Bùi Chức đã nhận được tin khác do Uy Viễn Hầu phu nhân gửi tới, biết vai trò của Bùi Quyên trong việc này.
Quả nhiên Bùi Quyên là người nhắc đến Vĩnh Bình Hầu Thế tử Chu Mậu trước mặt Uy Viễn Hầu. Không cần nói cũng biết mục đích của nàng ta là gì, chắc hẳn nàng ta muốn Bùi Tú gả đến Vĩnh Bình Hầu phủ, gả cho Chu Mậu.
Bùi Chức gập bức thư lại, lẳng lặng ngẫm nghĩ.
Nàng nhanh chóng đoán được lý do đại khái.
Tuy ám vệ Đông cung không tra ra khuyết điểm lớn của Chu Thế tử nhưng Bùi Quyên cố tình đề cử hắn ta, chứng tỏ trong tương lai Chu Mậu sẽ làm một việc khốn nạn nào đó.
Bùi Quyên biết rõ điều này, thậm chí có lẽ nàng ta còn đích thân trải qua nên mới ôm hận với Chu Mậu
Vậy nên ở hội đèn lồng Thất tịch, Bùi Quyên mới không chút do dự mà kéo Chu Mậu xuống nước, ngu ngốc vu oan cho hắn ta.
Có lẽ trượng phu kiếp trước của Bùi Quyên chính là Chu Thế tử.
Sau khi sống lại, Bùi Quyên chướng mắt người sau này sẽ mắc sai lầm là Chu Thế tử, lại oán hận mọi người trong phủ Uy Viễn Hầu vì cuộc sống sau khi sống lại không được như ý, vậy nên mới muốn Bùi Tú phải nếm trải nỗi khổ của nàng ta kiếp trước.
Suy nghĩ của Bùi Quyên vô cùng dễ hiểu, chắc chắn kiếp trước Bùi Tú đã sống rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức làm Bùi Quyên khó chịu, ghen ghét.
Bùi Chức nhanh chóng đoán được mạch suy nghĩ của Bùi Quyên, lại nhớ đến những chuyện nàng ta làm sau khi sống lại, bỗng cảm thấy không thú vị.
Bùi Quyên có cơ hội tốt là sống lại, sao nàng ta lại dại dột biến cuộc đời của mình thành như hiện tại chứ?
Thảo nào mỗi khi Bùi Quyên đối diện với nàng, nàng ta luôn lộ vẻ sợ hãi và ghen ghét, xem ra kiếp trước nàng cũng gả vào Đông cung, trở thành Thái tử phi, Tần Chí cũng là trượng phu thủ thân như ngọc, nếu không thì nàng ta đã không nhăm nhe Tần Chí, muốn trở thành Thái tử phi dù không có tình cảm với hắn.
Sau khi hiểu ra, Bùi Chức không khỏi buồn cười, rồi lại cảm thán vận mệnh thật là kỳ diệu.
Hóa ra trong trí nhớ của người sống lại, nàng đã từng gả cho Tần Chí.
Bùi Chức không hề bất ngờ vì Tần Chí trở thành trượng phu tốt trong mắt người khác, bởi dù gì đây cũng là chuyện nằm trong dự kiến của nàng.
Chỉ có điều tuy Bùi Quyên ngốc nghếch nhưng vẫn có sức phá hoại. Bùi Chức quyết định sẽ sai người giám sát nàng ta, tránh cho sau này nàng ta gây ra chuyện xấu xa gì.
Sau khi ra lệnh xong, Bùi Chức nhanh chóng ném chuyện này ra khỏi đầu, tiếp tục làm Thái tử phi biếng nhác ở Đông cung.
**
Thời tiết càng ngày càng lạnh, mới chớp mắt đã đến ngày mồng tám tháng Chạp.
Hôm đó, mùi cháo Lạp Bát thoang thoảng khắp hoàng cung. Hoàng thượng thưởng cháo Lạp Bát cho bá quan văn võ, đồng thời cũng đưa cháo do ngự trù tỉ mỉ nấu đến Đông cung.
Sáng sớm, Bùi Chức và Tần Chí ngồi bên nhau ăn cháo Lạp Bát.
Đông cung là nơi được đưa cháo đến nhanh nhất, vậy nên hai phu thê bọn họ vừa ngủ dậy đã được thưởng thức hương vị của cháo Lạp Bát.
Không hổ là cháo do ngự trù tỉ mỉ chuẩn bị cho Hoàng thượng và Thái hậu, ngon hơn hẳn những lần Bùi Chức từng ăn, đến nguyên liệu nấu ăn cũng được chọn lựa kỹ càng. Nàng không nhịn được, ăn liền tù tì ba bát.
Tần Chí cũng ăn ba bát cùng nàng.
Bát họ dùng được làm riêng, lớn hơn bát bình thường, ba bát là khẩu phần của một nam nhân trưởng thành. Mỗi lần nhìn Bùi Chức ăn ngon lành, Tần Chí đều vô thức ăn cùng nàng, đến khi ăn xong mới phát hiện mình đã no căng cả bụng.
“Ngon đến vậy à?” Hắn thắc mắc hỏi.
“Rất ngon, ngon hơn cháo do đầu bếp trong phủ nấu nhiều.” Bùi Chức chân thành khen ngợi: “Ngự trù của phụ hoàng có tay nghề giỏi thật đấy.”
Mỗi lần Hoàng thượng ăn món gì hay ho, cảm thấy hương vị không tồi thì đều sẽ đưa một phần đến Đông cung, ông ấy còn chưa bao giờ quan tâm đến mẫu thân như vậy.
Nhờ Thái tử mà Thái tử phi là Bùi Chức cũng được hưởng ké một phần, khiến nàng cảm thấy cuộc sống này vô cùng thư thái.
Tần Chí lập tức nói: “Vậy để cô bảo phụ hoàng đưa đầu bếp đó đến Đông cung, nàng muốn ăn gì thì cứ bảo đầu bếp làm.”
Bùi Chức: “… Thôi, ta thích ăn nhiều món lắm, đâu thể xin hết đầu bếp của phụ hoàng tới đây được?”
“Có sao đâu chứ?” Tần Chí không để bụng: “Nếu nàng thích thì để bọn họ lần lượt tới đây nấu cơm cho nàng, chắc chắn phụ hoàng sẽ không keo kiệt thế đâu.”
Bùi Chức cạn lời, hắn đúng là chẳng biết khách sáo là gì, thảo nào Hoàng thượng làm gì cũng nhớ đến hắn, ra là hai phụ tử đều như nhau.
Sau khi ăn cháo Lạp Bát xong, Tần Chí chuẩn bị ra ngoài.
Bùi Chức nhìn bầu trời âm u ngoài điện, đoán rằng sắp có tuyết rơi: “Điện hạ, hôm nay chàng muốn đi đâu?”
“Đi doanh trại ở ngoại ô Kinh thành.” Tần Chí đeo bao tay da được cung nhân đặc chế, nói: “Hôm nay có một lô cung liên hợp kiểu mới và nỏ giường sắp được đưa tới Bắc Cương, cô phải đến đấy giám sát, không cho mấy kẻ gian xảo làm chuyện mờ ám.”
Có Thái tử gia trấn giữ, ai dám làm chuyện mờ ám?
Bùi Chức đã lờ mờ hiểu lý do tại sao Chiêu Nguyên Đế lại thả Thái tử ra, không khỏi dở khóc dở cười, song nàng cũng biết Chiêu Nguyên Đế làm vậy là đang rèn luyện Thái tử.
Cách rèn giũa con của ông ấy không phải là giữ Thái tử ở bên, đặt hắn trong vàng son mà là dùng đao thật kiếm thật để tôi luyện hắn, bồi dưỡng hắn.
“Đêm nay ta chờ chàng trở về.” Bùi Chức dịu dàng nói rồi nhón chân buộc dây áo choàng lông chồn màu đen cho hắn.
Tần Chí khom người hôn lên khuôn mặt ấm áp của nàng: “Cô sẽ về muộn lắm đấy, nàng không cần chờ, nếu mệt thì cứ ngủ trước đi.”
Bùi Chức cười với hắn.
Sau khi tiễn Tần Chí, Bùi Chức thay đổi trang phục, lên bộ liễn đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.
Hôm nay là ngày mồng tám tháng Chạp, các cung phi đều đồng loạt đến thỉnh an Thái hậu như thể đã hẹn trước.
Mỗi dịp lễ tết như mồng tám tháng Chạp, chắc chắn Hoàng thượng sẽ đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.
Khang Bình Trưởng Công chúa và Tuyên Nghi Quận chúa cũng đang ở Từ Ninh cung. Bọn họ cố tình tới để ăn cháo Lạp Bát với Thái hậu.
Nhìn thấy Bùi Chức, mắt Tuyên Nghi Quận chúa lập tức sáng bừng lên.
Chờ Bùi Chức hành lễ với Thái hậu rồi ngồi xuống, nàng ấy vội vàng tới gần, nở nụ cười ngọt ngào: “A Thức, mấy ngày không gặp rồi, dạo này ngươi thế nào?”
“Ta vẫn khỏe.” Bùi Chức mỉm cười.
Ý cười nhuốm đầy trên đuôi mày và khóe mắt của Tuyên Nghi Quận chúa: “Dạo này ta mua được rất nhiều thứ hay ho ở chợ, lát nữa ngươi đừng đi vội nhé.”
Thấy nàng ấy mong ngóng được chia sẻ với mình, Bùi Chức cười đáp: “Đa tạ Quận chúa.”
Khang Bình Trưởng Công chúa đang nói chuyện với Thái hậu thì nhìn qua, thấy hai người xúm lại gần, nhỏ giọng thì thầm điều gì đó, bà ta không khỏi ngẩn người.
Cuối cùng, bà ta mím môi, dời mắt sang chỗ khác.
Không lâu sau, quả nhiên Chiêu Nguyên Đế đã dẫn Tam Hoàng tử tới.
Các cung phi lại rón rén chỉnh trang một hồi, sau đó liếc mắt đưa tình với Hoàng thượng một cách chăm chú. Tiếc là trái tim Hoàng thượng như sắt đá, ông ấy không hề đáp lại ai cả.
Tuy các phi tần rầu rĩ nhưng dù gì Hoàng thượng cũng không để ý đến bất cứ nữ nhân nào, vậy nên họ cũng được an ủi ít nhiều.
Thái hậu khó hiểu hỏi: “Sao không thấy Chí Nhi và Tán Nhi đâu?”
Chiêu Nguyên Đế cười đáp: “Hai đứa nó xuất cung từ sáng sớm rồi ạ.”
“Trời lạnh thế này, sao lại để hai đứa nó lang thang ngoài đường?” Thái hậu không vui: “Hôm nay là ngày mồng tám tháng Chạp, lẽ ra nên cùng mọi người ăn bát cháo nóng cho ấm người mới phải.”
Hoàng thượng cười nói: “Vậy nên chẳng phải nhi tử đã đến đây ăn cháo Lạp Bát cũng mẫu thân rồi hay sao?”
Thái hậu oán trách nhìn Hoàng thượng, song cũng không hỏi Thái tử và Nhị Hoàng tử đi đâu.
Điều này cũng đã cho thấy sự sáng suốt của Thái hậu, bà ấy chưa bao giờ nhúng tay vào quyết định của Hoàng thượng, thế nên khi bà ấy có yêu cầu, Hoàng thượng cũng sẽ không từ chối.
Có người nhạy bén đoán được Thái tử và Nhị Hoàng tử xuất cung làm việc, chỉ còn Tam Hoàng tử ở lại… Người đó không khỏi âm thầm liếc nhìn hai mẫu tử Mai Quý phi.
Tam Hoàng tử vẫn bình tĩnh thong dong, dường như không hề để ý chuyện Thái tử và Nhị Hoàng tử xuất cung. Nhưng Mai Quý phi lại xoắn chiếc khăn tay, bồn chồn không yên, xem ra bà ta vẫn bị ảnh hưởng phần nào.
Nếu chỉ có mình Thái tử thì cũng thôi đi, đằng này ngay cả Nhị Hoàng tử cũng được sai phái, chỉ còn mỗi Tam Hoàng tử ở trong cung, thảo nào Mai Quý phi lại miên man suy nghĩ.
Sau khi ăn cháo Lạp Bát cùng Thái hậu và các phi tần, Chiêu Nguyên Đế liền dẫn Tam Hoàng tử rời đi.
Các cung phi lưu luyến tiễn Hoàng thượng, mãi đến khi Hoàng thượng đi khuất mới thất thần cáo lui với Thái hậu, rời khỏi Từ Ninh cung.
Hoàng thượng đi rồi, họ còn ở đây làm gì nữa?
Bùi Chức đi cuối cùng, vừa ra khỏi điện đã thấy Tuyên Nghi Quận chúa đi tới.
“A Thức.”
Nàng ấy kéo tay Bùi Chức, dẫn nàng đến thiên điện của mình rồi vui vẻ lấy mấy món đồ đặt trong một chiếc hộp đan tinh xảo ra.
“A Thức, mấy thứ này đều là ta mua cho ngươi, ngươi nhìn xem có thích không.”
Bùi Chức nhìn thoáng qua, đoán: “Ngươi đến chợ phía Tây Kinh thành đấy à?”
“Đúng rồi, sao ngươi biết?” Tuyên Nghi Quận chúa giật mình, nàng ấy còn chưa nói mà A Thức đã đoán được rồi.
Bùi Chức buồn cười nói: “Trong khu chợ phía Tây Kinh thành có một cửa hàng chuyên bán đồ do thương nhân người Hồ mang tới. Nhìn là biết mấy thứ này đều là của ngoại tộc.”