Ban công nhà Thời Kha rất rộng, sát tường có một hàng giá hoa tinh xảo trồng đủ loại hoa cỏ đẹp mắt, còn chậu dâu tây thì trải phẳng ra, phủ kín cả ban công.
Có quả màu trắng, cũng có quả đỏ au, lại có vài bông hoa nhỏ trắng nõn vừa mới nở.
Cảm giác tràn đầy sức sống khiến tâm tình người ta cũng vui vẻ, Tần Tư Vu nhìn quanh một vòng rồi quay đầu hỏi: "Cây dâu non chúng ta trồng cùng nhau đâu rồi?"
"Ở đây." Thời Kha chỉ vào chậu hoa trên giá, "Cây còn nhỏ quá, chưa tách chậu được."
Tần Tư Vu cố ý bắt bẻ: "Hứ, hôm đó rõ ràng cậu nói sẽ gửi ảnh cho tớ, kết quả là một tấm cũng chưa từng gửi."
Thời Kha ôm lấy cô từ phía sau, vì đối phương không thấy mặt mình nên giọng cô mang theo chút mềm mại nũng nịu: "Tớ sai rồi mà."
Tần Tư Vu cực kỳ thích nghe cô nói thế, giọng mềm nhẹ như một chiếc lông vũ mượt mà, khẽ gãi từng chút vào tim cô, ngưa ngứa.
Cô tiếp tục giả vờ tức giận: "Cậu còn nói sẽ cùng tớ chơi game nữa cơ."
"Bởi vì lúc đó chơi game với cậu rất vui," Thời Kha có chút chột dạ, "Cậu lại chủ động như vậy, tớ sợ mình sẽ nảy sinh suy nghĩ không đứng đắn."
Tần Tư Vu được dỗ dành đến mức vui vẻ: "Tớ biết rồi, cậu bị tâm hồn của tớ hấp dẫn."
"Ừ, đúng là vậy."
Tiểu Triều dọn dẹp xong phòng khách, liếc nhìn ra ban công liền vội vàng cầm chìa khóa xe chạy mất.
Chỗ này không thích hợp ở lại lâu, cô cảm thấy tối nay mình có thể nghỉ phép một buổi.
Động tác của Tiểu Triều rất nhẹ, nhưng tiếng đóng cửa vẫn khiến hai người chú ý. Thời Kha đi ra nhìn một cái, phát hiện Tiểu Triều đã đi mất, bèn xoay người vào bếp lấy ra hai cái chậu nhựa để rửa trái cây.
Dâu tây chín khá nhiều, nhưng hái hết thì ăn không xuể, hai người chỉ hái những quả chín nhất.
Rửa sạch xong, mỗi người ăn một quả, Tần Tư Vu liền giơ điện thoại lên chụp hình. Thời Kha cũng không giục cô, chỉ chống cằm yên lặng nhìn cô chăm chú nghiên cứu phối cảnh nền.
Cô nhỏ giọng than thở: "Thời Kha, khăn trải bàn nhà cậu màu tối quá, chụp lên không đẹp."
Thời Kha lục lọi trên giá sách nhỏ trong phòng khách, lấy ra một quyển tạp chí nhiếp ảnh, lau sạch rồi đưa cho cô.
"Quyển này để trống nhiều, cậu xem có chụp được không."
Tần Tư Vu thấy quyển tạp chí này trông quen quen, lật vài trang liền kinh ngạc: "Tớ cũng có quyển này."
Thời Kha không được tự nhiên "ừm" một tiếng: "Tớ biết."
"Sao cậu lại biết?"
"Tối hôm kia tớ tua lại mấy lần phần 《Nhịp Sống Nhẹ》 quay ở nhà cậu, thấy phòng khách có vài đồ trang trí và sách, liệt kê ra rồi bảo trợ lý mua về. Còn vài món đang trên đường, mấy hôm nữa sẽ tới." Thời Kha cụp mắt, cắt đôi hai quả dâu cho cô tiện chụp hình, "Còn vài thứ nữa đang gửi về."
Tần Tư Vu sững lại, quay đầu nhìn cô: "Sao cậu lại làm vậy?"
Thời Kha khẽ nói: "Tớ cũng không biết, có lẽ là muốn có nhiều điểm giống cậu hơn."
Tần Tư Vu nhìn cô, trong đầu bất chợt hiện lên năm chữ--
Cô ấy thật sự rất thích mình.
Ý nghĩ này mang đến cho Tần Tư Vu một cảm giác an toàn và hạnh phúc gần như tràn ra ngoài, cô bỗng buông điện thoại, một tay vòng qua cổ đối phương, khựng lại một chút, rồi nhắm mắt, nghiêng người lại gần...
Tay hai người đặt lên eo nhau, hơi ấm trong lòng bàn tay như muốn hòa tan cả đối phương.
Trong hơi thở có vị ngọt thanh của dâu tây, xen lẫn hương vị ngọt ngào chỉ thuộc về người kia.
Ánh chiều tà rơi xuống phòng ăn, những giọt nước trên quả dâu như được bao bọc trong lớp mứt cam óng ánh.
Bàn tay đặt nơi eo dần siết chặt, mứt cam trong giọt nước dần tan ra, màu sắc mờ nhạt, cánh môi mềm mại dường như cũng hóa thành một vũng nước.
Tần Tư Vu lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là không thể kìm lòng.
Khi nụ hôn trượt xuống thấp hơn, bất ngờ Thời Kha đưa tay chặn lại.
Nụ hôn rơi xuống đầu ngón tay, Tần Tư Vu mở mắt, trong thoáng chốc có chút ngượng ngập.
Thì ra Thời Kha không muốn, là cô quá vội vàng rồi...
Tần Tư Vu còn chưa kịp nghĩ cách hóa giải sự lúng túng này, đối phương đã ôm lấy cô vào lòng, nói: "Trên người tớ còn có nhũ lấp lánh xịt lúc chụp hình... Cậu đợi tớ, đợi tớ tắm xong..."
Hai người ôm nhau, không nhìn thấy vẻ mặt của nhau, nhưng lại cảm nhận được nhịp tim rõ ràng hơn.
Tần Tư Vu nghẹn ngào bật cười: "Ai thèm đợi cậu, tớ ăn xong dâu rồi sẽ về."
Thời Kha buông cô ra, hơi cau mày: "Tối nay cậu còn phải về à?"
Tần Tư Vu cố ý nói: "Cậu bảo cho tớ hái dâu mà, dâu hái xong rồi thì tớ phải đi thôi."
"Không được!" Thời Kha vội vàng phủ nhận, nhưng lại nghĩ không ra lý do gì tốt để giữ cô ở lại, đành bịa bừa: "Hôm nay kịch bản 《Lạc Thiên Truyện》 gửi tới rồi, chúng ta có thể cùng nhau nghiên cứu... Còn nữa, chúng ta lâu rồi chưa chơi game, cậu cho tớ mượn acc đi, tớ chơi game cùng cậu."
Tần Tư Vu nhịn cười, không chọc cô nữa: "Tớ đùa thôi, tớ đã sớm nói với Điền Mạn rồi, hôm nay không về."
Thời Kha lập tức xị mặt: "Cậu cố ý lừa tớ."
"Tớ chỉ muốn chọc em thôi mà... Ai bảo cậu đáng yêu như thế." Tần Tư Vu cười cầm điện thoại định tiếp tục chụp dâu tây, nhưng phát hiện ánh sáng trong phòng ăn đã không còn thích hợp để chụp.
Thời Kha ủ rũ đi bật đèn, Tần Tư Vu vừa sắp xếp dâu tây vừa nói: "À đúng rồi, cái acc game đó vốn dĩ là tớ mua cho cậu đấy. Cậu nói muốn cùng tớ chơi game, nên tớ mới mua một acc định tặng cậu làm quà."
Trong lòng Thời Kha rất vui, nhưng vẫn hơi khó hiểu: "Thế sao lúc không biết cậu lại cho tớ mượn chơi?"
"Vì tớ nghĩ A Bố thích cậu, acc mà thần tượng từng dùng qua thì fan sẽ thích thôi..."
Thời Kha biết, khi ấy Tần Tư Vu còn rất ghét bản thân ngoài đời thực của cô, nhưng lại bằng lòng vì "A Bố" mà cùng cô chơi game.
Cô im lặng, còn Tần Tư Vu cuối cùng cũng chụp được bức hình ưng ý, rồi ăn luôn mấy quả dâu làm đạo cụ, cười híp mắt nói: "Ngon thật, đây là loại dâu tây ngon thứ hai tớ từng ăn."
Thời Kha nhìn cô: "Thứ nhất là gì?"
Tần Tư Vu đáp: "Là dâu trắng cậu mang đến cho tớ khi tớ bị bệnh."
Một người vì bạn gái mà cho kẻ mình ghét mượn acc, một người vì bạn gái ốm đau mà đồng cảm, đem dâu vốn định dành cho cô ấy hái cho người mình không ưa.
Bất giác, cả hai đều đã đem món quà trao đúng cho người nên trao.
Hai người nhìn nhau cười, trong lòng đều đã thấu hiểu.
Tần Tư Vu vừa ăn dâu vừa chỉnh ảnh, Thời Kha ngồi cạnh, nhìn cô gửi tin nhắn cho trợ lý công việc, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Tớ có thể đăng Weibo không?"
Thời Kha gật đầu, đôi mắt chậm rãi chớp: "Được, tối nay tớ cũng định đăng tấm ảnh cậu chụp cho tớ ở quê."
"Vậy chúng ta cùng đăng nhé."
"Ừ."
Có vẻ như cả hai đã sẵn sàng cùng nhau tiến về phía trước.
Tần Tư Vu khẽ cười, nhìn đồng hồ, chuẩn bị đi làm bữa tối. Thời Kha muốn giúp, nhưng bị cô đẩy đi, bảo nhanh vào tắm rửa.
Thời Kha mím môi, nơi đuôi mày mang ý cười, rời đi.
Bữa tối rất đơn giản, dù sao ngày mai còn phải chụp bìa ngoài cho tạp chí, họ không thể ăn đồ nhiều dầu muối, nên món ăn đều thanh đạm.
Ăn xong, Tần Tư Vu gửi acc cho cô, hai người ngồi sát nhau trên sofa, cùng mở game.
Lại một lần nữa đăng nhập acc này, tâm tình Thời Kha trở nên vi diệu.
Cô từng nghĩ lần đăng nhập trước sẽ là lần cuối cùng dùng acc này, không ngờ bây giờ nó hoàn toàn thuộc về mình.
"Từ nay nếu ra skin gì cậu không được tự mua," Tần Tư Vu lên giọng bá đạo, "Mỗi skin đều phải để tớ mua cho cậu."
"Chẳng phải cậu đã nạp rất nhiều rồi sao, tớ có thể trực tiếp mua mà."
"À nhỉ..." Tần Tư Vu gãi mũi, "Thế thì đợi tiêu hết số điểm này, sau đó vẫn là tớ nạp cho cậu."
Thời Kha tựa vào vai cô, mỉm cười khẽ "ừ" một tiếng.
Hai người chơi hơn một tiếng, có thắng có thua, nhưng đều tràn ngập niềm vui.
Trước kia Thời Kha chơi một mình luôn dễ nổi cáu, bây giờ có Tần Tư Vu bên cạnh, mỗi phút giây đều thấy hạnh phúc.
Đến giờ đăng Weibo, Tần Tư Vu viết xong dòng caption rồi ấn gửi, còn phòng làm việc của Thời Kha thì sắp xếp giờ hẹn đăng, cũng gần như cùng lúc đăng ra.
Thế là, fan cp của "Thập Tứ Hành Thi" cùng lúc nhận được hai thông báo Weibo, trong thoáng chốc không biết nên bấm vào cái nào trước.
【Diễn viên Tần Tư Vu: Ở vườn dâu của Thời lão sư @Thời Kha được tự do ăn dâu, điểm tuyệt đối, ngon cực kỳ!】
【Thời Kha: Cùng Tần lão sư @Diễn viên Tần Tư Vu chạy nhảy trong thiên nhiên \[gió nhẹ]\[lưới chín ô]】
Fan cp: ???
Hôm nay là mùng Một Tết của "Thập Tứ Hành Thi" sao?
Bọn họ thế mà lại cùng nhau ra ngoài chơi? Tư Vu còn chụp cho Kha Kha nhiều ảnh như vậy?
Nhìn bộ bát đũa này có vẻ là nhà của Thời Kha, nói cách khác, Tư Vu còn đến nhà Kha Kha, ăn dâu ở nhà cô ấy?
Cứu, cứu mạng... Đây là đường ngọt mà bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Fan cp sắp ngất lịm đi rồi.
Ngọt chết mất!
Trước đó lúc xảy ra sự kiện bó hoa 520, fan cp còn đang vui vẻ ăn Tết, có mấy tài khoản bóc phốt nói Thời Kha vì bó hoa này mà rất không vui, bắt Tần Tư Vu phối hợp mình làm sáng tỏ.
Họ nói có đầu có đuôi, khi ấy rất nhiều fan cp buồn bã, hơn nữa từ đó đến nay cũng không còn tin tức nào khác về hai người, ai nấy đều bận rộn việc riêng. Giữa chừng từng có tin đồn hai người sẽ cùng chụp tạp chí, nhưng cũng lặng lẽ dừng lại, chẳng có tiếp diễn gì.
Fan cp còn tưởng một thời gian nữa sẽ chẳng thấy họ cùng khung hình, ai ngờ họ lại có quan hệ riêng tư mật thiết đến thế, còn công khai đăng ra như vậy.
Miếng đường này quá ngọt, bọn họ vừa ăn vừa rơi nước mắt.
Dưới Weibo của hai người toàn là fan cp mê mệt, những bình luận hot đứng đầu đa phần là fan có tổ chức, hết lời khen ngợi tình bạn của hai mỹ nhân, không hề kéo cp, tránh làm người khác khó chịu.
Fan của Thời Kha thì lại khó mà diễn tả nổi.
Kha Kha rất hiếm khi đăng loại ảnh mang tính đời sống thế này, kiểu lưới chín ô này với fan mà nói là một bất ngờ cực lớn.
Hơn nữa, Tần Tư Vu còn chụp ra một Thời Kha mang đến cảm giác đẹp đẽ khác hẳn thường ngày, bọn họ thích vô cùng.
Thực ra lúc xem chương trình, họ đã cảm nhận được Kha Kha chơi cùng Tần Tư Vu rất thoải mái. Kha Kha trong giới gần như chẳng có mấy bạn bè, tương tác cũng ít, nếu thật sự kết giao được một người bạn tốt, lẽ ra họ nên vui mới phải.
Nhưng trớ trêu thay, người đó lại là Tần Tư Vu - người mà họ đã mắng suốt mấy năm nay...
Fan lý trí hiểu rằng phải tôn trọng lựa chọn của Kha Kha, chỉ là trong lòng vẫn khó chấp nhận.
Những người hâm mộ cực đoan lại chạy đi gây rối, nhưng chưa đợi đến lúc fan của Tần Tư Vu phản công, các fan cp đã tự tổ chức thành một nhóm chống quấy rối.
Họ báo cáo fan cực đoan vào "nhà nhỏ đen", rồi spam một lượng lớn nội dung khen ngợi tình bạn của hai mỹ nhân, làm sạch từ khóa, tiện thể an ủi những fan đang khó chịu, khuyên họ tôn trọng đời tư của idol.
Fan cp bận đến mức quay cuồng, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết.
Hôm nay chính là ngày đại hỉ của "Thập Tứ Hành Thi".
Ai cũng không được phép cãi nhau!
......
Một bên khác, Thời Kha và Tần Tư Vu lại chơi game thêm một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cậu có đi tắm không?"
Động tác của Tần Tư Vu khựng lại, tim đập nhanh hơn một nhịp: "Có."
"Tớ... tớ dẫn cậu đi."
Thời Kha nắm tay cô, dắt đến cửa phòng ngủ chính, dùng chút lý trí còn sót lại hỏi: "Cậu muốn ở phòng khách hay là..."
Tần Tư Vu không trả lời thẳng, mà nói: "Nếu cậu thích ở phòng khách, vậy tớ sẽ ở phòng khách."
Câu trả lời đã rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Cửa phòng ngủ chính mở ra, Thời Kha thì đỏ mặt chạy ra ban công hóng gió.
Tiếng nước "ào ào" vang lên, trong phòng tắm hơi nước lượn quanh.
Tần Tư Vu biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, tim đập quá nhanh, bèn ngẩng mặt đón vòi hoa sen, cảm giác ngạt thở do nước chảy tràn xuống khiến đầu óc cô trống rỗng một thoáng, tạm thời quên đi hồi hộp bất an.
Đợi cô sấy tóc xong đi ra, Thời Kha đã ngồi trên giường, có vẻ như đang chăm chú đọc sách.
"Đang đọc gì vậy?"
"'Sonnet' của Shakespeare," ánh mắt Thời Kha vẫn dán chặt trên trang sách, "Mới mua, vừa bắt đầu đọc, thật ra thì tớ không quá hiểu."
"Bản tiếng Anh à?"
"Ừm......"
Tần Tư Vu đi đến cạnh giường, nghiêng người nhìn qua.
Cổ áo vì lực hút mà hạ xuống, lông mi Thời Kha khẽ run, ánh mắt cũng vì lực hút không cưỡng lại được mà dời theo.
Cô vốn biết da Tần Tư Vu trắng, nhưng không ngờ có vài nơi còn trắng sáng chói hơn những chỗ khác.
"Shall I compare......"
--Ta có thể so sánh nàng với một ngày hè.
Tần Tư Vu đọc câu tiếng Anh trên trang sách, phát âm chuẩn xác dễ nghe.
Ánh mắt Thời Kha dần dần ngước lên, dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô.
Thật ra cô hiểu, chỉ là muốn nghe Tần Tư Vu đọc cho mình nghe.
Một bài thơ rất dài, nhưng cũng rất ngắn. Ánh mắt cô quá nóng bỏng, khi âm tiết cuối cùng rơi xuống, cuốn sách trong tay Thời Kha rơi xuống chăn.
"Ưm......"
"Suỵt."
......
Bóng dáng của họ chồng lên nhau.
Mùa hè của họ mới chỉ vừa bắt đầu.
___