống hết, chỉ giữ hai nha hoàn thân cận lại hầu hạ.

Phương Phỉ và Phương Thảo vừa bày thức ăn cho nàng vừa hỏi: “Thái tử phi, trời không còn sớm nữa rồi, khi nào chúng ta về kinh ạ? Nếu nán lại thêm nữa, cửa cung đóng rồi thì không về được mất.”

Bùi Chức nói: “Không sao, nếu không về được thì nghỉ lại đây một đêm.”

Hai nha hoàn vốn trung thành, lại tin tưởng Thái tử phi vô điều kiện, thấy nàng đáp vậy thì không hỏi thêm nữa.

Đến tận khi hầu nàng dùng bữa xong, hai nha hoàn mới lui xuống ăn tạm vài thứ rồi lại trở về chỗ nàng.

Mặt trời dần khuất núi, mọi người trong thôn trang đều đã đợi đến chán.

“Thái tử phi, có thể tìm được Nhị cô nương trong hôm nay không ạ?” Phương Thảo bồn chồn, lo lắng hỏi: “Không biết Nhị cô nương nghĩ gì nữa, chẳng lẽ nàng ta không sợ hủy hoại thanh danh của bản thân, còn làm liên lụy đến cả phủ Uy Viễn Hầu sao?”

“Đúng đó.” Trong lòng Phương Phỉ cũng bừng bừng lửa giận: “Phúc Ninh Quận chúa mới vừa mất tích, Nhị cô nương cũng lại mất tích theo, rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ?”

Bùi Chức không nói gì, nàng uể oải tựa người vào ghế, ngáp dài.

Mãi đến khi trời nhá nhem tối, Bùi Chức đang chợp mắt thì một thị vệ bước nhanh vào.

“Thái tử phi, thuộc hạ vừa nhận được tin tức từ Tần Huyền rằng đã tìm được Bùi Nhị cô nương rồi ạ.”

Mắt hai nha hoàn sáng rực, cuối cùng cũng chờ được tin rồi, trong lòng các nàng ấy thầm cảm thán, thị vệ Đông cung lợi hại thật đấy.

Bùi Chức mở bừng mắt, nàng đứng dậy, nói: “Chuẩn bị ngựa, ta đích thân đi xem sao.”

Thị vệ nhanh chóng dắt một con tuấn mã màu đen tuyền đến đây.

Phương Phỉ và Phương Thảo vội vàng lấy một chiếc áo choàng rồi hối hả đuổi theo, thấy Thái tử phi sắp phóng ngựa đi, cả hai đều muốn theo cùng nhưng ngặt nỗi hai nàng ấy không thạo cưỡi ngựa, mà trông đám thị vệ này cũng chẳng có ý định dẫn họ theo.

“Thái tử phi…”

Bùi Chức cầm chiếc áo choàng, nàng khoác lên người rồi quay sang dặn dò hai nha hoàn: “Các ngươi đợi ở đây, ta đi một lát sẽ về.”

Nàng kéo dây cương, thúc ngựa rời đi.

Phương Thảo, Phương Phỉ vô thức đuổi theo vài bước thì ăn đầy một miệng bụi, thế là đành đứng nhìn đám thị vệ hộ tống Thái tử phi giục ngựa rời đi, ánh mắt các nàng ấy toát lên vẻ lo lắng.

Bỗng nhiên, các nàng ấy chợt thấy có chuyện gì đó sai sai.

“Chẳng phải Tần Huyền thị vệ đã được Thái tử phi phái đi tìm Phúc Ninh Quận chúa rồi sao?” Phương Phỉ không thể hiểu nổi.

Phương Thảo trầm ngâm, rồi nói: “Có lẽ trong lúc Tần Huyền thị vệ đi tìm Phúc Ninh Quận chúa đã vô tình tìm thấy Nhị cô nương chăng.”

Hai nha hoàn vắt hết óc cũng không thể hiểu nổi, đành cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

**

Bầu trời như một dải lụa tím vắt ngang, đúng vào thời khắc ngày đêm giao thoa.

Dưới ruộng, những người nông dân vẫn đang tất bật tay chân, bọn họ muốn tranh thủ tiết trời mát mẻ lúc chạng vạng để làm cố thêm một lát, phải nhanh chóng thu hoạch xong hoa màu mới yên tâm được.

Nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, họ vô thức ngẩng đầu lên nhìn, trước mắt là một tốp người cưỡi những con tuấn mã phi nước đại đến, ngạc nhiên hơn cả là người dẫn đầu lại là một nữ tử dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, được đoàn kỵ sĩ hộ tống xung quanh.

Nhìn lại hướng đi của đoàn người…

“Hình như là họ định đến thôn Dương Miêu.”

“Thôn Dương Miêu không giàu bằng thôn Dương Khê và thôn Dương Hòa chúng ta, những vị quý nhân này đến đó làm gì nhỉ?”

“Chẳng lẽ có tội phạm lẩn trốn trong thôn Dương Miêu?”

Những người nông dân tạm buông công việc trong tay, nhân lúc nghỉ ngơi tám chuyện rôm rả.

Núi Tiểu Dương khá gần Kinh thành, thỉnh thoảng có thể thấy quan sai đi tuần tra ngang qua nên bọn họ không nhát gan như những dân làng vùng quê khác, thấy chuyện gì lạ cũng dám bàn tán nhiệt tình.

Vừa đến thôn Dương Miêu, từ xa nàng đã trông thấy Tần Huyền đang đợi dưới tán cây.

Bùi Chức ghìm dây cương, ngồi vững vàng trên lưng ngựa.

Tần Huyền không ngờ Thái tử phi sẽ đích thân đến, hắn ta ngạc nhiên, vội vàng bước đến hành lễ: “Thuộc hạ tham kiến Thái tử phi.”

Bùi Chức phất tay, hỏi: “Bùi Quyên đang ở đâu?”

Nghe nàng xưng thẳng tên của Bùi Nhị cô nương, đám thị vệ đều không có phản ứng gì.

Tần Huyền đáp: “Ngay trong căn nhà của thợ săn trên núi, Phúc Ninh Quận chúa cũng đang ở đó. Quận chúa vẫn ổn, không gặp nguy hiểm đến tính mạng, thuộc hạ đã phái người canh giữ xung quanh.”

Bùi Chức cười, nàng không thấy ngạc nhiên với kết quả này, nàng bảo Tần Huyền: “Vất vả cho Tần thị vệ rồi, phiền ngươi đi với ta một chuyến.”

Tần Huyền vội đáp: “Đều nhờ Thái tử phi chỉ điểm, nếu không thuộc hạ cũng không thể tìm thấy Phúc Ninh Quận chúa nhanh như vậy được.”

Bùi Chức ra hiệu cho Tần Huyền đi theo, nàng tiếp tục thúc ngựa tiến vào thôn Dương Miêu, phóng thẳng đến ngọn núi cuối thôn.

Lúc này vừa hay đang vào giờ cơm tối, từng làn khói bếp chờn vờn trên các mái nhà.

Thế trận này đã thu hút sự chú ý của dân làng thôn Dương Miêu, họ ùa ra, nép sau cánh cổng nhà mình quan sát bên ngoài, ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi nhìn đoàn kỵ sĩ đi ngang qua, không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

**

Căn nhà nhỏ trên núi của người thợ săn im lìm.

Bỗng nhiên, tiếng hệ thống vang lên đầy mừng rỡ: [Ký chủ, nữ chính dẫn người đến cứu ngươi kìa.]

Ôn Như Thủy đang bị trói quặt tay ra sau lưng, ánh mắt sáng rực nhưng không dám để lộ quá rõ ràng, nàng ấy nói với người đang đứng cạnh cửa sổ: “Tỷ thả ta ra được không, ta bị tỷ trói suốt hai ngày trời rồi, tay kiểu gì cũng ứ đầy máu bầm cho mà xem.”

Kẻ kia ngó lơ nàng ấy.

Ôn Như Thủy không bỏ cuộc, cố ý nói: “Tỷ đối xử với ta như vậy, chẳng lẽ không sợ chọc giận Thái tử phi sao?”

Người nọ khinh khỉnh nhìn liếc một cái, giọng đầy khinh miệt: “Ta dám ở đây chờ nàng ta tới thì đương nhiên không sợ!”

“Tỷ, tỷ…”

Thấy nàng ấy tức giận nhưng lại không sợ tí nào, kẻ kia hứng thú hỏi: “Sao ngươi tin nàng ta thế! Bùi Chức tốt chỗ nào mà khiến ngươi một lòng tin tưởng như vậy?”

“Thái tử phi tốt không chỗ chê!” Ôn Như Thủy nói không hề do dự: “Không có nàng ấy thì đã chẳng có ta bây giờ. Đi theo nàng ấy, ta có thể thực hiện giá trị bản thân mình, không bị giam cầm trong chốn hậu trạch…”

Nghe nàng tán dương Thái tử phi không tiếc lời, kẻ kia đang thản nhiên bỗng trở nên âm trầm, sau đó tát nàng ấy một cái.

Nàng ta tát mạnh đến mức khiến mặt Ôn Như Thủy sưng vù lên.

Kẻ kia hung ác nói: “Đừng trưng cái bản mặt này ra nói những lời ngu xuẩn như thế nữa, ta không muốn nghe!” Nàng ta vỗ vỗ khuôn mặt sưng đỏ của Ôn Như Thủy, ánh mắt tăm tối: “Đồ vô dụng, có mỗi cái hệ thống mà cũng không biết dùng, ngươi sống có ích gì chứ?”

Sắc mặt Ôn Như Thủy thay đổi đột ngột, nàng ấy vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn nàng ta.

“Tỷ, tỷ…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn