Sau Khi Kẻ Ngốc Bị Trúc Mã Ghét Bỏ

Chương 2

Hôm qua vào buổi xế chiều.

Ta nghe thấy hắn và Thẩm phu nhân cãi vã.

Vội vã đi tới trước phòng, vừa vặn Thẩm Vũ Chu đạp cửa bước ra.

Hắn nhìn thấy ta, giống như nhìn thấy kẻ thù nào đó, liền túm lấy cổ áo ta.

"Cho dù năm đó nhà ngươi có ơn với Thẩm gia chúng ta.

Nhưng thu nhận ngươi những năm qua, ân tình cũng đã trả hết rồi chứ?

"Nói cho Lâm Tri Dực ngươi biết, ta từ trước đến nay chỉ xem ngươi như tiểu đệ, tuyệt đối không thể cưới ngươi."

Ta vừa mới ngủ dậy, đầu óc càng thêm mơ hồ.

Nghe hắn lải nhải một hồi, ta cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể ngơ ngác chớp chớp mắt.

Thẩm Vũ Chu càng thêm tức giận.

Nhưng còn chưa kịp nói gì, hắn vô tình liếc nhìn xuống dưới.

Cổ áo bị kéo xộc xệch, từ xương quai xanh trở xuống là một mảng da thịt trắng ngần.

Thẩm Vũ Chu cứng đờ người trong chốc lát.

Rồi bỗng nhiên đẩy mạnh ta ra.

"Có thể sinh dưỡng thì đã sao!

"Bất nam bất nữ, vừa ngu vừa ngốc."

Thẩm Vũ Chu trầm giọng mắng hai câu, bước chân hỗn loạn rời đi.

Ta đứng tại chỗ, bị gió thổi qua liền rùng mình một cái.

Vừa kéo chặt lại y phục, Thẩm phu nhân đã từ trong phòng bước ra.

"Dực nhi, ngươi đừng đau lòng."

"Vũ Chu chỉ là nói lời khó nghe thôi, ta là mẫu thân của nó, có thể nhìn ra nó kỳ thực có thích ngươi."

Hóa ra.

Nhìn thấy ta và Thẩm Vũ Chu đều đã đến tuổi thành hôn, Thẩm phu nhân lo lắng ta không có ai gả cũng chẳng ai chịu cưới, sẽ phải chịu ủy khuất, bèn đề nghị để Thẩm Vũ Chu cưới ta.

Rõ ràng là Thẩm Vũ Chu không tình nguyện.

Còn nổi một trận lôi đình.

"Một kẻ ngốc mà cũng vọng tưởng gả cho công tử."

"Theo ta thấy, phải như Nhị tiểu thư đích xuất của Diệp gia kia, mới xứng với công tử nhà chúng ta."

"Đều tại Lâm gia năm đó cậy ơn báo đáp, bắt phu nhân phải bảo hộ cho kẻ ngốc kia một đời bình an!"

......

Lời ra tiếng vào của mấy nha hoàn quét dọn chẳng thèm che giấu.

Ta thu người trong góc khuất, ngón tay cuộn chặt.

Trong lòng tự trách vì đã làm lỡ dở Thẩm Vũ Chu.

Thế là ta thức thâu đêm dùng tre vót thành một chiếc chuông gió.

Muốn tìm hắn xin lỗi, muốn nói với hắn rằng, ta không hề nhất quyết phải thành thân với hắn, hắn mau đi theo đuổi Diệp nhị tiểu thư đi.

Tuy nhiên.

Chuông gió xoay một vòng trên tay.

Thẩm Vũ Chu không muốn đoái hoài đến ta, lời xin lỗi của ta cũng chẳng thể thốt ra lời.

Nhưng vừa rồi ở đình trúc.

Hình như ta đã nhìn thấy Diệp nhị tiểu thư?

Vậy thì những lời Thẩm Vũ Chu nói tuyệt đối không thể cưới ta, nàng ta chắc cũng nghe thấy cả rồi nhỉ?

Tốt quá rồi.

Không cần phải lo lắng họ vì ta mà lỡ dở nhân duyên nữa.

Ta đang mỹ mãn nghĩ ngợi.

Thì bên cạnh có một chiếc bình sứ trắng như ngọc đưa tới.

"?" Ta ngơ ngác.

Nương theo ngón tay thon dài kia nhìn lên, ta thấy một gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến cả rừng mai này phải lu mờ.