Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 112

Uy Viễn Hầu gượng gạo hỏi: “Sao tự nhiên nàng lại hỏi việc này?”

Thấy phản ứng của ông ta, trái tim Uy Viễn Hầu phu nhân bỗng chốc như rơi vào hầm băng.

Dù lý do khiến ông ta đột ngột muốn mai mối nữ nhi cho Vĩnh Bình Hầu Thế tử là gì thì đều không xuất phát từ tình thương của phụ thân đối với nữ nhi, thậm chí có lẽ còn có nguyên nhân sâu xa nào khác.

Sao điều đó có thể không làm Uy Viễn Hầu phu nhân khó chịu cho được.

Bà ấy chưa từng hy vọng xa vời rằng trượng phu có thể yêu thương hai hài tử của mình như yêu thương Bùi Quyên, chỉ là ít nhất cũng đừng có ác ý với chúng, nếu không thì ông ta có xứng làm người không? Hổ dữ còn không ăn thịt con, huống chi là người?

Uy Viễn Hầu phu nhân cố nén nỗi chua xót, tức giận và ghê tởm đang dâng lên trong lòng, lạnh lùng nói: “Lúc nào ngài cũng không để bụng chuyện của Tú Nhi, ta nói phải tìm hôn phu cho Tú Nhi, ngài cũng bảo ta tự lo liệu… Giờ ngài đột ngột chọn cho con bé một mối hôn sự tốt như vậy, tất nhiên ta phải thấy kỳ lạ rồi.”

“Có gì mà kỳ lạ? Tú tỷ nhi cũng là nữ nhi của ta mà.” Uy Viễn Hầu bực bội nói.

“Đúng vậy, con bé là nữ nhi của ngài, chỉ là khi so với Quyên tỷ nhi, con bé chẳng là gì nữa cả.” Uy Viễn Hầu phu nhân châm chọc: “Hầu gia, chẳng lẽ ta nói sai rồi ư?”

Không biết vì sao khi nhìn thấy ánh mắt đau đớn và châm biếm của Uy Viễn Hầu phu nhân, Uy Viễn Hầu lại không dám đối diện với bà ấy, chỉ có thể quay mặt đi lảng tránh, cả giận biện minh: “Nhưng dù sao Tú Nhi cũng là nữ nhi của ta. Ta cũng sẽ thấy vui khi con bé được gả cho người tốt.”

Uy Viễn Hầu phu nhân không khỏi thấy ghê tởm vì lời ông ta nói.

“Câm miệng!” Bà ấy hét lớn một tiếng, ngữ khí thảm thiết như con cái đang cố bảo vệ đứa con của mình.

Bà ấy đột ngột nổi giận khiến Uy Viễn Hầu giật mình, sợ hãi run lập cập, đôi mắt trừng to.

Trước giờ phu nhân của ông ta vẫn luôn là chủ mẫu đại gia tộc hiền lương thục đức, từng lời nói và cử chỉ đều vô cùng chuẩn mực, khi nói chuyện cũng thong thả ung dung, chưa từng giận dữ đến mức yêu cầu người khác câm miệng. Chính vì vậy nên ông ta mới hoảng sợ khi thấy bà ấy bất chợt nổi đóa.

“Phu, phu nhân, nàng sao vậy?”

“Ông còn có mặt mũi hỏi ta làm sao à?” Uy Viễn Hầu phu nhân đã tức đến mức nói không buồn lựa lời: “Rốt cuộc ông ôm mục đích gì khi chọn Vĩnh Bình Hầu Thế tử cho Tú Nhi hả? Chẳng lẽ là lại vì Bùi Quyên nên mới muốn hy sinh Tú tỷ nhi của ta?”

Nhắc tới Bùi Quyên, vẻ sợ hãi trên mặt Uy Viễn Hầu biến mất, ông ta tỏ vẻ không vui: “Đang yên đang lành, nàng lôi Quyên tỷ nhi vào chuyện này làm chi?”

“Ta lôi nó vào? Là hai cha con các ông làm ta ghê tởm mới đúng!” Uy Viễn Hầu phu nhân cao giọng: “Thái tử phi đã nói cho ta rồi, chẳng lẽ ông còn định lừa ta!”

Sao lại nhắc tới cả Thái tử phi nữa?

“Việc này liên quan gì đến Thái tử phi?” Uy Viễn Hầu thật sự khó hiểu.

Uy Viễn Hầu phu nhân cười khẩy: “Thái tử phi đã nói cho ta biết rồi, hôm hội đèn lồng ngày Thất tịch, Bùi Quyên và Chu Thế tử đã cùng nhau đi tìm Thái tử… Ông nói tôi nghe, có phải Bùi Quyên bảo ông chọn Chu Thế tử cho Tú Nhi không?”

Bà ấy biết trượng phu thường xuyên đến Xuân Hoa viện thăm thứ nữ, ai biết hai cha con này ngấm ngầm thương lượng chuyện gì? Với tình cảnh của Bùi Quyên hiện giờ, Uy Viễn Hầu phu nhân không tránh khỏi phỏng đoán mục đích của nàng ta theo một cách vô cùng cực đoan. Bà ấy không tin bản tính của một người sẽ thay đổi vì bị cấm túc.

Bùi Quyên chính là đứa ích kỷ và ngu xuẩn, chỉ biết đến bản thân mình chứ chưa từng quan tâm đến sự khó khăn của người khác.

Uy Viễn Hầu sửng sốt, cuối cùng ông ta cũng hiểu tại sao phu nhân lại tức giận như vậy.

Cuối cùng ông ta cũng yên tâm, thản nhiên nói: “Phu nhân, nàng đừng chuyện bé xé ra to, ta còn tưởng là chuyện gì nữa chứ…” Thấy sắc mặt Uy Viễn Hầu phu nhân sầm sì, ngón tay đang đặt trên bàn còn hơi run rẩy, ông ta nhanh chóng biện giải: “Đúng là Quyên tỷ nhi quen Chu Thế tử, có điều hai đứa nó chỉ gặp nhau trong hội đèn lồng Thất tịch lần đó mà thôi. Sau đó Quyên tỷ nhi đã bị lão phu nhân nhốt lại, con bé làm gì có cơ hội tiếp xúc với Chu Thế tử chứ?”

Nói tới đây, Uy Viễn Hầu còn trách lão phu nhân vì đã nhốt Bùi Quyên lại, chỉ là ông ta không dám thể hiện ra mặt mà thôi.

Uy Viễn Hầu phu nhân làm phu thê với ông ta gần hai mươi năm, sao có thể không biết tính tình của đối phương chứ? Bà ấy chỉ cần liếc mắt một cái là có thể đoán được suy nghĩ của ông ta.

Uy Viễn Hầu phu nhân lạnh lùng nói: “Ông chỉ cần nói có phải Bùi Quyên bảo ông chọn Vĩnh Bình Hầu Thế tử cho Tú Nhi hay không thôi?”

Chuyện đã tới nước này, Uy Viễn Hầu cũng không biện giải gì mà nói thẳng: “Đúng vậy, nhưng đó là vì Quyên tỷ nhi có ý tốt…”

Ông ta còn chưa nói xong đã thấy Uy Viễn Hầu phu nhân nổi trận lôi đình thêm một lần nữa, cầm chén trà chưa uống hết lên để ném ông ta.

Thường ngày Uy Viễn Hầu không ra thể thống gì, thường xuyên bị lão phu nhân ném chén trà vào người nên đã có kinh nghiệm phong phú, kịp thời né tránh ngay khi thấy phu nhân ra tay. Chỉ là dù không bị ném trúng nhưng người ông ta cũng dính đầy nước trà.

Uy Viễn Hầu cả giận quát: “Nàng làm gì thế hả? Có chuyện gì không nói tử tế được mà phải động tay động chân?”

Trước giờ Uy Viễn Hầu phu nhân đều không động tay động chân với ông ta, chẳng lẽ là bà ấy học theo lão phu nhân? Nhưng mọi khi lão phu nhân ném chén trà đều không bị hạ nhân nhìn thấy mà?

Uy Viễn Hầu phu nhân mắng: “Ông còn là người sao? Ông, ông…”

Bà ấy là người văn nhã, vậy nên dù đã tức điên nhưng vẫn không biết phải mắng thế nào, chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng đang cháy phừng phừng, làm bà ấy nảy sinh suy nghĩ giết c.h.ế.t nam nhân này.

Đây là lần đầu tiên bà ấy nổi ý muốn giết trượng phu.

“Sao ta lại không phải người?” Uy Viễn Hầu oan uổng giải thích: “Phu nhân, nàng nghe ta nói đã, Quyên Nhi không có ý xấu! Nàng nói muốn chọn hôn phu cho Tú tỷ nhi, ta liền nghĩ tới Quyên tỷ nhi, con bé lớn hơn Tú tỷ nhi nửa tuổi nhưng không chỉ hôn sự không có tin tức gì mà còn bị lão phu nhân nhốt lại. Ta thấy thương con bé nên mới…”

Uy Viễn Hầu xót xa cho tình cảnh của Bùi Quyên, thấy phu nhân vui vẻ chọn hôn phu cho Tú tỷ nhi thì lại càng cảm thấy nàng ta đáng thương.

Vậy nên khi đến Xuân Hoa viện thăm Bùi Quyên, ông ta không khỏi để lộ cảm xúc qua nét mặt. Bùi Quyên thấy vậy bèn hỏi nguyên nhân, sau đó im lặng một hồi lâu rồi mới nhắc tới Chu Thế tử.

“Quyên tỷ nhi nói hôm hội đèn lồng Thất tịch là lần đầu tiên con bé và Chu Thế tử gặp nhau, trước kia chưa từng quen biết, chỉ mới gặp đúng lần này, thực sự không có gì mờ ám cả. Khi đó Quyên tỷ nhi bị đám đông chen ngã, Chu Thế tử tốt bụng đỡ con bé một phen, có thể thấy Chu Thế tử không tệ, vô cùng trượng nghĩa. Quyên tỷ nhi cũng quan tâm muội muội nên mới nhắc đến Chu Thế tử, bản thân ta cũng cảm thấy Chu Thế tử khá tốt nên mới có suy nghĩ này…”

Nói tới đây, Uy Viễn Hầu không nhịn được mà xót xa cảm thán.

Dù Quyên tỷ nhi bị cấm túc thì vẫn là cô nương tốt bụng, không những không oán trách lão phu nhân mà còn rất quan tâm muội muội.

Uy Viễn Hầu lải nhải: “Thật ra ta rất ưng Chu Thế tử, muốn gả Quyên tỷ nhi cho Chu Thế tử. Nếu thành công, Quyên tỷ nhi sẽ trở thành Thế tử phu nhân, tương lai cũng được chia kha khá gia sản… Nhưng nàng cũng thấy rồi đó, Quyên tỷ nhi bị lão phu nhân cấm túc dưới danh nghĩa dưỡng bệnh, dù ta có muốn thì có lẽ phủ Vĩnh Bình Hầu cũng không ưng Quyên tỷ nhi, lão phu nhân càng không đồng ý…”

Dứt lời, ông ta lại càng thấy đau lòng cho nữ nhi yêu quý của mình.

Ông ta cũng tự biết mình là ai, dù ông ta có yêu thương Bùi Quyên đến đâu thì cũng chẳng thể thay đổi thân phận thứ nữ của nàng ta.

Vẻ giận dữ trên mặt Uy Viễn Hầu phu nhân thoáng dịu bớt, song bà ấy vẫn hoài nghi: “Ông nói thật sao?”

“Tất nhiên rồi!” Uy Viễn Hầu chỉ ước có thể thề độc: “Phu nhân, dù ta yêu thương Quyên tỷ nhi nhưng Tú tỷ nhi cũng là nữ nhi của ta, chẳng lẽ ta lại hại con bé? Thế thì ta còn ra thể thống gì?”

Uy Viễn Hầu liên tục khuyên can, mãi đến khi vẻ mặt của phu nhân trở lại như thường mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta thầm lau mồ hôi lạnh, không ngờ khi giận dữ, phu nhân hiền thục của ông ta lại đáng sợ đến vậy, sau này ông ta không nên chọc tức bà ấy mới được.

Uy Viễn Hầu phu nhân trầm ngâm một lát, nói: “Ta tạm thời tin ngài, chỉ là chuyện hôn sự giữa Tú Nhi và Chu Thế tử thì thôi bỏ đi.”

“Thôi?” Uy Viễn Hầu bất đắc dĩ: “Chẳng phải ta đã giải thích rồi sao? Lẽ nào phu nhân vẫn không tin ta?”

Uy Viễn Hầu phu nhân lười nói nhiều với ông ta: “Dù gì hai nhà cũng mới xem mắt, thậm chí còn chưa có lời hứa hẹn, vậy thì đã đến nước nào đâu? Thái tử phi nói hôn sự của Tú Nhi không cần phải vội, cứ tiếp tục cân nhắc để chọn người phù hợp nhất cho con bé.”

Quả nhiên cứ nhắc tới Thái tử phi là trượng phu của bà ấy sẽ không dám nói gì nữa.

Sao Uy Viễn Hầu phu nhân lại không hiểu ông ta cho được? Chỉ cần bà ấy mượn Thái tử phi làm cớ, trượng phu ắt sẽ không dám khinh suất. Tuy bà ấy cảm thấy rất đáng buồn nhưng cũng chỉ có thể làm vậy.

**

Ám vệ Đông cung hành động cực kỳ hiệu quả, mới qua một ngày đã điều tra rõ ràng về Vĩnh Bình Hầu Thế tử.

Sở dĩ nhanh như vậy cũng là vì Vĩnh Bình Hầu Thế tử sinh ra và lớn lên ở Kinh thành, rất ít khi rời Kinh, vậy nên việc điều tra vô cùng dễ dàng.

Bùi Chức nhận được tư liệu ám vệ giao, phát hiện mấy ám vệ này đều là nhân tài, tra rõ mọi việc từ khi Chu Thế tử sinh ra đến bây giờ, thậm chí cả việc Chu Thế tử đái dầm năm mười tuổi rồi lén tiêu hủy dấu vết cũng được viết tỉ mỉ, ngoài ra còn có việc Chu Thế tử đùa giỡn nha hoàn năm mười bốn tuổi, ra vào Hồng phường năm mười lăm tuổi,…

Sau khi đọc xong, Bùi Chức cảm thấy tình huống của Chu Thế tử không khác lời Uy Viễn Hầu phu nhân nói là bao. Hắn ta có rất nhiều tật xấu nhưng lại không có khuyết điểm lớn, rất phù hợp với ấn tượng về con cháu gia đình huân quý trong thời đại này. Hắn ta còn có thân phận Thế tử nên được coi là "rể quý" trong mắt nhiều người.

“Sao rồi?” Tần Chí hỏi nàng: “Hiện tại nàng yên tâm chưa?”

Bùi Chức hừ một tiếng, bới lông tìm vết: “Hắn ta có thông phòng!”

Tần Chí nhanh chóng đọc qua, hỏi: “Vậy nàng quyết định thế nào?”

Bùi Chức vẫn lắc đầu, chỉ sai người mang tài liệu đến phủ Uy Viễn Hầu, đưa cho Uy Viễn Hầu phu nhân.

Uy Viễn Hầu phu nhân tỉ mỉ đọc hết một lượt, phát hiện Chu Thế tử thật sự không có khuyết điểm lớn, đúng là lựa chọn không tồi trong lời Uy Viễn Hầu.

Nhưng bà ấy vẫn không yên tâm, nếu Chu Thế tử thật sự tốt như vậy thì tại sao Bùi Quyên lại cố tình nhắc đến đối phương trước mặt Uy Viễn Hầu?

Nếu là Bùi Quyên của một năm trước, bà ấy biết tuy thứ nữ này được trượng phu nuông chiều quá mức nhưng bản tính không xấu, dù thường xuyên tranh giành với đích nữ thì cũng chỉ là tranh giành tình thương của phụ thân và tài nguyên trong phủ mà thôi.

Nhưng từ sau yến tiệc mùa xuân ở phủ Thừa Ân Công, dường như Bùi Quyên đã thay đổi hoàn toàn.

Ánh mắt của nàng ta không còn đơn thuần, vô hại như ban đầu nữa mà mọi hành động đều ẩn giấu âm mưu. Thậm chí khi nhìn Bùi Chức, ánh mắt nàng ta lại toát lên vẻ ghen ghét, hâm mộ và cả đôi phần ác ý.

Khi đó A Thức vẫn chưa phải là Thái tử phi, Bùi Quyên ghen ghét A Thức ở điểm nào? Chẳng lẽ là vì nàng mồ côi song thân sao?

Uy Viễn Hầu phu nhân ngẫm nghĩ đến đau cả đầu mà vẫn không đoán được lý do.

Bà ấy muốn đến Xuân Hoa viện hỏi Bùi Quyên nhưng lại nhất quyết không muốn cúi đầu trước mặt thứ nữ. Hơn nữa, bà ấy có linh cảm rằng dù bản thân hỏi thì Bùi Quyên cũng chưa chắc đã trả lời, thậm chí còn sẽ giảo biện.

Uy Viễn Hầu phu nhân đọc lại tư liệu về Chu Thế tử, sau đó gọi nữ nhi tới để hỏi ý kiến.

Bùi Tú không chút do dự nói: “Mẫu thân, con không muốn gả cho Chu Thế tử.”

“Tại sao? Thật ra Chu Thế tử không vấn đề gì cả, Thái tử phi đã sai người điều tra rồi. Hôm hội đèn lồng Thất tịch, tuy Chu Thế tử từng gặp Quyên tỷ nhi một lần nhưng sau đó bọn họ cũng không liên lạc gì nữa…”

Bà ấy nhớ tới thông tin trong tư liệu, sau hội đèn lồng, một người bị nhốt ở trong phủ, một người sợ vỡ cả mật, sao có thể liên hệ với nhau được?

Uy Viễn Hầu phu nhân không khỏi đoán, chẳng lẽ Bùi Quyên chỉ bâng quơ nhắc tới thật? Nàng ta là nữ tử khuê các, không quen biết nhiều nam tử khác, có lẽ lúc đó nàng ta thật sự thuận miệng nhắc tới trước mặt Uy Viễn Hầu…

“Nói chung là con không muốn!” Bùi Tú nghiêm túc nói: “Mẫu thân, con không thích Chu Thế tử, không muốn gả cho hắn ta.”

Thấy Bùi Tú phản ứng gay gắt, Uy Viễn Hầu phu nhân thỏa hiệp: “Không muốn thì thôi.”

Bùi Tú ngẩn người rồi vui mừng hỏi: “Mẫu thân, người không mắng con ạ?”

“Ta mắng con làm gì?” Bà ấy buồn cười nói: “Nếu con không thích thì ta sẽ tìm người khác! Thái tử phi nói đúng, con có muội muội là Thái tử phi, rất nhiều người muốn cưới con làm thê tử. Không có Vĩnh Bình Hầu Thế tử thì còn có những thế gia huân quý khác, chúng ta có rất nhiều người để chọn.”

Bùi Tú nhếch miệng cười rộ lên, vui vẻ ôm chầm lấy bà ấy: “Mẫu thân tốt nhất trên đời.”

Uy Viễn Hầu phu nhân vỗ đầu nữ nhi, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mặc kệ Bùi Quyên có mục đích gì, nếu không đoán được thì cứ bỏ qua, chẳng lẽ bà ấy còn sợ một thứ nữ đang bị cấm túc để "dưỡng bệnh"?

Chờ Uy Viễn Hầu xong việc ở nha môn, Uy Vi

ễn Hầu phu nhân nói quyết định của mình cho ông ta biết.

Uy Viễn Hầu khó hiểu: “Nếu Chu Thế tử không có vấn đề gì thì sao nàng lại không đồng ý hôn sự này?”

“Ta còn muốn cẩn thận chọn lựa hôn phu cho Tú Nhi.” Uy Viễn Hầu phu nhân nói: “Ta muốn tìm cho Tú Nhi người biết nóng biết lạnh, tốt nhất là không sủng thiếp diệt thê, tương lai yêu chiều thứ nữ.”

Uy Viễn Hầu: “…” Ông ta cảm thấy phu nhân đang châm chọc mình.

Ông ta còn nói gì được nữa? Phu nhân đã nói rõ ràng rồi, nếu ông ta còn độc đoán nữa thì e là bà ấy sẽ lại lôi Thái tử phi ra dọa ông ta mất.

Nhưng Uy Viễn Hầu vẫn rất buồn bực. Ban đầu ông ta cho rằng bản thân đã tốt bụng tìm một mối hôn sự tốt cho đích nữ, nào ngờ lại chẳng đi đến đâu, hơn nữa ông ta còn bị phu nhân hiểu lầm, suýt nữa đã bị bà ấy đánh, thật là mất nhiều hơn được.

Trong lúc buồn rầu, Uy Viễn Hầu lại đến Xuân Hoa viện thăm nữ nhi yêu quý.

Xuân Hoa viện vô cùng yên tĩnh, ngoài những hạ nhân đang trong ca trực ra, những người khác đều ru rú trong phòng.

Bọn họ bị nhốt đã lâu nên tinh thần cũng trở nên sa sút. Nếu là thứ nữ khác bị cấm túc, hạ nhân trong viện sẽ nương nhờ quan hệ để trốn đi hoặc lười nhác, bắt nạt chủ tử. Nhưng Xuân Hoa viện có Hầu gia giám sát, ai dám đi? Ai dám bất kính với chủ tử?

Ngoài việc không thể ra ngoài ra thì đãi ngộ của Bùi Quyên vẫn không khác trước đây là mấy, nàng ta không thiếu hạ nhân hầu hạ, ai nấy cũng đều cung kính với nàng ta.

Khi Uy Viễn Hầu tới, Bùi Quyên đang ngồi đọc sách bên cửa sổ.

Sắc mặt nàng ta vẫn hơi tái nhợt, người cũng gầy hơn hẳn, song không phải gầy vì bệnh tật, hiển nhiên là tình hình của nàng ta đang dần chuyển biến tốt đẹp. Thần thái của nàng ta cũng trở nên bình thản, điềm đạm, tất cả đều cho thấy Bùi Quyên đã dần thoát ra khỏi chuyện quá khứ.

Uy Viễn Hầu vô cùng vui mừng vì điều này.

“Quyên Nhi.”

Thấy phụ thân đến, Bùi Quyên chậm rãi đứng dậy hành lễ.

Sau khi hai cha con ngồi xuống, Uy Viễn Hầu uống một chén trà nhỏ, nói cho Bùi Quyên biết chuyện hôn sự giữa Bùi Tú và Vĩnh Bình Hầu không thành.

“Không biết mẫu thân con nghĩ gì, hôn sự này tốt biết bao, vậy mà mẫu thân con vẫn không hài lòng, còn nói phải tiếp tục chọn lựa hôn phu cho Tú Nhi…”

Bùi Quyên yên lặng lắng nghe, vẻ tiếc nuối thoáng hiện lên trong mắt. Nàng ta nói: “Không thành thì thôi vậy ạ. Ban đầu con nghĩ Chu Thế tử là sự lựa chọn không tồi, chỉ là nếu mẫu thân và tam muội muội không thích thì cũng không thể miễn cưỡng.”

Uy Viễn Hầu thở dài vài tiếng rồi nhìn về phía nữ nhi, thương tiếc nói: “Quyên Nhi, vi phụ sẽ mau chóng bảo lão phu nhân bỏ lệnh cấm cho con.”

Bùi Quyên mỉm cười, bình thản đáp: “Có được ra ngoài không đều không quan trọng. Mấy hôm nay con suy nghĩ rất nhiều, cũng biết trước kia mình thật sự đã sai…”

Nàng ta khẽ thở dài, ánh mắt tràn đầy vẻ hối lỗi.

Uy Viễn Hầu càng nhìn càng thấy đau lòng hơn.

Ông ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải mau chóng thuyết phục lão phu nhân thả nữ nhi yêu quý của ông ta ra ngoài.

Sau khi tiễn Uy Viễn Hầu rời đi, Bùi Quyên đứng dưới hành lang, nhìn bầu trời dần bị màn đêm nuốt chửng. Nàng ta đứng đó hồi lâu, mặc cho gió lạnh thổi qua thân thể mảnh mai đến mức rét cóng, sắc mặt cũng tái xanh, cuối cùng phải để nha hoàn đỡ vào phòng.

Trong phòng đang thắp một ngọn đèn, Bùi Quyên thờ ơ đè tay lên quyển sách trên bàn.

Đó là một quyển kinh Phật.

[Ngươi yên tâm, ngươi sẽ nhanh chóng được khôi phục tự do.] Một giọng nói tự tin vang lên trong đầu Bùi Quyên.

Nàng ta hỏi thầm: [Thật sao?]

[Chỉ cần ngươi làm theo lời ta nói thì chắc chắn là được.]

Bùi Quyên mím môi, không đồng ý nhưng cũng không từ chối. Nàng ta nhẹ giọng hỏi: [Rốt cuộc ngươi là ai?]

Nàng ta từng hỏi câu hỏi này rất nhiều lần, song lần nào giọng nói kia cũng lảng tránh không đáp. Nàng ta tưởng lần này cũng vậy, không ngờ đối phương lại nói: [Ta ấy à… Ta là thần tiên đó, ngươi có thể sống lại cũng là nhờ ta… Hì hì.]

Ánh mắt Bùi Quyên có phần hoảng loạn, chỉ là nàng ta nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn