Sau Khi Mưa Tạnh

Chương 9

Ta nhìn hắn, trong lòng ấm áp, hắn quả thật là một người tốt không thể tốt hơn.

Ta chân thành nói: “Chàng không cần lo đâu, trước kia ở nhà, kế mẫu không cho ta làm nhiều việc khác, nhưng ta vẫn biết may vá thêu thùa. Cho dù rời khỏi Tần phủ, ta đi làm tú nương cũng là một con đường sống. Nếu A Tự thật sự không yên tâm, trước khi để ta rời đi, chàng có thể dạy ta thêm vài bản lĩnh khác được không?”

Mắt hắn càng lúc càng mở lớn: “Nàng…”

Hình như ta có chút được đằng chân lân đằng đầu.

Nhưng vì tương lai, ta đành phải mặt dày một chút: “Liên Chân nhất định cảm kích vô cùng.”

17

Tần Tự nhắm mắt lại, dường như lại có chút không thở nổi.

Ta vỗ lưng giúp hắn thuận khí.

Vành mắt hắn đỏ hoe: “Có phải nàng chê ta mang thân bệnh tật nên mới muốn rời đi không?”

Ta vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên không phải.”

“Vậy tại sao nàng muốn đi?”

Ta sững người: “Ta đâu có muốn đi, chẳng phải chàng…”

“Vậy thì không đi nữa.”

Hắn nói rất nhanh.

“Sau này ta không nhắc tới chuyện đưa nàng đi nữa, nàng cũng đừng nói mình muốn đi. Phu thê nên chung sống thế nào thì chúng ta cứ chung sống thế ấy, nàng vẫn đối xử với ta như trước đây.”

Đầu óc ta nhất thời không xoay chuyển kịp.

Chẳng phải hắn ghét làm phu quân của ta sao?

“Được không, được không?”

Nhưng dưới ánh mắt tha thiết mong chờ của hắn, ta không thể nói ra hai chữ “không được”.

Mơ mơ hồ hồ gật đầu.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, ôm c.h.ặ.t lấy ta: “Ta biết ngay Liên Chân thích ta mà.”

Ta hơi nghi hoặc, ta từng nói vậy sao?

Nhưng… có lẽ hắn nói cũng không sai.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta giơ tay, ôm lại hắn.

Tần Tự trở nên dính người hơn rất nhiều, thời gian ở trong thư phòng ít đi, thời gian ở bên cạnh ta lại nhiều lên.

Ngay cả khi ta đi gặp bà bà và tẩu tẩu, hắn cũng nhất quyết đi theo.

Những ngày đầu ta vừa gả vào, thái độ của bà bà đối với ta rất lạnh nhạt, nhưng gần đây thân thể Tần Tự dần tốt lên, thái độ của bà đối với ta cũng hòa hoãn hơn.

Ngược lại, tẩu tẩu ban đầu đối xử với ta rất thân thiện, trong ánh mắt nhìn ta thậm chí còn có vài phần thương hại.

Nhưng gần đây ta lại cảm nhận được địch ý vi diệu của nàng đối với mình.

Ta biết nguyên nhân là gì, sau khi Tần Tự chào đời từng khiến vị trí người thừa kế của đại ca lung lay, về sau hắn bệnh yếu, không còn uy h.i.ế.p nữa.

Bây giờ thân thể Tần Tự chuyển biến tốt, tất nhiên lại khiến người khác sinh lòng cảnh giác.

Cũng giống như tỷ đệ Kỷ Nghênh Triều, ngoài mặt trông có vẻ thân thiết, nhưng sau lưng vẫn luôn so đo xem ai nhận được nhiều hơn.

Tẩu tẩu mấy lần dò hỏi ta về tình trạng sức khỏe của Tần Tự, sau khi trở về ta kể chuyện này cho hắn nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lúc ấy hắn im lặng rất lâu, ngày hôm sau liền bệnh nặng.

Đến giường cũng không xuống nổi, kinh động cả một đại gia đình, ngay cả lão phu nhân cũng đích thân tới.

Vừa nhìn thấy ta, bà như nhìn thấy cứu tinh, nắm lấy tay ta: “Liên Chân, con về nhà hỏi phụ thân con xem còn viên t.h.u.ố.c cứu mạng kia không, xin một viên về cho lão tam.”

Ta không biết viên t.h.u.ố.c bà nói là thứ gì, nhưng trong tình hình trước mắt, ta vẫn đồng ý trở về Kỷ gia hỏi.

Một chiếc xe ngựa đưa ta tới Kỷ gia.

Hạ nhân nghênh đón ta vào, ta hỏi phụ thân đang ở đâu rồi đi thẳng tới thư phòng của ông.

Kỷ Nghênh Triều chặn trước mặt ta: “Ồ? Sao chỉ có một mình tỷ, tên phu quân bệnh tật kia lần này không đi cùng à?”

Đứng trước mặt ta, nàng lại khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng.

Ta che mũi, trực tiếp lách qua người nàng.

Nàng không chịu nổi bị chọc giận, ở phía sau gào lên: “Tỷ chê ai thối đấy?”

18

Kể từ yến tiệc sinh thần hôm đó, Kỷ gia liền trở thành gia đình “thối” nhất trong thành.

Những nhà trước kia có ý kết thân cũng không còn tới cửa, hôn sự của Kỷ Nghênh Triều dần nguội lạnh.

Kế mẫu cũng không còn được người khác chào đón.

Khắt khe ngược đãi nữ nhi của nguyên phối, lại công khai thất thố mất mặt trước bao người, ai dính dáng tới cũng sợ bị ám phải mùi hôi.

Việc làm ăn của phụ thân cũng bị ảnh hưởng phần nào, ông đã chạy tới Tần gia rất nhiều chuyến.

Lúc này chính là thời điểm cần củng cố quan hệ, phụ thân nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội đưa ra điều kiện.

Nhưng sau khi nghe ta nói rõ mọi chuyện, ông lại do dự.

“Phụ thân có ý gì? Cho hay không cho?”

Ông chắp tay sau lưng, đi qua đi lại: “Không phải ta không muốn cho.”

“Người có điều kiện gì cứ việc nói. Tần Tự còn sống thì người mới là nhạc phụ của hắn, nếu hắn c.h.ế.t, quan hệ gì rồi cũng sẽ phai nhạt, Kỷ gia còn vớt được lợi ích gì? Nhân lúc này, người còn có thể kiếm thêm một phần ân tình, Tần Tự sẽ mãi nhớ cái tốt của người.”

Bước chân ông càng lúc càng nhanh, bỗng đột ngột dừng lại, nhìn ta muốn nói lại thôi.

“Người đang băn khoăn điều gì?”

Ông thở dài: “Thật sự chỉ có một viên ấy, đã cho lão tổ tông Tần gia uống rồi, bây giờ làm gì còn viên t.h.u.ố.c dư nào nữa, trừ phi…”

“Trừ phi gì?”

Phụ thân thăm dò hỏi: “Liên Chân… mẫu thân con có để lại cho con thứ gì khác không?”

Ta cau mày: “Liên quan gì tới mẫu thân con?”

Ông nặng nề thở dài: “Viên t.h.u.ố.c năm đó cứu lão tổ tông chính là do mẫu thân con để lại, ta cũng không còn viên nào khác. Con nghĩ kỹ xem, mẫu thân con có để lại cho con thứ gì nữa không?”

Đầu óc ta trống rỗng trong chốc lát, sau đó như rơi xuống hầm băng: “Cái gì gọi là… viên t.h.u.ố.c mẫu thân để lại?”

“Chính là loại giống viên con mang tới lúc mẫu thân con khó sinh ấy, còn viên nào sót lại không?”

Ta không thể khống chế được thân thể run rẩy: “Người không hề cho mẫu thân uống, cũng không trả lại cho con.”

Ông thản nhiên biện giải: “Lúc đó bà ấy đã tắt thở, cho uống cũng chẳng cứu nổi nữa. Cái gì mà trả lại cho con, t.h.u.ố.c của mẫu thân con chẳng phải cũng là của ta sao? Một đứa trẻ như con thì giữ gìn cho tốt kiểu gì?”