Miệng ông khép mở, lời lẽ đường đường chính chính như thể mình hoàn toàn có lý.
Người trước mắt này còn đáng ghê tởm hơn rất nhiều so với những gì ta từng tưởng tượng.
Kỷ Nghênh Triều vẫn chờ ở bên ngoài, thấy ta đi ra liền cười trên nỗi đau của người khác: “Cuối cùng tỷ cũng sắp thành quả phụ rồi à? Kỷ Liên Chân, có phải tỷ khắc người thân không, khắc c.h.ế.t mẫu thân ruột, bây giờ lại muốn khắc c.h.ế.t cả phu quân?”
Ta giơ tay tát nàng một cái.
Nàng ôm mặt: “Tỷ dám đ.á.n.h…”
Ta lại tát thêm một cái.
Mặc Chi đi cùng ta tới Kỷ gia, thấy ta động thủ, không nói hai lời liền khống chế Kỷ Nghênh Triều đang định đ.á.n.h trả.
Lòng bàn tay phải vừa đ.á.n.h người tê rần đau nhức.
Ta mặt không biểu cảm phân phó: “Miệng phun lời độc ác, đ.á.n.h rụng răng nàng ta.”
Mặc Chi đáp vô cùng sảng khoái: “Vâng.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ một cái tát, Kỷ Nghênh Triều đã phun ra hai chiếc răng vỡ, miệng đầy m.á.u, hét ch.ói tai:
“Ngươi sắp không còn làm được Thiếu phu nhân Tần gia nữa rồi, vậy mà còn dám đ.á.n.h ta!”
Phụ thân từ trong thư phòng chạy ra, đỡ Kỷ Nghênh Triều dậy, giận dữ quát ta: “Nghịch nữ, ngươi…”
Mặc Chi bước lên chắn trước mặt ta: “Kỷ lão gia, thiếu gia nhà ta chỉ là đang bệnh, Nhị tiểu thư lại nguyền rủa thiếu gia như vậy, đ.á.n.h rụng hai chiếc răng chỉ là trừng phạt nhẹ để răn đe, đã là Thiếu phu nhân mềm lòng rồi. Nếu còn để người khác nghe thấy Nhị tiểu thư nói những lời như thế, cái giá Kỷ gia phải trả sẽ không đơn giản chỉ là hai chiếc răng đâu.”
19
Phụ thân không dám đỡ nàng nữa, Kỷ Nghênh Triều lại ngã trở về mặt đất.
Ta giẫm lên tay Kỷ Nghênh Triều, dùng sức nghiến một cái.
Nghe tiếng nàng nghẹn ngào, ta bước đi.
Lúc lên xe ngựa, Mặc Chi dường như nhìn ra ta đang thất thần mất hồn, thấp giọng nói: “Thiếu phu nhân yên tâm, thiếu gia là người có phúc, ắt có trời phù hộ.”
Ta gật đầu, ngồi vào trong xe.
Trong đầu ta nghĩ đến không phải Tần Tự.
Mà là mẫu thân ta.
Chuyện lúc bốn tuổi có thể nhớ được không nhiều, nhưng ngày mẫu thân khó sinh, ta nhớ rõ ràng từng chi tiết.
Trước khi mẫu thân sinh, ta lục được một chiếc hộp gỗ trong tủ của người, bên trong có một viên t.h.u.ố.c, người nói đó là t.h.u.ố.c cứu mạng tình cờ có được nhờ một cơ duyên, sau này sẽ để lại cho ta.
Khi từng chậu từng chậu nước m.á.u được bưng ra khỏi phòng, ta nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân.
Ta nghĩ tới viên t.h.u.ố.c kia, liều mạng đập cửa, nhân lúc nha hoàn bưng nước m.á.u ra ngoài liền chui vào, nha hoàn tránh không kịp, đụng phải ta, nước m.á.u đổ đầy người ta.
Trời đất đều hóa thành màu đỏ m.á.u, ta ở giữa một mảng đỏ ngầu ấy lục tung rương tủ tìm ra viên t.h.u.ố.c kia.
Nha hoàn bế ta ra ngoài, ta giơ viên t.h.u.ố.c lên nói: “Cứu mạng, cứu mẫu thân.”
Phụ thân ngăn ta đang còn muốn xông vào, cầm lấy viên t.h.u.ố.c, dỗ dành ta: “Được, được, Chân Nhi, phụ thân sẽ mang vào, Chân Nhi đừng khóc, Chân Nhi đừng vào nữa, mau đi tắm rửa thay y phục.”
Khi bị bế đi, ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân.
Đến lúc chạy trở lại, mẫu thân đã không còn nữa.
Người không nhìn ta lần cuối.
Năm đó ông nói với ta rằng mẫu thân đã uống viên t.h.u.ố.c nhưng không có tác dụng.
Bây giờ ông lại nói, là do ông vào quá muộn, không kịp cho uống t.h.u.ố.c thì mẫu thân đã tắt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vậy tại sao ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân?
Vậy tại sao trước lúc ta rời đi, ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân?
Ông lừa ta.
Ông vẫn luôn lừa ta.
Bây giờ còn muốn tiếp tục lừa ta.
Ông chính là hung thủ hại c.h.ế.t mẫu thân ta.
Hơi lạnh từ trong từng kẽ xương trào ra, hận ý ngập trời cuồn cuộn trong lòng.
Lồng n.g.ự.c bỗng đau tức, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Sau khi xuống xe ngựa ở Tần phủ, ta phun ra một ngụm m.á.u.
Ta hôn mê suốt một đêm, khi tỉnh lại, bên giường là Tần Tự vốn đáng lẽ đang bệnh nặng đến mức không xuống nổi giường.
Hai mắt hắn đầy tia m.á.u, bàn tay siết c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Ta, ta không sao, nàng đừng lo nữa.”
Hình như hắn hiểu lầm chuyện gì đó.
Nhưng ta không định giải thích nữa.
18
Trên dưới Tần phủ đều nói tình cảm phu thê của Tam thiếu gia cảm động đến cả trời đất.
Tam thiếu phu nhân vì không cầu được t.h.u.ố.c, đau lòng đến thổ huyết.
Tam thiếu gia kỳ tích sống sót.
Tần Tự nói với ta, bệnh của hắn ngay từ đầu đã là giả vờ.
Ban đầu là để hủy hôn ước, sau đó tiếp tục giả bệnh là để trốn việc, hưởng nhàn.
Hắn không có ý với vị trí gia chủ Tần gia, sau khi nhận ra huynh trưởng và tẩu tẩu kiêng dè mình, liền muốn dùng lại chiêu cũ để bọn họ buông lỏng cảnh giác, không ngờ lại dọa ta.
Hắn rất tự trách vì không sớm nói cho ta biết sự thật.
Lúc nói, Tần Tự còn rơi nước mắt, nếu ta khóc theo, tình cảm giữa hai chúng ta hẳn còn có thể được đồn sâu đậm hơn nữa.
Nhưng ta thật sự không khóc nổi, chỉ có thể hết lần này đến lần khác nói: “Chàng không sao là tốt rồi.”
Hắn đã nghe Mặc Chi kể lại tình cảnh hôm đó ta về cầu t.h.u.ố.c. Thanh danh độc ác của Kỷ Nghênh Triều rất nhanh truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Kế mẫu dẫn Kỷ Nghênh Triều tới cửa nhận lỗi, ta lấy cớ bị bệnh không gặp.
Lão phu nhân vốn khá thích Kỷ Nghênh Triều, sau khi nghe nàng đã nói những gì, cũng không chịu gặp.
Bà bà tiếp kiến kế mẫu, sắc mặt chẳng hề dễ coi.
Lúc nha hoàn tiễn hai người ra cửa, còn ngay trước mặt họ bịt mũi lại.
Tần gia thu hồi những ưu đãi từng dành cho việc làm ăn của Kỷ Hoành Giang.
Thư của Kỷ Hoành Giang hết phong này đến phong khác gửi tới chỗ ta.
Ta hồi cho ông một phong: Kỷ Nghênh Triều không bị xử trí, Tần gia sẽ không nguôi giận.
Ngay trong đêm, Kỷ Nghênh Triều bị đưa tới thôn trang.
Ông lại gửi một phong, ta lại hồi một phong: Kỷ Nghênh Triều được dạy dỗ thành ra như vậy, lỗi nằm ở phụ mẫu, chỉ phạt một người không đủ dập tắt lời đồn.
Người trước mắt này còn đáng ghê tởm hơn rất nhiều so với những gì ta từng tưởng tượng.
Kỷ Nghênh Triều vẫn chờ ở bên ngoài, thấy ta đi ra liền cười trên nỗi đau của người khác: “Cuối cùng tỷ cũng sắp thành quả phụ rồi à? Kỷ Liên Chân, có phải tỷ khắc người thân không, khắc c.h.ế.t mẫu thân ruột, bây giờ lại muốn khắc c.h.ế.t cả phu quân?”
Ta giơ tay tát nàng một cái.
Nàng ôm mặt: “Tỷ dám đ.á.n.h…”
Ta lại tát thêm một cái.
Mặc Chi đi cùng ta tới Kỷ gia, thấy ta động thủ, không nói hai lời liền khống chế Kỷ Nghênh Triều đang định đ.á.n.h trả.
Lòng bàn tay phải vừa đ.á.n.h người tê rần đau nhức.
Ta mặt không biểu cảm phân phó: “Miệng phun lời độc ác, đ.á.n.h rụng răng nàng ta.”
Mặc Chi đáp vô cùng sảng khoái: “Vâng.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ một cái tát, Kỷ Nghênh Triều đã phun ra hai chiếc răng vỡ, miệng đầy m.á.u, hét ch.ói tai:
“Ngươi sắp không còn làm được Thiếu phu nhân Tần gia nữa rồi, vậy mà còn dám đ.á.n.h ta!”
Phụ thân từ trong thư phòng chạy ra, đỡ Kỷ Nghênh Triều dậy, giận dữ quát ta: “Nghịch nữ, ngươi…”
Mặc Chi bước lên chắn trước mặt ta: “Kỷ lão gia, thiếu gia nhà ta chỉ là đang bệnh, Nhị tiểu thư lại nguyền rủa thiếu gia như vậy, đ.á.n.h rụng hai chiếc răng chỉ là trừng phạt nhẹ để răn đe, đã là Thiếu phu nhân mềm lòng rồi. Nếu còn để người khác nghe thấy Nhị tiểu thư nói những lời như thế, cái giá Kỷ gia phải trả sẽ không đơn giản chỉ là hai chiếc răng đâu.”
19
Phụ thân không dám đỡ nàng nữa, Kỷ Nghênh Triều lại ngã trở về mặt đất.
Ta giẫm lên tay Kỷ Nghênh Triều, dùng sức nghiến một cái.
Nghe tiếng nàng nghẹn ngào, ta bước đi.
Lúc lên xe ngựa, Mặc Chi dường như nhìn ra ta đang thất thần mất hồn, thấp giọng nói: “Thiếu phu nhân yên tâm, thiếu gia là người có phúc, ắt có trời phù hộ.”
Ta gật đầu, ngồi vào trong xe.
Trong đầu ta nghĩ đến không phải Tần Tự.
Mà là mẫu thân ta.
Chuyện lúc bốn tuổi có thể nhớ được không nhiều, nhưng ngày mẫu thân khó sinh, ta nhớ rõ ràng từng chi tiết.
Trước khi mẫu thân sinh, ta lục được một chiếc hộp gỗ trong tủ của người, bên trong có một viên t.h.u.ố.c, người nói đó là t.h.u.ố.c cứu mạng tình cờ có được nhờ một cơ duyên, sau này sẽ để lại cho ta.
Khi từng chậu từng chậu nước m.á.u được bưng ra khỏi phòng, ta nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân.
Ta nghĩ tới viên t.h.u.ố.c kia, liều mạng đập cửa, nhân lúc nha hoàn bưng nước m.á.u ra ngoài liền chui vào, nha hoàn tránh không kịp, đụng phải ta, nước m.á.u đổ đầy người ta.
Trời đất đều hóa thành màu đỏ m.á.u, ta ở giữa một mảng đỏ ngầu ấy lục tung rương tủ tìm ra viên t.h.u.ố.c kia.
Nha hoàn bế ta ra ngoài, ta giơ viên t.h.u.ố.c lên nói: “Cứu mạng, cứu mẫu thân.”
Phụ thân ngăn ta đang còn muốn xông vào, cầm lấy viên t.h.u.ố.c, dỗ dành ta: “Được, được, Chân Nhi, phụ thân sẽ mang vào, Chân Nhi đừng khóc, Chân Nhi đừng vào nữa, mau đi tắm rửa thay y phục.”
Khi bị bế đi, ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân.
Đến lúc chạy trở lại, mẫu thân đã không còn nữa.
Người không nhìn ta lần cuối.
Năm đó ông nói với ta rằng mẫu thân đã uống viên t.h.u.ố.c nhưng không có tác dụng.
Bây giờ ông lại nói, là do ông vào quá muộn, không kịp cho uống t.h.u.ố.c thì mẫu thân đã tắt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vậy tại sao ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân?
Vậy tại sao trước lúc ta rời đi, ta vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của mẫu thân?
Ông lừa ta.
Ông vẫn luôn lừa ta.
Bây giờ còn muốn tiếp tục lừa ta.
Ông chính là hung thủ hại c.h.ế.t mẫu thân ta.
Hơi lạnh từ trong từng kẽ xương trào ra, hận ý ngập trời cuồn cuộn trong lòng.
Lồng n.g.ự.c bỗng đau tức, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Sau khi xuống xe ngựa ở Tần phủ, ta phun ra một ngụm m.á.u.
Ta hôn mê suốt một đêm, khi tỉnh lại, bên giường là Tần Tự vốn đáng lẽ đang bệnh nặng đến mức không xuống nổi giường.
Hai mắt hắn đầy tia m.á.u, bàn tay siết c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Ta, ta không sao, nàng đừng lo nữa.”
Hình như hắn hiểu lầm chuyện gì đó.
Nhưng ta không định giải thích nữa.
18
Trên dưới Tần phủ đều nói tình cảm phu thê của Tam thiếu gia cảm động đến cả trời đất.
Tam thiếu phu nhân vì không cầu được t.h.u.ố.c, đau lòng đến thổ huyết.
Tam thiếu gia kỳ tích sống sót.
Tần Tự nói với ta, bệnh của hắn ngay từ đầu đã là giả vờ.
Ban đầu là để hủy hôn ước, sau đó tiếp tục giả bệnh là để trốn việc, hưởng nhàn.
Hắn không có ý với vị trí gia chủ Tần gia, sau khi nhận ra huynh trưởng và tẩu tẩu kiêng dè mình, liền muốn dùng lại chiêu cũ để bọn họ buông lỏng cảnh giác, không ngờ lại dọa ta.
Hắn rất tự trách vì không sớm nói cho ta biết sự thật.
Lúc nói, Tần Tự còn rơi nước mắt, nếu ta khóc theo, tình cảm giữa hai chúng ta hẳn còn có thể được đồn sâu đậm hơn nữa.
Nhưng ta thật sự không khóc nổi, chỉ có thể hết lần này đến lần khác nói: “Chàng không sao là tốt rồi.”
Hắn đã nghe Mặc Chi kể lại tình cảnh hôm đó ta về cầu t.h.u.ố.c. Thanh danh độc ác của Kỷ Nghênh Triều rất nhanh truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Kế mẫu dẫn Kỷ Nghênh Triều tới cửa nhận lỗi, ta lấy cớ bị bệnh không gặp.
Lão phu nhân vốn khá thích Kỷ Nghênh Triều, sau khi nghe nàng đã nói những gì, cũng không chịu gặp.
Bà bà tiếp kiến kế mẫu, sắc mặt chẳng hề dễ coi.
Lúc nha hoàn tiễn hai người ra cửa, còn ngay trước mặt họ bịt mũi lại.
Tần gia thu hồi những ưu đãi từng dành cho việc làm ăn của Kỷ Hoành Giang.
Thư của Kỷ Hoành Giang hết phong này đến phong khác gửi tới chỗ ta.
Ta hồi cho ông một phong: Kỷ Nghênh Triều không bị xử trí, Tần gia sẽ không nguôi giận.
Ngay trong đêm, Kỷ Nghênh Triều bị đưa tới thôn trang.
Ông lại gửi một phong, ta lại hồi một phong: Kỷ Nghênh Triều được dạy dỗ thành ra như vậy, lỗi nằm ở phụ mẫu, chỉ phạt một người không đủ dập tắt lời đồn.