Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn

Chương 46

Ở Yêu tộc tuy Úc Bình Khánh được gọi là tiểu Ngũ công tử, nhưng nói thế nào cũng là vương tộc.

Nhưng dáng quỳ này của hắn xong thì không còn cần nghi ngờ gì về thân phận của Thanh Việt Bạch ở Yêu tộc, Yêu tộc đã tiếp nhận y.

Tiết Vân Thanh nghĩ mãi không thông vì sao bọn họ lại chấp nhận Thanh Việt Bạch, chỉ đành quy về Yêu tộc ngu dại. Khóe môi hắn lướt qua một tia cười lạnh: “Úc Bình Khánh, y sống ở Tiên tộc lâu như vậy, ngươi không sợ y là người chúng ta cài vào nằm vùng sao?”

Câu trước còn luôn miệng nói tốt cho Thanh Việt Bạch, câu sau đã hóa thành mạt sát.

“Này, Kiếm Tôn,” Úc Bình Khánh vừa đứng lên đã nghe lời ấy, liền không hề che giấu mà đảo một vòng mắt trắng tỏ ý khinh thường: “Ngươi tưởng Yêu tộc chúng ta giống Tiên tộc các ngươi, lúc nào cũng tam thê tứ thiếp, ngươi lừa ta gạt sao?”

Thanh Việt Bạch đang kéo rút Sinh Cảnh Chi bèn khựng tay, ngoài ý muốn liếc Úc Bình Khánh.

Nhận ra ánh mắt của y, Úc Bình Khánh như chộp được cơ hội thể hiện trước mặt y, kiêu ngạo nói: “Hồ tộc chúng ta, một cha mẹ, một vợ, một con. Tuy rằng tuổi thọ dài hơn các ngươi, nhưng bọn ta không như các ngươi thích tranh giành địa bàn người khác, chỉ thích vui vẻ vừa đủ là được. Bởi thế, tổ tiên chúng ta nghĩ ra rất nhiều cách để bảo vệ đám ngốc… khụ, hạt giống tốt của chúng ta!”

Hắn nói rồi chỉ về phía trận pháp cách đó không xa.

Lối vào Yêu tộc ở trong núi, giờ núi non đã bị kiếm khí của Tiết Vân Thanh hất tung, nhưng trận pháp máu đỏ ở giữa sườn núi kia vẫn không hề lay chuyển.

“Tỷ như trận pháp này. Nó có thể phát hiện kẻ nào ôm sát khí với Yêu tộc, nên ngươi mới không vào được.”

Thanh Việt Bạch đưa tay day ấn đường, thầm nhủ ngươi gọi cái gì mà hạt giống tốt? Dưa ngốc thì có, bị người ta đạp nát hết cả rồi.

Y đặt tay lên vai Úc Bình Khánh, không buồn để ý phản ứng của Tiết Vân Thanh, chỉ nói: “Đừng phí lời với hắn nữa, chúng ta về thôi.”

Động tác này kèm chút yêu lực, Úc Bình Khánh lập tức biến về hồ ly nhỏ màu đen, bị Thanh Việt Bạch xách gáy, mang trở lại địa giới Yêu tộc.

Sau lưng bọn họ, mắt Tiết Vân Thanh lóe lên, siết chặt trường kiếm, thân hình thoắt một cái. Hắn không quay về phái Thiên Nhất, mà tới một tiệm rượu của Ác Quỷ Thoại.

Trong tiệm rượu, khắp nơi toàn quỷ mê rượu, mùi men say như ngấm ướt cả sàn nhà.

Có nữ lang say khướt mời hắn uống rượu, cũng có nam lang cười hì hì, tiếng cười vang khắp nơi này.

Tiết Vân Thanh chưa từng đặt chân đến chốn như vậy, chịu không nổi sự hỗn tạp cực độ. Hắn lạnh mặt, giấu kỹ hơi thở Tiên tộc, đi sâu vào chỗ quầy của tiệm rượu.

Chưởng quầy thân hình cao gầy, áo bào rách vá, đội mũ choàng, tự tay rót rượu cho đám quỷ mê rượu.

Tiết Vân Thanh: “Cho ta một vò Say Tới Cười.”

“Say Tới Cười? Rượu gì cơ,” mấy cái đinh ẩm ướt trên sàn lạo xạo, có quỷ mê rượu nghe thế liền lè nhè hỏi: “Chưởng quầy có thứ rượu đó à?”

Nửa người dưới của quỷ mê rượu kia là xương trắng, cả người bốc mùi hôi thối.

Tiết Vân Thanh khẽ nhíu mày, cực kỳ khó chịu.

Ác Quỷ Thoại? Quả nhiên chẳng có ai tốt lành.

Chưởng quầy nghe vậy chỉ cười khàn khàn, giọng khô ráp: “Không có đâu, quỷ công tử, ngươi nghe nhầm…”

Quỷ mê rượu lại lăn ra ngủ say, còn Tiết Vân Thanh bị dẫn tới một gian phòng lạnh lẽo tận cùng bên trong.

Chưởng quầy kéo mũ choàng xuống: nửa mặt là xương trắng, nửa còn lại là da thịt, mơ hồ lộ ra diện mạo quen thuộc-chính là Vạn Thời Từ.

Tiết Vân Thanh cau mày: “Ngươi…”

Vạn Thời Từ tối sầm mặt: “Đừng nhiều lời. Ngươi đã vào Yêu tộc chưa? Lấy được Yêu kính chưa?”

Khuôn mặt hắn bị Úc Hoài Kỳ hủy thành như vậy.

Bốn năm trước, có một ngày Úc Hoài Kỳ như phát điên, xách Chu Thanh Huyền lên chửi một trận sống chết, còn hạ chú lên người Chu Thanh Huyền, nói từ nay hễ thấy Yêu tộc là phải quỳ.

Còn hắn thì bị kiếm ý của thanh Trảm Dương Kiếm trong tay Úc Hoài Kỳ chém tàn, muốn khép lại vết thương chỉ còn cách lấy được yêu lực thật cường đại.

Tiết Vân Thanh: “Chưa.”

Vạn Thời Từ lập tức nổi giận, trong hốc mắt xương trắng dấy lên vô số sát ý: “Vì sao? Không phải ta đưa ngươi bản đồ Yêu tộc rồi sao? Vẽ kỹ càng tỉ mỉ như thế, sao ngươi lại không tìm được?”

Da mặt Tiết Vân Thanh khẽ giật.

“…Ngươi hối hận vì đã giúp ta?” Vạn Thời Từ lạnh mặt, “Đừng quên ngươi có được vị trí Kiếm Tôn như thế nào! Suối mạ vàng ngươi cũng có phần!”

Suối mạ vàng.

Tuy đệ tử Tiên tộc sinh ra đã có tiên thai, nhưng nếu không có thiên tài địa bảo phụ trợ, thì Tiết Vân Thanh không thể trẻ tuổi như thế đã ngồi ghế Kiếm Tôn.

Năm ấy, dòng suối kia âm thầm cung ứng cho không ít Tiên tộc, nhưng bọn họ lại coi trọng ‘thiên phú dị bẩm’, đồng loạt không nhận mình nhờ linh bảo diệu dược mà tăng tu vi.

Nghe vậy, Tiết Vân Thanh ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta không hối hận. Chỉ là ta chưa vào được Yêu tộc. Nhưng vì sao ngươi lại rành rọt Yêu tộc đến vậy?”

Bốn năm trước hắn tới chậm, không biết đầu đuôi câu chuyện, cũng không biết mệnh cách của Vạn Thời Từ là cướp đoạt của người khác.

Vạn Thời Từ nheo mắt, cười nhạt: “Việc ấy liên quan gì đến chuyện ngươi chưa vào được Yêu tộc?”

“Bên ngoài Yêu tộc có trận pháp phòng ngự,” Tiết Vân Thanh nói, “Chỉ người bên trong mới có thể tiến cử dẫn người vào, ngươi biết không?”

Khung cảnh bẩn thỉu nhơ nhớp của tiệm rượu, đủ hạng không ra người không ra quỷ khiến Vạn Thời Từ bực bội. Hắn hất con đỉa đang hút máu trên cánh tay, trên mặt như có con sâu lớn bò qua, cau có: “Sao ta biết? Vài chục năm trước ta lui tới vẫn còn thông suốt… Thế nào, ngươi mạnh như vậy mà mở không nổi trận pháp ấy hả?”

Tiết Vân Thanh lắc đầu: “Ta có thể nghĩ cách mở. Thanh Việt Bạch đã gả cho Úc Hoài Kỳ, hắn cũng tính là người bên trong. Nếu ta mượn danh Pháp Lạc Đàm lừa hắn dẫn người vào thì…”

Tiếng nói bỗng khựng lại, Tiết Vân Thanh nhíu mày: “Sao mặt ngươi lại thành ra thế?”

Vạn Thời Từ đập mạnh một chưởng xuống bàn, sắc mặt quỷ dị run rẩy, xương trắng bị thứ gì đó gặm nhấm sâu hoắm.

Hắn run cả thần kinh: “Con mẹ nó, lão tử biết ngay, vấn đề nằm ở chỗ của Thanh Việt Bạch… Mạng Phượng Hoàng… Đi con mẹ nó đi!”

Một vò rượu bên chân bị hắn đá vỡ, mùi cay gắt lan khắp phòng.

Tiết Vân Thanh che mũi: “Mạng Phượng Hoàng là sao?”

Vạn Thời Từ nhếch môi cười quỷ dị: “Ngươi tin mệnh ngươi đã sớm được sắp sẵn trên bàn cờ sao? Tin long phượng trời sinh một đôi sao?”

Tu tiên giả rất hiếm khi tin mệnh. Mệnh chẳng qua là những ý nghĩ viển vông khi mắc kẹt nơi thâm cốc.

Tiết Vân Thanh cười khinh: “Ngươi ta đã sống trăm tuổi, còn tin thứ ấy làm gì?”

“Ta từng moi được một chuyện xưa.” Vạn Thời Từ nheo mắt, “Chuyện xưa có một con Rồng, một con Phượng. Rồng giỏi uy phong, Phượng giỏi múa. Hai người vốn là lương duyên, lại bị Chó Vọng Nguyệt phá hỏng. Thiên Đạo nổi giận, liền phạt ba kẻ bọn họ cùng nhau lịch kiếp.”

“Khi ấy, chỉ riêng mệnh Phượng và mệnh Rồng đều rất tốt, phúc lộc đầy nhà. Thiên Đạo thiên vị Phượng, mệnh cách của y không thể đoạt, nhưng mệnh Rồng thì có thể.”

Tiết Vân Thanh sinh ra đã không thích nghe chuyện xưa, hắn nhíu mày: “Việc này liên quan gì đến Yêu tộc?”

Trong lồng ngực Vạn Thời Từ bật ra mấy tiếng cười, khóe môi càng nhếch cao: “…bởi vì ta từng đổi mệnh Rồng. Nhưng cho dù dốc hết tâm tư, dùng đủ mọi thủ đoạn, vẫn không cầu được Phượng thích.”

Tiết Vân Thanh lập tức hiểu ra: “Ngươi nói Thanh Việt Bạch là Phượng? Vậy Rồng là ai?”

Vạn Thời Từ lạnh tanh nhìn hắn: “Giờ ta không cần Yêu kính nữa. Ta muốn giết Úc Hoài Kỳ. Ngươi nghĩ cách, giúp ta vào Yêu tộc.”

Hắn muốn đặt cược thêm một lần.

Trong cung điện Yêu tộc.

“Ta truyền âm gọi thúc thúc, sao ngài lại tới?” Úc Bình Khánh bưng cái chậu chó uống nước, vừa uống vừa hỏi.

Đêm qua Thanh Việt Bạch ngủ không ngon, hơi uể oải, dựa bên mép sập mỹ nhân, chống đầu, có chút nhức: “Ta biết sao được? Thúc thúc ngươi đâu? Sao cả ngày chẳng thấy bóng người?”

Y thay một bộ trường bào đỏ, tóc dài lỏng buộc bằng Hoa Chi, cả người toát ra khí chất kiêu ngạo, ngước mắt lên, lười biếng nhìn lại.

“Chắc thúc thúc đang ở Yêu kính!” Úc Bình Khánh nhìn mà đỏ mặt vô cớ, đặt chậu nước xuống, ban đầu định lấy tay áo lau miệng, nhưng thấy dáng vẻ Thanh Việt Bạch như thế, lại lén rút khăn tay ra mà lau.

Không thể bê bối trước mặt mỹ nhân!

Thanh Việt Bạch: “Ngươi móc cái gì ra vậy? Khăn lau nước miếng sao? Trẻ con đều phải dùng cái này à?”

Y nghĩ thầm, có khi nên làm sẵn một phần cho bảo bảo chưa ra đời?

Úc Bình Khánh: “…”

Thanh Việt Bạch lại nghĩ: “Yêu kính là cái gương thả hồn ác quỷ đúng không?”

Y nghe nói Úc Hoài Kỳ luyện binh ở trong đó, hấp thu yêu lực.

Úc Bình Khánh gật đầu như gà mổ thóc, trong lòng lại hơi nghi.

Vì sao tiểu hoa yêu bây giờ khác hẳn dáng vẻ ngây thơ lúc mới gặp? Lần đầu gặp, Úc Bình Khánh thấy y giống kiểu muội muội đáng yêu, nhưng hiện tại… cảm giác không phải vậy.

Thanh Việt Bạch hơi tò mò: “Vậy ta cũng đi xem… Á…”

Y bỗng che miệng, sắc mặt thoắt cái trắng bệch, vì đứa nhỏ trong bụng lại động thêm cái nữa.

Đây là lần thứ tư rồi? Thanh Việt Bạch cố nhớ lại, lại thấy mình hơi nhớ không rõ, vội móc bình thuốc Lâm Bạch Vân đưa, nuốt thêm hai viên.

Úc Bình Khánh chớp mắt: “Ngươi sao thế? Ăn cái gì vậy?”

Đứa nhỏ trong bụng đã yên, Thanh Việt Bạch quên mất cái đứa ngốc này vẫn còn ở đây. Sắc mặt y càng thêm uể oải, nói: “Ngươi đi tìm thúc thúc ngươi, bảo hắn ở trong Yêu kính luôn nửa tháng đi. Ta tạm thời không muốn thấy… Người nào cũng không muốn thấy.”

“Vâng.” Úc Bình Khánh ngốc nghếch quay người đi, “Vậy người hầu cũng cho xuống hết sao?”

Ngoài điện tức thì một đám hồ nhĩ hồ đuôi hồ nô quỳ chật kín, nhao nhao kêu: “Cầu điện hạ tha mạng!”

“Điện hạ tha mạng a…”

Thanh Việt Bạch: “…”

Thôi, chắc đứa nhỏ này bị Tiết Vân Thanh đánh choáng tới nơi rồi.

Y lắc đầu, lại nhớ phải giữ mặt mũi, bèn nói: “Ngươi sai người đưa cho hắn chút nước với điểm tâm, đừng để chết đói.”

Úc Bình Khánh đi được mấy bước, quay đầu nhìn vào, thấy Thanh Việt Bạch đã vào Hoài Trạch cung, coi bộ là muốn ngủ bù.

“Không đúng a, thúc thúc không phải người,” Úc Bình Khánh gãi đầu, “Ta có nên truyền đạt kịch liệt hơn chút không? Hay là thuật lại đúng nguyên văn nhỉ?”

Thanh Việt Bạch uống thuốc xong liền cuộn lên giường ngủ, hoàn toàn không hay biết lời mình đã bị Úc Bình Khánh xuyên tạc thành cái gì.

Y nằm mơ.

Trong mơ, y lại thấy một ổ chim én. Chỉ là lần này y ngồi đối diện ổ chim én, cúi đầu nhìn lại, không biết từ bao giờ cũng có một ổ trước mặt y.

Ổ chim én đầy đất, còn ổ của y… đầy lông hồ ly.

Lông hồ cuộn thành đám, xù mịn, nhẹ như bông, vuốt cực kỳ đã tay.

Dưới mông như có cái gì cộm cộm. Thanh Việt Bạch cúi đầu nhìn, hóa ra y cũng biến thành hình dáng Khổng Tước nhỏ.

Y muốn vỗ cánh bay một cái, lại chẳng hiểu sao không bay nổi.

Là chuyện gì thế?

Đầu y đầy dấu chấm hỏi, lại phát hiện trong ổ còn có hai quả trứng: một quả nhỏ, vằn vàng, quả kia to lớn, vằn đỏ.

Y xoa đầu, bỗng dâng lên một cơn bực bội vô cớ, như đang chờ ai đó.

Ầm!

Chân trời nổ sấm, mưa tí tách đổ xuống, một cái bóng phủ lên người y, kèm theo mùi mưa và hương gỗ.

“Xin lỗi, ta không bắt được mồi. Nhưng ta làm món mới cho em với con,” cái bóng ấy nói: “Nếm thử? Được không?”

“Không sao, ta cũng có thể đi săn…” Thanh Việt Bạch chớp mắt, theo bản năng đáp xong mới ngẩng đầu nhìn.

Là Úc Hoài Kỳ.

Nhưng lại là một con hồ ly cánh dài.

“…”

Giấc mơ quái thật!

Thanh Việt Bạch bàng hoàng tỉnh dậy, lại không ngờ còn có chuyện càng kinh hơn chờ y…

Không biết từ bao giờ ngoài cung đã nổi lên mưa gió, ánh nến chập chờn, bên mép giường có một “người” đang ngồi. Thứ đó giống người, lại không hẳn là người, thật cao lớn, còn có đôi tai dựng thẳng.

Trên người nó còn mang hơi mưa, như một con hồ ly lưu lạc.

“Ta nghe nói,” vẫn là giọng Úc Hoài Kỳ, ngữ khí uất ức: “Em muốn ly hôn với ta?”

Thanh Việt Bạch suýt bị hắn dọa chết, túm gối ném thẳng: “Úc Hoài Kỳ! Ngươi bị bệnh à! Nửa đêm ngồi đây giả làm quỷ gì hả?!”

Hồ ly lớn khép mắt: “Úc Bình Khánh nói em không muốn thấy ta, còn muốn ly hôn với ta, bảo ta vào Yêu kính sống luôn.”

“… Đừng ly hôn, ta không vào Yêu kính, được không?”

Trong giọng hắn phủ kín bất an, như sợ y rời đi.

Thanh Việt Bạch sững người, buột miệng: “Ta nói muốn ly hôn khi nào?”

Vừa dứt lời, hơi thở lông mượt lẫn mùi mưa ập tới trước mặt, hệt như trong mộng ban nãy.

Móng vuốt hồ ly ấn lên ngực y, ghì y xuống, hơi thở gấp gáp, tựa như trước khi y tỉnh dậy hắn đã đợi rất, rất lâu.

Dường như hắn đã quá quen với việc chờ đợi.

“……Thật sự sẽ không ly sao?”

Thanh Việt Bạch nghe tới mơ hồ: “Ngươi đây là rất muốn ly hay sao?…Ưm!”

Hồ ly Yêu tướng chợt hóa thành người, cắn lên môi y…