Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 69

Lôi Băng Hòa nghe ra trong lời Thời Kha không còn chỗ để lưỡng lự, hiểu rằng mình không cần phải thuyết phục nữa, đành nói: "Được, tôi sẽ nói với bạn tôi để anh ấy từ bỏ dự án này."

Thời Kha đáp: "Ừ, làm phiền anh rồi."

"Là tôi làm phiền các cậu," Lôi Băng Hòa vẫn cảm thấy tiếc, cuối cùng nói thêm: "Cậu đã nghĩ kỹ chứ, không hối hận chứ."

Thời Kha dứt khoát đáp: "Tôi sẽ không hối hận."

Cuộc gọi kết thúc, Lôi Băng Hòa nhìn điện thoại thở dài, mấy năm nay khả năng nhìn người của anh lại thất bại trước hai người này. (Editor: 30 chưa phải là tết, vẫn còn cứu được anh ạ)

Trong chương trình anh cảm nhận tình cảm của họ rõ ràng thật lòng đến vậy.

Thật tiếc...

Khi trả lời Tần Tư Vu về kết quả, Lôi Băng Hòa không nói cứng quá, chỉ bảo rằng bên Thời Kha lịch trình thật sự không sắp xếp được, sau này có cơ hội sẽ hợp tác.

Tần Tư Vu với kết quả này không hề bất ngờ, cô quay sang kể lại lời Lôi Băng Hòa cho Diệp Chu nghe, xác nhận là đã hỏi thử, chuyện này thật sự không được.

Thực ra cô cũng khá muốn có một bìa đôi với Thời Kha.

Sẽ ý nghĩa biết bao...

Cô bĩu môi, đăng nhập tài khoản Weibo phụ, lặng lẽ theo dõi Thời Kha, rồi vào xem những bài đăng gần đây của cô ấy.

Ngoại trừ những tuyên bố về hợp tác với mình, còn lại đều là công việc.

Thời Kha thật sự không thích đăng selfie.

Nhưng kỹ thuật selfie của cô ấy, đăng lên cũng không hẳn phù hợp lắm.

Tần Tư Vu vừa về tới trang chủ, vừa làm mới trang liền thấy Thời Kha vừa đăng Weibo mới, còn là bức ảnh do cô ấy chụp.

Cô bấm vào thấy số bình luận là 0, biết mình đã kịp "chiếm hàng đầu".

Cơ hội hiếm có, dù Tần Tư Vu vốn không quan tâm tranh giành mấy thứ này, lúc này cũng vội vàng trả một chuỗi "ah ah ah" để chiếm hàng đầu.

Gửi xong bình luận, làm mới trang lại, mới thấy bình luận đã lên vài trăm, không biết bình luận của mình bị trôi đi đâu mất.

Tần Tư Vu mới quay lại mở ảnh ra xem kỹ.

Hôm nay Thời Kha hình như không đi làm, đang ở nhà chăm sóc cây giống dâu tây.

Những hạt dâu tây mà họ từng gieo đã nảy mầm, mọc lên khá nhiều, Thời Kha không biết từ lúc nào đã chuyển chúng sang chậu, cả mảng xanh non trông rất tươi tốt.

Cô mặc đồ thoải mái, tóc dài được kẹp lỏng bằng kẹp cá mập, những sợi tóc rơi xuống chạm xương quai xanh, mang vẻ đẹp lười biếng nhưng duyên dáng.

Mắt Tần Tư Vu dần dần nhìn xuống, đến cổ tay cô, vừa định phóng to xem, trợ lý bên cạnh nói: "Tư Vu, đạo diễn đang gọi bạn."

Cô lập tức tắt điện thoại, đứng dậy đi theo.

Bên kia, Thời Kha lo lắng đến tê tay tê chân, ảnh vừa đăng nửa ngày mà vẫn chưa nhận được tin nhắn gì từ 41.

Chẳng lẽ cô ấy không để ý chiếc vòng tay Thời Kha tặng trên cổ tay?

Hay là cô ấy không thèm xem Weibo của mình...

Thời Kha buồn bã, chẳng lẽ chỉ khi tiếp cận Tần Tư Vu mới nhận được sự chú ý của 41 sao?

Cô và Tần Tư Vu đã làm mối quan hệ trở nên căng thẳng, sau này sẽ không còn tìm Tần Tư Vu để duy trì hình tượng "chị em" trên Weibo, nếu cô không nói, 41 chắc chắn không thấy bức ảnh này của mình rồi.

Cô vất vả lắm mới dám phát đi tín hiệu này mà...

Thời Kha bấm vào Weibo, chuẩn bị tìm ba fan để trả lời.

Sắp xếp theo thứ tự thời gian, cô trả lời tầng 1, tầng 10 và tầng 20, đều là những lời không có nhiều ý nghĩa, chắc chỉ để tranh hàng đầu.

Nhưng thật trùng hợp, tên tài khoản của fan ở tầng 20 là "Thất thất tứ thập nhất", rất giống với biệt danh "7741" mà 41 đã dùng trên mạng xã hội trước đây.

[Thất thất tứ thập nhất: A a a a a a hàng đầu!]

Thời Kha trả một biểu tượng nhỏ, bấm vào trang cá nhân fan xem, hóa ra là tài khoản ít dùng, chỉ đăng hai Weibo.

Một bài là năm ngoái, đăng hẳn ba hàng biểu tượng khóc nức nở.

Bài còn lại là ngày 14/2 năm nay, nói rằng "lén mua một hộp socola, bị tịch thu ngay tại chỗ".

Trông có vẻ là học sinh.

Ngày Valentine muốn mua socola tặng người khác, kết quả bị bố mẹ tịch thu?

Thời Kha lập tức mất hứng, thoát Weibo, tiếp tục xem sách hướng dẫn trồng cây chậu do trợ lý mua.

Cô vừa nhìn liền thấy trợ lý Tiểu Triều đến nói sẽ dẫn cô đi ăn.

Thời Kha cất sách, hơi ngạc nhiên: "Mình có thể đi ăn tiệc sao?"

Tiểu Triều vuốt mũi nói: "Làm gì có chuyện đó... Là một nhà hàng chay, gần đây bạn bè trên vòng tròn bạn bè đều nói ngon, mình đặt trước phòng riêng hôm nay, muốn dẫn cậu đi thử."

Nghe là chay, Thời Kha mất hứng, nhưng nhìn Tiểu Triều hứng thú, cô vẫn phối hợp thay quần áo ra ngoài.

Dù sao hôm nay cũng không có việc gì.

Đi thì đi.

---

Tần Tư Vu xong công việc, thu dọn chuẩn bị về, hôm nay hợp tác cùng diễn viên Đậu Nhan, người này hỏi cô có muốn đi ăn cùng không.

Cô định tới nhà hàng chay mới mở, gần đây trong giới của họ khá hot, bạn bè từng đi đều khen ngon, dường như sẽ trở thành quán "hot" trong giới.

Hôm qua Tần Tư Vu có uống rượu, vốn không định đi, nhưng nghĩ đến Tiền Uyển Cẩn khá thích ăn đồ chay, muốn giúp cô ấy thử, nên đã đồng ý.

May mà họ mỗi người đi một xe riêng, Tần Tư Vu không phải đi cùng, còn có thể tiếp tục chơi điện thoại.

Vừa mở ra, cô giật mình trước lượng thông báo khổng lồ trên Weibo.

Chết, không lẽ tài khoản phụ của cô bị người ta phát hiện rồi sao!

Lại sắp bị Diệp Chu mắng nữa chăng?

Tần Tư Vu lo lắng nhấn vào xem, phát hiện hàng trăm bình luận đều đến từ bài Weibo của Thời Kha.

Ồ, hóa ra bình luận giành vị trí đầu tiên của mình đã được Thời Kha trả lời...

Sao lại trùng hợp vậy, hàng vạn bình luận, sao lại lật đúng bình luận của cô?

Cô gần như tưởng Thời Kha đã nhận ra mình, tài khoản phụ của cô khá giống với ID lúc trước quen A Bố, nhưng nhìn Thời Kha đến giờ vẫn chưa tìm mình trên tài khoản A Bố, cảm giác Thời Kha vẫn chưa nhận ra cô.

Tần Tư Vu cảm xúc thăng trầm, bình tĩnh lại mới xem tiếp những bức ảnh chưa kịp xem xong trước đó.

Trên cổ tay thon trắng, một chiếc vòng tay quen thuộc lỏng lẻo treo đó, ánh nắng chiếu lên, như quấn quanh cổ tay những mảnh ánh sáng nhỏ.

Cô hơi sững người.

Hóa ra Thời Kha đã đăng ảnh vòng tay cô tặng, xem ra thật sự rất thích.

Nhưng, Thời Kha đưa thông tin này là để cô nhận ra mình sao?

Từ lúc xin địa chỉ, họ đã không ngừng thử thăm mức độ chấp nhận tiếp xúc thực tế của nhau, giờ Thời Kha có phải muốn tiến gần hơn với 41 ngoài đời không?

Có phải vì đoạn tin nhắn giọng nói say nhẹ hôm qua không?

Tần Tư Vu nghẹn cổ họng, nếu đúng vậy, liệu cô cũng nên đưa tín hiệu rõ ràng hơn không?

Nhưng chiếc vòng tay cũng không phải phiên bản giới hạn, phản ứng quá mạnh có thể hơi lạ, cô phải nghĩ xem phản ứng thế nào cho hợp lý.

Mang theo đầu óc đầy suy nghĩ, Tần Tư Vu đến nhà hàng. Ở đây bảo vệ sự riêng tư khách rất tốt, nhân viên nhận ra họ cũng không có phản ứng gì, lịch sự dẫn họ đến phòng riêng đã đặt sẵn.

Đậu Nhan cởi mũ ngồi xuống, nói: "Tôi nhờ trợ lý đặt phòng riêng từ mấy ngày trước, mọi người đều nói ngon, tôi mong lâu lắm rồi."

Tần Tư Vu không quá thân với cô, nghiêm chỉnh mỉm cười nói: "Ban đầu tôi không đói, nghe bạn nói xong là tôi đói luôn. Nếu ngon thì sau này có thể thường xuyên đến, gần đây tôi toàn ăn cải luộc, ăn tới phát ngán rồi."

Đậu Nhan cười tươi: "Bạn đang kiểm soát cân nặng à? Vậy vẫn nên ăn ít thôi, nguyên liệu món chay tuy tinh nhưng lại nhiều, vẫn dễ tăng cân."

Hai người vừa nói vừa cười, cửa phòng riêng mở ra, nhân viên phục vụ mang thực đơn vào.

Thực đơn dạng cuộn vừa tinh tế vừa thanh lịch, Tần Tư Vu vừa định nói gì thì nghe thấy giọng quen bên ngoài: "Hôm nay tất cả phòng riêng đều hết chỗ rồi à? Ủa, tôi rõ ràng đã đặt trước mà."

Tần Tư Vu đổi câu nói trên môi: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?"

Nhân viên đáp: "Hình như tuần trước hệ thống có vấn đề, xếp hai bàn khách vào cùng khung giờ, một bàn đến sớm đã ăn xong, bàn kia đến thì không còn chỗ." Nói xong cúi chào, "Đây thật sự là sơ suất của nhà hàng, nhưng giờ hệ thống đã ổn, quý khách có thể yên tâm đặt chỗ lần sau."

Đậu Nhan cười nhẹ: "May mà khi tôi đặt trước không gặp vấn đề gì."

Tần Tư Vu đội mũ nói: "Tôi đi ra ngoài xem thử."

Đậu Nhan tưởng cô chỉ tò mò thích chen vào, cười trêu vài câu, Tần Tư Vu dựa vào khung cửa nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy Tiểu Triều.

Tiểu Triều ở đây, có lẽ Thời Kha cũng đang ở đó, vậy là họ không có chỗ ăn, định đi rồi sao?

Tần Tư Vu quay lại hỏi Đậu Nhan: "Bạn có phiền nếu thêm hai người không? Bữa này tôi mời."

Đậu Nhan hỏi: "Người không có chỗ đó là người quen của bạn à?"

"Ừ... người quen."

Tần Tư Vu trả lời hơi bối rối, được Đậu Nhan đồng ý, cô cúi đầu bước tới, vỗ nhẹ vai Tiểu Triều: "Chào."

Tiểu Triều nghe giọng giật mình, khi Tần Tư Vu nâng vành mũ lên, nhìn rõ là ai, ngượng ngùng "à" một tiếng, nói: "Hóa ra là lão syw Tần, cô cũng đến ăn ở đây à, trùng hợp thật."

"Thời Kha đâu rồi?"

"Cô ấy ở bên kia."

Tiểu Triều chỉ một hướng, Tần Tư Vu đi qua góc, liếc thấy Thời Kha đang đeo vòng tay.

Môi cô không tự chủ mà cong lên, tiến tới mời cô cùng ăn.

Thời Kha không ngờ cô cũng ở đây, dừng lại một chút nói: "Cảm ơn, không cần đâu, tôi và Tiểu Triều đổi bàn khác là được."

Xuất phát từ hiểu biết về A Bố, Tần Tư Vu suy nghĩ hai giây, mắt thoáng chút buồn bã, bắt đầu dùng Tiểu Triều đánh cảm tình: "Tôi không có ý gì khác, chỉ thấy Tiểu Triều cứ hỏi có giải quyết được không, thấy cô ấy khá mong đợi, muốn cùng cô ấy ăn một bữa thôi."

Thời Kha cũng biết Tiểu Triều đang mong chờ nhà hàng này, trước đó đã thấy nhiều lời giới thiệu trên vòng bạn bè, mức mong đợi đã cao.

Nhưng cô vẫn do dự một chút rồi từ chối: "Để tôi đặt bàn sau vậy, cảm ơn nhé."

Tần Tư Vu không ngờ Thời Kha trong chuyện này lại giữ nguyên tắc cứng như vậy, lại hối hận vô số lần vì bó hoa tặng ngày 520.

Bầu không khí lại trở nên ngượng ngập, may mà lúc này Tiểu Triều tới, thở dài nói: "Không được đâu, Kha Kha, hôm nay thật sự không còn chỗ, quản lý nói lần sau sẽ giảm năm mươi phần trăm. Ái, tôi còn cố ý ăn ít vài miếng sáng nay để dành bữa này nữa mà..."

Tần Tư Vu nghĩ mình có thể đổi hướng, quay sang cười với cô: "Vậy cậu có muốn đến phòng riêng tôi không? Còn chỗ, mà chúng tôi chưa gọi món."

Mắt Tiểu Triều sáng lên: "Được...", nói nửa câu thì nghĩ đến Thời Kha mới có quyết định, vội uốn lưỡi: "...phải không?"

Thời Kha: "......"

Cô trợ lý của cô sao lại không ra gì vậy :)

Cô trơ mắt liếc Tiểu Triều háu ăn, bắt được từ khóa trong câu nói của Tần Tư Vu: "Các bạn? Là cậu và Điền Mạn à?"

Tần Tư Vu đáp: "Không, là trợ lý khác của tôi, còn có Đậu Nhan và trợ lý của cô ấy. Hôm nay tôi cùng Đậu lão sư quay quảng cáo ngắn từ thiện mà."

Còn có diễn viên khác à...

Thời Kha nghĩ một chút, cuối cùng đồng ý: "Vậy thì làm phiền các cậu rồi, cùng ăn nhé."

Yeah! Cuối cùng cũng được ăn cùng Thời Kha!

Tần Tư Vu giấu niềm vui trong lòng, giả vờ điềm tĩnh: "Được, theo tôi đi."

Trên đường đi vào phòng riêng, cô không nhịn được, liên tục nhìn vào vòng tay của Thời Kha.

Trên ảnh đã đẹp, nhìn ngoài đời còn đẹp hơn.

Thời Kha rất hợp với loại trang sức này, sau này có thể tặng nhiều hơn.

Ai ngờ Thời Kha nhận ra ánh mắt cô, lại lặng lẽ dùng tay kia che vòng tay.

Tần Tư Vu: ???

Chết tiệt.

Vòng tay là cô mua, sao lại không cho cô nhìn! (Editor: =]]])