Sau Khi Phu Quân Mất, Ta Sống Một Đời Tự Tại

Chương 2

 4.

Trong mắt Giang Ngọc Thần đầy vẻ sốt sắng, chẳng khác nào kiến bò trên chảo nóng, vì hai mẹ con ngoại thất kia mà hắn thực sự chẳng còn màng đến điều gì nữa. Hắn không hề nhắc đến con gái, cũng chẳng thèm hỏi han ta một câu. Trong miệng hắn chỉ toàn là ngoại thất kia.

"A Thư, nàng nghe ta nói đã! Ta chết rồi, bây giờ chỉ còn là một mảnh tàn hồn, cũng chỉ có mình nàng nhìn thấy ta. Nhưng nàng đừng vội vã, ta vẫn còn cốt nhục lưu lạc trên đời. Trước đó ta đã mời đại phu xem rồi, mười phần thì có đến tám chín phần là con trai!"

"A Thư, nàng đi đón đứa trẻ đó về đi, nâng Yên Nương lên làm bình thê, sau này đứa trẻ đó sẽ là trụ cột gánh vác cả gia đình này!"

À.

Mẹ chồng ta là kiểu người hỷ nộ ái ố đều hiện rõ trên mặt. Trong lòng nghĩ cái gì, trên mặt sẽ viết cái đó. Chuyện nuôi ngoại thất, ngay cả mẹ chồng mà Giang Ngọc Thần cũng lừa dối. Và cũng may mắn là Giang Ngọc Thần lừa dối chính bà ta.

Ta vừa giả vờ giả vịt gật đầu, vừa đưa mắt nhìn mẹ chồng và Vương ma ma. Ta chỉ là một người phụ nữ đáng thương, phu quân chết thảm, lại còn nhìn thấy hồn ma, nói năng lảm nhảm là chuyện vô cùng bình thường.

Hai người họ đã bị ta dọa cho khiếp vía. Sắc mặt người sau còn trắng bệch hơn người trước. Thế nhưng ta vẫn muốn thêm dầu vào lửa.

"Mẫu thân, phu quân nói chàng chết rồi, nhưng chàng vẫn còn ở đây. Không đúng không đúng, là linh hồn của chàng đang ở đây. Chàng nói chỉ có mình con có thể nhìn thấy chàng, mọi người không nhìn thấy sao? Chàng đang đứng ngay bên cạnh con đây! Mẫu thân, người có vui không?"

Mẹ chồng trợn tròn hai mắt nhìn về hướng ta vừa chỉ, cả người run bần bật. Vừa cất lời, giọng bà đã nghẹn ngào nức nở.

"Thư Nương, con làm sao vậy? Con đừng dọa ta sợ chứ."

"Ta biết Thần nhi đi rồi con rất đau lòng, nhưng dù thế nào đi nữa, con cũng phải nghĩ đến đứa trẻ chứ."

Ta giống như bị sét đánh ngang tai, đứng hình tại chỗ, đôi mắt vô thần. Bất kể Giang Ngọc Thần có nói cái gì, ta đều bày ra bộ dạng đau đớn tột cùng. Chủ yếu là giả vờ tai lùng bùng, không nghe lọt tiếng người. À không đúng, là không nghe lọt tiếng ma quỷ.

"Mẫu thân, người thực sự không nhìn thấy phu quân sao?"

Mẹ chồng rón rén ngồi xuống bên cạnh ta, đặt đứa bé vào lòng ta, "Thư Nương, chắc là con đau buồn quá độ nên mới sinh ra ảo giác. Đừng sợ, con bế con đi, mẫu thân gọi đại phu cho con, đừng sợ."

Chỉ có Giang Ngọc Thần là sốt ruột đến mức sắp phát điên.

"Ta là thật đấy! A Thư! Ta đúng là Giang Ngọc Thần mà!"

