Tuyết rơi lác đác suốt mấy ngày liền.
Thấy trời vừa hửng nắng, từ sáng sớm đám cung nhân đã quét dọn sạch sẽ lớp tuyết đọng trên mặt đất. Sau khi rời giường, thấy trời quang mây tạnh, Bùi Chức quyết định tới Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.
Gần đây trong cung không thiếu chuyện để bàn tán, đặc biệt là Đông cung lại càng tin tức nhanh nhạy. Dù Bùi Chức có đang thu mình trú đông trong Đông cung thì vẫn nghe được không ít lời đồn đại.
Nghe nói hiện giờ Tuyên Nghi Quận chúa vẫn đang ở Từ Ninh cung bầu bạn với Thái hậu, còn Lệ Quý phi thì đưa hai chất nữ bên nhà mẹ đẻ vào cung ở tạm. Trong đó có một người là nhi tức phụ tương lai của bà ta, còn người kia chính là Ôn Như Thủy.
Xét việc lần hội đi săn mùa thu trước, Ôn Như Thủy từng có một lần cưỡi cùng ngựa với Nhị Hoàng tử nên nhiều người cũng bắt đầu đoán già đoán non. Chẳng lẽ Lệ Quý phi lại dễ dãi đến mức muốn gả cả hai cô chất nữ cho Nhị Hoàng tử?
Cũng chẳng trách mọi người nghĩ thế, bởi vào lúc này mà đưa hai chất nữ vào cung đúng là dễ khiến người khác suy nghĩ sâu xa.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Bùi Chức ngồi lên bộ liễn, từ từ tiến về phía Từ Ninh cung.
Vừa đến Từ Ninh cung, còn chưa bước vào chính điện đã nghe từ trong truyền ra những tiếng cười vui vẻ.
Bùi Chức được Cẩm Vân đỡ xuống bộ liễn, thấy Nhàn Tú cô cô bước ra đón bèn hỏi: “Không biết hôm nay hoàng tổ mẫu đón vị khách quý nào mà trong điện náo nhiệt đến thế?”
Nhàn Tú cô cô cười nói: “Hôm nay trời đẹp, hai vị Quý phi dẫn theo các cung nhân khác đến thỉnh an Thái hậu nương nương. Lệ Quý phi còn dẫn cả hai vị cô nương nhà mẹ đẻ theo cùng.”
Bùi Chức nghe vậy lập tức hiểu trong lòng.
Chiếu theo sự hiếu thuận của Chiêu Nguyên Đế, nếu hôm nào chính vụ không nhiều, sau khi hạ triều sẽ tiện đường đến thỉnh an Thái hậu. Đám cung phi muốn gặp Hoàng thượng đều sẽ lấy cớ đến thỉnh an Thái hậu để nán lại Từ Ninh cung, mong đợi Hoàng thượng ghé qua. Nếu may mắn được Hoàng thượng để mắt tới, khiến Hoàng thượng lật thẻ bài của mình vào tối hôm ấy thì càng tốt hơn.
Từ khi gả vào Đông cung đến nay, Bùi Chức phát hiện ra trong hậu cung gần như không có bí mật. Hoặc nói cách khác, tin tức trong Đông cung xưa nay nhanh nhạy, khó có gì giấu nổi tai mắt ở Đông cung.
Bùi Chức còn biết, từ sau khi nàng và Thái tử thành thân, Chiêu Nguyên Đế rất ít khi lui tới hậu cung, hằng đêm đều nghỉ tại tẩm điện của mình. Nghe nói đám nữ nhân trong hậu cung đã hơn một tháng không được thị tẩm.
Tất nhiên, nàng có thể nắm được tình hình này chẳng phải vì Đông cung cố tình dò la tung tích của Hoàng đế, mà bởi vì Chiêu Nguyên Đế cực kỳ yêu thương nhi tử, mỗi ngày đều gọi Thái tử đến trò chuyện.
Nghe đâu, trước khi Thái tử thành thân, Chiêu Nguyên Đế vẫn đích thân đến Đông cung thăm Thái tử. Nay Đông cung đã có Thái tử phi, cha chồng như ông cũng không tiện đến nữa, sợ lỡ đâu lại chạm mặt nhi tức phụ nên đành gọi Thái tử đến gặp.
Ngày qua ngày như thế, Bùi Chức cũng nghe ra được chút ít hành tung của Hoàng đế từ miệng Thái tử, biết rằng suốt hơn một tháng qua Hoàng đế không hề bước chân vào hậu cung.
Mà hậu cung thì không được can dự chính sự, các cung phi lại chẳng thể đường đột mang canh đưa nước đến tiền triều để gặp Hoàng thượng. Cho nên muốn gặp Hoàng thượng, ngoài Từ Ninh cung ra thì gần như không còn nơi nào khác để trông mong.
Phi tần trong hậu cung khổ sở đến mức này, đúng là hiếm có thời vua nào giống như vậy.
Thấy Thái tử phi đến, các tiểu cung nữ đứng canh trước điện vội vén rèm lụa viền hoa văn tảo quyển màu xanh ngọc lên.
Một luồng hương nồng ấm phả ra khiến một người có giác quan nhạy bén như Bùi Chức suýt chút nữa hắt hơi. Nàng lặng lẽ chun mũi, cố nín thở, đợi khi quen dần với mùi hương mới nhẹ nhàng thở ra.
“Thái tử phi tới rồi!”
Thái hậu đang được đám cung phi vây quanh, trên tay bế Tiểu Công chúa nhỏ tuổi nhất của Chiêu Nguyên Đế, vui vẻ gọi Bùi Chức lại.
Bùi Chức mỉm cười bước tới, vừa đi vừa đưa mắt nhìn khắp trong điện, thấy những người đến thỉnh an Thái hậu hôm nay khá đông. Ngoài phân nửa số phi tần trong cung còn có ba vị Công chúa, Tuyên Nghi Quận chúa, Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy.
Bùi Chức hành lễ thỉnh an Thái hậu xong liền được Thái hậu kéo ngồi xuống cạnh bên.
Ngoài hai vị Quý phi, những người còn lại đều đồng loạt đứng dậy hành lễ với Bùi Chức.
Ngay cả Tiểu Công chúa nhỏ tuổi nhất cũng nghiêm túc hành lễ, hiển nhiên đã biết sợ trước kết cục của An Ngọc Công chúa vào lần dâng trà hôm nọ, biết được sự lợi hại của vị tẩu tẩu Thái tử phi này.
Ôn Như Thủy ngồi bên cạnh Lệ Quý phi, trông thấy đám phi tần và Công chúa ai nấy đều cung kính, hết sức e dè với Bùi Chức.
“Hoàng tổ mẫu, nơi này của người thật náo nhiệt.” Bùi Chức mỉm cười nói, mắt liếc qua An Ngọc Công chúa đang ngồi bên cạnh Mai Quý phi, nở nụ cười tươi roi rói: “Lâu rồi không gặp An Ngọc, hôm nay trông An Ngọc tươi tắn lắm.”
Một câu ấy suýt chút nữa khiến Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa mất kiểm soát nổi cơn tam bành.
Từ sau ngày kính trà hôm đó, An Ngọc Công chúa bị Chiêu Nguyên Đế đích thân hạ lệnh cấm túc, cả tháng ròng mới được thả ra.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên An Ngọc Công chúa bị phụ hoàng nghiêm phạt như thế, vừa ấm ức vừa đau lòng, chẳng còn thể diện, danh dự gì nữa. Vất vả lắm mới được bỏ lệnh cấm, nàng ta gom hết can đảm theo mẫu phi đến thỉnh an Thái hậu, nhân tiện cũng định gặp Tuyên Nghi Quận chúa. Ai ngờ hôm nay lại đụng phải Thái tử phi tại đây.
Nghe Bùi Chức thốt ra mấy lời thảo mai thật khiến người ta giận đến phát run.
Việc mình bị cấm túc chẳng phải tại nàng ta gây ra sao? Giờ lại còn nói ra miệng như thể mình tươi tắn được như vậy là nhờ công lao của Bùi Chức!
Không thể không nói, nữ nhân trong cung đúng là giàu trí tưởng tượng, một câu nói đơn giản cũng đủ để bọn họ tự vẽ nên hàng ngàn lớp ẩn ý.
Ánh mắt Tề Ấu Lan lóe lên, nàng ấy lặng lẽ quan sát phản ứng của mọi người trong điện.
Ôn Như Thủy thì đầy vẻ kính nể nhìn Bùi Chức, thầm nghĩ quả không hổ danh là nữ chính vừa xinh đẹp vừa có thủ đoạn. Nhìn xem cái sức chiến đấu kia kìa! Nghe nói Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa là cặp mẹ con phách lối, ngang ngược trong hậu cung biết nhường nào, ấy thế mà trước mặt nàng lại chẳng dám ho he lấy một lời.
Quả không hổ là nữ nhân có thể từng bước một từ Thái tử phi lên đến bảo tọa Hoàng hậu.
Lúc này, Thái hậu còn hùa theo nói: “Thái tử phi nói đúng, đúng là An Ngọc trông rất tươi. Xem ra dạo này đã biết tự kiểm điểm rồi.”
Thật là! Nói gì không nói lại cứ nhè vào chỗ đau của người ta! Mai Quý phi cười đến mức da mặt cứng đờ.
Nếu không phải vì biết Thái hậu vốn từ ái hiền hòa, người ta còn tưởng bà ấy đang liên kết cùng Thái tử phi để chèn ép mẹ con hai người cũng nên.
An Ngọc Công chúa tức đến nỗi lông mày dựng ngược, đang định mở miệng thì đã bị Mai Quý phi nhanh tay ngăn lại.
Sau vài phen đụng độ với Thái tử phi, Mai Quý phi hiểu rất rõ đối phương tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó. Rõ ràng là giả heo ăn thịt hổ, giết người không đổ máu, ăn thịt người không chớp mắt. Nếu không có cách một kích diệt gọn thì tốt nhất là đừng đấu với nàng.
“Mẫu hậu nói phải.” Mai Quý phi thầm cắn răng, song trên mặt lại nở nụ cười nhu mì hiền hoà: “Quả thực dạo gần đây An Ngọc vẫn luôn hối lỗi, con bé đã biết lỗi sai của mình rồi. Hôm nay tới đây cũng là để đích thân nhận lỗi với mẫu hậu và Thái tử phi. An Ngọc, con nói có phải không?”
An Ngọc Công chúa nhớ lại những lời khuyên nhủ và an ủi của mẫu phi trong những ngày bị cấm túc, cuối cùng quyết định nhẫn nhịn cơn giận trước mắt.
Nàng ta đứng dậy, nghiêm chỉnh hành lễ với Thái hậu và Bùi Chức, nói rằng hôm ấy bản thân không nên ra tay l* m*ng.
Trong lòng An Ngọc Công chúa ấm ức đến cực độ, vẫn chẳng hiểu vì sao ngày ấy cổ tay mình lại đột nhiên đau nhói. Rõ ràng là phản ứng tự nhiên vì đau, nào phải cố ý ra tay giữa chốn đông người.
Tiếc là chẳng ai tin nàng ta, dù mẫu phi có tin cũng vô dụng.
Đương nhiên Bùi Chức cũng tỏ vẻ rộng lượng tha thứ cho nàng ta.
Nét mặt Thái hậu đầy vui mừng, nói: “Ai gia biết các con đều là những đứa trẻ ngoan, biết sai rồi sửa là tốt.”
Lệ Quý phi và đám người xung quanh như được xem một vở tuồng hay, trông thấy hai mẹ con Mai Quý phi vốn luôn hống hách giờ phải cúi đầu nhẫn nhịn, trong lòng họ thoải mái hẳn. Từng người lần lượt phụ họa lời Thái hậu, khen An Ngọc Công chúa biết sai chịu sửa.
Ôn Như Thủy: “…”
Nhìn cảnh hòa thuận vui vẻ trong điện, lần đầu tiên trải nghiệm một màn đại kịch cung đấu, Ôn Như Thủy há hốc miệng sững sờ, cuối cùng cũng hiểu được khoảng cách giữa bản thân và Bùi Chức. Nàng ấy cảm thấy nếu mình thực sự tiến cung, e là chưa qua được một hiệp đã bị mấy nữ nhân này xé xác không còn mảnh giáp.
Vậy nên chuyện đi công lược lão Hoàng đế gì đó, thôi thì miễn đi cho lành.
Lại nhìn sang Thái tử phi đang an ổn ngồi bên cạnh Thái hậu, ung dung tự tại thưởng trà, nàng ấy có hơi rợn người. Quả nhiên nàng ấy và Bùi Chức không cùng một đẳng cấp. Quyết định ban đầu không dây vào nàng đúng là vô cùng sáng suốt.
Thái hậu là một lão thái thái dễ gần, bởi nhiều năm giữ gìn hương khói lễ Phật, tính tình cũng ngày càng trở nên hiền hòa.
Chỉ cần không chạm đến ranh giới của bà ấy thì bà ấy vẫn là một tổ mẫu vô cùng nhân hậu. Thực ra Thái hậu cũng là một nữ nhân may mắn. Năm xưa các phi tần trong cung của tiên đế còn đông hơn cả hậu cung hiện nay của Chiêu Nguyên Đế, nghe nói ai nấy đều không dễ đối phó. Việc này cũng không ngoài dự đoán, bởi tiên đế vốn nổi tiếng phong lưu.
Nhưng bà ấy may mắn hạ sinh được đích trưởng tử của tiên đế, chính là Chiêu Nguyên Đế ngày nay.
Tuy rằng trong quá trình trưởng thành của Chiêu Nguyên Đế, Thái hậu thực sự đã chịu không ít ấm ức. Thế nhưng sau khi Chiêu Nguyên Đế lớn lên chẳng những có thể bảo vệ bà ấy mà còn sớm đăng cơ, đưa tiên đế đến Cừ Xuân viên ở ngoại ô Kinh thành để an dưỡng tuổi già. Từ đó Thái hậu càng không phải chịu uất ức gì nữa, cuối cùng được an tâm làm nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, không còn ai dám khiến bà ấy phật lòng.
Tâm tình khoan khoái, nhi tử lại hiếu thuận, tính khí của Thái hậu tự nhiên ngày càng từ ái và hiền hòa.
Có một bà bà kiêm tổ mẫu như thế, đối với các phi tần và Hoàng tử, Hoàng nữ trong cung mà nói chính là điều may mắn. Nếu không phải thế thì hôm kính trà hôm ấy, An Ngọc Công chúa cũng chẳng dám khóc lóc bỏ chạy trước mặt Thái hậu chỉ vì chút uất ức như thế.
Thái hậu biết rõ dụng ý của những phi tần đến đây thỉnh an, bà ấy cũng không vội đuổi người mà thong thả trò chuyện với bọn họ.
Trong lúc trò chuyện, đề tài chuyển đến hai cô chất nữ bên ngoại của Lệ Quý phi.
Lệ Quý phi nói: “Mẫu hậu, người xem hai đứa chất nữ này của con, đứa nào cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn, diện mạo xinh đẹp.”
Thái hậu thích các tiểu cô nương ăn vận rực rỡ, tươi tắn, hôm nay Lệ Quý phi đặc biệt để hai chất nữ ăn mặc vô cùng chói mắt. Đều là xiêm y thêu hoa hải đường, phù dung, trà mi, chi tử phối váy thêu chỉ nổi, cổ quàng khăn lông chồn, dáng vẻ kiều diễm khả ái. Hai người ngồi bên cạnh Lệ Quý phi nhìn qua cứ như ba mẹ con.
Thái hậu cười nói: “Quả thực đều là những đứa trẻ xinh xắn.”
Lúc này, Lệ Quý phi kéo tay Ôn Như Thủy nói: “Mẫu hậu, người xem đứa chất nữ này của con, hôm nay là lần đầu người gặp con bé đó. Phụ thân con bé xuất thân từ Ôn thị đất Bắc. Muội muội đáng thương của con vừa gả sang Ôn thị không lâu thì trượng phu qua đời vì bạo bệnh, một mình nuôi nữ nhi duy nhất khôn lớn…”
Bà ta cố ý nói đến cảnh ngộ của Tiểu Tề thị khiến Thái hậu thương xót không thôi.
Thời buổi này, nữ nhân thủ tiết sống không dễ dàng. May mà Hoàng thượng không chủ trương để góa phụ phải thủ tiết, nếu không cuộc sống của những nữ nhân tang phu lại càng khốn khổ.
Dẫu là như vậy, thì nữ nhân sau khi góa bụa vẫn rất hiếm có ai sống tốt được.
Thái hậu cũng từng là một góa phụ, chẳng bàn đến chuyện bà ấy và tiên đế có tình cảm hay không, nhưng là thân nữ nhân, bà ấy cũng thấy đồng cảm.
Dĩ nhiên các phi tần xung quanh đều hiểu rõ dụng ý của Lệ Quý phi khi nhắc tới cảnh ngộ của muội muội bên ngoại, chẳng qua là muốn khơi gợi lòng thương tiếc của Thái hậu. Trong lòng ai nấy đều thầm mắng bà ta giả vờ khờ khạo để ngấm ngầm mưu toan.
“Muội muội của con lo lắng nhất chính là chuyện chung thân đại sự của đứa trẻ này, thế nên mới đến nhờ cậy con.” Lệ Quý phi vừa nói vừa đưa mắt nhìn Ôn Như Thủy đầy trìu mến.
Nghe bà ta nói đến đây, mọi người trong điện đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phía Ôn Như Thuỷ
Chẳng lẽ thật sự đúng như lời đồn, Lệ Quý phi muốn gả cả hai đứa chất nữ bên ngoại cho Nhị Hoàng tử, giờ đến chỗ Thái hậu là để xin bà ấy ban cho danh phận?
Lệ Quý phi không thèm để tâm tới ánh mắt của đám người kia, vẫn tiếp tục ra sức trình bày trước mặt Thái hậu: “Tất nhiên con cũng muốn tìm cho đứa trẻ đáng thương này một mối nhân duyên tốt. Chỉ là xưa nay con kém cỏi, cũng chẳng có mắt nhìn người, lại nhớ tới mẫu hậu xưa nay tinh tường, nếu người có thể chọn giúp cho con bé một mối hôn sự thì đúng là diễm phúc của con bé.”
Cuối cùng mọi người trong điện cũng hiểu ra, Lệ Quý phi không hề có ý định để cả hai chất nữ cùng gả cho Nhị Hoàng tử mà là muốn để Thái hậu đứng ra giải quyết chuyện chung thân đại sự cho một người.
Có Thái hậu ra mặt, tương lai cho dù Ôn Như Thủy gả cho ai, bên phu gia cũng không dám bạc đãi nàng ấy. Quả nhiên Lệ Quý phi là kẻ thâm sâu, đến cả việc hôn sự của chất nữ cũng dám mang ra để lấy lòng Thái hậu.
Đây cũng là một cách thăm dò. Nếu Thái hậu bằng lòng giúp thì không gì tốt hơn, còn nếu từ chối cũng chẳng sao, Lệ Quý phi vốn không đặt nặng sĩ diện.
Lại nhìn một loạt sắp đặt trước đó của bà ta: trước là kể lể cảnh ngộ đáng thương của muội muội Tiểu Tề thị, sau mới dẫn đến chuyện hôn sự của Ôn Như Thủy. Nếu Thái hậu động lòng trắc ẩn, chưa biết chừng sẽ thực sự gật đầu.
Thái hậu quan sát Ôn Như Thủy, mỉm cười nói: “Ngươi nói như vậy, nhất thời ai gia cũng chưa nghĩ ra người nào thích hợp.”
Tuy câu nói này không hề có ý đáp ứng nhưng cũng chẳng mang ý từ chối.
Lệ Quý phi vui mừng trả lời: “Mẫu hậu cứ yên tâm, tuổi con bé chưa lớn lắm, vẫn đợi được mà.”
Xem cái điệu bộ bám riết không buông kia hình như là định bám chặt lấy Thái hậu rồi.
Ôn Như Thủy bị di mẫu kéo quỳ xuống tạ ơn Thái hậu mà ngỡ ngàng ngơ ngác, hoang mang chẳng hiểu gì. Đến khi định thần lại thì càng cảm thấy rằng nữ nhân trong cung chẳng có ai đơn giản cả.
Ngay cả di mẫu trông có vẻ thật thà cũng thâm sâu nhiều mưu kế đến vậy.
Thấy Lệ Quý phi nói năng gãy gọn, giành được một ân điển trước mặt Thái hậu, chẳng những chặn miệng được những lời đàm tiếu bên ngoài mà còn đanh thép đánh trả những kẻ chê cười bà ta, trong lòng ai nấy đều mang tâm tư phức tạp.
Một nữ nhân có thể leo tới vị trí Quý phi, cho dù thật thà cũng phải có vài phần bản lĩnh.
Mai Quý phi nào chịu để kình địch giành lợi thế trước mặt Thái hậu, thế là cũng quyết định ra tay.
Mai Quý phi nhìn về phía Tuyên Nghi Quận chúa đang ngồi cạnh Thái hậu, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền dịu.
“Mẫu hậu, con vẫn luôn muốn đưa An Ngọc đến thăm hỏi Tuyên Nghi Quận chúa một phen, chỉ là mấy ngày nay thời tiết không tốt, khó khăn lắm hôm nay trời mới hửng nắng nên đến đây ngay đấy ạ.”
Mấy ngày qua, sau khi nghiền ngẫm kỹ những lời của An Quốc công, Mai Quý phi càng cảm thấy Tuyên Nghi Quận chúa quả thật là một nàng dâu không tệ, cũng đã chuẩn bị tâm lý để thể hiện vẻ hiền hoà trước mặt Thái hậu.
“Sau này Tuyên Nghi sẽ là nhi tức phụ của con, nay con thật lòng muốn gần gũi thân thiết với con bé hơn, cũng muốn học theo Lệ Quý phi tỷ tỷ, nếu có thể đưa con bé về chỗ con ở vài hôm thì càng tốt.”