Bùi Chức đi thỉnh an Thái hậu thì phát hiện hôm nay tinh thần của Thái hậu không được tốt cho lắm.
“Hoàng tổ mẫu sao vậy ạ?” Nàng lo lắng hỏi, nhân tiện nắm tay Thái hậu rồi truyền tinh thần lực qua để giảm bớt trạng thái tiêu cực trong người bà ấy.
Sắc mặt Thái hậu dần khá lên, trông khỏe hơn đôi chút, bà ấy cười nói: “Vốn dĩ ta hơi khó chịu nhưng nhìn thấy cháu, hình như ta đã khỏe lại rồi.”
Người trong điện nghe vậy không nhịn được mỉm cười, chỉ nghĩ rằng Thái hậu được gặp Thái tử phi nên tâm trạng nhẹ nhõm hơn, ngay cả Thái hậu cũng nghĩ như vậy.
Hoa ma ma liếc nhìn Thái tử phi, thầm cảm thán. Khang Bình Trưởng Công chúa là nữ nhi nhưng chỉ biết chọc giận Thái hậu, chưa bao giờ thông cảm cho nỗi khó xử của mẫu thân, chỉ thấy được nỗi bất hạnh và đau khổ của bản thân. Trái lại, Thái tử phi là tôn tức phụ nhưng luôn nghĩ mọi cách làm vui lòng Thái hậu, phân ưu giúp Hoàng thượng, bảo sao Thái hậu lại chẳng yêu mến chứ?
Nếu Khang Bình Trưởng Công chúa hiểu chuyện bằng một nửa Thái tử phi thì mấy năm nay, Thái hậu không đến nỗi bận tâm vì bà ta, thậm chí vì sợ bà ta ảnh hưởng xấu tới Tuyên Nghi Quận chúa mà phải đón ngoại tôn nữ vào cung nuôi nấng. Tuy vậy, Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn không tự kiểm điểm bản thân, thậm chí hôm qua còn chọc giận Thái hậu đến nỗi làm bà ấy tái phát bệnh cũ.
Hồi còn trẻ Thái hậu đã chịu quá nhiều khổ cực, vì vậy mà để lại di chứng bị đau ngực. Mấy năm nay nhờ Thái y điều dưỡng cẩn thận, hơn nữa bản thân bà ấy ăn chay niệm Phật, giữ tâm trạng ổn định, thoải mái nên đã dần dần khỏe hơn. Nào ngờ Khang Bình Trưởng Công chúa lại chọc giận bà ấy đến nỗi tái phát bệnh cũ.
Bùi Chức nắm tay Thái hậu một lúc lâu, mãi tới khi sắp tiêu hao hết tinh thần lực, sắc mặt Thái hậu mới dần dần khá hơn.
“Không biết vì sao nhưng mỗi lần nhìn thấy Thái tử phi là ai gia lại cảm thấy khỏe hơn hẳn.” Thái hậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: “Ai gia đã để cháu phải lo lắng rồi.”
Bùi Chức nói: “Hoàng tổ mẫu phải bảo trọng thân thể, đừng để phụ hoàng và Thái tử điện hạ lo lắng.”
Thái hậu mỉm cười: “Đây là bệnh cũ của ai gia thôi! Trời đang nóng dần lên nên ai gia cảm thấy không được khỏe cho lắm.”
Thấy Thái hậu không muốn nói rõ, Bùi Chức cũng biết ý, không g
ặng hỏi tới cùng. Có điều nàng cũng đã đoán được đôi chút nguyên nhân khiến thân thể Thái hậu đột nhiên không khỏe, chắc hẳn là liên quan tới Khang Bình Trưởng Công chúa.
Chỉ cần hỏi thăm sơ sơ là biết hôm qua Thái hậu đã gọi Khang Bình Trưởng Công chúa vào cung. Nhưng lúc Khang Bình Trưởng Công chúa rời đi, Từ Ninh cung vẫn yên tĩnh, không vội tuyên Thái y, có thể thấy dù hai mẹ con cãi nhau cỡ nào thì Thái hậu cũng vẫn không muốn làm to chuyện.
Chiêu Nguyên Đế và Khang Bình Trưởng Công chúa đều là con đẻ của Thái hậu, tuy nhiên quan hệ giữa hai huynh muội không mấy hòa thuận. Tuy Chiêu Nguyên Đế đã cho Khang Bình Trưởng Công chúa được hưởng vinh hoa, phú quý mà bà ta xứng đáng được hưởng nhưng ngoài những điều ấy ra thì không cho thêm bất kỳ đặc quyền nào khác. Những đặc quyền mà bà ta có được ở thời điểm hiện tại đều là nhờ Thái hậu. Nếu Thái hậu không còn nữa, bà ta sẽ không thể nào sống sung sướng được như bây giờ.
Suy cho cùng, Thái hậu vẫn yêu thương nữ nhi. Dù nữ nhi chọc giận bà ấy ra nông nỗi này, bà ấy cũng chỉ cáu giận chứ không muốn để người khác biết hai mẹ con cãi nhau, để tránh nữ nhi bị Hoàng thượng giận cá chém thớt.
Bùi Chức ngồi trong Từ Ninh cung hồi lâu, xác định tình trạng của Thái hậu đã đỡ hơn mới ra về.
Hôm nay Tuyên Nghi Quận chúa cũng vào cung, hai người chạm mặt nhau ở trước cửa Từ Ninh cung.
“A Thức, ngươi tới thỉnh an ngoại tổ mẫu à?” Tuyên Nghi Quận chúa vui sướng nhìn Bùi Chức, sau đó không biết nghĩ tới chuyện gì mà nét mặt nàng ấy chợt buồn bã rồi khẽ nói: “Xin lỗi A Thức.”
Bùi Chức cười nói: “Quận chúa không làm gì có lỗi với ta cả.”
“Có chứ, mẫu thân ta…” Nàng ấy cắn môi, con cái không đánh giá lỗi lầm của phụ mẫu, dù mẫu thân làm chuyện xấu cỡ nào thì đó vẫn là mẫu thân của nàng ấy. Nhưng nàng ấy vẫn rất coi trọng tình bạn với A Thức, biết mẫu thân cố tình làm A Thức bẽ mặt trong hôn lễ của Khương Dật, tuy nàng ấy đã kịp thời can ngăn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có lỗi với A Thức.
Bùi Chức thầm thở dài, chủ động nắm tay nàng ấy: “Quận chúa là Quận chúa, Trưởng Công chúa là Trưởng Công chúa, ngươi và mẫu thân của ngươi là hai cá thể riêng biệt.”
Khang Bình Trưởng Công chúa nên cảm thấy may mắn vì Tuyên Nghi Quận chúa được Thái hậu nuôi nấng và dạy dỗ nên mới không biến thành một kẻ như bà ta, không thì kết cục của cặp mẫu nữ này sẽ là một tấn bi kịch.
Có điều Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn biết bảo nữ nhi vào cung bầu bạn với Thái hậu, xem như vẫn còn chút lương tâm.
Sau khi an ủi Tuyên Nghi Quận chúa, Bùi Chức nhanh chóng rời đi.
Về đến Đông cung, nàng ăn bữa trưa cực kỳ thịnh soạn, sau đó về phòng nghỉ ngơi để hồi phục tinh thần lực.
Bùi Chức đánh một giấc đến chiều tối, mãi tới khi Thái tử về Đông cung thì mới mơ màng tỉnh giấc.
“A Thức, nàng cảm thấy không thoải mái à?” Tần Chí ngồi bên giường lo lắng nhìn Thái tử phi, đoạn vươn tay sờ lên trán rồi v**t v* mang tai của nàng để thử thân nhiệt.
Thân nhiệt bình thường, không giống triệu chứng bị phong hàn.
Bùi Chức ngáp một cái, ngủ nhiều khiến xương cốt rã rời, nàng lười biếng đáp: “Điện hạ yên tâm, ta khỏe lắm, không khó chịu chỗ nào cả.”
Tần Chí ôm nàng vào lòng. nhẹ nhàng vuốt tóc nàng: “Cẩm Vân nói nàng dùng bữa trưa xong thì ngủ đến giờ này.”
Thái tử phi Bùi Chức làm việc và nghỉ ngơi rất đúng quy luật, tuy buổi chiều nàng cũng thường chợp mắt nhưng chỉ một lát thôi, để tránh buổi tối bị mất ngủ. Rất hiếm khi nàng ngủ một mạch tới tận chiều tối như hôm nay.
“Chẳng qua là ta đột nhiên hơi mệt thôi.” Bùi Chức không trả lời thẳng: “Điện hạ, ta đói rồi.”
Tần Chí nhìn nàng một hồi, đoạn gọi người bày cơm. Hắn không buông nàng ra mà gọi cung nhân tiến vào, lấy khăn ướt mà Phương Phỉ đưa, lau mặt cho Bùi Chức, để nàng tỉnh táo lại đã.
Cung nhân im lặng làm việc của mình, không dám nhìn sang bên này.
Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng Thái tử gia tự tay hầu hạ Thái tử phi chứ không cho người khác đụng vào, các nàng đều sợ vỡ mật, sau này vì đã thấy quá nhiều nên không còn sợ hãi nữa.
Hiện giờ Đông cung chỉ có mình Thái tử phi, không có Trắc phi hay Lương viện, tất nhiên cung nhân đều vui mừng khi thấy Thái tử sủng ái Thái tử phi, từ tận đáy lòng mong rằng dù sau này có nữ nhân khác tiến vào Đông cung thì Thái tử vẫn đối xử tốt với Thái tử phi như thuở đầu.
Sau khi dùng bữa tối, cuối cùng Bùi Chức cũng hồi được chút sức sống.
Hai phu thê vào thư phòng làm việc, Bùi Chức kể cho hắn nghe chuyện hôm nay trông Thái hậu có vẻ không khỏe. Tay cầm bút của Tần Chí khựng lại, nét mặt sa sầm, giọng lạnh lẽo: “Khang Bình Trưởng Công chúa chọc giận Hoàng tổ mẫu khiến bệnh cũ của Hoàng tổ mẫu tái phát ư?”
Nghe hắn thậm chí không thèm gọi “cô mẫu” là biết hắn rất phẫn nộ với hành vi của Khang Bình Trưởng Công chúa. Bùi Chức nói: “Chàng yên tâm, hiện tại sức khỏe của Hoàng tổ mẫu không còn gì đáng ngại.”
Tần Chí nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm, hắn bỏ cây bút trong tay xuống rồi đứng dậy, đi vòng qua bên kia án thư, ôm nàng vào lòng.
“Điện hạ?” Bùi Chức khó hiểu kêu lên.
Tần Chí vùi mặt vào ngực nàng, khẽ “ừm”.
Hắn hơi hối hận, lẽ ra hắn nên đích thân ra tay chứ không phải bẩm báo chuyện này với Hoàng tổ mẫu. Hắn vốn định nhờ Hoàng tổ mẫu ra mặt chèn ép Khang Bình Trưởng Công chúa để bà ta đừng làm chuyện hồ đồ, cũng là vì hắn nể mặt Hoàng tổ mẫu. Nếu để phụ hoàng ra tay thì không chỉ đơn giản là “chèn ép” thôi đâu.
Nhưng hắn không ngờ Hoàng tổ mẫu lại bị Khang Bình Trưởng Công chúa chọc giận.
Thường thì điều khiến người ta tổn thương nhất là nỗi đau do người thân gây ra.
Khang Bình Trưởng Công chúa đã bị Tiên Đế chiều hư. Suốt mấy chục năm qua, tính cách của bà ta vẫn chẳng khá khẩm hơn, dù mấy năm nay Thái hậu đã hết mực khuyên nhủ nhưng vẫn không có tác dụng.
Nhưng chính Thái hậu là người đã sinh ra Khang Bình Trưởng Công chúa, Thái hậu có thể làm được gì đây?
Thái hậu niệm tình mẹ con, cũng không nỡ ruồng bỏ nữ nhi. Nhưng Khang Bình Trưởng Công chúa ỷ vào sự sủng ái của mẫu thân mà càng ngày càng ngang bướng, hơn nữa do bà ta làm gì cũng được Thái hậu che chở nên thành thử lại khiến bà ta to gan tày trời, chuyện gì cũng dám làm.
Tần Chí vuốt nhẹ lưng Thái tử phi, giờ hắn đã biết vì sao hôm nay nàng lại mệt mỏi như vậy, chắc hẳn là vì giúp Hoàng tổ mẫu khỏe lại.
Hôm sau, lúc hạ triều, Chiêu Nguyên Đế đi thỉnh an Thái hậu, Tần Chí cũng đi theo.
Tần Chỉ quan sát Thái hậu thật kỹ càng, quả nhiên thấy tinh thần của bà ấy rất tốt, thậm chí còn tốt hơn cả những lúc bình thường, chẳng có vẻ gì là từng bị Khang Bình Trưởng Công chúa chọc giận. Nhưng vì Thái hậu không nói, người của Từ Ninh cung cũng giấu giếm nên ngoại trừ Thái tử và Bùi Chức, không còn ai biết chuyện Thái hậu bị Khang Bình Trưởng Công chúa chọc giận đến nỗi tái phát bệnh cũ.