"Nàng phải tin ta! Nàng đừng nghe lời mẫu thân, mẫu thân già cả lẩm cẩm rồi! Chẳng biết cái gì đâu! A Thư, ta xin nàng, hãy tin ta! Nàng cứ phái người đi xem thử, chỉ cần đi xem một chút là mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi."

Ta không nói lời nào, chỉ một mực gục vào lòng mẹ chồng mà khóc nức nở.

"Hu hu hu, mẫu thân, con vừa mới sinh con, sao phu quân lại bỏ mẹ con con mà đi chứ, sau này hai mẹ con con biết sống thế nào đây, hu hu hu…"

"Mẫu thân, hình như ảo giác của con ngày càng nghiêm trọng rồi. Linh hồn của phu quân cứ bảo con phải tin chàng, còn nói người già lẩm cẩm rồi."

Nghe thấy lời này, mẹ chồng vốn dĩ còn có chút hoang mang lập tức tin chắc rằng vì ta quá đau lòng mà hóa điên. Chẳng qua là bởi Giang Ngọc Thần vốn là một đứa con hiếu thảo. Chỉ cần ta và mẹ chồng xảy ra tranh chấp, bất luận là lỗi của ai, Giang Ngọc Thần cũng chỉ bắt ta phải cúi đầu nhận lỗi.

Mẹ chồng còn chưa kịp trách phạt ta thì ta đã lại gào khóc thảm thiết. Bà mắng ta cũng không được, dỗ ta cũng không xong, một gương mặt già nua nghẹn đến mức chuyển từ xanh sang tím. Cuối cùng vẫn là Vương ma ma kéo bà ra ngoài để xử lý những việc khác.

Trước khi đi, mẹ chồng nói với ta: "Thư Nương, con hãy nhớ kỹ, vì con, vì con của con, và cũng vì Thần nhi. Sau này bất luận kẻ nào hỏi đến, đứa trẻ con sinh ra đều là con trai, không phải con gái."

"Còn những chuyện khác con không cần bận tâm, tất cả đã có mẫu thân lo liệu."

Ta còn có thể làm sao được nữa chứ? Ta chỉ là một người phụ nữ vừa sinh con đã mất phu quân, không thể chấp nhận sự thật, không nơi nương tựa mà thôi.

Ta ngoan ngoãn gật đầu: "Tất cả đều nghe theo sắp xếp của mẫu thân."

Dĩ nhiên, ta tuyệt đối không thể ngồi im không làm gì. Không những phải làm, mà ta còn phải làm đến cùng, tuyệt đường sống của chúng. Nếu như Yên Nương kia có tự tìm đến tận cửa thì thứ chờ đợi hai mẹ con họ chỉ có con đường chết!

Nghĩ đến đây, ta gạt nước mắt, nhìn sang Giang Ngọc Thần đang tức giận đến mức bốc khói bên cạnh.

"Phu quân, ta biết chàng chỉ là ảo giác của ta mà thôi. Nhưng nếu chàng có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, cứ nói cho ta biết đi."

"Bất luận là chuyện gì, ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp chàng."

5.

Giang Ngọc Thần nghe vậy thì có chút động lòng. Ánh mắt hắn nhìn ta đột nhiên mang theo sự ôn nhu.

"A Thư, ta không ngờ nàng lại nặng tình với ta đến thế. Ta... kiếp này là ta phụ nàng rồi, nếu có kiếp sau, chúng ta lại làm phu thê."

??? 

Sao lại còn lấy oán báo ơn thế này?

Ta nhíu mày, nén cảm giác buồn nôn, gật đầu cho có lệ.

"Ừm ừm, phu quân có tâm nguyện gì thì mau mau nói ra đi."

Nhưng điệu bộ cúi đầu cau mày của ta lọt vào mắt Giang Ngọc Thần lại biến thành dáng vẻ vì hắn mà thương tâm. Hắn thở dài một tiếng, chậm rãi mở miệng.

"Thực ra, A Thư nàng rất tốt, lương thiện lại rộng lượng, chỉ là quá mức hiếu thắng. Nếu ngay từ đầu nàng đã dịu dàng ngoan ngoãn như thế này thì tốt biết mấy? Như vậy giữa ta và nàng sẽ không có nhiều tranh cãi, càng không có sự tồn tại của Yên Nương. A Thư, nếu nàng thay đổi như thế này sớm hơn một chút..."

Lời của Giang Ngọc Thần đột ngột nghẹn lại. Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin, giống như bị ai đó bóp nghẹt lấy cổ. Ngón tay hắn chỉ thẳng vào ta run rẩy dữ dội, Giang Ngọc Thần trợn mắt há mồm.

"Là nàng? Là nàng làm!"

Ta đưa tay lên lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại, ống tay áo vừa vặn che đi khóe môi đang cong lên.

"Hu hu hu, phu quân, chàng đang nói cái gì vậy? Cái gì mà là ta làm?"

"Quả nhiên chàng chỉ là ảo giác thôi sao? Phu quân của ta, sao có thể nói ta như thế được?"

Giang Ngọc Thần nổi đầy gân xanh trên trán, hắn bay qua bay lại trong phòng, cuống cuồng như điên.

"Không đúng, không đúng! Từ trước đến nay nàng vốn dĩ là kẻ hiếu thắng, nếu biết đến sự tồn tại của Yên Nương, nàng chỉ có thể làm ầm lên! Chỉ biết cãi vã! Hận không thể lật tung mái nhà này lên!"

"Đúng đúng đúng, nàng lại còn có con nữa. Nàng tuyệt đối sẽ không để Yên Nương bước chân vào phủ!"

"Thư Bạch, một lá bùa bình an mà đáng để nàng phải cúi đầu nhẫn nhịn sao? Không đáng! Là nàng muốn hôm nay ta phải đến chùa Hàn Sơn! Nàng muốn ta chết trong tay đám giặc cỏ! Là nàng! Tất cả chuyện này đều là do nàng!"

"Nàng còn nói muốn giúp ta hoàn thành tâm nguyện, thực chất nàng chỉ muốn lừa lấy nơi ẩn náu của Yên Nương để g**t ch*t nàng ấy có đúng không?!"

Giang Ngọc Thần bừng tỉnh, đôi mắt đỏ bừng, đầu ngón tay như muốn đâm xuyên qua mắt ta.

"Thư Bạch, nàng sao lại độc ác đến mức này! Tại sao người chết không phải là nàng?!"

Ha ha. Có chạm được vào ta đâu. Chẳng đau tí nào. Đoán đúng thì đã sao chứ? Chưa đến giây phút cuối cùng, ta tuyệt đối không thừa nhận.

Ta đảo mắt một vòng, nước mắt rơi xuống lã chã.

"Vậy mà chàng lại nghĩ về ta như thế?"

"Giang Ngọc Thần, chúng ta là phu thê bao nhiêu năm nay, vậy mà chàng lại nghĩ về ta như thế sao?"

Ta ôm chặt lấy Nam Nam, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, để mặc cho nước mắt tuôn rơi.

"Ta cúi đầu nhẫn nhịn, chẳng qua là vì Nam Nam, ta sợ chàng vì ghét ta mà không thương con bé, ta muốn chàng cũng toàn tâm toàn ý yêu thương đứa trẻ mà ta đã sinh ra cho chàng."

"Ta muốn xin cho đứa trẻ một món đồ gì đó, để sau này mỗi khi nhìn thấy nó, chàng có thể mủi lòng mà đối xử với con bé tốt hơn một chút. Nhưng ta không dám làm phiền chàng, nghĩ đến tháng nào chàng cũng đến chùa Hàn Sơn, nên xin một lá bùa bình an là tốt nhất."

“Chỉ vì ta yêu chàng thôi, như vậy cũng là sai sao?"

6.

Nói xong, ta lập tức xoay người đi. Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì tự nói đến mức buồn nôn rồi. Nhưng Giang Ngọc Thần đã dao động.

"A Thư, là ta không tốt."

Ngoài miệng thì hắn nói tin ta, nhưng ánh mắt vẫn đong đầy vẻ nghi ngờ.

"Nàng vừa mới sinh con xong, lo nghỉ ngơi cho tốt đi. Có chuyện gì, sau này chúng ta bàn tiếp."

Nói xong, Giang Ngọc Thần biến mất tăm.

Chậc. Miệng lưỡi đàn ông, dối trá như ma quỷ. Hắn vẫn không tin ta. Nhưng may mà hắn chết rồi, chẳng có gì đáng ngại nữa. Quả nhiên, đàn ông cứ chết đi thì mới tốt.

7.

Người và ma trong Giang phủ đều bận rộn. Giang Ngọc Thần rất bận. Sau ngày rời đi ấy, hẳn là hắn đã đi tìm Yên nương của mình rồi. Suốt mấy ngày liền chẳng thấy tăm hơi đâu.

Mẹ chồng cũng rất bận. Vừa phải lo liệu hậu sự cho Giang Ngọc Thần, vừa phải loan tin khắp nơi việc ta sinh hạ đích tôn cho nhà họ Giang. Gặp bạn cũ đến phúng viếng Giang Ngọc Thần phải bày ra vẻ mặt sầu thảm, rặn ra nước mắt. Gặp họ hàng thân thích đến chúc mừng, lại phải tươi cười chào đón. Quả là khiến mẹ chồng mệt đứt hơi rồi.

Vương ma ma cũng bận. Một mặt phải xử lý đám bà đỡ và thầy thuốc đã đỡ đẻ cho ta hôm đó. Mặt khác lại phải chọn lựa nhũ mẫu và hạ nhân tốt để hầu hạ ta. Bà ta sợ ta đau buồn quá độ mà lộ ra sơ hở trước mặt người ngoài.

Dĩ nhiên ta cũng rất bận. Ta phái người ra đường ca ngợi chuyện tình đẫm lệ và bi tráng của ta và Giang Ngọc Thần. Rằng Giang Ngọc Thần chết là vì trên đường đi dâng hương cầu phúc cho người vợ và đứa con mà hắn yêu thương. Ta sinh "non" là vì nghe tin dữ của phu quân, đau lòng quá độ dẫn đến không chấp nhận sự thật. Ngoài ra, ta còn thuê thi sĩ viết thơ, mời thầy kể chuyện viết sách về chúng ta. Đến mức đứa trẻ lên ba cũng biết. Ta và Giang Ngọc Thần tình sâu hơn vàng, chỉ tiếc là trời xanh ghen ghét duyên lành.

Cùng lúc đó, ta còn phái người chuẩn bị một món quà lớn cho mẹ chồng. Đấu với mẹ chồng cả một đời, ta quá hiểu bà rồi. Tính tình đa nghi nghiêm trọng, qua đợt bận rộn này kiểu gì cũng sẽ suy nghĩ thông suốt. Nếu Giang Ngọc Thần đã đi dâng hương cầu phúc, việc gì phải cải trang. Nhất định bà sẽ phái người đi tra, tra ra đám sơn tặc thì không sao. Đám sơn tặc đó chẳng có chút liên hệ nào với ta, cho dù bà ta có dùng hết mọi thủ đoạn cũng chẳng thể ngờ được ta là người đã sống lại, và con đường chết chóc đó cũng là do chính Giang Ngọc Thần tự mình bước lên. Ta chỉ sợ bà ta tra ra sự tồn tại của Yên nương và đứa con kia thôi. Phải xử lý những kẻ đó trước rồi mới cho bà ta uống một liều thuốc mê hồn được.

Ta bế đứa bé, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con. Cảm giác mềm mại, thơm tho ấy khiến lòng ta ấm áp. Trên thế gian này, không có ai xứng đáng để yêu thương hơn ta và con gái ta. Kiếp này, ta sẽ cho con những điều tốt đẹp nhất. Vì vậy, ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào.