Diệp Chu ngửi thấy không ổn, quay đầu, từ từ mở mắt nhìn cô: "Lại cãi nhau với cô ấy rồi à?"
Tần Tư Vu áy náy cúi đầu: "Cũng không phải cãi nhau, chỉ là lần trước việc tặng hoa cô ấy rất để ý nên không muốn tiếp xúc nhiều với tôi nữa."
"Bạn nữ tặng hoa mà cô ấy nhạy cảm thế, có thể cô ấy giống cậu cũng là người đồng tính?" Diệp Chu nhướng mày.
"......" Tần Tư Vu không nói gì, đúng là như vậy thật.
Diệp Chu thở dài, quay lại, nhắm mắt: "Tôi đã hứa người ta là để cậu hỏi thử, rảnh thì đi hỏi, xong báo lại cho tôi biết."
Tần Tư Vu uể oải đáp: "...... biết rồi."
Điền Mạn trước tiên lái xe đưa Diệp Chu về, sau đó cùng Tần Tư Vu trở về nhà.
Tần Tư Vu vừa mới uống rượu vẫn giữ được tỉnh táo, nhưng sau nửa tiếng càng lúc càng mơ màng, thậm chí có dấu hiệu "ngáo rượu".
Cô vừa về nhà liền lao thẳng vào phòng ngủ, ôm Đại Bố và Tứ Bố, nín thinh không nói gì cả.
Điền Mạn rót nước nóng cho cô, chuẩn bị khăn để lau tay, nhưng vừa vào đã thấy Tần Tư Vu ôm hai con gấu trúc ngồi xổm trên giường.
"......" Điền Mạn im lặng một lát, rồi hỏi: "Tư Vu, cậu đang làm gì vậy?"
"Tôi không muốn làm diễn viên nữa, tôi muốn làm gấu trúc."
Điền Mạn: "......"
Ai cứu cô sếp ngu ngốc này với.
Cô đặt nước nóng lên bàn đầu giường định lau tay cho sếp, nhưng sếp ôm gấu trúc không chịu buông: "Tôi muốn A Bố lau cho tôi."
Điền Mạn: "......"
Thôi thì cậu tự tưởng tượng đi.
Một lát sau, Tần Tư Vu lại nói: "Thời Kha cũng được."
Điền Mạn: "......"
Cái này không được nghĩ đâu nhé!
Tần Tư Vu không bày đặt lâu, thuốc giải rượu cũng có tác dụng một chút, cô tỉnh táo hơn, tự lau tay, uống nước, hồi phục đôi chút, rồi đi vào phòng tắm tẩy trang, tiện thể tắm luôn.
Sạch sẽ xong lên giường, Tần Tư Vu ôm điện thoại nhắn tin cho A Bố.
41: 【Tớ về rồi [tôi quay lại rồi.jpg]】
Cô gửi biểu tượng là chú mèo đáng yêu đầy vết son môi trên mặt, trông cực kỳ ngây thơ.
A Bố: 【??? Cậu đi đâu chơi mất vậy! [mèo hờn.jpg]】
Tần Tư Vu tắm xong bắt đầu buồn ngủ, gõ chữ lộn xộn: 【Hôm nay đi tiếp khách với sếp, uống rượu, đầu quay như muốn nổ. Nếu không phải để tranh cơ hội, tôi thà không uống nhiều vậy đâu, rượu vang thực sự khó uống quá, tôi là chó đất, tôi thật sự không quen uống. Khó uống quá, sao trên đời lại có thứ khó uống thế này! Tôi chỉ muốn uống nước nho ngọt thôi!】
Thời Kha thấy tin nhắn này, dựa vào tường, vô thức c*n m** d***.
Cô hiểu cảm giác bất đắc dĩ khi đi tiếp khách.
41 làm việc vất vả quá.
Bao giờ mới có thể cùng 41 bước vào thế giới thực?
Kho vàng nhỏ của cô vẫn khá dư dả, cô muốn 41 không phải làm việc vất vả nữa...
Nhưng 41 là cô gái mạnh mẽ và chăm chỉ, dù có vất vả, cô vẫn sẽ theo đuổi niềm tin của mình.
Trước đây hỏi 41 về ước mơ, 41 nói khi còn nhỏ muốn mở nhà hàng, giờ thì muốn để lại một dấu ấn có thể khiến người ta nhớ đến trên thế giới này.
41 đang nỗ lực trên con đường khắc dấu ấn, lúc này nói gì "tớ nuôi cậu" rõ ràng là không hợp thời.
Thời Kha cần làm là tôn trọng những nỗ lực của cô ấy trên con đường này.
Suy nghĩ xong, Thời Kha nhanh chóng gõ: 【Bé yêu vất vả rồi! Nhưng nhìn cậu cố gắng vì mục tiêu thật lấp lánh, owo thích quá đi!】
A Bố: 【Xoa vai cho cậu, nếu muốn nghỉ ngơi, vai anh luôn sẵn sàng để cậu dựa~】
Tần Tư Vu híp mắt, nhìn màn hình cười ngốc.
Trước đây cô không tưởng tượng được gương mặt Thời Kha thế nào mới gọi là "dễ thương".
Giờ thì như thể có thể nhìn thấy cô ấy trợn tròn mắt, phồng má, cố gắng nâng vai để mình dựa vào.
Thật lạ, cô tưởng những ký ức không vui sẽ in sâu trong đầu, khó quên, nhưng giờ cảm thấy chúng xa xôi, khi nghĩ lại như không phải trải nghiệm của chính mình.
Cô nhắm mắt lại, nghĩ đến mùi hương trong trẻo trên người Thời Kha, là nụ cười vô tư thoảng hiện khi nhìn mình, là lời Thời Kha nói trong màn đêm dịu dàng: "Ở bên cô ấy rất thoải mái".
Tần Tư Vu chợt nghĩ ra điều gì đó, lảo đảo xuống giường, lôi ra chai nước hoa Thời Kha tặng, xịt lên Đại Bố và Tứ Bố.
Rồi ôm chặt chúng, mũi hít đầy mùi Thời Kha.
Tần Tư Vu rất buồn ngủ, nhưng cô muốn trong đêm nay, dành cho Thời Kha một 41 thật mới mẻ.
Cô ôm chặt gấu trúc, áp miệng vào chăn, cổ họng siết lại, phát ra âm thanh trầm lặng mà cũng hơi đáng yêu xuyên qua chăn.
Ừ, nếu không nghe kỹ, chắc không nhận ra đó là giọng Tần Tư Vu.
Dù có nhận ra một chút... thì có sao đâu?
Cô hồi hộp nắm chặt chân gấu trúc, bấm nút ghi âm.
Vài giây sau, một đoạn tin nhắn thoại ngắn hiện lên trên màn hình điện thoại Thời Kha.
Cô nín thở, chưa bấm nghe, vội vàng lưu lại tin nhắn.
Rồi Thời Kha bấm vào thanh tin nhắn xanh, nghe thấy một giọng nữ vừa lười biếng vừa ngọt ngào đáng yêu: "Ừ~ Cậu tuyệt nhất rồi. Mình buồn ngủ quá, đi ngủ đây, chúc ngủ ngon."
Thời Kha đứng trơ ra một lúc, rồi lại nghe đi nghe lại lần nữa.
Dễ thương quá...
41 như một chú chuột lang nhỏ chui đầu vào chăn, nói chuyện một cách e ấp, rồi hé mắt ướt át ra nhìn phản ứng của mình.
Thời Kha như bị ma ám, nghe đi nghe lại mười lần, đến mức cuối cùng thấy như ảo giác, như bên cạnh thật sự có một người lầm bầm: "Cậu tuyệt nhất rồi".
Tim cô đập thình thịch, tay chân tê dại, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ duy nhất -
Muốn gặp 41 ngoài đời thực.
Cô mãi hồi lâu mới nhớ nhắn lời chúc ngủ ngon cho 41, nhưng đối phương không còn phản hồi, chắc là đã ngủ.
Thời Kha lặp đi lặp lại nhiều lần, bấm nghe tin nhắn thoại.
Đây là lần đầu tiên 41 gửi tin nhắn thoại cho cô.
Thời Kha nhận ra, đây không phải giọng nói bình thường của 41, giọng được cố ý làm dịu nhưng lại vừa khớp với điểm cô thích.
41 nhõng nhẽo dễ thương quá... (Editor: eo ôi kh kiện t cưới)
Cô như bị mê hoặc, suốt cả đêm không biết đã nghe bao nhiêu lần, sau này mơ cũng toàn nghe giọng 41.
Trong khi đó, Tần Tư Vu cũng đang mơ.
Cô lại mơ thấy trở về vùng quê, bà ngoại nằm trên ghế bập bênh lắc lư, cô đeo ba lô leo lên núi xem đom đóm, nhưng bị lạc trên núi.
Đêm đã sâu, cô bám lấy cây không dám đi lung tung, bỗng nhiên, từ bóng tối, một bàn tay vươn ra.
"Đừng sợ, có mình ở đây."
Mùi hương trong trẻo, như loài hoa ngọt ngào ẩn dưới lớp tuyết dày.
Là mùi nước hoa của Thời Kha.
Tần Tư Vu nắm lấy bàn tay ấy, bước theo từng bước, đi đến một bụi cây, Thời Kha nhẹ nhàng nói: "Nhìn này."
Vô số đom đóm bay ra từ bụi cây, ánh sáng lấp lánh trôi lên không trung, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của Thời Kha.
Tần Tư Vu lặng lẽ nhìn cô ấy, không biết từ đâu lấy dũng khí, kéo chủ nhân của bàn tay về phía mình.
Một lúc, mùi hương tràn ngập quanh cô.
Cô ôm chặt Thời Kha, tay run rẩy vì hồi hộp, nhưng vòng tay lại siết chặt.
"Thời Kha..." cô lí nhí mở lời, "Khi nào cậu mới biết tôi là 41 đây?"
Thời Kha dịu dàng đáp: "Giọng của c** nh* quá, tôi nghe không rõ."
Tần Tư Vu nắm chặt áo cô, không hiểu sao cảm giác áo Thời Kha rất lạ, dù đang mùa hè, áo như mang một lớp lông dày.
Cô ấy không nóng sao?
Tần Tư Vu chưa kịp nghĩ đến điều đó, lại lấy dũng khí, hô to: "Thời Kha, cậu..."
Kết quả giọng cô quá to, đánh thức chính mình.
Tần Tư Vu mở mắt bàng hoàng, chậm rãi nhận ra vừa nãy chỉ là một giấc mơ. Thực tế, cô đang ôm chặt gấu trúc thơm mùi nước hoa Thời Kha, tay vẫn còn vướng vào lớp lông mềm.
"..."
À, hóa ra không phải Thời Kha mặc áo len giữa mùa hè.
Tần Tư Vu cáu kỉnh lộn người, vì giấc mơ đột ngột dừng lại làm cô hơi khó chịu.
Ngủ một giấc, hơi men cũng tan gần hết, giờ chỉ còn hai bên thái dương hơi căng. Cô đứng dậy rửa mặt, vừa đánh răng vừa nhớ về vòng tay ôm của Thời Kha.
Bỗng nhiên, cô khựng lại, ngẩng nhìn vào gương.
Giấc mơ đó...
Hình như mang đến cho cô một chút gợi ý.
...
Hôm nay phải quay một phim ngắn từ thiện, Tần Tư Vu buổi sáng chuẩn bị tinh thần xong, cùng Điền Mạn đến phim trường.
Cô đã đọc kịch bản từ trước, rất đơn giản, lời thoại ít, chỉ vài câu, đọc qua là nhớ được.
Theo hướng dẫn của đạo diễn làm xong thử vai, phim ngắn chính thức bấm máy.
Hôm nay thời tiết rất thích hợp quay ngoài trời, không nắng gắt, không âm u, mây che ánh nắng gay gắt mà không khiến trời u ám, làn gió mát nhẹ xua tan sự bức bối của công việc.
Cảnh quay của Tần Tư Vu rất thuận lợi, đạo diễn khen cô thông minh, cô cười khiêm tốn, cùng trợ lý công việc ra nghỉ ngơi bên cạnh.
Cô không thân thiết với trợ lý như với Điền Mạn, các thông báo trên điện thoại đều tắt, giờ mới mở WeChat để xem.
Nửa tiếng trước, Diệp Chu gửi tin nhắn hỏi cô đã hỏi Thời Kha về việc tạp chí chưa.
Tần Tư Vu đặt nhẹ cổ tay l*n đ*nh đầu, thở dài.
Không biết trí thông minh của Thời Kha đã dùng vào đâu, cô phát ra biết bao tín hiệu ngầm, Thời Kha như lắp tấm chắn, chẳng nhìn thấy gì, không hề có ý định dò xét cô.
Trong tình huống này, nếu tự mình đề xuất chụp bìa tạp chí đôi, chẳng phải lại trở thành người can thiệp vào mối quan hệ giữa cô ấy và 41 sao?
Tần Tư Vu cảm thấy khó xử.
Đang băn khoăn, cô nhận được một tin nhắn khiến cô hơi bất ngờ.
Lôi Băng Hòa: 【Tiể Muỗng, dạo này bận gì vậy?】
Thầy Lôi không rảnh sẽ không tìm cô, câu mở đầu thế này nhìn là biết mang việc đến rồi.
Tần Tư Vu: 【Hôm nay quay quảng cáo từ thiện. Chúng ta đừng vòng vo nữa, lão sư Lôi có việc gì cứ nói thẳng đi.】
Lôi Băng Hòa: 【Haha, bị cậu nhìn ra rồi. Thế này, tôi có một người bạn nhờ tôi hỏi về bìa MOTO, bên Tiểu Bố tôi còn chưa hỏi, tôi muốn hỏi trước tình hình bên cậu.】
Tần Tư Vu: 【Ồ, tôi và quản lý của Thời Kha chưa trả lời họ à?】
Lôi Băng Hòa: 【Nghe nói họ đều lấp lửng, bạn tôi muốn cố gắng thêm một chút, để người quen của các cậu-tức là tôi-hỏi thử.】
Tần Tư Vu: 【Tôi chưa từng lên bìa MOTO, nếu lần này được cũng tốt.】
Lôi Băng Hòa: 【Hiểu rồi, cậu cứ bận đi, tôi sẽ nói chuyện với Tiểu Bố.】
Tần Tư Vu cầm điện thoại suy nghĩ một lát, kết quả này cũng ổn, có thầy Lôi đứng giữa điều phối vẫn tốt hơn là tự mình đi hỏi Thời Kha trực tiếp.
Không biết thầy Lôi đã nói gì với Thời Kha, mười phút sau, Thời Kha bất ngờ tìm đến cô.
Súp bí đỏ: 【Lão sư Lôi tìm tôi, bìa MOTO cậu định nhận không?】
Cô ấy thái độ lạnh lùng, Tần Tư Vu trong lòng dâng lên chút ấm ức.
Hôm qua còn gọi "Bé Bobo" thân mật, hôm nay đến tìm cô lại chẳng có cách xưng hô gì cả.
Tần Tư Vu: 【Tài nguyên tốt tôi đều sẽ cân nhắc.】
Súp bí đỏ: 【Chúng ta chụp bìa đôi không hợp, cậu biết mà, đó toàn là để tạo hiệu ứng CP thôi.】
Tần Tư Vu: 【Tôi chỉ cân nhắc thôi, chưa nói chắc chắn phải chụp.】
Súp bí đỏ: 【Không phải cậu nhờ lão sư Lôi đến thuyết phục tôi sao?】
Tần Tư Vu hơi bực mình.
Chẳng phải đâu!
Nhưng lúc này, Tần Tư Vu đối với Thời Kha cực kỳ khoan dung, trước thái độ không thân thiện như vậy, cô vẫn giữ thái độ tốt.
Tần Tư Vu: 【Không phải tôi, anh ấy có bạn bè bên tạp chí, anh ấy cũng hỏi tôi.】
Súp bí đỏ: 【Xin lỗi, tôi hiểu nhầm. Tôi sẽ nói lại với anh ấy.】
Thời Kha thở dài, nhắn tin cho Lôi Băng Hòa, nói cô thực sự không định chụp bìa lần này, nhưng nếu anh ấy có thể giúp tranh thủ cho Tần Tư Vu bìa cá nhân thì cũng tốt.
Sau khi Lôi Băng Hòa trao đổi cả hai bên, nhanh chóng phát hiện vấn đề.
Lúc lên chương trình có vẻ như Tần Tư Vu không ưa Thời Kha, xuống chương trình thì mối quan hệ hai người rõ ràng tốt lên, giờ lại là Thời Kha không ưa Tần Tư Vu.
Chuyện gì đã xảy ra giữa họ vậy?
Lôi Băng Hòa gọi điện trực tiếp hỏi: "Cậu và Tần Tư Vu có mâu thuẫn à?"
Thời Kha nửa thật nửa đùa đáp: "Không hẳn, chỉ là thấy khi ở riêng hơi ngại ngùng."
"À," Lôi Băng Hòa trong lòng thấy hơi khó chịu, "Hai cậu tính cách rõ ràng hợp nhau, cũng chơi với nhau được mà."
Tiếng thở dài đó đầy tiếc nuối, Thời Kha bỗng nhớ ra lời mình đã nói với Lôi Băng Hòa khi nhắc đến mối quan hệ với Tần Tư Vu trong chương trình--
"Có gì không hiểu, chúng tôi sẽ tìm anh khai sáng."
Cô nhẹ thở dài.
Tiếc là, chuyện này không phải ai cũng có thể khai sáng cho hiểu được.