Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 157

Thoắt cái đã đến ngày đại hôn của Nhị Hoàng tử.

Phủ Nhị Hoàng tử vẫn chưa xây xong, vậy nên hôn lễ cũng được tổ chức trong hoàng cung, tuy nhiên không được long trọng và trang nghiêm bằng lễ đại hôn của Thái tử. Người chủ hôn cũng là một vị Vương gia cao tuổi đức cao vọng trọng trong tôn thất nhưng không có triều thần xem lễ.

Sau hôn lễ, hôm sau, tân nương đi kính trà và ra mắt các thành viên trong hoàng gia.

Sáng sớm, các chủ tử trong cung từ lớn đến bé đều tụ tập ở Từ Ninh cung để gặp tân nương.

Thái hậu và Chiêu Nguyên Đế ngồi trên chủ vị, những người khác tách ra ngồi hai bên, các cung phi ngồi một bên, Hoàng tử và Hoàng nữ ngồi bên kia. Bùi Chức và Thái tử ngồi cạnh nhau, chờ tân nương kính trà.

Nhị Hoàng tử và Tề Ấu Lan mặc y phục mới tiến vào, cung kính dâng trà cho các trưởng bối. Nhị Hoàng tử mặt mày rạng rỡ, thể hiện rõ tâm trạng sung sướng khi được làm tân lang, còn Tề Ấu Lan ngại ngùng, e thẹn cúi đầu, đi theo Nhị Hoàng tử kính trà các trưởng bối.

Kính trà trưởng bối xong thì đến lượt người cùng vai vế. Hai phu thê kính trà cho Thái tử và Thái tử phi đầu tiên.

Thái tử không làm khó bọn họ, bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch. Bùi Chức cũng bưng chén trà nhấp một ngụm, sau đó tặng quà gặp mặt cho tân nương. Lễ gặp mặt mà nàng chuẩn bị là một chiếc chậu thủy tinh nhiều màu, ánh sáng chiết xạ lấp lánh vô cùng xinh đẹp.

Tuy trong mắt người hiện đại, thứ này chỉ là hàng rẻ tiền nhưng ở thời đại này, đồ mỹ nghệ thủy tinh chỉ mới xuất hiện, cũng là mặt hàng thịnh hành nhất ở Kinh thành vào thời điểm này, có tiền cũng không mua được, vì vậy có thể nói món quà này rất quý báu.

Thái tử chủ trì Hộ bộ, rất dễ kiếm được thứ này.

Không chỉ phu thê Nhị Hoàng tử bất ngờ mà ngay cả Lệ Quý phi cũng hân hoan vô cùng, biết Thái tử và Thái tử phi có lòng.

Quà gặp mặt mà Thái hậu và Hoàng đế chuẩn bị để tặng cho tân nương hôm nay đều dựa theo quy củ, không bên trọng bên khinh. Trái lại, quà gặp mặt của Đông cung khiến mọi người phải ngạc nhiên và trầm trồ.

Mai Quý phi nhìn chằm chằm chậu thủy tinh nhiều màu, hai tay siết chặt.

Hôn lễ của Tam Hoàng tử sẽ được tổ chức vào mùa xuân năm sau, không biết đến lúc đó Đông cung có tặng cho bọn họ một món quà lớn hay không? Nếu không thì chẳng phải bọn họ sẽ bị mọi người chê cười hay sao?

Mai Quý phi thích so kè với Lệ Quý phi trên mọi khía cạnh, việc gì cũng muốn đè đầu Lệ Quý phi. Bây giờ Lệ Quý phi đột nhiên lấn át bà ta, khiến bà ta vô cùng bực bội.

Có vẻ như sau khi Hoàng thượng quyết định Thái tử phi, vận thế của bà ta bắt đầu thay đổi. Chẳng lẽ Thái tử phi là khắc tinh của mấy mẹ con bọn họ?

Sau khi phu thê Nhị Hoàng tử kính trà Thái tử và Thái tử phi, đến lượt các Hoàng tử và Hoàng nữ nhỏ tuổi làm lễ kính trà cho nhị hoàng huynh và nhị hoàng tẩu. Lần này An Ngọc Công chúa không cố tình gây hấn, tuy lúc kính trà không thể nói là cung kính nhưng cũng không phá đám. Không biết là do từng bị Bùi Chức dạy dỗ một trận hay là do nàng ta không thù hận phu thê Nhị Hoàng tử nhiều.

Sau khi Nhị Hoàng tử thành hôn, do chưa xây phủ Hoàng tử xong nên tạm thời phu thê Nhị Hoàng tử vẫn sống trong cung. Sang tháng sau, phủ Hoàng tử sẽ được hoàn thành, khi đó bọn họ sẽ dọn ra sống tại phủ Hoàng tử.

Thế là mỗi lần Bùi Chức đi thỉnh an Thái hậu, Nhị Hoàng tử phi cũng đi theo nàng.

Tề Ấu Lan vốn được phủ Trấn Bắc Hầu dạy dỗ tỉ mỉ để tương lai trở thành tông phụ của gia tộc lớn, vì vậy nàng ấy hành sự thỏa đáng, chẳng những hiếu thảo với Hoàng tổ mẫu Thái hậu mà mỗi ngày còn đến Chung Túy cung của Lệ Quý phi để tỏ lòng hiếu thảo.

Lệ Quý phi được nhi tức phụ hầu hạ nên tâm trạng sung sướng, hôm sau bà ấy dẫn nhi tức phụ đi dự tiệc trà xã giao do phi tần khác tổ chức, làm cho đám cung phi tức giận nghiến răng nghiến lợi, đồng thời cũng rất hâm mộ bà ấy.

Không cần bàn tới các cung phi không có con, ngay cả các cung phi đã có con thì các Hoàng tử vẫn còn nhỏ, không biết khi nào họ mới được uống trà do nhi tức phụ dâng lên, được nhi tức phụ hầu hạ hiếu thảo như chăm thân mẫu.

Chẳng mấy khi Lệ Quý phi mới được dịp khoe khoang như vậy trong hậu cung, Bùi Chức thấy vậy không khỏi buồn cười.

Nàng tự nhận mình không thể làm việc thận trọng như Tề Ấu Lan, cũng không thể nào tốn nhiều thời gian vào việc lấy lòng người khác, cứ sống như nàng cũng rất tốt.

Không lâu sau lễ thành hôn của Nhị Hoàng tử, Ôn Như Thủy vào cung thỉnh an Lệ Quý phi, sau đó xin phép đến Đông cung bái kiến Thái tử phi.

“Đã mấy ngày cháu không gặp Thái tử phi nên rất nhớ muội ấy.” Ôn Như Thủy ngượng ngùng nói.

Lệ Quý phi nói: “Hồi trước mấy đứa đã cùng nhau chơi tận một tháng ở sơn trang trên núi Phượng Khâu rồi, ngày nào cũng gặp nhau, thế mà giờ vẫn muốn chơi cùng nhau à?”

Bà ấy thầm cảm thán trước tình cảm thân mật giữa Ôn Như Thủy và Thái tử phi, hơn nữa cũng lấy thế làm vui.. Ôn Như Thủy chơi thân với Thái tử phi thì sẽ có lợi cho nàng ấy, bà ấy mong rằng sau này ngoại sinh nữ sẽ được Thái tử phi che chở, cuộc sống cũng sẽ suôn sẻ hơn.

“Cơ mà, hình như đã đến lúc quyết định hôn sự cho Như Nhi rồi nhỉ?” Lệ Quý phi hơi lo lắng: “Như Nhi, mẹ cháu nghĩ thế nào?” Ý của bà ấy là mẫu thân của Ôn Như Thủy đã chọn được ai phù hợp chưa? Trong Kinh thành này có không ít thanh niên tài tuấn, có điều nếu không chọn nhanh thì sẽ bị người khác hớt tay trên.

Lệ Quý phi rất lo lắng cho hôn sự của ngoại sinh nữ.

Ôn Như Thủy: “…” Nàng ấy không ngờ lâu ngày mới vào cung một chuyến mà lại bị di mẫu giục cưới. Tuy biết di mẫu có ý tốt nhưng bây giờ nàng ấy chưa muốn xuất giá.

“Vẫn chưa chọn được người phù hợp ạ.” Ôn Như Thủy trả lời một cách gượng gạo.

Thấy Lệ Quý phi còn định hỏi tiếp, Ôn Như Thủy càng ngày càng gượng gạo, Tề Ấu Lan bèn cười nói: “Mẫu phi, mấy khi Ôn biểu muội vào cung, muội ấy còn muốn đi gặp Thái tử phi nữa, hay là để nhi tức dẫn muội ấy đến Đông cung nhé?”

Ôn Như Thủy nhìn Tề Ấu Lan với vẻ mặt biết ơn.

Lệ Quý phi thở dài: “Được rồi.” Bà ấy quay sang nói với Ôn Như Thủy: “Ta nghe nói gần đây cháu định mở cửa hàng kinh doanh, tuy tiền bạc rất quan trọng nhưng chúng ta là quý nữ đại tộc, đừng biến bản thân thành kẻ sặc mùi tiền, làm vậy sẽ bị mọi người cười chê.”

Bà ấy rất quan tâm tới ngoại sinh nữ này, thi thoảng lại phái đại cung nữ về nhà mẹ đẻ thăm hỏi nên cũng đã nghe nói dạo gần đây Ôn Như Thủy đang bận rộn chuẩn bị mở cửa hàng kinh doanh. Bà ấy còn nghĩ ngoại sinh nữ muốn kiếm chút bạc để dành làm của hồi môn, vì thông cảm cho thân thế của Ôn Như Thủy nên bà ấy không phản đối.

Có điều nếu lòng tham không đáy thì không được. Vậy nên lúc gặp mặt, Lệ Quý phi không nhịn được khuyên nhủ một câu, để tránh tiểu cô nương không biết chừng mực, làm chuyện không nên làm, ảnh hưởng tới cả đời mình.

Ôn Như Thủy có thể nói gì được đây? Nàng ấy đành giả vờ vâng dạ nghe lời nhưng rồi thì nàng ấy sẽ vẫn làm những việc mà mình nên làm.

Ôn Như Thủy và Tề Ấu Lan rời Chung Túy cung, tới Đông cung.

Trên đường đi, Ôn Như Thủy cảm ơn vì lúc nãy Tề Ấu Lan đã giúp mình. Tề Ấu Lan cười nói: “Thực ra mẫu phi cũng chỉ quan tâm muội thôi, hễ ngày nào muội vẫn chưa tìm được nơi quy túc thì mẫu phi vẫn sẽ không yên lòng.”

Ôn Như Thủy không khỏi im lặng. Sự im lặng của nàng ấy khiến Tề Ấu Lan khó hiểu nhưng vì cả hai đang ở bên ngoài, đông người, nhiều tai mắt nên không tiện hỏi kỹ hơn.

Khi các nàng đến Đông cung, Bùi Chức nhiệt tình tiếp đón. Ôn Như Thủy uống một ngụm trà rồi nói với Bùi Chức chuyện gần đây mình chuẩn bị mở cửa hàng, còn nói mình đã sai người nghiên cứu và chế tạo son môi không có chất hóa học gây hại cho con người, đến nay đã có chút thành quả.

Dạo này nàng ấy bận tối mày tối mặt, đến nỗi cả người gầy rộc hẳn đi.

Tề Ấu Lan dần dần phát hiện ra manh mối, không khỏi ngạc nhiên nhìn hai người.

Thì ra việc Ôn biểu muội mở cửa hàng đã được Thái tử phi ủng hộ ư? Nàng ấy nhớ lại những gì mà gần đây Ôn Như Thủy vẫn tất bận xử lý, chợt phát hiện hình như mấy cửa hàng đó không thuộc về Ôn Như Thủy.

Mấy hôm đó Tề Ấu Lan phải ở yên trong nhà chờ xuất giá nên không rảnh bận tâm tới chuyện khác. Nàng ấy chỉ nghe kể rằng Ôn biểu muội bận mở cửa hàng kinh doanh, ban đầu Tề lão phu nhân cật lực phản đối, sau đó Ôn biểu muội đi trò chuyện với tổ mẫu một lát, cuối cùng tổ mẫu cũng ngầm đồng ý.

Không ai biết Ôn Như Thủy và Tề lão phu nhân đã trò chuyện những gì, Tề lão phu nhân cũng không tiết lộ với bên ngoài, ngay cả Tề Ấu Lan là tôn nữ của Tề lão phu nhân cũng không hề hay biết.

Đương lúc Tề Ấu Lan đang trầm tư, Bùi Chức nói: “A Thủy, vất vả cho tỷ rồi! Tề lão phu nhân không nói gì nữa à?”

“Không.” Ôn Như Thủy cười hoạt bát: “Ta nói với ngoại tổ mẫu rằng đây là thử thách mà Thái tử phi giao cho ta, vậy là ngoại tổ mẫu không nói gì nữa.”

Tề Ấu Lan: “…” Thì ra là vậy sao?

Bùi Chức không để bụng chuyện Ôn Như Thủy mượn danh nghĩa của mình, coi như nàng ngầm cho phép nàng ấy làm như vậy.

“Ngoại tổ mẫu cũng đã xem xét mấy cửa hiệu mà Thái tử phi cho ta, tất nhiên bà ấy không thể phản đối gì nữa.” Ôn Như Thủy vui vẻ nói: “Ta còn nói với ngoại tổ mẫu rằng tạm thời ta chưa muốn thành thân, thật ra ngoại tổ mẫu không đồng ý nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận rồi.”

Cái gì?

Nghe đến đây, Tề Ấu Lan mới thật sự ngỡ ngàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn