Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 101

Rõ ràng Mai Quý phi đang muốn thể hiện thiện ý với Thái hậu và Tuyên Nghi Quận chúa.

Tam Hoàng tử là nhi tử của bà ta, tuy không phải Trung cung Hoàng hậu, không coi là bà bà chính thức nhưng Tam Hoàng tử phi cũng phải gọi bà ta một tiếng mẫu phi. Sau khi Tuyên Nghi Quận chúa và Tam Hoàng tử thành thân, theo quy củ, Tuyên Nghi Quận chúa phải đến thỉnh an bà bà như bà ta, thời gian tiếp xúc với Mai Quý phi về sau cũng sẽ rất nhiều.

Từ xưa đến nay, quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn phức tạp nhất, khó mà thân thiết như mẹ con ruột.

Mai Quý phi chủ động thân thiện, bày tỏ thiện chí, dĩ nhiên Thái hậu vô cùng vừa ý.

Sắc mặt Thái hậu ôn hòa hơn trông thấy, ánh mắt nhìn Mai Quý phi đầy tán thưởng. Bà ấy mỉm cười nói: “Tuyên Nghi ở chỗ ai gia, nếu ngươi muốn thân thiết với nó thì cứ đến chỗ ai gia là được.”

Mai Quý phi mừng rỡ ra mặt.

Ban đầu bà ta chỉ muốn làm bộ làm tịch nói vài câu lấy lòng Thái hậu, không ngờ lại được Thái hậu thuận miệng chấp thuận. Vậy sau này chẳng phải bà ta có thể mượn cớ đến chỗ Thái hậu gặp Hoàng thượng hay sao?

Những cung phi khác cũng nhanh chóng nhận ra, trong lòng không khỏi mắng thầm Mai Quý phi giảo hoạt.

Trước kia bà ta đã thường lấy cớ An Ngọc Công chúa để dụ dỗ Hoàng thượng đến cung của mình, giờ đến cả nhi tức phụ tương lai cũng có thể đem ra lợi dụng. Ai chẳng biết sau khi hạ triều, nếu không có việc gì thì Hoàng thượng đều sẽ đến thỉnh an Thái hậu, trò chuyện vài câu với lão nhân gia.

Nếu Mai Quý phi nhân cơ hội ở lì tại Từ Ninh cung, chẳng phải sẽ có thể thường xuyên gặp Hoàng thượng ở chỗ Thái hậu hay sao? Hơn nữa cũng chẳng cần viện cớ gì, người ta chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm với nhi tức phụ tương lai thôi, ai có thể nói bà ta gian trá cơ chứ?

Huống chi, một màn này của Mai Quý phi quả thật đã lấy lòng được Thái hậu, khiến Thái hậu quên đi chuyện tháng trước từng trách mắng bà ta.

Tâm trạng của Thái hậu vui vẻ thì sắc mặt đối với bà ta cũng tốt hơn. Nếu Thái hậu có thể nói vài lời tốt đẹp cho bà ta trước mặt Hoàng thượng, chẳng lẽ còn sợ Hoàng thượng không đoái hoài đến bà ta, không bước vào cung của bà ta ư?

Trong phút chốc, đám cung phi có mặt ở đây đều thấp thỏm trong lòng, vừa hâm mộ, vừa đố kị, vừa căm giận, hận bản thân không thể sinh được một nhi tử như Tam Hoàng tử, còn có thể cưới được Tuyên Nghi Quận chúa giống Mai Quý phi.

Dù không có nhi tử như Tam Hoàng tử, nếu nhà mẹ đẻ có đứa cháu trai xuất sắc cũng được.

Mai Quý phi không ngờ nhi tức phụ mà mình từng coi thường không chỉ mang lại lợi ích cho nhi tử mà còn có công dụng to lớn đến vậy.

Trong thoáng chốc, bà ta bỗng cảm thấy hối hận.

Sớm biết Tuyên Nghi Quận chúa có ích như thế thì đã nên sớm định hôn cho nhi tử với Tuyên Nghi Quận chúa từ những năm trước. Trong tay bà ta có Tuyên Nghi Quận chúa, Thái hậu nể mặt Tuyên Nghi Quận chúa, nhất định sẽ ủng hộ bà ta.

Đến lúc ấy còn sợ không gặp được Hoàng thượng ư?

Chỉ cần bà ta có thể thường xuyên gặp Hoàng thượng, thổi gió bên gối thêm vài câu thì còn lo gì Hoàng thượng không thấy được sự ưu tú của Tam Hoàng tử.

Còn như chuyện lúc Hoàng thượng buồn chán, có thể không bước vào hậu cung một hai tháng… Trước kia cũng từng xảy ra chuyện này không ít lần, đám cung phi ngóng dài cổ cũng chẳng thấy mặt Hoàng thượng được một lần, trông mong mòn cả mắt.

Tuy bà ta có được vị trí Quý phi tôn quý nhưng thực ra cũng chưa từng được Hoàng thượng đối đãi đặc biệt. Giống như Lệ Quý phi, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ Hoàng thượng chưa từng nảy sinh tình cảm với mình.

Nhưng nếu có Thái hậu giúp một tay thì lại khác.

Mai Quý phi chưa bao giờ nhận thức được tác dụng của Tuyên Nghi Quận chúa một cách tỉnh táo như bây giờ, thế là bà ta nở một nụ cười càng thêm trìu mến với Tuyên Nghi Quận chúa.

Nụ cười của bà ta rạng rỡ diễm lệ, thân thiện dễ gần: “Mẫu hậu nói rất đúng, kỳ thực Tuyên Nghi và An Ngọc cũng coi là biểu tỷ muội lớn lên cùng nhau, hai tỷ muội chúng nó vốn nên thân thiết hơn nữa. Sau này con cũng nên thường xuyên gọi An Ngọc đến chơi đùa với Tuyên Nghi chơi phải.”

An Ngọc Công chúa nghe mẫu thân nói vậy thì thoáng ngẩn ra, nhận thấy mẫu thân đang nháy mắt mình, vội vàng lên tiếng: “Mẫu phi nói rất đúng. Hoàng tổ mẫu, cháu cũng thích chơi với Tuyên Nghi biểu tỷ.”

Nói xong, nàng ta còn quay sang mỉm cười với Tuyên Nghi Quận chúa.

Vốn dĩ Tuyên Nghi Quận chúa chỉ lặng lẽ ngồi cạnh Thái hậu, không ngờ Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa lại thân thiện với mình đến mức đó khiến nàng ấy cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Nàng ấy hơi ấp úng nói: “Nếu An Ngọc muốn đến chơi với ta, tất nhiên ta rất hoan nghênh.”

Nàng ấy nở nụ cười có phần thẹn thùng nhưng trong lòng lại vô cùng khoan khoái.

Thái hậu cũng hết sức vui vẻ, nhất thời bầu không khí trong đại điện trở nên đầm ấm, hòa thuận.

Giữa lúc không khí đang tốt đẹp, bên ngoài vang lên tiếng roi ngựa, mọi người vừa nghe đã biết là Hoàng thượng đến.

Đám cung phi vội vàng chỉnh trang y phục, điểm lại dung nhan, trên mặt nở nụ cười tươi tắn nhất, ai nấy đều âm thầm bận rộn. Cảnh tượng ấy khiến người lần đầu trải nghiệm vở kịch chốn cung đấu như Ôn Như Thủy cảm thấy cực kỳ lúng túng.

Nàng ấy ngơ ngẩn đi theo mọi người ra nghênh đón Hoàng đế.

Chiêu Nguyên Đế dẫn theo Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đến thỉnh an Thái hậu.

Vừa hạ triều xong, chính sự hôm nay không nhiều, tâm trạng Chiêu Nguyên Đế rất tốt, bèn đưa ba nhi tử đến cùng.

Sau một phen tất bật thỉnh an, mọi người lần lượt trở về chỗ ngồi.

Chiêu Nguyên Đế chú ý thấy hôm nay trong cung của Thái hậu có thêm một gương mặt lạ thì không khỏi hỏi: “Nàng ấy là…”

Ánh nhìn từ đôi mắt hoa đào sâu thẳm mê người của Đế vương khiến Ôn Như Thủy ngẩn ngơ, khi tỉnh hồn lại thì tim đập dồn dập, bởi nàng ấy phát hiện ánh mắt đám cung phi nhìn mình giờ đây như muốn lột da xé xác nàng ấy ra vậy.

Chỉ cần ánh mắt Hoàng thượng dừng lại trên một nữ tử nào, bất kể nữ nhân kia có thân phận ra sao cũng đủ khiến đám cung phi trong hậu cung khó chịu.

Lệ Quý phi lập tức bước ra nói: “Hoàng thượng, đây là nữ nhi của muội muội thần thiếp. Thần thiếp đưa con bé vào cung ở lại vài ngày.”

Ôn Như Thủy lo lắng bước ra hành lễ thỉnh an, lặng lẽ cúi đầu, không dám đối diện với thánh nhan.

Chiêu Nguyên Đế khẽ gật đầu, không nói gì thêm mà cũng chẳng bận tâm nhiều.

Ôn Như Thủy lùi về ngồi sau lưng Lệ Quý phi, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi trống trải lạ thường, sau đó là một thoáng nhẹ nhõm.

Vị Đế vương trị vì thiên hạ bao năm quả thực uy nghi oai hùng, tuấn mỹ vô song, phong thái đĩnh đạc, khí độ tôn quý được bao phủ bởi quyền thế khiến người ta say mê, e rằng chẳng mấy nữ nhân có thể thoát khỏi mị lực của ông ấy. Đây là thứ mà những nam tử trẻ tuổi chưa trải sự đời không thể sánh bằng.

Bảo sao đám cung phi trong hậu cung lại đề phòng các nữ tử khác như thế.

Vừa rồi nàng ấy nhìn thấy rất rõ, ánh mắt Hoàng thượng nhìn nàng ấy chẳng khác nào nhìn một cung nhân ven đường, chẳng qua nàng ấy là cháu gái của Lệ Quý phi nên tiện miệng hỏi một câu mà thôi, ngoài ra cũng không có gì đáng nói.

Quả nhiên, nàng ấy không phải loại nữ tử có thể khiến Đế vương chỉ liếc mắt một cái đã động lòng. Phản ứng như vậy của Chiêu Nguyên Đế mới là chính xác.

Thế nên việc từ bỏ ý định công lược Hoàng đế chính là quyết định sáng suốt nhất.

Hôm nay Hoàng thượng dẫn theo ba nhi tử đến thỉnh an Thái hậu, hiển nhiên không có ý rời đi sớm khiến đám cung phi trong điện đều lấy làm hân hoan.

Trong lúc chuyện trò, Chiêu Nguyên Đế cũng tiện thể hỏi han vài chuyện của đám hậu bối.

Đám hậu bối ở đây gồm có Thái tử phi Bùi Chức, hai vị Hoàng tử phi tương lai là Tuyên Nghi Quận chúa và Tề Ấu Lan, cùng với đó là vài vị Công chúa khác.

Khi nghe nói Lệ Quý phi muốn xin một ân điển từ Thái hậu, tìm cho cháu gái mình một mối hôn sự tốt, Chiêu Nguyên Đế cũng có phần hứng thú, bèn hỏi Lệ Quý phi có điều kiện gì.

Lệ Quý phi mừng rỡ khôn cùng, biết cơ hội này hiếm có, vội nói: “Không dám yêu cầu gì cao xa, chỉ cần nhân phẩm và xuất thân không có trở ngại gì, đối xử tốt với đứa nhỏ này là được rồi.”

Điều kiện của Ôn Như Thủy đã bày ra ở đó, bà ta không dám đưa ra yêu cầu quá cao nên chỉ nói thật đơn giản. Mà càng đơn giản lại càng dễ xoay xở.

Chiêu Nguyên Đế bật cười: “Ái phi nói thế lại khó cho người khác quá…” Ông ấy thoáng trầm ngâm: “Thôi được rồi, trẫm cũng chẳng phải nguyệt lão, không giỏi làm mối. Nhưng nếu sau này các ngươi tìm được mối hôn nhân cho nó thì trẫm có thể đích thân ban hôn cho bọn họ.”

Đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

Lệ Quý phi vội kéo Ôn Như Thủy đứng dậy tạ ơn.

Ôn Như Thủy vẫn còn ngơ ngác, trong lòng không nhịn được mà thì thầm với hệ thống: [Hệ thống, ngươi nhìn xem, nhìn xem! Rõ ràng Hoàng thượng chẳng có chút hứng thú nào với ta mà còn định ban hôn cho ta kìa! Dù đầu ta có cứng cỡ nào đi nữa cũng không có cách nào công lược nổi đâu!]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn