Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 12

Thịnh Dã một tay đỡ Lâm Hướng Du, tay kia bám vào thân cây, hết sức cẩn thận dìu người ngồi xuống xuống.

"Có phải chân bị trẹo rồi không?"

Lâm Hướng Du không muốn trả lời, bèn giả vờ ngơ ngác lái sang chuyện khác: "Nấm của chúng ta đâu rồi? À đúng rồi, anh có thấy tùng nhung không? Ở ngay dưới tán cây hoàng lịch ấy."

Nhìn vết trầy bị cành cây quệt rách trên mặt cậu, cả vệt đỏ chói mắt trong lòng bàn tay, một luồng bực bội đột nhiên bốc thẳng lên não Thịnh Dã. Bây giờ là lúc quan tâm đến nấm sao?!

Nhưng Lâm Hướng Du cứ ngẩng đầu nhìn anh như vậy, Thịnh Dã thậm chí còn cảm thấy mình nhìn thấy trong đôi mắt cậu một tia cầu xin. Không còn cách nào khác, anh chỉ có thể hít sâu một hơi, giả vờ bình tĩnh nói: "Để ven đường rồi, tôi đi lấy."

"Ừm, tôi chờ anh ở đây."

Nhìn Thịnh Dã rời đi, Lâm Hướng Du đột nhiên vùi đầu vào đầu gối.

Mất mặt quá đi!!!

Ở chỗ họ, trẻ con mười tuổi lên núi còn chưa chắc bị ngã, vậy mà cậu lại ngã một cái trẹo luôn cả chân!

Thật ra cậu là đồ ngốc đúng không?!

Chỉ là trước kia giấu kỹ quá nên chưa ai phát hiện thôi đúng không?!

Nghĩ đến ngày mai phải sang nhà bác cả ăn Trung thu, chắc chắn sẽ bị hỏi ngã kiểu gì, Lâm Hướng Du đã bắt đầu muốn tìm cớ không đi.

Bên kia, mày Thịnh Dã nhíu chặt đến mức có thể g**t ch*t ruồi, trong lòng anh toàn là tự trách.

Vừa rồi anh không nên để Lâm Hướng Du đi một mình. Không, anh vốn không nên dẫn cậu đi con đường này.

Nếu không đi lối này, cậu đã không bị ngã.

Hôm nay lên núi không mang theo dụng cụ, Thịnh Dã dùng hai cành cây to để nạy nấm tùng nhung. Vì vội quá, anh còn bẻ gãy mất một cây.

Từ xa nghe thấy Lâm Hướng Du bảo anh đừng nóng vội, anh lại càng cuống hơn, gân xanh trên cánh tay nổi cả lên.

Rất nhanh, Thịnh Dã đào xong toàn bộ tùng nhung, ba bước gộp làm hai chạy về chỗ Lâm Hướng Du.

Nhìn dáng vẻ anh đi trên đường núi như đi trên đất bằng, Lâm Hướng Du thật sự rất hâm mộ.

Lần này Thịnh Dã không để cậu tránh né nữa, trực tiếp nửa ngồi xổm trước mặt cậu, đặt túi nấm sang một bên, vươn tay nắm lấy cổ chân cậu, trầm giọng nói: "Đừng nhúc nhích, để tôi xem có sưng không."

Lâm Hướng Du không chống lại được, chỉ có thể lắc đầu: "Tôi thấy không đau lắm. Chỉ là trẹo một chút thôi, không sao đâu."

Nhân lúc cậu nói chuyện, Thịnh Dã trực tiếp cởi giày cậu ra, cẩn thận sờ nắn một lượt. Xác nhận xương cốt không có vấn đề gì, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

"Lát nữa vẫn nên đi bệnh viện chụp phim xem."

Lúc này bọn họ vẫn chưa xuống đến lưng chừng núi.

Thịnh Dã mang giày lại cho Lâm Hướng Du, xoay người ngồi xổm xuống trước mặt cậu: "Lên đi, tôi cõng cậu."

Từ lúc Thịnh Dã cởi giày cho mình, mặt Lâm Hướng Du đã đỏ lên, cả người mờ mịt luống cuống. Thấy anh định đưa tay bế mình, cậu mới hoàn hồn, chống tay lên lưng anh, nói: "Tôi có thể tự đi, anh chỉ cần đỡ tôi là được."

Cậu đã hơn hai mươi rồi, còn bị người ta cõng xuống núi, thật sự quá xấu hổ.

Thịnh Dã không nghe. Anh gạt tay cậu ra, dùng lực một cái, Lâm Hướng Du liền nhào thẳng lên lưng anh. Ngay sau đó, anh vòng tay ôm lấy cẳng chân cậu, nhấc người lên.

"Ôm cổ tôi. Đừng lộn xộn, coi chừng ngã."

Thịnh Dã chỉ cao hơn Lâm Hướng Du nửa cái đầu nhưng vai rộng lưng dày, cơ bắp săn chắc, cõng Lâm Hướng Du giống như cõng một đứa trẻ con. Anh thậm chí còn không cần buông tay, nhấc luôn cả túi nấm dưới đất lên, lại điều chỉnh tư thế, nhấc người trên lưng lên cao hơn một chút.

"Cậu nhẹ quá, sau này ăn nhiều thêm đi."

Tay Lâm Hướng Du đặt lên lưng Thịnh Dã, các ngón tay co lại, một lúc lâu vẫn không ôm cổ anh. Cậu thật sự không quen tiếp xúc thân mật như vậy, cũng ngại để anh cõng.

"Tôi thật sự có thể tự đi, anh thả tôi xuống đi."

Thịnh Dã nghiêm mặt nói: "Nếu không phải do tôi, cậu cũng đâu có bị ngã. Tôi cõng cậu là chuyện nên làm. Bám chắc đi. Đoạn đường phía trước dễ đi hơn, chúng ta xuống núi nhanh một chút."

Lâm Hướng Du suýt nữa bị anh kéo lê đi: "Tôi ngã thì liên quan gì tới anh chứ?"

Thịnh Dã cõng người đi rất vững, vừa đi vừa nói liên hồi.

Giống như nếu Lâm Hướng Du không cho anh cõng, cảm giác áy náy kia sẽ nhấn chìm anh, khiến anh về đến nhà cơm nuốt không trôi, ngủ cũng không yên.

Lâm Hướng Du không ngờ Thịnh Dã lại nói nhiều đến vậy. Cậu cảm thấy mình giống hệt Tôn Ngộ Không, trong đầu chỉ có một câu: Sư phụ, đừng niệm nữa!

Bị suy nghĩ của chính mình chọc cười, cậu lặng lẽ đưa tay ôm lấy cổ Thịnh Dã, chậm rãi nói từng chữ: "Đừng nói nữa. Chúng ta không mang nước theo đâu, lát nữa anh sẽ khát đấy."

Thịnh Dã quay đầu nhìn cậu: "Còn đang ở trên lưng tôi mà cậu đã ghét tôi rồi à?"

Lâm Hướng Du không trả lời như đang tự lừa mình dối người, vùi đầu vào vai Thịnh Dã, thậm chí còn nhắm cả mắt lại. Dù rất không quen với tiếp xúc cơ thể như vậy nhưng không thể không thừa nhận, lưng Thịnh Dã thật sự mang lại cảm giác an toàn.

Hơi thở Lâm Hướng Du phả lên cổ, làm bước chân Thịnh Dã khựng lại một chút, muốn nói gì đó lại quên mất.

Đây không phải lần đầu anh cõng người. Trước kia cũng từng cõng bạn bè, trong lòng anh chẳng khác gì đang vác bao tải.

Anh còn từng bị người khác trêu chọc nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm thấy sự tồn tại của người trên lưng lại rõ rệt đến thế.

Rõ ràng nhẹ như vậy, Thịnh Dã lại cảm thấy cậu rất nặng.

Không giống đè trên lưng mà giống như đè thẳng vào tim.

Một cơn rung động khó hiểu quét qua đầu óc Thịnh Dã, lại bị anh cưỡng ép đè xuống.

Không đúng. Chắc hôm nay mưa lớn quá, nước mưa tạt cả vào não anh rồi!

Đầu óc anh biến thành một mớ hồ nhão, không cách nào suy nghĩ bình thường nữa.

Quãng đường tiếp theo, Thịnh Dã không nói nữa. Anh cõng rất vững nhưng đường núi gập ghềnh, không tránh khỏi lắc lư.

Đến lúc về tới trấn, Lâm Hướng Du đã sắp ngủ mất. Cậu vốn định về thay quần áo trước, không ngờ Thịnh Dã lại cõng cậu đến thẳng bệnh viện.

Hai người chân đầy bùn đất, Lâm Hướng Du cảm thấy vô cùng ngại ngùng nếu giẫm bẩn sàn bệnh viện.

"Hay là về thay giày trước rồi hẵng quay lại?"

Mày Thịnh Dã nhíu lại. Trên núi, anh đã hận không thể dịch chuyển tức thời đến bệnh viện, giờ sao còn kịp về nữa?!

Cuối cùng hai người đành thỏa hiệp.

Thịnh Dã ra vòi nước trước cổng bệnh viện xả bùn trên giày mình, một tay đỡ Lâm Hướng Du, tay kia hứng nước lau sơ bùn trên giày cậu, sau đó mới cõng người đi vào.

Khám xong, bác sĩ nhanh chóng cho đi chụp phim.

Khi có kết quả, Thịnh Dã thở phào nhẹ nhõm. May thật, đúng là không tổn thương đến xương.

Bác sĩ kê cho Lâm Hướng Du một lọ vân nam bạch dược rồi cho họ về.

Thịnh Dã cõng người về homestay, đặt Lâm Hướng Du ngồi lên ghế trong phòng, dặn dò: "Cậu ngồi đây, tôi đi lấy ghế. Lát nữa xối nước qua, thay quần áo bẩn đi."

Thịnh Dã thật sự rất gấp, lao ra ngoài như một cơn gió.

Lâm Hướng Du vừa cởi áo khoác với giày ra, anh đã quay lại.

Đỡ người vào phòng tắm, Thịnh Dã do dự một chút, hỏi: "Hay là tôi giúp cậu tắm?"

Lần đầu tiên mắt Lâm Hướng Du trợn to đến vậy, nói nhanh như bắn rap: "Không cần không cần không cần! Tôi tự làm được, anh mau ra ngoài đi!"

Thịnh Dã nghe lời đi ra, còn tiện tay đóng cửa lại.

Lâm Hướng Du chưa kịp thở phào, giọng Thịnh Dã đã vang lên ở bên ngoài: "Tôi ở ngay bên ngoài, có việc gì thì gọi tôi."

Trên núi là do anh không cẩn thận, nhưng bây giờ thì không thể nữa! Hôm nay anh sẽ không rời khỏi Lâm Hướng Du quá hai mét!

Có người đứng ngoài cửa đợi mình tắm, cảm giác thật sự quá kỳ quái.

Lâm Hướng Du do dự hồi lâu, cuối cùng lặng lẽ đổi hướng đứng, quay lưng về phía cửa. Đúng vậy, chỉ cần không nhìn thấy, coi như không tồn tại.

Không thể đứng thẳng thật sự rất bất tiện. Không biết đã bao lâu, Lâm Hướng Du mới tắm xong một cách chật vật.

Ngoài cửa vẫn không có động tĩnh. Cậu tưởng Thịnh Dã đã đi, thử gọi một tiếng, giây tiếp theo liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

"Tắm xong chưa? Tôi vào nhé?"

"Xong rồi, anh vào đi."

Thịnh Dã đỡ cậu ngồi lên giường, nói: "Cậu nghỉ một lát đi, tôi xuống nấu cơm. Rửa nấm hơi phiền, chắc sẽ chậm một chút. Nếu đói, tôi làm cho cậu cái gì ăn trước."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Tôi không đói, anh cứ làm từ từ thôi."

"Ừ."

Trước khi đi, Thịnh Dã thấy sàn nhà còn vết bùn, tiện tay lau luôn, còn dặn dò thêm: "Muốn làm gì cứ gọi điện cho tôi, đừng tự ý đi xuống."

Sự quan tâm nhiều đến mức sắp tràn ra khiến Lâm Hướng Du hơi choáng váng, mơ hồ đáp: "Ừm, tôi biết rồi."

Thịnh Dã tắm rửa xong liền vào bếp. Ngoài món nấm xào, anh còn làm hoa chuối trộn, thịt xào dưa chua, thêm cả canh thịt dê chuẩn bị sẵn trong quán vì trời mưa.

Ngoài món nấm mất nhiều thời gian, những món khác làm rất nhanh. Không lâu sau, Thịnh Dã đã bưng đồ ăn lên phòng.
Đặt đồ ăn lên bàn, anh múc trước cho Lâm Hướng Du một bát canh thịt dê.

"Uống một ngụm trước cho ấm người. Hôm nay canh ngon lắm. Hôm nay nấm cũng ổn, nhưng cậu phải đợi tôi ăn trước một miếng rồi hẵng ăn. Năm nay muộn quá rồi, sang năm tháng sáu nếu nhặt được nấm hương, tôi hầm gà cho cậu. Canh gà ngon lắm, chắc cậu sẽ thích."

Nói xong, anh thật sự gắp trước một miếng nấm ăn, không cho Lâm Hướng Du đụng đũa.

Lâm Hướng Du nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Nấm hôm nay đều là loại chúng ta biết mà nhