Sau Khi Phu Quân Mất, Ta Sống Một Đời Tự Tại

Chương 3: Hết

Trước

 8.

Vừa qua đầu thất của Giang Ngọc Thần thì đã có một người phụ nữ tìm đến trước cửa phủ, khóc sướt mướt, nói mình là người phụ nữ được Giang Ngọc Thần nuôi ở bên ngoài. Vương ma ma kinh hãi, vội vàng kéo nàng vào trong phủ. Sắc mặt mẹ chồng khó coi vô cùng, không nhịn được mà dò xét biểu cảm của ta. Giờ đây, ta và mẹ chồng là người trên cùng một thuyền. Ta đối với Giang Ngọc Thần lại là "tình sâu nghĩa nặng". Bà ta sợ trong cơn tức giận ta sẽ sống chết với cả Giang phủ. Vì thế, bà ta không thể không đứng về phía ta để nói vài lời bênh vực.

"Ai mà không biết con trai và con dâu ta tình sâu hơn vàng. Ngươi nói ngươi là người phụ nữ của Thần nhi, có bằng chứng gì không? Nếu ngươi dám quấy rối, ly gián tình cảm, ta quyết không tha cho ngươi!"

Người phụ nữ đó ngã ngồi xuống đất, gào khóc thảm thiết. 

"Lão phu nhân minh giám! Ta thực sự là người phụ nữ của Giang thiếu gia! Ta còn biết bên hông của Giang thiếu gia có một nốt ruồi son!" 

"Nếu ta không phải là người của chàng, sao có thể biết được chuyện thầm kín như vậy chứ!"

Mẹ chồng nghe xong lập tiếp sợ đến mức mặt mày tái nhợt. Nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp. 

"Thư... Thư nương, con tuyệt đối đừng... đừng nghe ả nói bậy! Ta..."

Ta rơi nước mắt lã chã. 

"Mẫu thân, sao chàng có thể đối xử với con như vậy? Sao chàng có thể giấu con nuôi dưỡng người ta ở bên ngoài? Rốt cuộc con đã làm gì có lỗi với chàng? Con không sống nổi nữa! Con thật sự không muốn sống nữa! Con muốn mang Bảo nhi cùng chết!"

Không biết Giang Ngọc Thần đã đến từ lúc nào, nghe thấy lời ta nói thì cuống cuồng xoay như chong chóng. 

"A Thư, nàng hồ đồ quá! Ta căn bản không quen biết người phụ nữ này! Càng không có quan hệ kia với ả, nàng phải tin ta!"

Ta đứng bật dậy, bắt đầu cãi cọ với Giang Ngọc Thần. 

"Ta không tin! Ta không tin! Nếu nàng ta không phải do chàng nuôi, sao nàng ta biết chuyện nốt ruồi son bên hông chàng? Chàng gạt ta! Giang Ngọc Thần, vậy mà chàng lại lừa gạt ta!"

Giang Ngọc Thần á khẩu không trả lời được, hận không thể đâm đầu chết quách đi để chứng minh sự trong sạch.

"Làm sao ta biết được ả nghe ngóng từ đâu chứ? Nàng phải tin ta! Ta chỉ có nàng và Yên nương thôi!"

Hi hi, dĩ nhiên là ta nói cho nàng ta biết rồi. Chỉ có kẻ hãm hại ngươi mới biết ngươi oan ức đến nhường nào thôi. Nhưng ta mặc kệ, chỉ một mực đòi sống đòi chết. Lần này mẹ chồng thực sự hoảng sợ, khóc lóc lao đến ôm chặt lấy thân thể ta, cầu xin ta đừng chết. 

"Thư nương à, con mới khỏe lên một chút, sao lại phát bệnh rồi? Thư nương ngoan, con đừng sợ, con phải tin Thần nhi, cũng phải tin mẫu thân. Ta bảo đảm với con, người phụ nữ này và Thần nhi nhất định trong sạch, con cho mẫu thân chút thời gian được không?"

Ta ngã vào lòng mẹ chồng, hai mắt trợn ngược, hoàn toàn ngất lịm. Giấc ngủ ngon là của ta. Đống hỗn độn là của mẹ chồng. Còn phiền não là của Giang Ngọc Thần.

Đến khi ta tỉnh lại, mẹ chồng và Giang Ngọc Thần đều đang canh giữ bên giường ta. 

"Thư nương, rốt cuộc con cũng tỉnh rồi." 

Mẹ chồng nắm lấy tay ta, nước mắt giàn giụa trên gương mặt, "Mẫu thân đã tra rõ rồi. Chuyện nốt ruồi son đó là do người trong phủ nhiều chuyện nói ra ngoài. Thần nhi đi rồi, chết không người đối chứng, cho nên người phụ nữ đó mới nghĩ đến việc đến đây thử vận may." 

"Mẫu thân đã đuổi ả đi rồi, mẫu thân bảo đảm với con, con là phu nhân duy nhất của Thần nhi, Bảo nhi cũng là đứa con duy nhất của Thần nhi, không ai tranh giành được đâu!"

Giang Ngọc Thần cũng liên lục giải thích: "A Thư, nàng nên tin ta. Nếu ta gạt nàng, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh!"

Ta nằm trên giường, vẫn tỏ vẻ ủ rũ héo úa. Hắn không lừa gạt ta thì không thể đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh được sao? Thật phiền phức.

"Thế này đi." 

Mẹ chồng thấy ta nửa ngày không nói lời nào thì cắn răng, chấp nhận chi đậm.

"Mẫu thân đưa hết toàn bộ văn tự đất đai, khế ước của vài căn nhà cho con, nếu thực sự có người phụ nữ khác đến cửa, con cũng không cần phải sợ!"

Hô! Lại có niềm vui bất ngờ thế này nữa cơ đấy! Ta lấy tay che mặt, ngoác miệng cười toe toét, bả vai run lên bần bật. 

"Hu hu hu, con không cần điền sản khế ước, con chỉ cần tình yêu của phu quân và sự tin tưởng của người thôi, hu hu hu hu."

9.

Chẳng được mấy ngày, lại có người phụ nữ khác tìm đến cửa, nói mình là ngoại thất của Giang Ngọc Thần. Lần này không chỉ nói trúng nốt ruồi son bên hông Giang Ngọc Thần, mà ngay cả món ăn Giang Ngọc Thần thích cũng nói ra vanh vách.

Ta soạn lại trò cũ, ôm lấy Bảo nhi đòi tự tử. Mẹ chồng ngăn cản ta, Vương ma ma dỗ dành ta. Cả giang phủ từ trên xuống dưới đều xoay quanh ta. Trầy trật mãi mới dỗ được ta nín khóc, lúc này mới biết là do câu chuyện tình của ta và Giang Ngọc Thần truyền đi quá xa, khiến người ta đem lòng ngưỡng mộ. Đám bạn học, họ hàng xa có liên quan đến Giang Ngọc Thần đều bị người ta kéo lại hỏi han bằng sạch, chỉ để biết rốt cuộc một nam tử tốt như vậy là người thế nào.

Đương nhiên, đây mới chỉ là món khai vị ta chuẩn bị cho mẹ chồng mà thôi.

Chưa đầy hai ngày sau, có một cô nhi khốn khổ, không tiếc hủy hoại sự trong sạch của mình chỉ để cầu xin một chỗ nương thân yên ổn trong phủ. Vừa mới đuổi khéo cô nhi đi thì lại có người phụ nữ bồng con đến cửa, khẳng định là cốt nhục của Giang Ngọc Thần. Cả thành lại được dịp xôn xao.

Sắc mặt mẹ chồng xanh mét, tự đi tra xét rõ ràng. Suýt chút nữa đã để người phụ nữ và đứa trẻ đó bước qua cửa phủ. May mà Vương ma ma phát hiện ra manh mối sơ hở, lập tức đuổi người đi.

Ngoại trừ phụ nữ ra thì còn có đàn ông tìm đến tận cửa. Một mực khẳng định Giang Ngọc Thần đoạn tụ, đã yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không chỉ thế, gã còn đưa ra bằng chứng chứng minh Giang Ngọc Thần luôn lén lút gặp gỡ gã, mỗi tháng đến chùa Hàn Sơn chính là để hẹn hò vụng trộm với gã.

"Hu hu hu hu hu, Giang lang nói chàng sẽ nuôi dưỡng ta suốt đời. Giờ đây thân ta đã trao cho chàng, phía dưới còn... còn không dùng được nữa. Hu hu, lão phu nhân, phu nhân, hai người hãy cho ta vào phủ, để ta được thủ tiết vì Giang lang đi mà, hu hu hu hu hu."

Gã tiểu quan vừa nói vừa lau nước mắt, lời nói có tình có lý, nói có sách mách có chứng. Lần này thì chọc cho mẹ chồng tức đến nửa sống nửa chết, phải ngậm sâm lát mà chỉ huy người làm đuổi gã đi. Nhưng đây lại là một nước đi tồi. Chuyện giữa đàn ông với đàn ông vốn dĩ đã khó mà chứng minh. Lúc gã tiểu quan bị đuổi đi, gã vừa khóc vừa rêu rao kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối. Đến khi mẹ chồng gượng dậy nổi thì chuyện đã truyền đi khắp thành.

Chẳng qua những chuyện trước kia chỉ hủy hoại chút thâm tình của Giang Ngọc Thần, còn lần này, hắn hoàn toàn trở thành trò cười cho thiên hạ bàn tán lúc trà dư tửu hậu. Mẹ chồng cuống cuồng phái người đi tìm gã tiểu quan kia, nhưng gã đã sớm cao chạy xa bay, mất tăm mất tích.

Kể từ khi có người tìm đến cửa, Giang Ngọc Thần chưa từng rời khỏi Giang phủ nửa bước. Hắn tận mắt chứng kiến từng kẻ một đến ăn vạ, lại tận mắt nhìn thấy danh tiếng của mình bị hủy hoại sạch sành sanh. Thể xác đã chết một lần, hồn ma lại phải chịu lăng trì hết lần này đến lần khác. 

"Ta không có... ta thực sự không có..." 

"Ta không phải đoạn tụ... ta không thích nam nhân... ta thực sự không có..."

Còn ta ư. Ta chỉ là một người phụ nữ tội nghiệp vừa mất đi phu quân, lại nhìn thấy ma, rồi bỗng nhiên hay tin có thể phu quân ân ái mặn nồng đã nuôi dưỡng người ta bên ngoài mà thôi. Lần nào ta cũng đòi chết. Lần nào mẹ chồng cũng dùng tiền tài để trấn an ta. Túi tiền của bà ta chịu không thấu, đành phải bảo Vương ma ma sắp xếp cho ta và Bảo nhi thật chu đáo, chỉ việc ăn uống thoả thích, tuyệt đối không để ta biết thêm bất cứ chuyện gì.

Ta vui vẻ tận hưởng sự thanh tịnh. Điều không thoải mái duy nhất là Giang Ngọc Thần ngày đêm cứ bám lấy ta, cầu xin ta tin hắn. Ta phiền không chịu nổi, lập tức nổi trận lôi đình với hắn.

"Tin chàng? Làm sao mà ta tin chàng được đây?" 

"Nếu chàng giữ mình trong sạch, sao có thể có người tìm đến tận cửa? Nếu không liên quan đến chàng, sao họ biết bên hông chàng có nốt ruồi son, biết chàng thích ăn gỏi cá sống, sao có thể nói vanh vách chàng thích đọc thơ gì, thích uống rượu gì?" 

"Thậm chí... thậm chí đến cả đàn ông cũng tìm đến cửa rồi! Giang Ngọc Thần, chàng thật đê tiện! Loại người bẩn thỉu như chàng, sau này ta sẽ không bao giờ nhắc đến nữa, ta sợ Bảo nhi có một người cha như chàng sẽ phải hổ thẹn!"

Thân thể Giang Ngọc Thần cứng đờ, lùi lại hai bước, ánh mắt tràn đầy tổn thương. 

"Nàng... A Thư, nàng không tin ta? Nàng nói ta dơ bẩn?" 

"Chẳng phải nàng nói nàng yêu ta sao? Yêu ta thì chẳng phải nên tin ta sao? Vậy mà nàng lại nói ta dơ bẩn..."

Ta lạnh mặt, hoàn toàn lột mặt nạ, không thèm diễn nữa. 

"Chàng không bẩn sao?" 

"Chàng khiến ta thấy ghê tởm."

10.

Ngày Yên nương tìm đến tận cửa, ta cố ý dắt Bảo nhi ra ngoài. Nàng ta vô cùng trau chuốt bản thân. Vạt áo xanh thẫm ôm lấy vòng eo thon nhỏ, yếu đuối động lòng người. Trong lòng nàng ta còn bồng một bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh, lại càng khiến người ta thương cảm.  Có điều, nàng ta còn chưa kịp tiến lại gần cửa lớn thì đã bị hai tên sai vặt lập tức chặn đứng lại.

"Kẻ nào? Đến làm gì? Tìm ai?"

Yên nương ngẩn người, không hiểu nổi vì sao hai tên sai vặt này lại không khách khí đến vậy.

"Ta đến tìm lão phu nhân, phiền thông báo một tiếng. Ta là người phụ nữ của Giang lang, đứa trẻ trong tay là cốt nhục của chàng. Nghe tin Giang lang đã tạ thế, lúc này ta mới..."

Yên nương còn chưa kịp rặn ra giọt nước mắt nào, tên sai vặt đã vác gậy ra định đuổi người.

"Cút cút cút cút cút! Cút xa một chút!"

"Muốn đến chiếm của hời thì cũng phải biết đường mà đến sớm. Thiếu gia nhà ta đã xanh cỏ cả tám trăm năm rồi, giờ này mới đến cửa? Cút xa chút cho ta!"

Yên nương không ngờ tới đám sai vặt lại hành xử theo lối này. Mặt nàng ta đỏ gay, hai tay ôm khư khư đứa trẻ quyết không chịu rời đi.

"Các ngươi! Các ngươi không được đối xử với ta như thế! Đứa bé trong lòng ta là huyết mạch của Giang lang, là tiểu thiếu gia của nhà họ Giang các ngươi đấy!"

Tên sai vặt cười nhạo, vẻ mặt đầy khinh bỉ: "Tiểu thiếu gia của nhà họ Giang chúng ta đang ở trong phủ kia kìa. Ai mà biết được cái thứ nghiệt chủng trong lòng ngươi là chung chạ với người nào mà sinh ra? Ngươi bảo nó là tiểu thiếu gia thì nó là tiểu thiếu gia à. Vậy ta còn là Ngọc Hoàng Đại Đế đây này!"

Hai tên kẻ tung người hứng, không nể nang chút nào. Cũng không thể trách thái độ của bọn họ lại như vậy, thực sự là bởi những ngày qua có quá nhiều kẻ tìm đến tận cửa ăn vạ. Mẹ chồng đã buông lời độc địa, kẻ nào còn dám bén mảng đến cửa thì cứ thẳng tay vác gậy gộc gạt ra ngoài, ai dám để người vào phủ thì đánh gãy chân rồi bán đứt.

"A Thư, ta cầu xin nàng. Nàng tin ta đi, ta thực sự không có bất kỳ quan hệ nào với những kẻ trước đó, nhưng Yên nương thì khác. Nàng biết mà, Yên nương chính là người phụ nữ của ta, nàng cũng đã từng đồng ý cho nàng ấy bước qua cửa rồi mà."

Giang Ngọc Thần khổ sở cầu xin, giọng nói khàn đặc, vừa nói vừa rơi hai hàng nước mắt.

"Thời gian qua nàng ấy đã sống rất khổ cực, không có ta chu cấp vàng bạc, một thân một mình đau khổ chống đỡ, sinh ra đứa nhỏ này."

"A Thư, nàng không cần cho nàng ấy làm bình thê, cứ để nàng ấy làm thiếp thôi cũng được. Còn đứa trẻ kia, cho nó miếng cơm manh áo nuôi nó khôn lớn, có được không? Từ trước đến nay nàng vốn dĩ nhân hậu, ta cầu xin nàng mà A Thư."

Nhân hậu? Nhân hậu thì đáng bị người ta ức h**p sao? Nhân hậu thì đáng bị người ta chà đạp, giày xéo sao? Ông trời cho ta sống lại một đời là để ta tự đứng vững trên đôi chân của mình, bảo vệ Bảo nhi và sống một cuộc đời tử tế. Chứ không phải để ta ngu xuẩn thêm một lần nữa!

Kiếp trước, nỗi khổ nào ta cũng bấm bụng nhịn nhục, tội nghiệt nào ta cũng cam chịu gánh vác. Ta chỉ muốn nhìn thấy Bảo nhi bình an lớn khôn, gả vào một gia đình tử tế. Vậy mà ngay đến điều nhỏ nhoi ấy, Yên nương cũng không chịu! Nàng ta xem mọi thứ trong phủ này như đồ trong túi của nàng ta, kể cả của hồi môn của ta. Còn đồ đê tiện Giang Ngọc Thần kia thì nhắm mắt làm ngơ, dung túng cho nàng ta làm bậy.

Bảo nhi chính là điểm mấu chốt của ta. Thế nên ta mới lấy cớ thèm ăn bánh quế hoa ngoài thành để lừa Bảo nhi ra khỏi phủ. Sau đó đổ một bọc thuốc vào trong nước, kéo cả cái đám đê tiện này xuống thẳng hoàng tuyền. Kiếp này, ta sẽ không ngu xuẩn như thế nữa. Ta sẽ đồng quy vu tận với chúng, ta chỉ muốn chúng phải c,h,ế,t mà thôi.

"Được thôi, ta sẽ giúp chàng vậy."

Ta khẽ cười, sải bước ra khỏi cửa phủ. Vừa nhìn thấy ta, Yên nương lập tức bày ra vẻ mặt cảnh giác.

"Là ngươi! Chính ngươi đã để chúng chặn đường ta! Đồ tiện nhân này!"

"Ta nói cho ngươi biết, đợi đến khi lão phu nhân nhìn thấy con trai ta, bà nhất định sẽ để ta vào phủ. Đến lúc đó, ngươi cứ chống mắt lên mà chờ xem!"

Lời cầu xin của Giang Ngọc Thần nghẹn ứ trong cổ họng. Dù là kiếp trước hay kiếp này, trong mắt hắn, Yên nương luôn là người phụ nữ dịu dàng, ngoan ngoãn, mang tấm lòng thiện. Mà không phải là người phụ nữ mở miệng ra là tuôn lời dơ bẩn, chua ngoa cay nghiệt, thích hắt nước bẩn vào người khác như lúc này.

Đúng lúc đó, mẹ chồng và Vương ma ma vừa vặn từ bên ngoài trở về. Nhìn thấy Yên nương cùng đứa trẻ trong tay nàng ta ở ngoài cửa, lại nhìn sang ta, bà lập tức rống lên một tiếng đầy phẫn nộ.

"Á á á á á á! Lại tới nữa, lại tới nữa! Chưa chịu thôi có đúng không! Á á á á á!"

11.

Nhìn thấy cảnh này, Giang Ngọc Thần mới bừng tỉnh. Suốt thời gian qua, hắn đã tận mắt chứng kiến mẹ chồng và Vương ma ma điên cuồng đến mức nào. Khó khăn lắm mới có được vài ngày yên ổn, nếu Yên nương không thể tự chứng minh được bản thân mình, e rằng toàn bộ nỗi oán hận tích tụ từ đám người ăn vạ trước đó sẽ trút hết lên đầu nàng ta.

"A Thư, Yên nương là do chính tay nàng cứu mạng năm xưa, lại là người phụ nữ của ta, nàng không thể bỏ mặc nàng ấy được, giúp nàng ấy có được không?"

Giang Ngọc Thần hạ giọng nỉ non, giọng điệu vô cùng chân thành khẩn thiết, nhưng lại là vì một người phụ nữ khác mà cầu xin ta giúp đỡ.

Đúng vậy. Năm đó quê nhà của Yên nương gặp thiên tai, nàng ta không nơi nương tựa mới lưu lạc đến chốn này. Số lượng nạn dân đổ về đông như kiến cỏ, ngoài quan phủ ra, chẳng ai dám tùy tiện dựng lán phát cháo cứu tế. Tuy ta là người cứng nhắc nhưng lại rất dễ mềm lòng. Thế nên ta đã cắn răng tự lập lán phát cháo. 

Mẹ chồng ngày ngày mỉa mai châm chọc, ta lập tức tự bỏ tiền túi và của hồi môn của mình ra để bù vào. Vàng bạc đồng sắt sao có thể sánh bằng một mạng người? Bọn họ đã có thể đi bộ đến tận nơi này, lại để ta nhìn thấy, tức là ý trời muốn ta giang tay cứu giúp họ phần nào.

Ta đã cứu giúp rất nhiều người, trong đó có cả Yên nương. Ban đầu nàng ta nói muốn báo ơn. Nhìn tuổi tác nàng ta không lớn, dung mạo lại tốt, ta đoán chắc hẳn trước kia gia cảnh của nàng ta cũng thuộc hàng khá giả. Ta phái người đi tra xét thì thấy trong đám lưu dân còn có rất nhiều người già yếu, bệnh tật cần giúp đỡ hơn. Ta đã khước từ ý định báo ơn của Yên nương rồi rút thêm một khoản bạc để giúp đỡ những người kia. Thế nhưng ta không thể ngờ được, Yên nương báo ơn kiểu gì mà báo thẳng lên giường của Giang Ngọc Thần.

Ta rời tầm mắt nhìn Yên nương và đứa trẻ trong lòng nàng ta. Cô nhi quả phụ. Không nhân cơ hội này mà dìm c,h,ế,t nàng ta thì còn đợi đến bao giờ?

Ta khẽ gật đầu, cất lời trước ánh mắt đầy mừng rỡ, kinh ngạc của Giang Ngọc Thần.

"Ta nhất định sẽ 'hết lòng' giúp đỡ nàng ấy, tất cả là vì ta yêu chàng. Phu quân, ta không mong kiếp sau chàng sẽ báo đáp, nếu có ngày chàng xuống dưới địa phủ, nhất định phải phù hộ cho mẹ con ta thật tốt đấy."

Ta thích nhất là kiểu chỉ cần mở miệng nói chuyện mà chẳng tốn giọt mồ hôi nào thế này. Ta chợt bừng tỉnh, chẳng phải cuộc sống hiện tại của ta chính là chuỗi ngày hưởng lạc trước kia của Giang Ngọc Thần sao? Trước đây hắn sống sung sướng, nhàn nhã thế này cơ à?

Phía bên kia, mẹ chồng đã lao thẳng lên, giáng cho Yên nương một cái tát nảy lửa.

"Cái thứ ngu xuẩn từ đâu chui ra thế này! Ngươi không biết thời gian qua có biết bao nhiêu kẻ đến đây lừa tiền sao? Cậy người chết không thể mở miệng đối chất có đúng không? Ta cho ngươi lừa gạt ta này! Ta cho ngươi lừa tiền này! Đồ lừa đảo chết bầm nhà người!"

Chát…

Chát…

Chát…

Liên tiếp mấy cái tát giáng xuống, đánh cho Yên nương nổ đom đóm mắt, khóe miệng rỉ máu tươi. Ta vội vàng lao lên, kéo tay mẹ chồng lại, nhẹ giọng trấn an: 

"Mẫu thân bớt giận, đừng để tổn hại đến thân thể. Nàng ta đã dám đến tận đây, chắc chắn là có chứng cứ gì đó trong tay, chúng ta cứ nghe thử một chút xem sao. Phu quân đã đi rồi, nếu chàng thực sự còn huyết mạch lưu lạc trên đời, chúng ta cũng phải có trách nhiệm bảo bọc đứa trẻ thay chàng."

Thấy ta không còn đòi sống đòi chết như trước, mẹ chồng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Vương ma ma cũng nhanh nhẹn bước lên đỡ lấy bà, ném về phía ta một ánh mắt đầy vẻ biết ơn.

"Phải đấy, phải đấy lão phu nhân, nếu nàng ta là kẻ lừa đảo thì không đáng để người phải tức giận. Phu nhân và tiểu thiếu gia của chúng ta còn đang chờ người làm chỗ dựa vững chắc kia kìa, người mà có mệnh hệ gì thì biết trông cậy vào ai. Chúng ta cứ nghe thử xem sao."

Mẹ chồng vỗ vỗ lên mu bàn tay ta, ánh mắt tràn ngập vẻ từ ái, bà trực tiếp tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy lớn trên cổ tay mình ra rồi đeo thẳng vào tay ta.

"Con ngoan, đúng là một đứa trẻ ngoan. Mẫu thân không nhìn lầm con, con ngoan."

Vừa quay ngoắt đầu lại nhìn Yên nương, sắc mặt bà lập tức lạnh lùng.

"Hừ, ta muốn xem ngươi có cái bằng chứng gì mà dám cả gan đến trước mặt ta làm bậy. Nói đi!"

Ánh mắt Yên nương nhìn ta vô cùng phức tạp, trong lòng đầy rẫy sự ghen ghét, uất ức nhưng lại xen lẫn một chút cảm kích. Nàng ta quay sang nhìn lão phu nhân, giọng điệu vô cùng tự tin.

"Lão phu nhân, ta biết bên hông của phu quân có một nốt ruồi son, chuyện này cũng không có người ngoài biết được!"

Mẹ chồng và Vương ma ma đưa mắt nhìn nhau. Thấy vậy, Yên nương tưởng mình đã thành công, tiếp tục lên tiếng.

"Ta còn biết phu quân rất thích ăn gỏi cá sống, không thích đồ ngọt, lại càng không thích rượu mạnh!"

Mẹ chồng á khẩu. 

"Mấy cái thứ đó có ai là không biết? Ngươi không còn bằng chứng nào có sức nặng hơn để chứng minh nữa à?"

Yên nương sững sờ.

Năm xưa khi đám sơn tặc quấy nhiễu, tỳ nữ thân cận đi hái hoa trên núi cho nàng ta vô tình phát hiện ra sự việc, vội vã chạy về đưa nàng ta đi trốn. Tỳ nữ đó cũng đã bỏ mạng trong trận hỗn loạn năm ấy, giờ đây chẳng còn một ai có thể đứng ra làm chứng cho nàng ta nữa rồi. Thân là phụ nữ, sống trong chuỗi ngày nơm nớp lo sợ, trên người chỉ có chút tiền riêng mà Giang Ngọc Thần đưa cho trước đó. Sau này nghe ngóng được tin có người của Giang phủ lên chùa Hàn Sơn tra xét hành tung, nàng ta cứ đinh ninh người đó là ta.

Thế nên nàng ta mới năm lần bảy lượt trốn chui trốn lủi, đợi sinh đứa trẻ ra xong, tĩnh dưỡng bồi bổ cơ thể ổn thỏa mới dám trở về. Căn bản nàng ta không hề biết khoảng thời gian qua đã xảy ra chuyện gì, lại càng không biết mọi ngóc ngách đời tư của Giang Ngọc Thần đã bị phơi bày trước thiên hạ, không còn là bí mật gì nữa rồi.

Yên nương cuống cuồng, bắt đầu nói năng không lựa lời.

"Lão phu nhân, năm xưa phu quân đã giấu ta trong một căn nhà nhỏ dưới chân chùa Hàn Sơn, người cũng biết tháng nào chàng cũng lên chùa Hàn Sơn mà, đều là vì chàng muốn đến gặp ta!"

12.

Không nhắc đến chùa Hàn Sơn thì thôi, vừa nhắc tới chùa Hàn Sơn, sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi. Kể từ sau trận náo loạn ầm ĩ của gã tiểu quan kia, người ngoài luôn mang chuyện chùa Hàn Sơn ra để chế giễu Giang Ngọc Thần, cười nhạo nhà họ Giang. Hiện giờ căn bản là mẹ chồng không thể nghe lọt tai ba chữ chùa Hàn Sơn.

"Ngươi! Đồ đê tiện này! Còn dám nhắc tới chùa Hàn Sơn! Ta đánh chết ngươi!"

Mẹ chồng đầu tàu gương mẫu, trực tiếp lao thẳng tới! Yên nương theo bản năng giơ tay đánh trả. Vương ma ma vừa thấy lão phu nhân bị đánh thì không còn kiêng dè gì nữa, lập tức nhảy vào chiến đấu.

"Ngươi dám đánh lão phu nhân, xem ta có xé xác ngươi ra không! Đồ lừa đảo chết bầm!"

"Ta cho ngươi nói chùa Hàn Sơn này! Ta cho ngươi tới lừa tiền này!"

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Ta thực sự là người phụ nữ của Giang lang, đây thực sự là cốt nhục của Giang lang mà!"

Hiện trường náo loạn thành một nồi cháo. Giang Ngọc Thần nhìn bên trái một chút, ngó bên phải một hồi, tiến không được lùi chẳng xong. Một bên là mẫu thân nuôi nấng hắn khôn lớn, một bên là người phụ nữ hắn yêu thương nhất đời này. Đừng nói là hắn đã chết, một hồn ma chẳng thể làm được gì, cho dù hắn có còn sống đi chăng nữa, hắn cũng không có cách nào chọn lựa.

Chậc. Đúng là thứ phế vật.

"A a a a a! Con của ta! Con của ta!"

Yên nương ngã ngồi dưới đất, tóc tai rũ rượi, gào khóc thảm thiết. Đứa con trai vốn là niềm kiêu hãnh của nàng ta đã bị rơi xuống đất trong lúc hỗn loạn, tắt thở từ lúc nào.

"Không… Con trai của ta… Đừng mà …"

Giang Ngọc Thần phát điên rồi. Đây chính là đứa con trai mà hắn ngày đêm mong mỏi, đau đáu trong lòng. Mẹ chồng và Vương ma ma đều sững sờ. Yên nương và đứa trẻ kia đều là lương dân. G,i,ế,t người là phải đền mạng.

……

Yên nương ôm chặt lấy đứa trẻ rồi cắm đầu chạy thẳng một mạch tới quan phủ báo án. Mẹ chồng và Vương ma ma hành hung ngay giữa ban ngày ban mặt, chứng cứ vô cùng xác thực, bị bắt giam vào đại lao ngay trong ngày hôm đó.

Vương ma ma quả là một tôi tớ trung thành, bà ta trực tiếp đứng ra nhận hết tội trạng về mình, bị phán tội chém đầu. Trước khi bà chịu hình phạt, ta đến thăm bà một chuyến. Nếu như không có bà, kiếp này ta thực sự không thể sống một cuộc đời tự tại đến thế.

Còn mẹ chồng thì bị giam giữ trong đại lao tăm tối. Bà ta đã già, thân thể không tốt, chẳng bao lâu thì sinh bệnh. Ta mang theo Bảo nhi vào thăm bà ta. Bà ta giàn giụa nước mắt, nói toàn bộ tài sản tích cóp trong nhà cho ta biết.

"Thư nương, Bảo nhi là huyết mạch duy nhất của Thần nhi, hai mẹ con con phải sống cho thật tốt. Mẫu thân không qua khỏi rồi, đợi khi Bảo nhi lớn khôn, hãy gả chồng cho nó. Chờ nó sinh được con, nhất định phải cho đứa trẻ nhận tổ quy tông, có như vậy ta mới có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông, con đã nhớ kỹ chưa?"

Ta khóc không thành tiếng, gật đầu lia lịa. Dù cho mẹ chồng có sắp chết đến nơi, ta cũng tuyệt đối không thổ lộ dù chỉ nửa lời.

Vừa bước chân ra khỏi đại lao, sắc mặt ta lập tức thay đổi. Nhận tổ quy tông cái gì? Bảo nhi đều phải sửa sang họ của ta! Còn về phần Giang Ngọc Thần. Hắn mất đi con trai, mẫu thân lại sắp sửa lìa đời. Giờ đây đến cả thần trí cũng chẳng còn tỉnh táo, ngày ngày cứ như kẻ mất hồn, lẩn quẩn trong căn phòng cũ của mình.

Ta lên chùa Hàn Sơn dâng hương, xin một quẻ. Quẻ tượng nói rằng:

Việc thiện hay việc ác đều bám theo con người như hình với bóng. Trồng lan thì được hương thơm, gieo bụi gai thì nhận lấy gai nhọn, sớm muộn gì cũng có ngày báo ứng. Nghiệp duyên từ kiếp trước chưa dứt thì đời này tự phải gánh lấy quả báo. Tâm nguyện còn dang dở, món nợ còn tồn đọng thì phải tự mình hoàn trả.

Đại sư từ bi chỉ điểm cho ta: "Phu nhân tích đức làm việc thiện, phúc lành kéo dài không dứt. Những người từng nhận ân huệ của phu nhân vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, nên phu nhân mới có được cơ duyên này. Từ nay về sau hãy tiếp tục hướng thiện, chớ ngoảnh đầu lại nữa."

Ta sửng sốt. Nhớ đến những đôi mắt sáng rực khi ta phát cháo cứu tế. Thì ra là họ sao.

Ta bán hết toàn bộ gia sản mà Giang phủ sở hữu, dẫn theo Bảo Nhi lúc này đã được làm lại thân phận nữ nhi, rời khỏi nơi này.

Còn về những bí mật kia, ta sẽ chôn sâu trong lòng mãi mãi. Chớ nói mây mù che khuất lối, khi mùa đông giá rét qua đi, chồi xuân tất sẽ bung nở.

(Kết thúc)