Sau Khi Cởi Giáp Về Quê Đi Ở Rể

Chương 76: Đêm tình

Chương 76: Đêm tình

Đêm khuya cuối thu, gió lạnh gào thét, trong không khí phảng phất như ngưng kết thành những vụn băng. Những mảng da thịt lộ ra ngoài chăn vừa tiếp xúc với khí lạnh đã nổi lên từng trận gai ốc. Thôi Quân không tự chủ được mà rụt người vào lòng Trương Trạo Ca.

Một bàn tay từ trong chăn vươn ra, kéo mép chăn lên tận cổ, che kín cả nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của Thôi Quân. Trương Trạo Ca đặt một nụ hôn lên vầng trán trơn bóng của nàng. Những sợi tóc đen nhánh của Thôi Quân khẽ luồn qua kẽ tay nàng, tỏa ra hương thơm thanh mát của đậu tắm.

Động tác ấy đã làm thức tỉnh Thôi Quân vốn đang ngủ không sâu giấc. Nàng mơ màng ôm lấy vòng eo gầy nhưng săn chắc của đối phương, khẽ hỏi: "Đường xa bôn ba không thấy mệt sao, sao giờ này còn chưa ngủ?".

"Thân thể tuy mệt mỏi, nhưng tinh thần lại nóng lòng muốn về nhà. Vừa nhìn thấy nàng, ta như được tiếp thêm sức lực, hiện tại chẳng thấy buồn ngủ chút nào" , Trương Trạo Ca đáp.

Thôi Quân nghe lời này thì lấy làm hài lòng, khẽ bật cười. Đôi tay vốn đang ôm eo liền trượt lên khoác lấy cổ nàng, xoay người một cái đã ép Trương Trạo Ca xuống dưới thân. Tư thế ngủ thay đổi khiến một góc chăn bị hất lên, luồng khí lạnh tràn vào bên trong. Thôi Quân vốn tính tiết kiệm, thấy tiết trời cuối thu chưa quá lạnh, chỉ cần dùng chăn là có thể chống rét nên vẫn chưa dùng đến than củi.

Hơi lạnh mơn man trên da thịt, nhưng nàng không hề thấy buốt giá, bởi sự quấn quýt nồng nàn của môi lưỡi đã khiến ổ chăn này ấm áp tựa lò sưởi. Kết thúc một nụ hôn dài, Thôi Quân khẽ th* d*c hỏi: "Giờ thì sao?".

"Càng thêm tỉnh táo".

Trương Trạo Ca vén lại góc chăn, bọc cả hai lại như một cái kén. Thôi Quân cạn lời, dỗi rằng: "Vậy tối nay ngươi đừng ngủ nữa".

"Ý hay đấy, nàng cũng thức bầu bạn với ta nhé?".

Tim Thôi Quân hẫng đi một nhịp, đôi gò má và vành tai nóng bừng lên: "Không thèm".

Trương Trạo Ca khẽ cười: "Vậy nàng ngủ đi".

Thôi Quân vẫn nằm trên người nàng: "Cứ thế này mà ngủ sao? Không sợ ta đè bẹp ngươi à?". Nàng vốn định nói là "đè chết", nhưng thấy chữ "chết" không may mắn nên liền đổi lời.

"Ta quấn băng vải bó ngực lâu như vậy còn chẳng bẹp, sao có thể bị nàng đè một lát mà bẹp được? Có bẹp thì nàng x** n*n lại là ổn ngay thôi".

Tai Thôi Quân đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, nàng mắng: "Da mặt ngươi thật là dày, ai nói là đè bẹp chỗ đó? Ta nói là cả người ngươi cơ!".

"Ta lại cứ tưởng nàng chê chỗ ấy của ta nhỏ" , Trương Trạo Ca bày ra vẻ mặt tổn thương.

Thôi Quân vội vàng nói: "Chỗ đó của ngươi một chút cũng không nhỏ, còn lớn hơn cả của ta—".

Nàng đột ngột khựng lại, nhận ra mình đã mắc bẫy ngôn từ của Trương Trạo Ca, suýt chút nữa đã thốt ra những lời đáng xấu hổ.

"Lớn hơn nàng cái gì cơ?" Trương Trạo Ca truy vấn.

Thôi Quân thẹn quá hóa giận, liền cắn lấy môi nàng, không để nàng thốt ra thêm những lời vô nghĩa ấy nữa. Nào ngờ nụ hôn của nàng lại chính là lời tình tự nồng cháy nhất. Chỉ một khoảnh khắc sau, nàng mới nhận ra mình lại một lần nữa rơi vào cái bẫy mà Trương Trạo Ca đã giăng sẵn.

Sáng sớm hôm sau, Triều Yên ngáp ngắn ngáp dài định vào hầu hạ Thôi Quân rửa mặt. Chưa kịp gõ cửa, Trương Trạo Ca đã bước ra trước, dặn dò: "Trời lạnh, hãy chuẩn bị nhiều nước ấm một chút cho Thất nương".

"Dạ".

Trương Trạo Ca nói thêm: "Thất nương còn đang nghỉ ngơi, ngươi cứ đi chuẩn bị nước ấm đi, xong xuôi hãy quay lại".

Triều Yên lập tức hiểu ra vấn đề, vừa rời đi vừa lén lút lẩm bẩm: "Nương tử công việc bận rộn, Lang quân không giúp sức thì thôi, còn hành hạ đến mức nương tử dậy không nổi, đúng là chỉ biết làm vướng chân vướng tay!".

Trương Trạo Ca: "......"

Triều Yên à, cái nhà này sớm muộn gì cũng bị ngươi nói cho tan nát mất thôi!.

Nàng quay lại trong phòng, nghe thấy trên giường truyền đến tiếng sột soạt. Vén màn lụa lên nhìn, thấy Thôi Quân vừa mới mặc xong chiếc yếm. Hành động vén màn của nàng khiến Thôi Quân khựng lại một chút, nhưng khi thấy rõ người tới là nàng, Thôi Quân lại tiếp tục cúi đầu mặc áo.

"Để ta giúp nàng" , Trương Trạo Ca đưa tay giữ lấy dây buộc yếm.

Thôi Quân tức giận nói: "Lấy cho ta cái áo lót mới mau".

Trương Trạo Ca ngoan ngoãn nghe lời, lấy từ trong hòm quần áo ra một chiếc áo lót. Khi Thôi Quân vừa mặc vào, Trương Trạo Ca liền kéo nàng vùi lại vào trong chăn: "Nước ấm chưa nấu xong nhanh thế đâu, chúng ta nằm thêm lát nữa".

"Ta thấy sắc trời bên ngoài không ổn, e là sắp mưa, sau cơn mưa trời chắc chắn sẽ lạnh hơn, ta phải dậy thu xếp...".

Trương Trạo Ca không nghe, ngắt lời: "Việc gì cũng đến tay nàng, vậy quản sự trong nhà để làm cảnh sao?".

Thôi Quân bị nàng ôm chặt không thoát ra được, đành thở dài nói: "Nếu ta giao hết mọi việc cho Thanh Khê, e rằng sẽ nuôi dưỡng dã tâm của hắn. Ta muốn bồi dưỡng thêm vài người, nhưng ngoài Tịch Lam, Túc Vũ và Cố Lâm bên cạnh nàng ra, thật chẳng tìm được ai thích hợp hơn".

Thanh Khê khác với Túc Vũ – người từng bị hãm hại mà buộc lòng phản bội. Hắn làm việc cẩn trọng, không để lộ nhược điểm cho người ngoài lợi dụng, lại thêm thân phận gia sinh tử (nô tỳ sinh ra trong nhà), hắn gắn bó chặt chẽ với Thôi gia, khả năng phản bội là rất thấp. Nhưng không phản bội không có nghĩa là không có tư dục. Đã là người thì ai cũng có lòng riêng.

Kể từ khi Thôi Quân bắt đầu tự mình quản lý gia nghiệp, rất nhiều việc đều giao cho Thanh Khê phụ trách. Ngoại trừ Thôi Quân và Trương Trạo Ca, mấy chục nô tỳ và bộ khúc trong Thôi gia hầu như đều do hắn trực tiếp điều phối. Lâu dần, quyền lực tất yếu sẽ sinh ra hủ bại, vì thế cần phải bồi dưỡng thêm những tâm phúc khác để phân tán quyền lực của hắn.

Trương Trạo Ca gợi ý: "Ta nhớ Lý di nương cũng biết chữ nghĩa đúng không? Nàng chưa từng nghĩ tới việc tìm bà ấy sao?".

Thôi Quân ngẩn người. Lời nói của Trương Trạo Ca tựa như vén mây nhìn thấy mặt trời, khiến nàng bừng tỉnh đại ngộ. Lý Thải Thúy từ khi trở về đã bộc bạch rằng nửa đời lênh đênh, bà không còn muốn tái giá. Thôi Quân vốn luôn kính trọng bà như trưởng bối, chỉ lo phụng dưỡng mà chưa từng nghĩ đến việc nhờ bà giúp đỡ quản lý sự vụ. Tính kỹ ra, Lý Thải Thúy mới ngoài ba mươi, hằng ngày ngoài việc thêu thùa, và đọc sách niệm kinh để giết thời gian thì chẳng có việc gì làm, thật là lãng phí tài năng.

"Ta không biết di nương có nguyện ý hay không".

"Nàng không hỏi thì sao biết bà ấy có muốn hay không?".

Thôi Quân thấy có lý, quyết định sau khi dậy sẽ tìm Lý Thải Thúy nói chuyện.

Hiện nay, sản nghiệp của trang viên Chiêu Bình bao gồm hoa lợi từ bảy khoảnh ruộng tốt, việc đốt than củi, làm giấy ấn loát, các cửa hàng, xưởng xay xát, cho thuê trâu cày nông cụ, cùng với các công việc tầm tang dệt vải. Ngoại trừ việc làm giấy ấn loát do Cố Lâm phụ trách, cửa hàng và xưởng xay xát lần lượt do Tịch Lam và Túc Vũ quản lý, các hạng mục còn lại đều thuộc quyền Thanh Khê. Riêng mảng nuôi tằm dệt vải chưa thành quy mô nên quản lý còn khá lộn xộn.

Thôi Quân cần làm là xác định rõ chức quyền từng mảng, khiến họ không xâm phạm lẫn nhau. Trương Trạo Ca đề xuất quản lý gia sản theo mô hình một "triều đình nhỏ":

Một quản sự lo việc hộ sự: nông tang, thuế khóa, thủy lợi, xưởng xay.

Một quản sự lo việc công sự: đốt than, làm giấy, ấn loát.

Một quản sự lo việc tài sự: xuất nhập kho, thu mua, kế toán, quản lý tiền thuê cửa hàng và nông cụ.

Một quản sự cuối cùng lo việc nhân sự: sắp xếp, điều động nhân lực và giám sát các quản sự còn lại.

Ví dụ, Cố Lâm tuy phụ trách xưởng giấy nhưng không được nắm giữ việc thu chi, tránh tình trạng tham ô. Mọi vật tư mua sắm đều phải thông qua quản sự tài vụ chi trả và quyết toán. Hắn có quyền quản lý cấp dưới, nhưng không được tự ý quyết định việc đi hay ở của nhân viên. Thực tế, phương pháp quản lý trước đây của Thôi Quân cũng chưa xảy ra sai sót lớn, nhưng khi quy mô đã mở rộng, không thể mãi áp dụng lối cũ được.

......

Nghe tin Thôi Quân muốn cùng dùng bữa, Lý Thải Thúy đã đến tiểu sảnh từ sớm. Thấy trong sảnh chỉ có Thôi Quân và Triều Yên, bà liền hỏi: "Chẳng phải nói Đại Lang đã về rồi sao?".

Thôi Quân mỉm cười: "Nàng ấy đang ở dưới bếp, bảo là còn hai món nữa, bảo chúng ta cứ dùng trước, không cần đợi".

Lý Thải Thúy nhìn những món ăn trên bàn, không chắc chắn hỏi: "Những món này...... là món xào sao?".

"Di nương đã từng ăn rồi ạ?".

"Từng thấy qua, bởi năm xưa Đại Lang đã dùng một chiếc chảo xào để chuộc ta về". 

Tuy bà từng kể về những chuyện sau khi Trương Trạo Ca đưa mình đi, nhưng chưa bao giờ nhắc đến chi tiết này.

Thôi Quân buông đũa, nghiêm nét mặt nói: "Hóa ra còn có chuyện như vậy...... Di nương đã chịu khổ rồi".

"Đều là mệnh cả, có gì mà khổ với không khổ".

"Di nương thấy những ngày tháng hiện tại thế nào?".

Lý Thải Thúy cúi đầu nhớ lại quá khứ. Những ngày vui vẻ nhất của bà tự nhiên là khi phụ thân Thôi Quân còn sống. Khi đó bà còn trẻ, tình cảm nồng thắm nhất, đặc biệt sau khi trải qua bao sóng gió, bà không tự chủ được mà tô vẽ thêm cho những ngày cũ ấy. Tất nhiên, cuộc sống cơm áo không lo hiện tại cũng chẳng kém, nhưng thiếu đi sự nồng cháy của tuổi trẻ, so ra có chút tẻ nhạt. Không phải bà khao khát tái giá, bà chỉ muốn tìm việc gì đó để làm, tránh để bản thân suốt ngày nhàn rỗi, hết hồi ức quá khứ lại than mây khóc gió.

Bà thận trọng đáp: "Cơm no áo ấm".

"Vậy di nương có thỏa mãn không?".

Tim Lý Thải Thúy đập mạnh, bà không dám chắc dụng ý của Thôi Quân khi hỏi vậy.

"Di nương đối với con là người nhà. Có những việc ngoài di nương ra, con không tìm thấy ai có thể phó thác, không biết di nương có sẵn lòng giúp con một tay?".

Lý Thải Thúy thấp thỏm hỏi: "Thất nương muốn ta giúp việc gì?".

Thôi Quân nắm lấy tay bà, nụ cười chân thành: "Giúp con giám sát trong ngoài trang viện, trên dưới mọi người, di nương thấy thế nào?".

Lý Thải Thúy kinh hãi: "Ý này là sao?"

Giám sát trang viện chẳng phải là chức trách của nội quản gia sao? Là do Thanh Khê làm việc không tốt hay đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng đồng thời bà cũng có chút phấn chấn, Thất nương tìm bà làm nội quản, chẳng phải là muốn giao trọng trách cho bà sao?.

Thôi Quân giải thích rằng vì sản nghiệp ngày càng lớn, để tránh lộn xộn nên mới chia nhỏ quyền quản lý. Các quản sự không phân ai chính ai phụ, tất cả đều báo cáo trực tiếp cho nàng.

Lý Thải Thúy hỏi: "Vậy còn Thanh Khê?".

"Hắn vẫn quản việc nông tang, thuế khóa, thủy lợi, nay giao thêm cả xưởng xay xát cho hắn phụ trách".

"Ta liệu có làm được không?" Lý Thải Thúy thiếu tự tin nói.

Thôi Quân khích lệ: "Di nương biết chữ, lại là người thân của con, sao lại không được chứ?".

Lý Thải Thúy vô cùng cảm động. Sau bao lâu được Trương Trạo Ca đưa về, cuối cùng bà cũng cảm thấy mình thực sự hòa nhập và trở thành một phần tử của gia đình này.

Bà rơm rớm nước mắt gật đầu: "Vậy ta sẽ thử xem".

Sau khi định ra việc của Lý Thải Thúy, Thôi Quân mới lần lượt tìm Thanh Khê, Cố Lâm, Túc Vũ để nói chuyện và sai người báo cho Tịch Lam. Khoan hãy nói đến việc Thanh Khê cảm thấy thế nào khi quyền lực bị san sẻ, ít nhất bên ngoài hắn không lộ vẻ bất mãn. Cố Lâm khi biết mình phải gánh thêm mảng than củi thì chỉ thấy trách nhiệm thêm nặng nề, nhưng cũng là người vui mừng nhất trong số các quản sự.

Về phần Túc Vũ và Tịch Lam, năng lực cả hai đều tốt, nhưng Tịch Lam lớn tuổi hơn, tính cách điềm đạm, lại làm việc quên mình. Túc Vũ kém một bậc, lại từng phạm lỗi, nên chức quản lý tài vụ được giao cho Tịch Lam. Tuy nhiên hiện tại Tịch Lam đang ở Nhữ Châu khai thác thị trường, việc xuất nhập kho tạm thời do Túc Vũ kiêm nhiệm.

Thôi Quân hỏi Túc Vũ: "Đến khi Tịch Lam về, ngươi phải bàn giao lại toàn bộ con dấu và chìa khóa, ngươi có thấy không cam tâm không?".

Túc Vũ thành thật đáp: "Không ạ, nô tỳ cam tâm nghe theo sự sắp xếp của nương tử". Thôi Quân cũng không muốn đào sâu tâm tư của nàng ta, chỉ bảo nàng lui xuống làm việc.

Cuối cùng, Thôi Quân nói với Trương Trạo Ca: "Thực ra vẫn còn một vị quản sự nữa, chuyên trách huấn luyện bộ khúc vào mùa đông, tăng cường hộ vệ gia trang và đối ngoại".

Trương Trạo Ca nói: "...... Cái này là đo ni đóng giày cho ta sao? Tuy không muốn tự luyến, nhưng cả nhà này đúng là không ai hợp hơn ta".

"Vậy Trạo Ca ca có nguyện ý không?".

Trương Trạo Ca vốn định nói không, vì đây chẳng phải việc có trong thỏa thuận khi làm rể. Nhưng cùng lúc đó, hệ thống lại ban bố nhiệm vụ: huấn luyện một đội vũ trang tư nhân tinh nhuệ trước mùa xuân tới.

Trương Trạo Ca: "......"

Nếu không phải ngày trước khi ở Hoài Ninh quân, hệ thống luôn ra nhiệm vụ bám theo lệnh của Trần Tiên, thì giờ này nàng đã nghi ngờ Thôi Quân là "con cưng" của hệ thống rồi.

Nàng đành nói lời trái lòng: "Ta nguyện ý".

Thôi Quân nghe ra sự miễn cưỡng, liền bảo: "Nghe chẳng có vẻ gì là vui lòng cả".

Trương Trạo Ca: "......"

Dù lão bản có là nương tử nhà mình đi chăng nữa, thì một "xã súc" cũng khó từ đáy lòng mà thực lòng yêu thích chuyện tăng ca.

Đang lúc nàng suy tính dùng lời ngụy biện gì, để Thôi Quân tin rằng mình tự nguyện kiêm chức đội trưởng đội bảo an, thì bỗng thấy trước mắt tà váy lay động, tiếng trang sức va chạm leng keng, Thôi Quân đã ngồi nghiêng lên đùi nàng.

Một tay nàng khoác lên vai Trương Trạo Ca, tay kia m*n tr*n đôi môi nàng: "Nếu ta nói sẽ trả thù lao cho nàng, nàng vẫn không muốn sao?"

"Thất nương định trả giá thế nào đây?" Trương Trạo Ca ôm eo nàng, chóp mũi chạm khẽ vào chóp mũi nàng.

Bàn tay Thôi Quân rời khỏi môi, trượt xuống cằm rồi lướt nhẹ theo cổ áo xuống dưới: "Tăng thêm một ngàn tiền tiêu vặt cho nàng nhé?".

"Ta tuy thích tiền, nhưng tiền chưa đủ để làm ta lay động".

Thôi Quân khẽ cắn vào vành tai Trương Trạo Ca, giọng nói mang theo mị lực khó cưỡng: "Vậy còn...... ta thì sao? Nàng yêu tiền hay yêu ta? Nếu là người nàng yêu nhất, liệu có làm nàng lay động không?"

Trương Trạo Ca hoàn toàn gục ngã, lập tức đầu hàng: "Người ta yêu nhất dĩ nhiên là nàng. Đừng nói là huấn luyện bộ khúc, dù là huấn luyện một đội quân, ta cũng cam lòng".

"Chúng ta đâu có muốn tạo phản, không cần nàng huấn luyện quân đội". Thôi Quân nghe được câu trả lời ưng ý, khẽ hôn lên môi nàng như một phần thưởng.

Trương Trạo Ca chưa kịp làm sâu thêm nụ hôn ấy, liền lẩm bẩm vẻ không cam tâm: "Thất nương thật tinh quái, nàng vốn đã là của ta rồi, ta mắc mưu nàng mất rồi".

Thôi Quân cười híp mắt: "Vậy thì nàng cũng là của ta, ta bảo nàng làm việc, nàng không được mặc cả với ta mới đúng".

Trương Trạo Ca nghẹn lời. Một lúc sau, nhân lúc Thôi Quân đang ngồi nghiêng, nàng nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giường, nói: "Hứa với ta rồi thì không được nuốt lời đâu đấy. Vừa hay ta mang từ Trường An về vài món đồ lạ, chúng ta dùng thử xem sao?".

Thôi Quân nhìn nàng đầy nghi hoặc: "Ngươi còn mang cái gì từ Trường An về nữa?".

"Là thứ được chế tác từ kỳ thạch Tây Vực... khụ, cái đó đấy".

Trương Trạo Ca khoa tay múa chân, mặt Thôi Quân lập tức đỏ bừng như lửa đốt, nàng mắng khẽ: "Nàng đi Trường An làm những gì vậy? Sao lại mua mấy cái thứ...... thứ đó?!".

Nàng thầm nghi ngờ không biết ở Trường An, Trương Trạo Ca có kết giao với hạng công tử chơi bời lêu lổng nào không, nếu không với tính cách của nàng, sao có thể nghĩ ra nhiều trò lạ lùng đến vậy.

(Editor: Chap này có đường, ngọt quá đi! Chị em đoán món đồ Trạo Ca ca tả là gì nào ( ๑‾̀◡‾́)σ"(◐ω◑ ))

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn