Trong lúc đầu óc ta còn đang trống rỗng.
Hắn tùy ý vén tà y phục không một nếp nhăn, quỳ một gối ngồi xuống bên cạnh ta.
"Ngươi cứ xoa đầu gối mãi, là bị thương sao?"
"Đây là thuốc mỡ ta mang theo bên người, bôi lên sẽ dễ chịu hơn."
Nói rồi hắn cũng chẳng đợi ta trả lời, làm bộ muốn bắt lấy chân ta.
"Đợi, đợi một lát." Ta sợ hãi lùi về sau.
Mơ hồ cảm thấy người này trông rất quen mắt.
Ngặt nỗi nghĩ ngợi một hồi trong đầu, thực sự không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Ta nuốt nước bọt một cái thật mạnh.
Nghĩ bụng chắc hắn vừa mới tới kinh thành, chưa biết sự lợi hại của ta.
Ta nhỏ giọng nhắc nhở hắn: "Ta là một kẻ ngốc đấy."
Hắn tỏ vẻ bừng tỉnh "Ồ" lên một tiếng.
Chắc là hắn sẽ giống như những công tử ca kia, sau khi nghe Thẩm Vũ Chu nói "bệnh ngốc sẽ lây", hận không thể cách xa ta tám dặm.
Thế nhưng không ngờ tới.
Hắn lại cúi người về phía ta, không lùi mà còn tiến tới gần hơn.
"Thật khéo, họ cũng nói ta là một kẻ điên."
"Vậy A Dực có sợ không?"
Kẻ điên?
Ta chống cằm, nghiêm túc ngắm nhìn từ đôi mắt dài hẹp đến sống mũi cao thẳng, từng chút từng chút đánh giá xuống dưới.
Cuối cùng tai đỏ ửng lên rồi lắc đầu: "Ngươi không giống kẻ điên, giống như thần tiên xinh đẹp trên trời hơn."
Nghe vậy, hắn khẽ nhướng mày.
Khóe môi nhếch lên biên độ không lớn, nhưng rõ ràng tâm trạng đang rất tốt.
"A Dực đã ăn loại đường ngọt đến nhường nào, mới khiến cái miệng nhỏ cũng ngọt ngào đến vậy."
Ta siết chặt ngón tay.
Có chút đắc ý như thể dâng báu vật: "... Ngươi có muốn nếm thử không?"
Động tác bôi thuốc lên đầu gối cho ta của hắn bỗng khựng lại.
Dường như bị câu hỏi làm cho đứng hình.
Ánh mắt hắn rơi trên môi ta, đôi đồng tử đen nhánh khẽ rung động, hầu kết không một tiếng động lăn một vòng: "Có thể sao?"
"Tự nhiên rồi." Ta không chút do dự gật đầu.
Chuyện này có là gì đâu.
Ta chỉ là hơi ngốc một chút, chứ không phải người keo kiệt.
Ta thò tay sờ sờ bên hông.
Đến khi ngẩng mắt lên.
Gương mặt kia đã phóng đại vô hạn trước mắt.
Hơi thở bị chặn lại.
Viên đường vừa mới lấy ra rơi khỏi lòng bàn tay.
Chú hươu nhỏ trong lồng ngực ta lại bắt đầu nhảy nhót, giống như đang giẫm trên một đám bông mềm mại.
…… Miệng của hắn thật mềm.
Không đúng!
Ta muốn cho hắn ăn đường cơ mà, sao hắn lại đang ăn lưỡi của ta thế kia.