“Cởi xiềng xích này ra đi.” Thanh Việt Bạch giơ tay, nhìn Úc Hoài Kỳ, ánh mắt kiên định. “Hiện tại, bọn họ đều cần ta.”
Tiếng leng keng của xiềng xích khiến thần kinh Úc Hoài Kỳ căng chặt, trong đôi mắt nhuốm máu lóe lên một tia giãy giụa.
Y muốn thả ra sao?
Bốn năm trước, ở khách đ**m, chỉ trong một nụ hôn nhẹ như cánh bướm, hắn vừa nhắm mắt lại, mở ra lần nữa đã là một thi thể lạnh băng.
Khi lịch kiếp của Thần tộc, hắn cúi đầu nhìn thân thể bất động trong lòng mình, xuất phát từ lễ nghĩa, hắn khẽ khép mi, nhưng khi mở mắt ra, trước mặt chỉ còn là một con chim nhỏ ngốc nghếch, chẳng còn chút linh tính.
Nó thậm chí chẳng biết đổi bên giẫm móng, cuối cùng hóa thành một nắm đất vàng, hòa vào gió xuân giữa rừng đào.
Hắn từng nghĩ, giá như gió có thể dừng lại trên người mình một lát, thế là đủ. Nhưng khi thật sự có được Thanh Việt Bạch, hắn lại trỗi dậy một cơn chiếm hữu mãnh liệt trong tim— muốn y chỉ thuộc về hắn, muốn thiên địa này chỉ còn lại hai người bọn họ, muốn tất cả những kẻ không liên quan đều biến mất!
Hắn hận, hận vì sao giữa trời đất mênh mang này phải có vạn vật! Hận vì sao Thanh Việt Bạch lại là phượng hoàng yêu thương tất cả chúng sinh!
Cái gì mà Thông Thiên Tháp, cái gì mà chúng sinh, cái gì mà thiên địa- tất cả đều không quan trọng bằng hắn!
Trong thiên địa không thê nào chỉ có hai người bọn họ sao?!
Trong mắt Úc Hoài Kỳ, sắc máu cuộn trào dữ dội. Sấm rền vang dội phía chân trời, như k*ch th*ch từng sợi thần kinh của hắn.
Bỗng nhiên, Thanh Việt Bạch nhón chân, hôn lên môi hắn.
“Úc Hoài Kỳ, ta mãi mãi yêu ngươi. Ngươi đừng sợ mất ta.” Thanh Việt Bạch khẽ thì thầm, vòng tay ôm lấy cổ hắn. Mưa lạnh thấm đẫm y phục hai người, nhưng thân thể dán sát nhau lại nóng đến bỏng rát.
Âm thanh dịu dàng mà kiên định ấy, từng chữ đều như thấm vào tim hắn.
Đôi mắt Úc Hoài Kỳ co rút, sát khí và bão tố trong đáy mắt dần tan biến. Hắn nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn tháo xiềng xích.
Khoảnh khắc được tự do, Thanh Việt Bạch lập tức xoay người toan chạy, nhưng Úc Hoài Kỳ nhanh hơn, túm lấy đai lưng y, kéo trở lại. Hắn nâng tay, chạm lên gương mặt người kia, đầu ngón tay chai sạn khẽ vuốt nhẹ. Ánh mắt hắn ôn nhu mà chuyên chú:
“… Bất kể khi nào em muốn rời đi, hãy nghĩ đến ta vẫn còn ở đây. Nếu em còn dám bỏ ta như bốn năm trước…”
Thanh Việt Bạch chớp mắt, cổ họng khẽ nghẹn: “Thì… thì sao?”
Trói lại, không cho mặc quần áo… rồi làm cái gì cái gì đó…Hắn lại còn có chút mong đợi là thế nào…
“… Thì Yêu tộc sẽ có thêm một kẻ góa vợ tàn bạo. Ta sẽ giết cả hai đứa nhỏ.” Úc Hoài Kỳ chậm rãi nói, giọng khàn khàn, “ Dù là trên Bích Lạc, hay dưới Hoàng Tuyền, ta cũng sẽ kéo em về. Hai đứa nhỏ không còn, ta và em lại có đứa khác, cho đến khi em không dám rời bỏ ta nữa…”
Gần như cùng lúc, sống lưng Thanh Việt Bạch lạnh toát, một luồng sợ hãi chạy dọc từ tim tới khắp người. Y nhìn chằm chằm Úc Hoài Kỳ, đột nhiên cảm thấy hắn thật đáng sợ.
Y bị hù đến tái mặt, nhưng bản tính tò mò khiến y vẫn hỏi: “Vậy… vì sao lần trước ngươi bắt ta về, ngươi lại không dữ như thế?”
Úc Hoài Kỳ mím môi, không đáp. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thanh Việt Bạch với đôi mắt xanh biếc ngân ngấn lệ, đuôi mắt ửng đỏ, giọng nghẹn ngào mà yếu ớt nói đau, nói lạnh…
“… Bởi vì ta thương em.” Úc Hoài Kỳ khẽ nói, “Đừng phụ ta.”
“Kia, kia ta đi Thông Thiên Tháp trước! Ta sẽ bảo vệ tốt bản thân!” Thanh Việt Bạch giật mình, tai khẽ giật, lại toan bỏ chạy…
Nhưng giây tiếp theo, bàn tay y bị nắm chặt. Y quay đầu, liền nghe Úc Hoài Kỳ nói: “Em không đi một mình. Ta cùng em.”
Cùng lúc đó, trong Thông Thiên Tháp.
Sắc mặt Vạn Thời Từ âm trầm: “Kiếm Tâm của ngươi đâu? Sao ngươi lại không có Kiếm Tâm?”
Rõ ràng hắn từng tận mắt thấy Tiết Vân Thanh ngưng tụ Kiếm Tâm, sao bây giờ lại không có?!
“Kiếm Tâm…” Tiết Vân Thanh khẽ cười tự giễu, trong đầu hiện lên gương mặt Thanh Việt Bạch.
Kiếm Tâm của hắn, sớm đã trao đi rồi — trao cho Thanh Việt Bạch trong đêm ngân hà cuộn sáng, tiếng ve kêu khẽ khàng, ánh sao dệt thành sông.
Đó là năm đầu tiên sau khi Thanh Việt Bạch tỉnh lại. Khi ấy vì thân thể chưa chịu nổi hồn phách trở về, y từng rơi vào trạng thái linh hồn rời thể, lạc xuống nhân gian một thời gian ngắn.
Đến khi Pháp Lạc Đàm bế y trở lại, Tiết Vân Thanh nhìn thấy đôi mắt xanh biếc kia, liền hiểu ra,bọn họ rốt cuộc cũng chờ được đến ngày này.
Y vẫn hệt như trước, như khi còn nhỏ: ngây thơ, đáng yêu, không thích viết chữ, thích những thứ sáng lấp lánh, thích treo lục lạc khắp môn phái để nghe vang leng keng trong gió.
Còn rất thích ăn.
Trong viện của Tiết Vân Thanh có một cây hoa lê, lá xanh non, hoa trắng tinh thoảng hương nhẹ. Hắn biết, sớm muộn gì Thanh Việt Bạch cũng sẽ mom men lại cây đó.
Đêm hôm ấy, Thanh Việt Bạch ôm một vò rượu tới, hắn liền biết cây lê kia sắp hết thọ mệnh rồi.
“Sư huynh, sư huynh, ta có một vò đào hoa nhưỡng.” Thanh Việt Bạch gõ cửa hắn, đôi mắt nửa khép nửa mở, vẻ mặt như tiểu hồ ly ấp ủ trò nghịch ngợm. “Nghe nói rất ngon, ta muốn cùng huynh nếm thử…”
Tiết Vân Thanh không uống rượu. Cả ngày hắn luyện kiếm, đêm đó cũng vậy. Khi bên ngoài vang lên tiếng lục lạc, hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn ra.
Tiếng lục lạch ngoài cửa khiến Tiết Vân Thanh khựng lại một giây, trường kiếm trong tay lệch đi, cắt xước đầu ngón tay. Hắn nhắm mắt, thở ra, kiếm còn chưa kịp thu đã nghe “rầm” một tiếng- cửa bị đẩy ra.
“Ai nha!” Thanh Việt Bạch ngã dập mông xuống đất, ngẩng đầu kêu to: “Sư huynh, huynh đẩy cửa làm ta té rồi!”
Kỹ thuật diễn cực vụng về, nhưng Tiết Vân Thanh vẫn nhịn, mặt lạnh như băng: “Ta không uống rượu. Đệ mang rượu của đệ về, đi luyện pháp thuật cho ta.”
Trước giờ Thanh Việt Bạch vốn mê phù chú. Chữ viết xấu, nhưng lại có thể vẽ ra những đạo phù xiêu vẹo mang sức mạnh. Trong giới phù tu, y được coi là có thiên phú, chỉ là lười biếng. Mà Tiết Vân Thanh lại không chịu nổi cái kiểu “đụng đâu lười đó” ấy.
“Ta mặc kệ, là huynh đẩy cửa trúng ta,” Thanh Việt Bạch đứng dậy, mắt sáng long lanh nhìn hắn, “Muốn bồi tội, phải uống rượu với ta.”
Y kéo Tiết Vân Thanh đến dưới tán hoa lê trong viện, trên bàn đã dọn sẵn chén và vò rượu.
Tiết Vân Thanh cau mày: “Đệ suốt ngày chỉ biết ăn uống… Đệ không đi dạy đệ tử của đêh sao? Không dạy thì…Ưm!”
Chén rượu đột nhiên được dúi vào miệng hắn, bàn tay nắm chặt chén rượu kia mang theo hương thơm nhẹ, ấm áp lạ thường.
“Uống một chút thôi, sư huynh~” Thanh Việt Bạch nheo mắt, giọng kéo dài như nũng nịu.
Tiết Vân Thanh ngẩn người, rồi mím môi, nhận lấy chén rượu, uống nửa ly.
Khi hắn mở mắt lần nữa, hoa lê đã rụng trắng đất. Thanh Việt Bạch say khướt nằm lăn ra đất, con khổng tước nhỏ phồng bụng ngủ giữa đống hoa.
Tiết Vân Thanh: “…”
Ngủ ở đây luôn sao?!
Hắn vừa tức vừa buồn cười, còn chưa kịp kéo người dậy thì trước mặt đột nhiên xuất hiện thêm một người.
“Tiểu Tiết.”
Là Pháp Lạc Đàm.
Y ngồi xuống bên mép đất, giọng trầm thấp: “Huynh có chuyện muốn nói với đệ.”
Từ trước đến nay Tiết Vân Thanh luôn kính trọng vị sư huynh này. Hai người từng cùng luyện kiếm, cùng bị sư phụ phạt; đến khi gia nhập Tiên Minh, dù là vinh quang hay khinh miệt, họ đều cùng nhau chịu.
Vì vậy, hắn ngồi xuống, lặng nghe hết câu chuyện về Thông Thiên Tháp.
“… Nếu những kẻ đó không chết, đệ ấy sẽ mãi gặp nguy hiểm?” Tiết Vân Thanh cau mày hỏi, ánh mắt dừng lại trên người khổng tước nhỏ đang ngủ giữa cánh hoa lê.
“Không sai.” Pháp Lạc Đàm đáp, “Huynh cần một ‘người xấu’. Cần một kẻ có thể ‘thừa cơ mà vào’, phá hủy Thông Thiên Tháp. Chỉ khi nó bị hủy, Tiểu Việt mới được an toàn. Huynh cũng cần biết rốt cuộc kẻ nào đang thao túng việc mở tháp… phải tiêu diệt sạch, Tiên Minh mới yên.”
Phái Thiên Nhất vốn thủ chặt, đoàn kết một lòng, người ngoài gần như không thể chen vào.
Tiết Vân Thanh im lặng hồi lâu, chợt hỏi: “Sao không để Lâm Bạch Vân đi?”
“Bạch Vân luyến tiếc.” Pháp Lạc Đàm đáp, “Còn đệ thì khác. Đệ không mấy để tâm Tiểu Việt, huống chi…đệ ấy ăn sạch đám cây non đệ trồng bao năm qua như vậy, chẳng lẽ đệ không giận sao?”
Ngay khoảnh khắc ấy, bên tai Tiết Vân Thanh lại vang lên tiếng gọi “Vân Thanh ca ca” non nớt năm nào.
Hắn nhớ khi xưa dạy Thanh Việt Bạch viết chữ, mà y thì cứ lén chạy ra ngoài hái lá cây ăn. Mỗi lần chạy, chuông lục lạc trên chân lại kêu leng keng. Khi ấy, hắn đã biết y thích ăn lá cây chứa linh lực.
Tiết Vân Thanh khẽ cười, nhìn Pháp Lạc Đàm, một lúc lâu không nói.
Pháp Lạc Đàm thoáng ngẩn người, dường như nhận ra điều gì đó: “Chẳng lẽ…”
“Được.” Tiết Vân Thanh đáp, “Đệ đồng ý. Nhưng đệ muốn đặt Kiếm Tâm của đệ vào thân thể đệ ấy.”
Pháp Lạc Đàm ngẩng lên, nhìn hắn chăm chú.
Tiết Vân Thanh vẫn giữ nét mặt cứng cỏi, tiếp tục nói: “…Đệ ấy yếu như vậy, nếu một ngày gặp kẻ mạnh không đánh lại, ít nhất Kiếm Tâm có thể giữ đệ ấy một mạng.”
Pháp Lạc Đàm nhìn hắn một lúc, không biết có phải đã thấy được tâm ý thật trong đáy mắt kia hay không.
Sau đó, y khẽ nhấc tay, như thói quen thời niên thiếu, xoa nhẹ mái tóc buộc nửa đuôi ngựa của Tiết Vân Thanh.
Sáng hôm sau, khi Thanh Việt Bạch tỉnh rượu, liền thấy Tiết Vân Thanh đứng đó, sắc mặt đen kịt, quanh người lóe kiếm quang — trông như muốn chém y ra làm đôi!
Y chưa từng thấy sư huynh hung dữ đến vậy, lập tức biết mình gây họa, vội vàng vỗ cánh chạy trối chết.
Tin tức hai người bất hòa cũng nhanh chóng lan đi khắp nơi.
Người đời chỉ biết họ trở mặt, chứ không biết Kiếm Tâm của Tiết Vân Thanh đã nằm lại trên người Thanh Việt Bạch từ ngày hôm đó.
“Kiếm Tâm…” Tiết Vân Thanh lạnh giọng nhìn Vạn Thời Từ, “Vạn Thời Từ, ngươi cũng là kiếm tu. Nhưng ngươi thử hỏi lòng mình xem, thứ ngươi theo đuổi bây giờ, còn giống với tâm ngươi khi nhập đạo không?!”
Vạn Thời Từ đột nhiên nổi giận, một chưởng bóp lấy cổ hắn, nhấc bổng lên.
Tiết Vân Thanh cười lớn, ánh mắt điên cuồng, giãy giụa tung một quyền đấm thẳng vào mặt đối phương!
Chỉ có khi bọn chúng chết! Chỉ khi bọn chúng chết, phượng hoàng thần tướng mới được giải thoát!
Chỉ cần bọn họ chết, Thanh Việt Bạch mới có thể trở về phái Thiên Nhất…
Một bên, Lâm Tông thấy không ổn, vội vàng xông tới: “Sao vậy?! Đã xảy ra chuyện gì?!”
Trong tháp lập tức đại loạn.
“Chuyện gì thế?! Thang trời sao vẫn chưa mở?!”
“Lâm Tông, các ngươi đang làm gì vậy?!”
“Sao lại đột nhiên đấu kiếm với Tiết Vân Thanh!”
Sắc mặt Vạn Thời Từ càng thêm dữ tợn, quay sang Lâm Tông gầm lên: “Đi tìm! Xem còn ai là kiếm tu Độ Kiếp kỳ, bắt lại cho ta! Thế chỗ hắn!!!”
Vừa dứt lời, chưởng phong của Tiết Vân Thanh đã ập tới, đánh gãy luôn nửa cái răng của hắn!
“Má nó con m*ẹ ngươi!” Vạn Thời Từ thấy trước mắt tối sầm, giận dữ chửi rủa, miệng lẩm bẩm chú ngữ: “Chết đi cho lão tử!!!”
Lời vừa dứt, cả người hắn bốc lên một luồng quỷ khí, cánh tay mục nát biến thành trảo sắc nhọn, lao thẳng về tim Tiết Vân Thanh!
Nhưng Tiết Vân Thanh đã nghiêng người tránh, năm ngón tay xương trắng kia đâm vào ngọc đài, trong nháy mắt ngọc đài bốc lên hắc khí cuồn cuộn, mùi thối rữa lan tràn khắp nơi.
“Cung Huyễn đúng là đồ ruồi nhặng đáng ghét!” Sắc mặt Tiết Vân Thanh âm trầm, nhìn chằm chằm hắc khí kia, nghiến răng nói, “Ngươi dùng cái gì để đổi lấy tà thuật này?!”
Giờ Vạn Thời Từ đã chẳng còn giống người nữa — toàn thân hắn hóa thành xương trắng, da thịt rơi rụng từng mảng, chỉ còn lại oán khí và hận thù dày đặc. Hắn chẳng nghe lọt tai điều gì, chỉ nhào về phía Tiết Vân Thanh: “Kiếm Tâm của ngươi đâu? Kiếm Tâm đâu?! Mau giao ra!!”
Kiếm của Tiết Vân Thanh đã đặt vào ngọc đài, giờ tay không tấc sắt, chỉ có thể dựa vào thân thể mà đánh. Với kiếm tu, mất pháp khí là trí mạng.
Năm ngón tay xương trắng của Vạn Thời Từ cắm phập vào cánh tay hắn, Tiết Vân Thanh ho sặc, phun một búng máu, bắn tung tóe lên mặt đối phương!
“… Cả đời này ngươi cũng không thể trở lại làm người bình thường được,” rơi vào bước đường này rồi, Tiết Vân VThanh còn mỉa mai, cười lớn, hàm răng dính đầy máu: “Đoạt mệnh cách người khác, lại còn mưu toan mượn hôn ước để sửa mệnh cho mình, đúng là kẻ si nói mộng!”
“… Câm miệng!” Vạn Thời Từ bị chọc giận, tiếng gầm rền vang dội khắp tháp.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khi Úc Bình Khánh kịp phản ứng, sau lưng Vạn Thời Từ đã hiện ra một quỷ tướng khổng lồ đen sì- hắn đã hóa thành thứ chẳng phải tiên, chẳng phải người, chỉ còn là quỷ vật.
Quỷ tướng của Vạn Thời Từ rít gào lao thẳng về phía Tiết Vân Thanh. Đồng tử Úc Bình Khánh co lại dữ dội, đang định xông lên đón thì một đóa Hoa Chi xanh đậm bỗng giáng xuống từ trên trời!
Úc Bình Khánh chỉ ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, sau gáy bị nhấc bổng, trong chớp mắt biến thành tiểu hồ ly đen. Vừa ngẩng đầu lên nhìn, hắn mừng rỡ: “Thúc thúc! Ngài đến rồi!”
Úc Hoài Kỳ mặt lạnh, quăng hắn ra ngoài vòng dao động lực lượng.
Trong tháp lại vang lên tiếng kêu la, người người tranh nhau bỏ chạy. Nhưng ngay khi họ chuẩn bị ùa ra, một đạo phù chú khổng lồ trên thân tháp bừng sáng — không cho người ngoài vào, cũng không cho người bên trong ra.
Thì ra, đạo “ngũ tu chi tâm” lại nằm bám trên thân tháp!
Tiết Vân Thanh sắp bị quỷ tướng kia nuốt chửng, hắn né không kịp, Kiếm Tâm và kiếm đều bị lấy đi, đại bộ phận sức mạnh cũng theo đó mất.
Vì vậy, hắn theo bản năng nhắm mắt. Đúng lúc ấy, bên tai vang lên tiếng chuông thân thuộc.
Đinh linh.
Tiết Vân Thanh mở bừng mắt. Thanh Việt Bạch thân hình uyển chuyển đã đứng chắn trước mặt, Sinh Cảnh Chi tỏa linh lực, đỡ thẳng một chiêu kia của Vạn Thời Từ!
“Nhanh vậy đã chịu thua? Tiết Vân Thanh, thế không giống huynh đâu nha!”
Tiết Vân Thanh sững lại, sắc mặt chợt đổi: “Pháp Lạc Đàm đâu?!”
Linh lực của Thanh Việt Bạch đã bị “Đã Sinh Chú” rút đi không ít, giờ chặn Vạn Thời Từ cũng là miễn cưỡng. Mũi chân y điểm nhẹ, kéo bật Tiết Vân Thanh ra sau.
Y còn không quên quở trách: “Huynh làm nơi này loạn đến mức này, biết ngoài kia đất trời rung chuyển, núi sập đất nứt thế nào không? Sư huynh đương nhiên đi cứu người rồi nha! Úc Hoài Kỳ!!! Giúp ta! Vạn Thời Từ lại lao tới!”
Sinh Cảnh Chi vừa hiện, Vạn Thời Từ đã nhận ra thân phận của Thanh Việt Bạch. Hắn gào: “Thanh Việt Bạch!! Tất cả đều do ngươi!! Hết thảy đều vì ngươi mà ra!!”
Trong chớp mắt, thù cũ hận mới trào dâng. Bàn tay quỷ nửa người của hắn bỗng phình to, cuốn theo cơn gió che trời lấp đất, hung hăng tạt ập xuống!!!
Một bóng dáng đỏ như máu lao tới như tia chớp, yêu lực bùng nổ che rợp cả trời. Yêu khí dày đặc chấn động làm tất cả Tiên tộc trong Thông Thiên Tháp đều kinh hãi.
Phần lớn những kẻ tụ ở đây là người trên chẳng ra trên, dưới chẳng ra dưới, lại vọng tưởng một bước lên trời. Bị yêu lực kích thẳng vào hồn, đồng loạt tái mặt.
“Là… là Yêu Vương!”
“Úc Hoài Kỳ!! Sao ngươi lại ở đây!”
Úc Hoài Kỳ cười lạnh, Yêu tướng hồ ly đỏ như máu hiện ra, một kích đẩy bật quỷ tướng của Vạn Thời Từ trở về!
Quỷ tướng vốn chẳng phải vật thật, chỉ là tà thuật tụ oán khí phỏng theo Yêu tướng, rồi hóa để dùng.
Đứng trước Yêu tướng chân chính, dĩ nhiên sinh vật phỏng chế chỉ là trò cười.
Úc Hoài Kỳ nhàn nhạt: “Đồ phỏng chế mà dám làm càn trước mặt ta? Vạn Thời Từ, ngươi thích trộm của người khác đến vậy sao?”
Vạn Thời Từ ọe một ngụm máu, ngã nhào, mắt oán độc nhìn hai người cách đó không xa, cả người run lên bần bật: “Vì sao… vì sao ngươi có thể vào được Thông Thiên Tháp?”
“Câu đó nói sai rồi,” Thanh Việt Bạch đứng cạnh Úc Hoài Kỳ, cụp mắt nhìn từ trên nhìn xuống: “Các ngươi rút Yêu Cốt của con dân Yêu tộc làm tháp, chẳng lẽ còn không cho Yêu Vương bước lên sao?”
Sau lưng họ, Úc Bình Khánh đỡ Tiết Vân Thanh dậy. Có Úc Hoài Kỳ và Thanh Việt Bạch chống lưng, hắn bèn hét: “Đúng đó đúng đó! Thúc thúc! Chính là tên áo tím kia, hắn bảo yêu tâm chỉ đáng làm đồ trang trí bên chén!!!”
Đám Tiên tộc tự động tụ sau lưng Vạn Thời Từ, cảnh giác nhìn bọn bọ chằm chằm. Lâm Tông cũng cau mày, gắt gao trừng Úc Bình Khánh: “Từ đâu ra thằng nhóc thúi, dám bênh Yêu tộc?”
Lúc này Úc Bình Khánh mới sực nhớ mình chưa bỏ ngụy trang, vội hủy pháp thuật. Hồ ly đen chín đuôi vừa hiện, mặt mày Tiên tộc đồng loạt tái mét, quay sang lườm nguýt Lâm Tông- hiển nhiên đang trách hắn: Ngươi kiểm tra kiểu gì mà để Yêu tộc trà trộn vào Tiên Minh!
Nhưng rất nhanh, họ lại tìm được mục tiêu mới để mắng.
“Phái Thiên Nhất đúng là cái gậy chọc phân của Tiên Minh, một lần nuôi lớn Yêu tộc còn chưa đủ, giờ lại cấu kết với Yêu Vương! Pháp Lạc Đàm điên rồi sao?!”
Thanh Việt Bạch khẽ nhíu mày, y cười: “Các ngươi cũng tự biết thân biết phận mình dơ bẩn đấy.”
Sắc mặt Lâm Tông càng trắng bệch. Hắn quay ra sau quát: “Dù sao tình hình đã đến nước này, bọn họ chỉ có bốn người. Thông Thiên Tháp đã mở, chi bằng chúng ta liên thủ, tiện có một huyết mạch phượng hoàng ở đây, thế nào?”
Vốn chỉ muốn yên ổn thu hoạch, nào ngờ Thanh Việt Bạch tự dâng tới cửa. Lâm Tông đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Ván đã đóng thuyền, không thể quay đầu lại được.
Nhóm Tiên tộc đồng loạt siết chặt pháp khí trong tay, sắc mặt trầm trọng, ai nấy đều biết- trận này, là cược sinh tử.
Vạn Thời Từ nhìn thấy, liền bật cười, trong mắt ánh lên một tia tham lam sáng rực…
“… Thanh Việt Bạch.” Tiết Vân Thanh thấp giọng, lách đến sau lưng y, “Ta muốn thu hồi Kiếm Tâm. Cược một ván cuối. Nếu phải chết, thì cùng chôn ở đây đi.”
“Kiếm Tâm?” Thanh Việt Bạch nghi hoặc quay đầu lại. Chưa kịp hỏi thì đã thấy một luồng ánh sáng hình trái tim màu bạc hiện ra sau lưng, chậm rãi bay vào cơ thể Tiết Vân Thanh.
Úc Bình Khánh trố mắt: “Cái đó là cái gì vậy?”
Tiết Vân Thanh hỏi ngược lại, giọng trầm ổn: “Ngươi từng thấy Kiếm Tôn chân chính chưa?”
…….
Cùng lúc ấy, nơi phàm giới, giữa cảnh đất trời rung chuyển, núi sập đất nứt, vô số luồng ánh sáng rực giáng xuống nhân gian.
Những luồng sáng ấy có nhiều màu khác nhau, là yêu khí. Mà trong các môn phái tiên môn, cũng có từng luồng ánh bạc vọt xuống hạ giới.
“Ta là yêu, vì sao phải đi cứu Tiên tộc…”
“A,con chó tinh này từ đâu ra!”
…
Trên đất trời cuộn sóng, núi non vỡ nát, đá lớn lăn xuống như mưa. Ngay khi một tảng cự thạch đủ để nghiền nát cả thành rơi xuống, một luồng kim sắc thần tướng giáng xuống từ trên trời…
Thiên tai đáng sợ ấy, trong khoảnh khắc, lại ngừng lại.
Nhờ sức bọn họ, “Đã Sinh Chú” đang cuồng bạo cũng dần ngừng xoay, dòng linh lực mênh mông như biển lại trở về với Thanh Việt Bạch…
“Cái gì gọi là Kiếm Tôn chân chính?” Úc Bình Khánh khẽ hỏi.
Lời còn chưa dứt, Thông Thiên Tháp liền hỗn loạn thành một mảnh! Úc Hoài Kỳ tung chưởng, một kích thẳng hướng Vạn Thời Từ!
Tiết Vân Thanh hóa ra hình kiếm, lao đến chắn trước ngọc đài, ngăn không cho kẻ khác rót lại Kiếm Tâm vào ngọc đài mới.
Cả tháp chấn động, vô số Yêu Cốt từ khe tường rơi xuống. Úc Bình Khánh loay hoay nhặt lấy, nhảy nhót khắp nơi.
Còn bên phía Thanh Việt Bạch.
“Đã Sinh Chú” ngừng lại, linh lực chảy ngược về người, đôi mắt xanh lục của y sáng như ngọc lưu ly, trong suốt đến rợn người. Sinh Cảnh Chi trong tay y biến lớn gấp mấy lần, thân thể như hóa thành một điểm sáng nhỏ, vút lên không trung. Hoa Chi trong tay tỏa linh quang dữ dội, quất thẳng về phía Lâm Tông…!
“Ngươi nói cái gì? Yêu tâm chỉ có thể làm trang trí?”
Hoa Chi trong tay y như biến thành roi dài, quất xuống ào ào. Cành hoa mềm mại ấy lại cứng rắn như thép, đâm xuyên qua thân thể từng kẻ một!
Lâm Tông — kẻ có thể leo lên chức phó minh chủ — đương nhiên không phải kẻ tầm thường. Hắn tung kiếm chém mạnh, những nhánh Hoa Chi liền gãy nát, rồi tức khắc lại có mấy tiên tu có tu vi cao hơn lao về phía Thanh Việt Bạch.
Dù sao Vạn Thời Từ cũng từng là kẻ đệ nhất thiên hạ mấy năm trước, lại còn dùng đến hàng loạt cấm chú, vẫn có thể cứng rắn chống được Úc Hoài Kỳ.
“Ta thì sao nào?! Yêu tộc vốn bẩn thỉu!” Lâm Tông gầm lên, “Cả người các ngươi đều là độc! Người đâu! Lên! Cuốn lấy hắn! Đẩy hắn vào trận pháp!”
Xa xa, trên ngọc đài đủ chứa trăm người, ánh sáng trận pháp lưu chuyển, thang trời lơ lửng giữa không trung — như muốn giáng xuống, nhưng vẫn treo đó không rơi.
Lập tức có người quấn lấy chân Thanh Việt Bạch, gương mặt dữ tợn, miệng gào: “Vào đi… vào đi thôi! Mau vào!!”
Thanh Việt Bạch hung hăng đạp lên mặt hắn, đá bay ra xa, giận dữ quát: “Cút ngay!! Ngươi làm dơ giày của ta rồi!!”
Lâm Tông cười lớn, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, lan khắp toàn thân. Cả người hắn phát sáng, khí tức bạo liệt…
“Ngươi điên rồi sao?!!” Thanh Việt Bạch trừng lớn mắt, “Muốn bạo đan?!!”
Quả nhiên, Kim Đan trong người Lâm Tông bạo nổ, linh lực bộc phát cực hạn. Hắn hóa điên, túm chặt lấy Thanh Việt Bạch, đấm mạnh, cả hai cùng lăn vào trong trận pháp!
Trận pháp sáng rực lên, tiếng gào của Tiên tộc vang khắp tháp:
“A a a y vào rồi!!”
“Sắp thành rồi!!”
Khóe mắt Úc Hoài Kỳ rách toạc, ánh đỏ bừng lên sáng rực, hắn chém xuống một nhát kinh động trời đất…
Phụt! Vạn Thời Từ bị bổ đôi ngay tại chỗ!!
“Tiểu Việt!!”
Yêu Tướng Hồ ly Chín Đuôi vung mạnh, lao thẳng vào trận pháp. Bóng người đỏ như sắc máu lắc mình một cái, Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hắn.
Trận pháp bộc phát lực lượng khổng lồ, thang trời kéo dài, dường như thật sự muốn hạ xuống.
Tiếng ù ù dày đặc bên tai, Thanh Việt Bạch nghe chẳng rõ gì nữa. Y chỉ thấy khuôn mặt đẫm máu của Úc Hoài Kỳ, theo bản năng vươn tay muốn lau…
Úc Hoài Kỳ lại run rẩy ôm chặt y, nước mắt nóng bỏng rơi xuống: “Không được… Không được… Em không thể rời bỏ ta…”
“… Ta,” Cả người Thanh Việt Bạch đầy máu, lẩm bẩm: “Ta không muốn để bọn họ dùng sinh linh trong thiên hạ để thành thần…”
Thang trời đang kéo dài bỗng khựng lại.
“Chuyện gì thế này?!”
Trong Thông Thiên Tháp, nhóm Tiên tộc đang hò reo mừng rỡ bỗng kinh hãi hét lớn:
“Sao lại ngừng lại rồi?!”
“Sao lại lùi về?!”
“Không phải chỉ cần hiến tế một vị bán thần tướng là có thể mở sao?!”
Ngay sau đó, như để đáp lại lời họ, thang trời thật sự rút ngược lại…
Tiết Vân Thanh đứng chết lặng, không tin vào mắt mình.
Thanh Việt Bạch cũng choàng tỉnh, ngẩng đầu nhìn.
Phía chân trời, sấm vàng lóe rạch trời, trong lốc xoáy cuồn cuộn ánh sáng trắng. Bất chợt, y hiểu ra điều gì đó, nắm lấy tay Úc Hoài Kỳ:
“… Ta nhớ, chúng ta là long phượng một đôi trời sinh, đúng không?”
Úc Hoài Kỳ sững người.
Ngay khoảnh khắc đó, trận pháp màu bạc bùng nổ, luồng lực lượng mạnh mẽ cuốn vào thân thể hai người. Thi thể Vạn Thời Từ bị chém đôi cũng bị hút đến, ánh bạc nuốt lấy hơi tàn sinh khí cuối cùng của hắn, hòa vào luồng sáng bao quanh hai người đang ôm nhau.
“Đó là… cái gì?” Một tiên tộc run giọng hỏi, “Chuyện gì đang xảy ra?”
“Ánh sáng kia… vì sao lại ‘ăn’ Vạn Thời Từ?”
“Không, không phải ăn… là đang ‘hoàn lại’!”
“… Các ngươi từng nghe nói chưa? Tu vi đó của Vạn Thời Từ là trộm mà có, cướp mệnh người khác để lên làm chủ Tiên Minh…”
Úc Bình Khánh ôm đống Yêu Cốt, nghe vậy ngẩng đầu, rồi bỗng nghe một tiếng gầm rung trời, hòa cùng tiếng phượng hót thê lương mà uy nghi…
Trong trận pháp, sau lưng Thanh Việt Bạch hiện ra Thần tướng phượng hoàng kim trắng, còn Thần tướng Cự Long thì dừng ở thân thể Úc Hoài Kỳ.
Tim Thanh Việt Bạch chấn động kịch liệt, run rẩy không ngừng.
Bán thần tướng — tiên linh chuyển thế — Thế nào mới có thể là “bán” thần tướng?
Bọn họ vốn dĩ chính là thần.
Dường như Úc Hoài Kỳ cũng hiểu ra điều đó. Hắn siết chặt tay Thanh Việt Bạch, lấy lại tinh thần.
Ngay khoảnh khắc ấy, pháp trận hiến tế chợt như nổ tung trong im lặng…
hai thần tướng, một long một phượng, bỗng phá tan Thông Thiên Tháp!
Tiếng ầm vang chấn động cả thiên địa. Cự tháp rách nát, từng tầng sụp đổ như dải mây vụn.
Trước mắt Thanh Việt Bạch tối sầm, gió gào rít bên tai.
Y mở mắt ra, thấy mình đang được Úc Hoài Kỳ ôm chặt trong lòng.
Hai người đứng giữa không trung, sau lưng là thần tướng long phượng, ánh sáng cuộn trào.
Trên người Úc Hoài Kỳ, áo đen hóa thành long bào trắng, trên trán mọc ra long giác.
Còn Thanh Việt Bạch, y phục trắng thấm máu đã hóa thành phượng hoàng vũ y.
Cổ tay y bị Úc Hoài Kỳ nắm lấy, đối diện nhau, đầu hơi nghiêng…
Trước mắt, chúng sinh như phù du, thời gian dường như ngừng trôi.
“Chúng ta cùng nhau,” Úc Hoài Kỳ khàn giọng nói bên tai y,
“Kỹ năng liên hợp của Long phượng, hủy diệt Thông Thiên Tháp này.”
Thân thể Thanh Việt Bạch khẽ run, rồi y bật cười, nhắm mắt lại:
“Ngươi thật khó nghe, lại còn muốn dùng ta…”
Sinh Cảnh Chi trong lòng bàn tay họ rung động, linh lực như được triệu hồi về, tựa như đứa nhỏ tìm về cha mẹ.
Giây tiếp theo…
Hai mắt Thanh Việt Bạch mở ra, tròng mắt ánh lên hai sắc kim và lục, sáng rực như thần dụ.
“Vạn tương hư vọng!”
Giọng nói rơi xuống, ánh sáng vàng kim từ Sinh Cảnh Chi giáng như sấm, hùng hồn nện xuống gốc tháp mục nát của Thông Thiên Tháp.
ẦM!!
Cự tháp nghiêng đổ, đá vụn lăn cuộn khắp nơi.
Đám Tiên tộc kinh hô, thân thể họ bị ánh sáng vàng kim xuyên qua, linh lực trong người bị cướp sạch, từng người ngã xuống như búp bê rỗng.
Úc Bình Khánh ngẩn người, chạy loạn tránh đá rơi, trong lòng hoảng hốt, sao thúc thúc của hắn và vị điện hạ hắn từng thầm thích lại biến thành tồn tại khiến người ta không dám ngẩng đầu nhìn như vậy?!
“… Giống như vẫn chưa đủ.” Thanh Việt Bạch thì thầm, lại nâng Sinh Cảnh Chi lên, khẽ quát:
“Vạn vật hồi sinh!”
Ngay tức khắc, thời gian đảo ngược.
Núi đổ dựng lại, đá lăn trở về đỉnh, biển lớn cuộn trào rồi rút về lòng đại dương sâu thẳm.
Trên nhân gian, gió tanh mưa máu dần lặng, ánh sáng từ phương xa như rơi trở lại thế giới.
“Oa!”
Hai tiếng trẻ con non nớt khóc vang lên trong thức hải của cả hai người.
Thanh Việt Bạch và Úc Hoài Kỳ cùng sững lại, rồi bừng hiểu…
Con phá vỏ ra rồi?!
Tại Hoài Trạch cung, Lâm Bạch Vân đang đọc thoại bản, đột nhiên nghe tiếng khóc, luống cuống bò đến bên nôi.
Một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, vỏ trứng đỏ rực như than hồng nứt ra, một chiếc móng vuốt bé xíu khẽ đẩy, phá vỏ chui ra.
Đó là một tiểu hồ ly, người phủ lớp trứng dịch trong suốt, lông tơ mềm mại, đôi mắt mở ra,
hai con ngươi xanh biếc sáng như lưu ly.
Nhóc lảo đảo bò ra, cắn thử vỏ trứng bằng hai chiếc răng nanh nhỏ.
Ngay sau đó, một quả trứng khác cũng nứt toác.
Một con tiểu phượng hoàng bật khóc oa một tiếng, ngẩng đầu, đôi mắt kim sắc lấp lánh,
trên trán là đôi lông vũ tâm hình trái tim nhẹ lay động.
Trần ai lạc định, vạn vật tân sinh.
(“Bụi trần đã lắng, muôn loài tái sinh”)
(Chính văn hoàn)