Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 47

Đêm mưa, nụ hôn ấy mang theo ẩm ướt như một thứ vũ khí, hai bờ môi quấn lấy nhau. Thanh Việt Bạch có điều giấu giếm trong lòng, nhưng thân thể lại thấy dễ chịu, y khẽ hé môi, mặc cho Úc Hoài Kỳ công phá thành trì.

Động tác của Úc Hoài Kỳ dồn dập như một đêm mưa rả rích, như con chó hoang lưu lạc vất vả lắm mới tìm được đường về nhà. Hôn hôn, tư thế của hai người cũng đổi qua đổi lại.

Quần áo lỏng ra, tháo đai lưng.

Ngực Thanh Việt Bạch phập phồng kịch liệt, hơi thở của Úc Hoài Kỳ nặng hẳn, hắn cắn lên hạt ngọc hồng như anh đào kia, răng nanh mài miết khiến n** m*n c*m của Thanh Việt Bạch run lên, bật ra một tiếng “ưm”.

“Gọi tên ta.” Giọng khàn của Úc Hoài Kỳ ghé bên tai.

“… Úc Hoài Kỳ…”

Tiếng gọi mềm mại ấy khiến dục niệm trong Úc Hoài Kỳ như phát cuồng, đồng tử đỏ sẫm, hắn hôn y, cắn y.

Chân đeo dây đai đỏ của Thanh Việt Bạch cũng bị vắt lên bờ vai rộng, sống mũi cao thẳng của Úc Hoài Kỳ chậm rãi cọ qua đùi y. Da thịt phảng phất mùi hoa nhàn nhạt, hắn không kìm được, thân mật lưu lại dấu răng nanh lên phần thịt mềm phía trong đùi…

Đuôi mắt Thanh Việt Bạch ửng đỏ, đôi chân trắng dài khép vào cổ Úc Hoài Kỳ, một luồng tê dại như kiến cắn ập đến từ dọc xương sống.

Trong bóng tối chẳng thấy rõ gì, nhưng y cảm nhận được…

Tí tách tí tách, mưa phủ lấp hết mọi âm thanh.

Thanh Việt Bạch không dám để hắn đâm sâu đến tận cùng. Y không rõ đứa nhỏ nằm ở vị trí nào, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời Lâm Bạch Vân dặn, cũng may lần này Úc Hoài Kỳ không quá vội.

Y đỏ mặt nhéo Úc Hoài Kỳ, đến mức lòng bàn tay cũng sắp rách.

Dịch hoa được Úc Hoài Kỳ lau bằng quần áo, cả người mềm nhũn, rối bời, Thanh Việt Bạch bị hắn ôm chặt trong ngực.

Vốn y còn ngái ngủ vì bị làm cho mệt, thấy vậy bỗng tỉnh hẳn, một loại ảo giác nào đó quét qua tim.

… Hệt như Úc Hoài Kỳ rất sợ mất y, thậm chí sợ đến mức muốn cắn nuốt y vào bụng, nuốt xong thì hòa làm một thể, không còn chia lìa.

Không phải cái “ăn” kia, mà là dã thú cắn chết con mồi để ăn.

Úc Hoài Kỳ chôn mặt ở cổ y, hơi thở nặng như sư tử dần bình ổn lại. Thanh Việt Bạch c*n m** d***, mặt nóng bừng, chủ động vòng tay ôm lấy cổ Úc Hoài Kỳ, đó là một tư thái vừa ỷ lại vừa tín nhiệm.

Thân mật, ấm áp.

Không phải chuyện lộ liễu trên giường, nhưng lại như khiến hai trái tim kề sát hơn, nhịp đập dồn dập như một lời thề trịnh trọng, kể ra tình cảm của nhau.

“… Em không thể rời khỏi ta.” Úc Hoài Kỳ đặt cằm l*n đ*nh đầu y, bàn tay lớn ôm trọn vòng eo hẹp gầy của Thanh Việt Bạch, “… Tiểu Việt.”

Thanh Việt Bạch khựng lại, hình như đây là lần đầu Úc Hoài Kỳ gọi y bằng nhũ danh.

Bề ngoài Úc Hoài Kỳ trông như thanh niên hai sáu hai bảy, thường ngày hành động thập phần chín chắn, rất hiếm khi có lúc như thế này.

“… Ừ.” Trong lòng Thanh Việt Bạch như có dòng ấm áp chậm rãi chảy qua. Đêm mưa, ngoài kia tí tách rơi, còn trong lồng ngực người kia lại là hơi ấm nóng bỏng.

Ảo giác ấy chưa kịp kéo dài, Úc Hoài Kỳ đã trở lại dáng vẻ thường ngày. Hắn nới tay khỏi Thanh Việt Bạch, nắm lấy tay y, cau mày: “Hôm nay Úc Bình Khánh nói em lại nôn? Sao thế?”

Thanh Việt Bạch như bị dẫm đuôi, giật mình đẩy hắn ra, mắt nhìn lảng đi: “Không, không có gì, chỉ là hơi cảm mạo phong hàn.”

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ đầy ngờ vực: “Cảm mạo phong hàn? Hai hôm nay em có ra ngoài à? Ra ngoài làm gì?”

Thế mà hắn không cho người theo dõi ta? Thanh Việt Bạch càng bất ngờ, tiếp tục nói bừa: “Không làm gì cả, ta chỉ đi mua hai quyển thoại bản, trên đường bị cảm phong hàn đôi chút…”

Nhắc đến thoại bản, mắt Úc Hoài Kỳ nheo lại, khóe môi khẽ cười: “Mua quyển nào?”

Định xem sao? Đầu Thanh Việt Bạch toàn dấu chấm hỏi. Để che giấu, y quẳng luôn quyển thoại bản lấy được ở chỗ Lâm Bạch Vân trước đó ra.

《 Thần khởi ôm kính tự chiếu, buổi sáng tốt lành, sư nương 》

Sắc mặt Úc Hoài Kỳ thoắt trầm xuống: “Quyển này viết về em và Huyên Linh. Em thấy hứng thú với cái này?”

“?!” Thanh Việt Bạch trừng mắt: “Cái gì!”

Lồng ngực Úc Hoài Kỳ phập phồng, ánh mắt khó tin: “Em vẫn thích nữ nhân hơn ư? Năm đó ở đại hội Vân Kính, em vì nàng mà vào nơi hiểm địa kia…”

“Không có!” Cái này thật sự rửa không kịp, tai và mặt Thanh Việt Bạch đều đỏ như anh đào: “Ta không thích nàng!”

“Vậy sao em không đọc chuyện của ta và em? Vì sao chỉ xem nàng với em?” Úc Hoài Kỳ híp mắt, vẫn còn hoài nghi.

Thanh Việt Bạch kinh hãi: “Còn có ta và ngươi?”

Úc Hoài Kỳ hừ lạnh, bỗng ôm bế y, thân hình thoắt một cái.

Khi hoàn hồn lại, đã đến một cung điện nguy nga dát vàng, trước mặt là ba dãy kệ sách cao tít, tựa đề nào tựa đề nấy đều hết sức lộ liễu.

《 Tiếu Tiên Tôn hẹn hò với đối thủ một mất một còn 》《 Yêu Vương tà mị: Sư tôn trốn nơi nào 》《 Bí sự không thể không nói trong Bạch Ngọc cung 》

Thanh Việt Bạch: “……”

Úc Hoài Kỳ lạnh mặt, rút một quyển đặt vào tay y: “Quyển ‘Bí sự Bạch Ngọc cung’ này viết rất hay, em muốn xem thì cứ xem tiếp, tốt nhất đọc to lên.”

Dứt lời, hắn ngồi bên bàn, tựa người nhìn y.

Thanh Việt Bạch cắn môi, ngồi xuống, mở 《 Bí sự Bạch Ngọc cung 》, đọc lên, vừa đọc vừa niệm: “Chỉ thấy vị Cung Chủ Bạch Ngọc kia bị đặt trên…”

Tiếng y bỗng khựng lại, Thanh Việt Bạch không tin nổi nhìn chữ trên trang…là cái kiểu gấp ba người bình thường- Yêu Vương to như cái bánh quy!

Môi Thanh Việt Bạch khẽ run, y quay đầu nhìn về phía Úc Hoài Kỳ, “… Ngươi, ngươi… sẽ không phải ngày thường ngươi đều xem mấy thứ này đi? Ngươi xem nó làm gì?”

Úc Hoài Kỳ khẽ cười, lại đem phần sau đọc ra:
“Chỉ thấy vị Cung chủ Bạch Ngọc bị đặt bên mép bàn, hai mắt rưng rưng, y phục rơi xuống đất, hắn dùng sức đẩy Yêu Vương trên người, song vì tình dược tác động, mười phần khí lực chỉ còn ba, thoạt trông như cự mà nghênh, ‘Khốn nạn, ngươi buông ta ra…’”

“Không ngờ Yêu Vương vẫn tiếp tục ghì chặt thiếu niên dưới thân, hắn chờ Cung chủ mấy năm, chẳng muốn lần tới bị người khác nẫng tay trên, nên chẳng cam lòmg yếu thế, cởi y phục còn lại của Cung chủ…”

“Úc Hoài Kỳ! Ngươi câm miệng a a a a!!!”

Úc Hoài Kỳ không nói nữa, chỉ nương ánh nến nhìn y, trong mắt là dòng ôn nhu u trầm.

Ánh mắt ấy khiến Thanh Việt Bạch luống cuống, y vội biến ra một tấm hỏa phù, “vèo” một tiếng ném thẳng lên quyển Bí sự Bạch Ngọc cung, tai đỏ như lửa:
“Thứ này có gì đáng xem! Toàn viết bậy viết bạ…”

Ngọn lửa nuốt lấy trang giấy.

“Đó là quyển ta thích nhất.” Úc Hoài Kỳ đột nhiên nói.

Thanh Việt Bạch ngẩng phắt lên, nghiến răng nghiến lợi: “Có gì mà thích! Hắn viết ta suốt ngày chỉ biết khóc, ta có thích khóc như vậy sao?! Còn nói ta vừa khóc ngươi liền chẳng có cách nào… Ta nào có từng khóc trước mặt ngươi…”

Nói tới đây, y khựng lại, ngẫm kỹ… hình như, y chưa từng khóc thật trước mặt hắn?

Thanh Việt Bạch chột dạ, gãi má. Lại nghe Úc Hoài Kỳ nói:
“Ta thích nó, là vì trong vô số quyển viết về em, chỉ quyển này viết giống em nhất.”

Thanh Việt Bạch sững người.

Úc Hoài Kỳ nhìn y, giọng chậm rãi, trầm như dòng nước nhỏ thấm vào tim:
“Em đúng là không hay khóc, nhưng bị Tiết Vân Thanh đá khỏi trời cũng sẽ đau; bị người châm chọc, em cũng sẽ khổ sở tự hỏi vì sao họ không thích e.”

“Lông chim bay loạn trong Bạch Ngọc Cung chẳng phải do lười biếng, mà là vì em đang rụng lông, dọn thế nào cũng chẳng sạch.”

“Em ghét người ta nói em là thê tử của Vạn Thời Từ, ghét bị giam trên núi… Ta không muốn biến em thành ‘thê tử’ của ta, nhưng ta muốn em trở thành thê tử của riêng ta.”

Thanh âm hắn như chảy xuống từng giọt, rót vào tận đáy tim.
Thanh Việt Bạch mím môi, ngón tay siết chặt vạt áo, vành mắt đỏ lên, cúi đầu. Hàng lông mi dày như lông quạ hơi ướt, tiếng nói mang chút nghẹn ngào:
“… Mới không phải, ai thèm quản Tiết Vân Thanh a…”

“Vậy sao lại khóc?” Úc Hoài Kỳ khẽ giọng, chậm rãi ôm lấy y, trán kề trán, “… Ta ở trong lòng em, không giống họ, đúng không? Khác với tất cả bọn họ. Em chỉ làm nũng, chỉ bộc phát tính tình trước mặt ta, chỉ lo cho tính mạng ta, nên mới dám đem lông vũ tâm quan trọng nhất tặng cho ta… Đúng không?”

Thanh Việt Bạch vùi đầu lên vai hắn, dùng áo hắn lau nước mắt, chẳng nói một lời, nhưng lồng ngực khẽ phập phồng, bán đứng tâm tư thật.

Úc Hoài Kỳ biết y đang nghe, khẽ thở dài, bàn tay vuốt nhẹ tấm lưng mảnh mai kia:
“Em từng nói với Úc Bình Khánh, biểu hiện quá thích liền không được người khác thích lại, sẽ chẳng được trân trọng… Câu đó sai.”

Ban ngày Úc Bình Khánh truyền lời, chẳng nói rõ ràng, hắn thấy lạ nên hỏi kỹ, mới biết bao nhiêu chuyện khi trước.

Thanh Việt Bạch nức nở một tiếng, xem như thừa nhận, “Sai chỗ nào…chẳng phải Hí Thược với Vạn Thời Từ đều như vậy sao.”

“Đó là nghiệt duyên.” Úc Hoài Kỳ nói không chút do dự, “Nghiệt duyên đáng chịu như thế.”

Thanh Việt Bạch ngẩng đầu, hốc mắt đỏ, giọng khàn khàn, “……Thật sao?”

“Thật.” Úc Hoài Kỳ đối mặt y, khẽ vén mái tóc rối trước trán, trong mắt hắn cũng vương một tầng đỏ, “Em đều hiểu cả. Em biết ta và Cao Nam Tiêu là huynh đệ, nhưng Cao Nam Tiêu sẽ chẳng bao giờ vì ta mà chặn một kích của Mậu Chi. Em biết em không thích Úc Bình Khánh, nên mới muôn hủy hôn sự với hắn… Nhưng, em,bắt đầu thích ta từ khi nào?”

Ngoài điện, sấm rền. Tia chớp chói lòa xé mây đen, rọi sáng cả cung điện.

Thanh Việt Bạch không đáp, lại chôn đầu vào vai hắn, siết chặt cổ hắn.

…Là từ khi nào chứ?

Là lần đầu gặp, hắn cứu ta dưới trăng máu?
Là lúc hắn nửa quỳ xuống, nói muốn cõng ta đi?
Là khi tất cả đều nói yêu văn đáng sợ, chỉ có hắn gỡ mặt nạ, nói “thật đẹp”?
Hay là…

“… Ta không biết.” Thanh Việt Bạch cắn môi, tim đập loạn, “Chỉ biết, đúng là ta muốn cho ngươi lông vĩ tâm. Ta không muốn ngươi gặp chuyện.”

Tay Úc Hoài Kỳ ôm siết lấy y, mắt nhắm lại, giọng khàn hẳn: “Vậy, vì sao em phải rời khỏi ta?”

“…” Thanh Việt Bạch im một lúc, rồi khẽ đáp: “Ngươi nói ‘chưa biết ngày quay lại’… ngươi nói thế giống như là sẽ chẳng quay lại nữa.”

Tim Úc Hoài Kỳ thoắt se lại.

Không hiểu vì sao, Thanh Việt Bạch dường như hiểu rõ hắn trước kia, hiểu cả cách hắn từng làm việc.

“Hơn nữa ta cũng không chủ động bỏ đi!” Thanh Việt Bạch ngẩng lên, trừng hắn, “Rõ ràng là trong yên tiệc mạ vàng bọn họ ép ta đi chịu chết, ta không còn cách nào mới đi.”

Ban đầu y chỉ định viện cớ biến mất một thời gian để an tâm dưỡng thai, không ngờ mọi chuyện biến thành như vậy, đành thuận nước đẩy thuyền.

“… Không sao, bọn họ chết gần hết rồi.” Úc Hoài Kỳ khẽ nói, vỗ lưng y, “Sẽ không còn chuyện như vậy nữa.”

Khoan đã… lúc này Thanh Việt Bạch mới ý thức được mình vừa nói y như cáo trạng, xấu hổ đến mức vội vùi đầu lại, trốn vào lòng hắn như chim nhỏ rúc cánh, cọ cọ:
“Ta mệt… Ta muốn ngủ.”

Ngực Úc Hoài Kỳ khẽ rung, giọng cũng nghẹn: “… Ừ.”

Thanh Việt Bạch không hiểu sao dạo này luôn buồn ngủ. Rõ ràng ban ngày đã nghỉ rất lâu, vậy mà khi được Úc Hoài Kỳ ôm trở về, vừa chạm lên lớp chăn mềm, liền nặng nề thiếp đi.

Úc Hoài Kỳ siết tay y, lòng bàn tay kề lòng bàn tay, cảm nhận rõ rệt nhịp tim của Thanh Việt Bạch.

Trầm, nhưng ổn.

… Sao lại nghe như có hai nhịp tim?

Ảo giác sao?

Ánh mắt Úc Hoài Kỳ khẽ tối lại.