Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 70: Phiên ngoại: Dưỡng nhãi con hằng ngày 1

Bọn nhỏ ra đời trong một đêm mưa, ngay sau khi cơn mưa tạnh, ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống.

Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ vội vàng quay về, chỉ thấy tiểu hồ ly và tiểu phượng hoàng còn đang ăn vỏ trứng.

Đối mặt với hai sinh linh bé nhỏ mới chào đời, cả hai người đều không hiểu sao lại có chút căng thẳng.

Rắc, rắc.

Hai đứa nhỏ vừa nhai vỏ trứng vừa lắc lư đầu.

Lúc này hai người mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng bước đến gần. Thanh Việt Bạch tụ linh lực trong lòng bàn tay, chậm rãi lau sạch dịch trứng trên người hai đứa nhỏ.

Dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, tiểu hồ ly mở đôi mắt vốn khép hờ, miệng vẫn còn đang nhai vỏ trứng, giơ móng vuốt nhỏ muốn nhào vào lòng y, “Ưm… oa… oa…”

Thanh Việt Bạch: “…!!!”

Úc Hoài Kỳ: “!!!!!”

“Bảo bảo!!!” Thanh Việt Bạch vui mừng đến đỏ cả mặt, định đưa tay ôm lấy, nhưng tiểu hồ ly lại nhỏ xíu, chỉ to bằng bàn tay.

Dường như Tiểu hồ ly cũng nhận ra điều đó, liền rụt móng lại, ngoan ngoãn nhai nốt chỗ vỏ trứng còn lại.

Khi vỏ trứng vừa được ăn hết, trên người tiểu hồ ly tỏa ra một luồng sáng hồng, rồi biến thành hình dáng một bé trai cỡ bằng trẻ sơ sinh, chỉ khác người thường ở chỗ trên đầu nhóc mọc đôi tai cáo, phía sau còn có một chiếc đuôi mềm mượt.

Úc Hoài Kỳ lấy tã lót đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng bọc lấy đứa nhỏ.

Tiểu phượng hoàng chớp chớp đôi mắt màu vàng kim, rồi dần chuyển sang sắc đỏ, ăn nốt chút vỏ trứng cuối cùng xong, khẽ “vây…” một tiếng.

Thanh Việt Bạch cắn khẽ môi dưới, đặt bé trở lại trong nôi, dịu giọng nói: “Vậy ngủ một lát nhé, được không nào.”

Dường như ăn hết vỏ trứng khiến hai đứa nhỏ kiệt sức, rất nhanh đã nằm ngoan trong nôi, chìm vào giấc ngủ.

Ngửi mùi hương hoa thoang thoảng tỏa ra từ người Thanh Việt Bạch, hai đứa nhỏ đều hô hô ngủ say.

Úc Hoài Kỳ nhìn chúng, sắc máu trong mắt hắn hiếm khi dịu xuống, ngẩn ngơ hồi lâu.

“… Bọn chúng ngủ rồi sao?” Thanh Việt Bạch cứng người hỏi nhỏ.

Úc Hoài Kỳ vươn tay, khẽ vén mấy sợi tóc rũ trước ngực của y ra sau, rồi ôm lấy y, hai người cùng nhìn vào trong nôi.

“Hẳn là vậy.” Hắn khẽ đáp, giọng nói rất nhẹ. Úc Hoài Kỳ đưa tay chạm vào khuôn mặt nhỏ xíu của tiểu phượng hoàng. Ngón tay mang ngọc ban chỉ lạnh lẽo khiến đứa nhỏ giật mình mở mắt, nhìn hắn đầy bất mãn.

Úc Hoài Kỳ vội tháo nhẫn ra. Tiểu phượng hoàng khẽ rung đôi cánh nhỏ, rồi lại ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ tiếp.

Hắn ngẩn ra, trong lòng tràn ngập cảm giác hư ảo như đang chìm trong nước. Một lát sau, Úc Hoài Kỳ mới hỏi:
“… Tiểu Việt, em đã nghĩ tên cho bọn chúng chưa?”

Thanh Việt Bạch vẫn đang tò mò nghịch ngón tay nhỏ của tiểu phượng hoàng, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ta nghĩ rồi! Một đứa gọi là A Mộc, đứa còn lại gọi là A Trạch. Mộc trạch ý là mộc sinh trạch dưỡng, che chở bốn phương. Còn đại danh thì sau này nhờ người chiêm quẻ đặt cho.”

“Đẹp đấy.” Trong mắt Úc Hoài Kỳ thoáng qua một tia ý cười. Hắn giơ tay chạm vào bàn tay nhỏ mềm của tiểu hồ ly:
“Vậy tiểu hồ ly là A Mộc hay A Trạch?”

“A Trạch.” Thanh Việt Bạch không do dự đáp: “Như ‘Yêu Vương chi trạch’.”

Tim Úc Hoài Kỳ run lên, trong lòng như bị một thứ mềm mại nào đó lấp đầy.

Giống như khi lần đầu hắn nhìn thấy Thanh Việt Bạch, cũng là cảm giác ấy, mềm mại, thoang thoảng hương sa, vừa chạm đã thấy ấm.

“A Mộc là tiểu phượng hoàng.” Trên mặt Thanh Việt Bạch hiện lên nét ôn nhu, y cười khẽ: “Mộc sinh vạn vật, là ý giống ta.”

Một canh giờ sau, ngoài điện Hoài Trạch.

“Cho nên các ngươi đem cả đống rối ren đó ném lại cho sư huynh, rồi tự về đây?!” Lâm Bạch Vân tròn mắt nhìn bọn họ, không thể tin nổi.

Thanh Việt Bạch đã thay y phục trắng, tóc dài mềm mại rũ xuống, nghe vậy thì cũng ngạc nhiên hỏi:
“Bằng không thì sao? Dù gì hai ta đều là người của Yêu tộc, ở lại Tiên Minh chẳng phải càng kỳ quái hơn sao?”

Úc Hoài Kỳ híp mắt, nhìn lướt qua quyển “Sổ tay nuôi con” mà thuộc hạ mang đến, rồi ngẩng đầu nói nhàn nhạt:
“Ném con mới sinh ở Yêu tộc, bản thân lại chạy đi giúp Tiên tộc? Bạch Vân sư huynh, sau này con huynh chắc cũng đáng thương lắm.”

Lâm Bạch Vân nghiến răng, nhưng lời này cũng chẳng sai. Cuối cùng, hắn chỉ có thể bất lực chỉ bọn họ một cái, “vèo” một tiếng, thân ảnh chợt lóe rồi biến mất, quay về Tiên tộc.

Thật ra, hai người họ đã hỏi qua ý Pháp Lạc Đàm, dùng thần lực phong tỏa đám người kia trong Thông Thiên Tháp rồi mới trở về. Nhưng chuyện đó không cần nói cho Lâm Bạch Vân nghe, bằng không chẳng biết hắn còn bám ở Yêu tộc bao lâu.

Sách nuôi dạy con của Yêu tộc chẳng viết bao nhiêu, vì đa phần bọn nhỏ đều tự bò lăn mà lớn.

Trước đây hai người cũng nghĩ “để tự nhiên trưởng thành” là được rồi. Nhưng đến khi thật sự có con, họ mới hiểu làm cha mẹ khó đến mức nào.

“Trên sách nói, tiểu Mộc uống nước suối lễ , là nhất định phải uống thật sao? Còn phải ngủ trên giường gỗ ngô đồng? Lúc nhỏ ta cũng thế à?”

“Tiểu hồ ly sao dính người thế này? Úc Hoài Kỳ, hồi nhỏ ngươi cũng vậy sao?”

“… Không.”

Đêm khuya, trên chiếc giường mềm rộng lớn, ngoài chăn gối còn chất đầy mấy trăm quyển sách nuôi dạy con. Thanh Việt Bạch dựa vào lòng Úc Hoài Kỳ, vừa xem vừa nghi hoặc, ánh mắt xanh biếc ánh lên trong ánh đèn:
“Vậy lúc nhỏ ngươi là dạng gì?”

“…” Úc Hoài Kỳ đã cởi nửa áo, siết chặt y trong lòng, giọng trầm thấp: “Không biết. Dù sao ta không dính người.”

Hắn lật sang một quyển khác, trong mắt ánh lên chút buồn:
“Thức ăn của tiểu Trạch đều là đồ của Hồ tộc, dễ tìm. Nhưng nước suối lễ cho tiểu Mộc thì tìm ở đâu ra?”

Thanh Việt Bạch nhìn sách đã lâu, mí mắt nặng trĩu, ngáp khẽ đáp:
“Có gì đâu mà phiền. Ở Bất Chu Sơn có một hồ lớn là suối lễ đấy, ngươi cho người đi lấy là được.”

Úc Hoài Kỳ khẽ nheo mắt.

Bất Chu Sơn ở phía Đông Tiên tộc, cách phái Thiên Nhất rất xa. Mà Thanh Việt Bạch lại chẳng mấy khi đọc điển tịch hay tư liệu lịch sử, sao y biết nơi đó có suối lễ?

“Là Pháp Lạc Đàm nói cho em?” Hắn cúi mắt, giọng trầm, trong không khí chợt thoáng lên hơi thở xuân ấm.

Thanh Việt Bạch thật sự mệt, áo ngủ bị cọ đến lỏng lẻo, cảm giác nhiệt từ người Úc Hoài Kỳ khiến y khó chịu, liền trở mình lăn sang bên cạnh.

Trong lúc lăn lộn, chăn mỏng tung bay, để lộ đôi chân trắng nõn, ẩn hiện dưới đôi đai chân đỏ bó sát. Dây lục lạc trên đai chân cũng khẽ kêu leng keng theo động tác.

Úc Hoài Kỳ sững lại, cổ họng chợt nghẹn.

“Không phải,” Thanh Việt Bạch nhắm mắt, mơ màng nói: “Ta cũng không biết khi nhỏ mình uống cái gì, sao có thể là huynh ấy nói cho ta… Suối lễ ấy, ưm… nước suối lễ ta dùng ngâm mình trong quan tài dưỡng thai lấy từ đó đó.”

Y đã nửa mê nửa tỉnh, hoàn toàn quên che giấu trước mặt hắn.

“Dưỡng thai?!”

Hơi thở Úc Hoài Kỳ dồn dập, sắc máu trong mắt lóe lên. Hắn cúi xuống, vòng tay qua eo Thanh Việt Bạch, ôm chặt y trở lại trong lòng.

Ôm con thì hắn còn lóng ngóng, nhưng ôm Thanh Việt Bạch thì lại tự nhiên như thở.

Áo ngủ không có đai lưng, ngón tay chai nhẹ của hắn khẽ siết lấy eo mảnh, cúi đầu thì thầm bên tai:
“Cái gì mà quan tài?”

Thanh Việt Bạch mơ màng giữa giấc ngủ, cảm giác như bị xà siết chặt lấy, giọng y mềm nhũn:
“À… chính là cái quan tài ấy mà…”

Úc Hoài Kỳ nheo mắt, tim đập dồn dập, hơi nóng phả lên cổ y, giọng hắn khẽ trầm:
“Quan tài để làm gì? Ở đâu?”

Tai y khẽ ngứa, đôi môi đỏ hồng hé mở, lẩm bẩm:
“Chính là cái quan tài ta nằm bốn năm năm đó a…”