Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 173

Lúc chạng vạng, cuối cùng Bùi Chức cũng quay về Đông cung. Nàng về chưa được bao lâu thì Thái tử cũng trở về.

“A Thức, ta nghe nói Phúc Ninh Quận chúa gặp chuyện à?” Tần Chí sải bước tiến vào, ánh mắt lo lắng xen lẫn vẻ quan tâm dừng lại trên gương mặt nàng.

Bùi Chức nở một nụ cười gượng với hắn, nàng nói: “Đúng vậy, tỷ ấy bị người ta bắt cóc, ta đã sai Tần Huyền đi điều tra rồi.”

Còn về việc khi nào mới có thể dò được tung tích của Ôn Như Thủy thì phải xem mục đích của kẻ chủ mưu đứng sau vụ này là gì, nếu chỉ vì hạt giống ngô và khoai lang, vậy Ôn Như Thủy ắt sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, song chỉ sợ là còn nguyên nhân khác.

Tần Chí cũng hiểu rõ điều này.

Là chủ nhân của Đông cung, những chuyện xảy ra trong Đông cung đương nhiên không thể giấu được hắn, hắn cũng là người đầu tiên hay tin Ôn Như Thủy gặp chuyện, ngoại trừ Tần Huyền đã rời bỏ thân phận ám vệ để làm thị vệ cho Bùi Chức, hắn còn phái thêm các ám vệ khác đi điều tra, nhất định phải nhanh chóng tìm thấy Ôn Như Thủy.

Hắn lo rằng kẻ chủ mưu kia muốn nhắm vào Thái tử phi.

Tần Chí hoàn toàn không nhớ gì về Ôn Như Thủy, ấn tượng hiện giờ của hắn về nàng ấy đều là biết qua lời của Bùi Chức và các cung nhân khác. Nghe nói Ôn Như Thủy và Thái tử phi hợp tác kinh doanh buôn bán, mấy cửa tiệm mở ở Kinh thành đều làm ăn phát đạt đến nỗi có thể nói là ngày nào tiền cũng vào như thác đổ, ngay cả thứ đồ mới lạ như bút nước cũng nghĩ ra được, cộng thêm công lao tìm ra giống cây trồng năng suất cao với Thái tử phi nên nàng ấy được Hoàng thượng sắc phong làm Phúc Ninh Quận chúa…

Nghe cứ như thể Thái tử phi đang bồi dưỡng cánh tay phải đắc lực cho mình vậy.

Dân gian gọi là “tay sai”.

Nếu đã là người của Thái tử phi vậy thì tất nhiên Thái tử điện hạ sẽ để tâm hơn đôi phần, biết nàng ấy bị bắt, hắn cũng không thể dửng dưng mặc kệ.

Tần Chí kéo Bùi Chức ngồi xuống, ra hiệu cho nàng đừng quá lo lắng, rồi hai người cùng phân tích ý đồ của kẻ chủ mưu đứng sau vụ bắt cóc Ôn Như Thủy.

Dù sao quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng đó khả năng.

Thứ nhất, do Ôn Như Thủy xuất đầu lộ diện làm ăn buôn bán, hơn nữa còn mày mò ra không ít thứ đồ mới lạ nên đã ngáng đường của một vài người khác. Thứ hai đối phương có thể là kẻ thù của phủ Trấn Bắc Hầu, kẻ đó muốn lợi dụng Ôn Như Thủy nên mới bắt cóc nàng ấy để uy h**p phủ Trấn Bắc Hầu. Thứ ba là đối phương muốn lấy hạt giống ngô và khoai lang từ tay Ôn Như Thủy. Thứ tư là nhắm vào Thái tử phi, kẻ đó định mượn tay của tay sai Ôn Như Thủy để hãm hại nàng, sau đó triệt hạ luôn cả Thái tử hắn, một mũi tên trúng hai con nhạn…

Bùi Chức nói: “Tuy cửa tiệm của A Thủy có ngáng đường một số người nhưng người đó hẳn sẽ không có gan động đến Quận chúa được Hoàng thượng sắc phong đâu.”

Ở thời đại này, dân đâu dám đấu với quan, hơn nữa địa vị của thương nhân lại thuộc hàng thấp kém nhất, nếu đã biết rõ Ôn Như Thủy được Thái tử và Thái tử phi của Đông cung chống lưng thì không đời nào biết vậy mà còn dám động đến nàng ấy.

Vì vậy có thể loại trừ khả năng đầu tiên. Huống hồ nơi đây ở ngay dưới chân Hoàng thành, dù là thương nhân gan to bằng trời cũng không dám phạm tội.

“Có thể là kẻ thù của phủ Trấn Bắc Hầu.” Ánh mắt Tần Chí âm trầm: “Ta nghe phụ hoàng nói, trong thành có không ít gián điệp của Bắc Man, bọn chúng hận Trấn Bắc Hầu thấu xương. Ôn Như Thủy là biểu cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu lại thường xuyên tới lui bên ngoài, quả thật là mục tiêu dễ để ra tay nhất. Hơn nữa Bắc Man cũng đang lâm vào tình trạng thiếu lương thực, nói không chừng những người Bắc Man đó bắt cóc nàng ấy để cướp hạt giống ngô và khoai lang.”

Trong lòng Bùi Chức hiểu rõ điều này nhưng nàng vẫn lắc đầu, nói: “Chắc hẳn không phải người Bắc Man đâu, bọn chúng ẩn núp trong Kinh thành đã khó, sẽ chẳng dại gì để bản thân bị bại lộ ngay thời khắc then chốt này, bọn chúng cũng càng không thể giấu nhẹm một người mà không để lộ bất kỳ sơ hở nào.”

Hôm nay nàng đi dạo bên ngoài một vòng, nhận được khá nhiều tin báo về của ám vệ Đông cung nhưng lại chẳng thu thập được manh mối nào hữu ích cả.

Nàng biết rõ năng lực của ám vệ Đông cung, bởi vậy có thể thấy, kẻ bắt cóc Ôn Như Thủy đã chuẩn bị vô cùng chu đáo, thậm chí còn có cách khiến mọi người không lần ra được bất cứ dấu vết nào.

Tần Chí không phủ nhận lời nàng, nghĩ đến một trường hợp cuối cùng, ánh mắt hắn lóe lên vẻ sắc lạnh.

“Xem ra kẻ đó đang nhắm vào cô rồi.”

Bùi Chức nói: “Điện hạ, cũng có thể là kẻ đó đang nhắm vào ta mà.”

“Sao có thể chứ?” Tần Chí bác bỏ: “A Thức nàng chưa từng đắc tội với ai, kẻ nào dám ôm hận nàng lớn đến mức sẽ liều lĩnh bắt cóc Phúc Ninh Quận chúa chứ?”

Dù sao Ôn Như Thủy cũng là Quận chúa do Hoàng thượng phong tặng, người bình thường vốn không dám ra tay với nàng ấy, huống chi nơi đây ngay dưới chân thiên tử, là nơi trị an tốt nhất của Đại Vũ, dẫu cho lũ gián điệp ngoại tộc đang ngấp nghé muốn gây rối cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Hơn nữa cũng không phải bàn đến vị Thái tử phi Bùi Chức này vốn ít khi lộ diện trước bàn dân thiên hạ, chuyện kết thù kết oán với người khác lại càng là chuyện vô căn cứ.

Bùi Chức trông dáng vẻ chắc như đinh đóng cột của Thái tử, không khỏi thấy mắc cười.

Nàng không ngờ người này lại tin tưởng mình như vậy, chẳng lẽ trong lòng hắn, nàng là đóa sen trắng không dính chút bùn nào sao?

Quả thật hiện giờ trong lòng vị Thái tử gia bị mất trí nhớ đúng là đang nghĩ như vậy, dù đã đọc cuốn sổ mình tự tay ghi chép nhưng hắn vẫn có thể tìm ra lý do cho mọi việc mà Thái tử phi làm.

Thái tử phi là tiểu tiên nữ, sao có thể gây thù chuốc oán với người khác chứ?

Những thứ nàng đưa ra, những kế sách nàng mách hắn, có thứ nào không phải là việc lợi nước lợi dân đâu? Qua đó đủ thấy Thái tử phi một lòng một dạ suy nghĩ cho Đại Vũ, không có tâm tư xấu xa gì. Những kẻ đó muốn nhắm vào nàng, ắt hẳn nguyên do từ hắn mà ra. Thái tử là cái bia ngắm, chỉ cần một ngày hắn vẫn ngồi trên vị trí này thì ngày đó không thể nào sống yên ổn.

Đôi phu thê nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau lúc Tần Chí dậy sớm thượng triều, Bùi Chức cũng tỉnh giấc theo.

“Sao chàng không nghỉ ngơi thêm lát nữa?”

Tần Chí vén tấm màn thêu hạc tiên và cỏ linh lên, trong lòng biết rõ đêm qua nàng ngủ không yên giấc vì chuyện của Ôn Như Thủy nhưng việc này ngoài những lời an ủi phí công vô ích thì hắn vốn chẳng thể làm gì hơn. Ngày nào chưa tìm thấy Ôn Như Thủy thì ngày đó nàng vẫn không thể yên lòng được.

Bùi Chức nói: “Dù sao cũng không ngủ được, chi bằng ta xuất cung xem thử, biết đâu lại tìm ra manh mối nào đó.”

Thái tử gia nghe vậy thì sững người, rồi lại thấy hơi buồn cười. Hắn không biết những cô nương khác gặp phải chuyện này sẽ phản ứng ra sao nhưng chắc chắn sẽ không giống Thái tử phi, nàng nói cứ như đang đùa giỡn vậy.

Trước giờ Tần Chí chưa từng nghĩ sẽ giam chân nàng trong Đông cung nên cũng không ngăn cản nàng xuất cung, hắn dặn dò: “Nàng cứ dẫn theo nhiều thị vệ hơn đi, ám vệ sẽ bảo vệ nàng, không phải lo sẽ gặp nguy hiểm.”

Trong khoảng thời gian này, hắn đã nắm được nguồn lực của Đông cung, biết rõ số lượng ám vệ nên hoàn toàn không lo lắng cho an nguy của nàng.

Bên cạnh đó, hắn còn có một niềm tin không thể nói rõ với Thái tử phi.

Bùi Chức gật đầu, cười với hắn: “Điện hạ yên tâm, ta hiểu mà.”

Đợi Tần Chí đi thượng triều rồi, Bùi Chức bắt đầu ăn sáng, sau đó sai người thay cho nàng bộ y phục khác nhẹ nhàng hơn rồi lên xe xuất cung.

Kinh thành phân làm bốn vòng: cung thành, hoàng thành, nội thành và ngoại thành. Hiện giờ xe ngựa đang đến thẳng ngoại thành.

Hôm nay vẫn là Phương Phỉ và Phương Thảo theo Bùi Chức ra ngoài, hai nha hoàn này không chỉ trung thành mà còn lanh lợi khiến Bùi Chức vô cùng yên tâm.

Khi xe ngựa đi ngang qua một con hẻm, Bùi Chức bỗng ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức lan tỏa trong không khí, nàng ra lệnh dừng xe.

“Thái tử phi, người cần sai khiến gì ạ?”

Bùi Chức nói: “Tìm quán nào ăn đại chút gì đi, ta đói rồi.”

Phu xe tưởng rằng sáng nay Thái tử phi chưa dùng bữa, vội dừng xe gần đầu con hẻm. Tuy Phương Phỉ và Phương Thảo biết chủ nhân nhà mình đã ăn sáng rồi nhưng đương nhiên các nàng ấy không dám làm nàng mất mặt.

Bùi Chức để những người khác chờ ở đầu con hẻm, chỉ dẫn theo hai nha hoàn và hai thị vệ đi thẳng vào con hẻm nhỏ phía trước.

Đây là một con hẻm đậm chất phố phường, vừa hay đang đúng vào giờ dùng bữa sáng, mùi thức ăn thơm lừng từ các cửa tiệm bán đồ ăn sáng trong hẻm lan tỏa khắp nơi, không ít người dậy sớm đi làm và người qua đường ghé lại đây mua đồ ăn.

Bùi Chức bước vào một cửa tiệm bán bánh bao và quẩy. Nàng ngồi trong góc trong cùng của tiệm, sau đó gọi đầy một bàn tiểu long bao, quẩy, bánh hấp, trứng muối, cháo và mì kéo tay…

“Từng, từng này… Chư vị ăn hết được không?” Bà chủ tiệm bán đồ ăn sáng đứng ngây ra như phỗng.

Phương Phỉ và Phương Thảo bình tĩnh lại rồi nghiêm túc đáp: “Sao lại không ăn hết? Đừng coi thường bọn ta, bọn ta ăn khỏe lắm đấy.”

Mấy tên thị vệ đi theo không khỏi quan sát hai nha hoàn một lượt. Trông dáng người mảnh khảnh của các nàng ấy, quả thật không giống người ăn nhiều. Hai thị vệ không dám ăn cùng bàn với Thái tử phi nên đều đứng ngoài canh gác, thế nên không ai thấy được hai nha hoàn của Thái tử phi đã xử lý sạch bóng bàn đồ ăn kia thế nào.

Khi các nàng bước ra, thị vệ liếc vào bên trong nhìn, phát hiện mấy xửng đồ ăn trên bàn đã hết sạch, không khỏi kính nể hai nha hoàn.

Các nàng ấy cầm mấy cái bánh ngọt đã được gói lại, bình tĩnh lên xe với Thái tử phi. Sau khi ngồi trong xe ngựa, Bùi Chức lại lấy ra một gói điểm tâm ăn tiếp, miệng vẫn chưa từng ngơi nghỉ.

Hai nha hoàn nhạy bén nhận ra hôm nay Thái tử phi định làm chuyện gì đó, thế nên nàng quyết định lấp đầy cái bụng trước đã. Phương Phỉ lấy một chiếc ấm đồng từ dưới cái bàn nhỏ lên, rót cho nàng một chén trà để tránh nàng bị mắc nghẹn.

Phương Thảo chớp mắt một cái, tò mò hỏi: “Thái tử phi, lát nữa chúng ta sẽ đi đâu ạ?”

Bùi Chức đáp: “Đến núi Tiểu Dương.”

Phương Phỉ thấy cái tên núi Tiểu Dương nghe quen quen, nàng ấy suy nghĩ rồi chợt bừng tỉnh, hỏi: “Thái tử phi, hình như thôn trang của phủ Uy Viễn Hầu ở núi Tiểu Dương, người đến đó làm gì vậy ạ?”

“Đi xem thử thôi.”

Nghe vậy, hai nha hoàn biết điều nên không hỏi thêm nữa.

Sau khi xe ngựa rời khỏi thành thì tiến thẳng đến núi Tiểu Dương.

Núi Tiểu Dương cách Kinh thành không xa, đi đi về về cũng chỉ mất ba canh giờ, bọn họ rời thành từ lúc sáng sớm, chưa đến trưa đã đến nơi.

Núi Tiểu Dương có nhiều thôn trang, những thửa ruộng tươi tốt trải dài liên miên, vừa hay đang trong mùa thu hoạch, có thể trông thấy những người nông dân đang hối hả gặt hái ngoài đồng, khung cảnh vô cùng tất bật.

Phương Phỉ nhìn ngó ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy thôn trang dưới chân núi cách đó không xa.

Đó là thôn trang của phủ Uy Viễn Hầu, vì gần Kinh thành nên ruộng đất màu mỡ, nghe nói mỗi năm thôn trang đó thu được vô số tiền của.

Trước đây, Phương Phỉ và Phương Thảo đã từng đến thôn trang này với Bùi Chức một lần, thật ra các nàng ấy không có ấn tượng sâu sắc lắm với nơi này nhưng vẫn biết Nhị cô nương trong phủ đang dưỡng bệnh tại đây.

Vậy nên Thái tử phi cố ý đến thăm Nhị cô nương sao?

Những người nông dân đang cặm cụi làm việc dưới ruộng trông thấy một đoàn thị vệ cưỡi trên những con ngựa ô đang hộ tống chiếc xe ngựa mui sơn đen bóng, hùng hổ tiến đến, đây đã là chuyện thường tình nên chẳng còn ai ngạc nhiên nữa.

Xung quanh khu này có khá nhiều thôn trang của các quý nhân, họ thường xuyên thấy những vị quý nhân đó đến dạo chơi, dần dà mọi người đã không còn lấy làm lạ.

Họ nhìn thoáng qua rồi lại cúi đầu tiếp tục bận rộn công việc trong tay.

Xe ngựa đến trước thôn trang, các thị vệ theo xuống và gõ cổng.

Cổng lớn nhanh chóng được mở ra, một nam nhân trung niên với gương mặt đen sạm ra mở cửa, nhìn thế trận bên ngoài không khỏi thấy hơi sợ hãi, ông ta dè dặt hỏi: “Đây là thôn trang của phủ Uy Viễn Hầu, xin hỏi các vị là ai, đến đây có việc gì?”

“Tứ cô nương của quý phủ ta đi ngang qua đây, muốn vào nghỉ chân một lát.”

Tứ cô nương của phủ, vậy chẳng phải là…

Người gác cổng mắt mở trừng trừng, không dám chậm trễ, vừa vội vàng mở cổng vừa sai người vào bên trong thông báo cho quản sự của thôn trang. Quản sự vội vã chạy ra, khi trông thấy cô nương được hai nha hoàn đỡ xuống xe ngựa đúng là Tứ cô nương trong ký ức thì lập tức cuống cuồng tiến đến hành lễ.

“Tham kiến Thái tử phi! Tiểu nhân không biết Thái tử phi giá lâm, xin người tha tội.”

Bùi Chức hỏi: “Nghe nói nhị tỷ tỷ đang dưỡng bệnh ở đây, ta đến thăm nàng ta, nàng ta vẫn đang ở đây phải không?”

Quản sự bất ngờ, phải chăng Thái tử phi đặc biệt đến thăm Nhị cô nương?

Ông ta vội vàng đáp: “Phải, phải ạ, Nhị cô nương vẫn luôn ở thôn trang dưỡng bệnh! Dạo gần đây sức khỏe đã khá lên nhiều, vài hôm trước còn đi dạo quanh hồ, trông tinh thần phấn chấn hơn hẳn.”

Bùi Chức im lặng, rảo bước vào viện chính của thôn trang.

Bùi Quyên đã được đưa đến đây để tĩnh dưỡng khi nàng ta lâm bệnh nặng vào năm ngoái.

Dù Bùi lão phu nhân không thích tôn nữ này nhưng khi thấy Bùi Quyên bệnh nặng như vậy thì cũng không ngược đãi gì. Khi đưa nàng ta đến thôn trang, thứ gì nên có đều có cả, thế nên Bùi Quyên ở thôn trang mà chẳng khác gì ở trong phủ. Chỉ có điều bệnh tình cứ tái phát liên tục không khỏi nên mới phải ở lại đây dưỡng bệnh suốt.

Đoàn người đi vào viện chính thì thấy vài nha hoàn, bà tử đang hớt hải chạy ra. Trên mặt họ lộ rõ vẻ hoảng hốt, ánh mắt lảng tránh, vừa nhìn là biết đã xảy ra chuyện gì đó.

Quản sự của thôn trang vốn rất vui mừng vì Thái tử phi bất ngờ đến thăm, ông ta nhiệt tình dẫn nàng đến thăm Nhị cô nương, nào ngờ hạ nhân hầu hạ bên cạnh Nhị cô nương lại hoảng loạn thế này khiến ông ta không khỏi giật thót mình.

“Các ngươi đang làm gì thế hả? Nhị cô nương đâu? Thái tử phi đến thăm người đây này.” Quản sự quở trách.

Mấy nha hoàn, bà tử vã mồ hôi đầy đầu, sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.

“Nhị, Nhị cô nương…” Người nào người nấy cũng ấp a ấp úng, chẳng ai nói được một câu hoàn chỉnh.

Bùi Chức quan sát phản ứng của họ, không khỏi bật cười, dịu dàng hỏi: “Nhị cô nương không có ở đây, phải không?”

Đám nha hoàn, bà tử quỳ rạp dưới đất run lẩy bẩy, đầu cúi thấp không dám nhìn nàng.

Bùi Chức nói tiếp: “Nhị cô nương nhà các ngươi rời khỏi thôn trang từ lâu rồi đúng không?”

Trông thấy phản ứng của đám nha hoàn và bà tử này, quản sự biết ngay Thái tử phi nói đúng rồi.

Mắt quản sự thôn trang tối sầm lại, chỉ thiếu điều ngã quỵ xuống đất.

Nhị cô nương được đưa đến thôn trang dưỡng bệnh, đang yên đang lành bỗng dưng lại không thấy người đâu cả, ông ta là quản sự của thôn trang, kiểu gì cũng bị hỏi tội đầu tiên, ông ta đã sớm đoán được kết cục của bản thân mình.

“Mấy, mấy ả nô tỳ tráo trở nhà các ngươi…” Quản sự vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Nhị cô nương đâu? Còn không mau khai ra!”

Đám nha hoàn, bà tử liếc nhìn nhau, mặt mày như đưa đám: “Nửa tháng trước, Nhị cô nương nói muốn ra ngoài đi dạo một lát, từ đó đến giờ vẫn chưa trở về, chúng nô tỳ cũng không biết người đã đi đâu… À đúng rồi, Kim Châu và Ngân Châu chắc sẽ biết.”

Kim Châu và Ngân Châu là hai đại nha hoàn hầu hạ bên cạnh Nhị cô nương, cũng chính hai người này đã che giấu tung tích giúp nàng ta.

Quản sự tức suýt hộc máu, ông ta sai người đi gọi hai nha hoàn gan to bằng trời kia tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn