Tần Tư Vu mơ một giấc mơ rất rất dài.
Hình như quay lại lúc lần đầu gặp Thời Kha, khi ấy cô lạnh lùng xa cách, lúc nào cũng cụp mắt, đối với ai cũng hờ hững.
Tần Tư Vu tò mò mà lại gần, vốn tưởng sẽ bị lạnh nhạt, ai ngờ đối phương cũng tò mò nhìn lại mình.
Hai người trở thành bạn bè, lúc nghỉ giữa các cảnh quay, họ cùng nhau chạy qua phố ẩm thực trong phim trường, băng qua con phố cung tường, cùng trèo lên tảng đá trên ngọn đồi ngắm toàn cảnh.
Tần Tư Vu cảm thấy giữa họ hình như không nên như vậy, nhưng cô lại rất thích dáng vẻ người này lạnh nhạt với tất cả, chỉ riêng bên cạnh cô mới cười rạng rỡ như trẻ con.
Cảnh trong mơ trôi đi thật nhanh, hai người bất giác đã quay xong phim. Ngày đóng máy, Tần Tư Vu không kìm được mà rơi nước mắt, tự thấy mình thật chẳng ra sao, nhưng ngẩng đầu lên lại thấy Thời Kha cũng đỏ mắt, kéo tay áo cô, hỏi: "Tớ còn có thể tìm cậu chơi nữa không?"
Về sau, cảnh tượng dần trở nên mơ hồ, dường như họ đã trải qua rất nhiều chuyện. Khi mọi thứ trở nên rõ ràng, tay cô đang ôm lấy làn da mềm mại trơn láng, người cô thích khẽ thở ra tiếng rên thoải mái.
Tần Tư Vu khó nhịn mà khẽ động, nhưng vừa động thì đột nhiên nắm bắt lấy hiện thực, mơ màng tỉnh lại.
Giấc ngủ này như thể đã kéo dài rất lâu.
Thời Kha nằm nghiêng bên cạnh, lúc Tần Tư Vu mở mắt thì cô còn chưa kịp nhắm lại, ánh mắt hoảng loạn.
Tần Tư Vu mỉm cười, lặng lẽ nhìn cô.
Trong yên tĩnh, cả hai đều nhớ lại một vài hình ảnh khó quên.
Ánh mắt Tần Tư Vu chậm rãi trượt xuống, Thời Kha theo bản năng muốn che đi, nhưng tay chỉ nâng lên một nửa rồi lại đặt xuống, để mặc cho cô nhìn.
Tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh, gương mặt Tần Tư Vu ửng đỏ, chậm rãi dời tầm mắt lên, mở miệng phá tan sự lặng im: "Buổi sáng ăn gì đây?"
"Không kịp nấu rồi, tớ xé hai gói salad rau, cậu đi rửa mặt trước đi."
Làn da Tần Tư Vu áp dưới lớp chăn mỏng, cô khó khăn dựng vững tâm lý, quay người ngồi dậy.
Chăn mỏng trượt xuống, da thịt chạm vào không khí, khẽ rùng mình.
Dép chẳng biết ở đâu, cô cúi đầu tìm, phía sau vang lên tiếng sột soạt, Thời Kha cũng đã ngồi dậy.
Nhưng cô không xuống giường từ bên kia, mà nghiêng người ôm lấy cô, khẽ nũng nịu bên tai: "Nụ hôn chào buổi sáng của tớ......"
Từ thời còn yêu online đã vậy, Thời Kha luôn rất cố chấp với nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon.
Tần Tư Vu quay đầu, khẽ hôn lên môi cô một cái. Thời Kha cười mãn nguyện, chuẩn bị buông ra cho cô đi, lại bị Tần Tư Vu giữ chặt, kéo dài nụ hôn ấy.
May mà cả hai đều là nghệ sĩ có đạo đức nghề nghiệp, chỉ dừng lại ở mức nếm thử, rồi vội vàng đứng dậy đi rửa mặt. (Editor: ở đây t kh hiểu nhe :v liên quan gì đạo đức nghệ sĩ)
Nhưng hôm qua các cô vẫn là tách ra mà tắm, hôm nay lại cùng đứng trước bồn rửa tay, sóng vai chải răng.
Khung cảnh đẹp đến mức giống như một giấc mơ.
Tần Tư Vu chợt hiểu cảm giác mà Thời Kha hôm đó nói "cảm thấy không chân thật", bây giờ cô cũng cảm thấy không chân thật.
Thời Kha đối với cô có một sự bao dung khó hiểu.
Sự cẩn thận dè dặt của cô, chỉ trong một ngày đã bị Thời Kha phá vỡ, như thể đang nói với cô rằng buông thả một chút cũng không sao, khiến cô hôm qua vừa buông lỏng, lại vừa phóng túng.
Tần Tư Vu bây giờ tỉnh táo lại, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng cô không có thời gian để nghĩ nhiều, quan trọng hơn là hiện tại cô không có quần áo để mặc ra ngoài.
Bộ đồ ngủ hôm qua là mượn của Thời Kha, hôm nay quần áo đi ra ngoài cũng phải mặc của cô ấy.
Cô theo Thời Kha đến phòng thay đồ, đứng ở lối đi rộng rãi, nhìn cô ấy mở từng cánh tủ quần áo.
Thời Kha giới thiệu: "Bên này là đồ thường ngày theo mùa, bên này là đồ được nhãn hàng tài trợ... chỗ này là kiểu dáng thoải mái và tươi mới ít khi mặc tới, nhưng tớ cảm thấy chắc hợp với cậu."
Phòng thay đồ của cô ấy rất lớn, chỉ một tủ quần áo thôi cũng đủ mặc một hai tháng.
Tần Tư Vu chọn lựa trong đống váy vóc tươi mới đáng yêu, hỏi: "Bình thường cậu không hay mặc phong cách này, sao lại mua nhiều như vậy?"
"tớ thích loại này, chỉ là ít có cơ hội mặc thôi, bây giờ thì tốt rồi," Thời Kha cười cười, "có cậu mặc giúp tớ."
Phong cách của Tần Tư Vu vừa có thể ngọt vừa có thể lạnh, khi ngọt thì mặc những kiểu này rất hợp.
Cô chọn lựa một chút, quả thật đều là kiểu dáng mình thích, nhưng ánh mắt khẽ chuyển, nhìn sang đồ thường ngày mà Thời Kha từng mặc.
Quần áo riêng của minh tinh nếu từng xuất hiện trước ống kính, thường sẽ không mặc lại lần thứ hai. Nhưng Thời Kha là ngoại lệ, cô ấy thích món nào thì sẽ mặc thêm vài lần, anti-fan thường lấy cớ này nói cô ấy nghèo nàn, Tần Tư Vu còn từng than phiền với Điền Mạn rằng Thời Kha có phải hoàn toàn dựa vào tài trợ nhãn hàng, bản thân không còn mua quần áo nữa.
Hôm nay đến phòng thay đồ của cô ấy mới biết, quần áo của Thời Kha nhiều đến mức mặc một năm cũng không hết.
Tần Tư Vu nhìn một vòng, hỏi: "Những cái cậu từng mặc là những cái nào?"
Thời Kha thật thà đáp: "Cái này, cái này... mấy cái này," cô ấy nhận ra điều gì không đúng, quay đầu hỏi, "cậu muốn mặc đồ tớ từng mặc qua?"
"Không được sao?"
Thời Kha mím môi cười cười, chọn ra một chiếc mình thích nhất, nói: "Cái này đi, tớ rất thích nó."
Tần Tư Vu thay chiếc sơ mi cô ấy thích, soi gương một chút, vô cùng hài lòng.
Dáng người hai người tương tự, cô mặc vào cũng rất vừa vặn.
Tần Tư Vu thích cảm giác mặc đồ của Thời Kha, có một sự k*ch th*ch kín đáo.
Trong lúc cô thay đồ, Thời Kha đi chuẩn bị bữa sáng, Tần Tư Vu đi ra cùng cô ấy ăn, vừa mới ăn được hai miếng salad, điện thoại của Tiểu Triều đã gọi đến, nói: "Kha Kha, tớ tới dưới nhà rồi, khi nào hai người xuống đây?"
"Năm phút, bọn tớ vừa mới bắt đầu ăn thôi."
"Được rồi, tớ đợi các cậu."
Trợ lý công việc của Tần Tư Vu đã đến tòa soạn tạp chí trước một bước, cô cầm điện thoại đọc tin nhắn trợ lý gửi, vừa nhét hai miếng cải tím vào miệng vừa hỏi: "Cậu có xem tin tức trên mạng chưa?"
"Chưa kịp." Thời Kha cầm điện thoại lật xem, lông mày nhíu lại, "Cậu nói cái tin tiết lộ chúng tớ hợp tác 《Lạc Thiên Truyện》 ấy hả?"
"Ừm......"
Trong studio vừa mới gửi tin nhắn, thông báo bộ phận PR mở cuộc họp. Tần Tư Vu xem qua, thấy có một nhà truyền thông biết trước tin hai người họ sẽ hợp tác đóng phim truyền hình, liền tung tin, thêm việc hôm qua cô công khai đi thăm đoàn phim, trên mạng xuất hiện không ít ảnh chụp tại hiện trường, có người ác ý dựng chuyện, nói hai người từ 《Nhịp Sống Nhẹ》 đã bắt đầu nắm lấy mọi cơ hội để quảng cáo, mục đích là để tạo thế cho 《Lạc Thiên Truyện》.
Chuyện quan hệ hòa hoãn, cùng đi chơi đều là chiêu trò PR.
Thời Kha uống một ngụm nước ép rau quả, trầm giọng nói: "Tớ sẽ nhanh chóng sắp xếp bài thông cáo."
"Tớ bên này cũng đang sắp xếp," Tần Tư Vu ngừng một chút, nói, "nhưng tớ thấy chúng ta không cần thiết phải tự mình lên tiếng nữa."
Thời Kha nhìn cô: "Cậu không muốn lên tiếng?"
"Không phải không muốn, mà là không cần thiết."
Thời Kha trầm ngâm, cụp mắt xuống ăn một miếng rau: "Tôi tưởng... cậu sẽ hy vọng tôi sớm phá vỡ tin đồn."
Tần Tư Vu không vui: "Tớ đâu có làm màu như thế chứ!"
"Không phải làm màu, mà là..." Thời Kha có chút không nói tiếp được, cúi đầu nhét hai miếng rau lớn vào miệng, mơ hồ nói, "Thôi không có gì, mau ăn đi."
Tần Tư Vu thấy hơi kỳ lạ, nhưng không truy hỏi nữa.
Chuyện đối phương không muốn nói, ép cô ấy nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Có điều trong im lặng lại rất dễ nhớ đến những hình ảnh và âm thanh tối qua khiến người ta khó quên, Tần Tư Vu vừa nhai rau, vành tai càng lúc càng đỏ.
Cô luôn cảm thấy giọng nói của Thời Kha rất êm tai.
Thì ra, giọng nói của Thời Kha còn có 'lúc' nghe càng dễ chịu hơn.
Nhưng sau này không thể vội vàng ngay trước khi quay phim nữa, lúc vui vẻ còn phải lo lắng ngày mai đối phương có thể duy trì trạng thái tốt để quay hay không, thực sự là một nỗi phiền muộn giữa niềm vui.
Cô nghĩ một đống chuyện linh tinh, đến lúc ra cửa mới sực tỉnh.
"Sao tai đỏ thế này?" Thời Kha khẽ véo d** tai cô.
Tần Tư Vu bắt đầu nói bừa: "Vừa rồi tớ có lau qua lỗ tai..."
Thời Kha không hỏi thêm, cùng cô xuống lầu lên xe.
Tiểu Triều thấy hai người vừa lên xe đã khoác tay nhau, lập tức bị nhét cho hai bát "cẩu lương" no nê.
Hôm qua cô ấy còn lặng lẽ chui vào group cp "Thập Tứ Hành Thi", phát hiện đám fan đó chỉ cần thấy hai người ăn chung một quả dâu thôi cũng phấn khích chạy khắp nơi, thế này mà thấy họ dính nhau như keo thế kia, chẳng phải lập tức muốn gắn hẳn quả tên lửa để phóng đi luôn sao?
Tch, fan cp thật đúng là chưa từng thấy việc đời.
Đến dưới tòa soạn tạp chí, hai người lần lượt xuống xe, nhân viên ra đón ngẩn người một thoáng, rồi mỉm cười nói: "Không ngờ hai vị lão sư lại đi cùng nhau đấy."
Tần Tư Vu không tiếp lời, mà nói: "Hôm nay làm phiền mọi người rồi."
Nhân viên dẫn bọn họ đi vào trong: "Khách khí gì chứ, đây đều là việc chúng tôi nên làm."
Bên ngoài tòa soạn tạp chí, từ sớm đã có paparazzi mai phục chụp ảnh, buổi chụp của tạp chí MOTO cũng không phải dự án cần giữ bí mật, nên dù chú ý tới cũng không ngăn cản, mặc kệ bọn họ.
Từ lúc hai người xuống xe, rồi cùng nhau đi vào cửa và lên lầu, paparazzi liên tục chụp được rất nhiều ảnh, còn có người quay cả video.
Người chụp ảnh "tsk" một tiếng: "Lại chụp bìa đôi à, bọn họ đúng là muốn tạo cp tới cùng rồi."
Một người khác khinh bỉ nói: "Trước đó chửi sống chửi chết, giờ lại chơi trò tình cảm thân mật, thật sự có ngốc nghếch tin sao..."
"Kệ đi, nếu không có người tin thì dự án của chúng ta cũng chẳng làm nổi." Công việc xong xuôi, paparazzi bỏ máy ảnh xuống, sắp xếp ảnh rồi gửi vào nhóm làm việc.
Hôm qua tin tức hợp tác 《Lạc Thiên Truyện》 đã khiến bọn họ ngửi được mùi gossip và lưu lượng, lập tức thành lập tiểu tổ chuyên theo dõi Thời Kha và Tần Tư Vu. Bất kể hai người này có phải đang 'tạo' hay không, 《Lạc Thiên Truyện》 là dự án trọng điểm cấp S, ngân sách quay chụp và marketing đều vô cùng khổng lồ, độ hot và lưu lượng sau này hiển nhiên không hề nhỏ.
Bọn họ chụp được càng nhiều tin tức, thì càng bám thêm được nhiều lưu lượng.
Chẳng bao lâu sau, trên mạng đã lan truyền tin tức hai người sẽ cùng chụp bìa đôi cho MOTO.
Có blogger tung video hai người cùng xuống xe, lại có blogger đăng ảnh của cả hai.
Fan của đôi bên sau khi biết tin, đều lộ vẻ đau khổ giãy giụa, điên cuồng phân vân có nên mua cuốn tạp chí này - vốn khiến người ta hơi khó chịu - hay không.
Mua đi, thì chẳng khác nào giúp đối thủ tăng doanh số. Không mua, vậy ai sẽ bảo vệ doanh số của tiểu Vu muội muội/Kha Kha đây?
Hai fandom lại thấp thoáng có xu thế giao chiến, mà cp fan sau khi hét gào điên cuồng, bỗng nhiên chú ý tới chi tiết trong ảnh --
【Các chị em ơi em không nhìn nhầm chứ? Trên người Tư Vu chính là cái áo Kha Kha đã mặc ba lần ở sân bay đúng không đúng không đúng không?!】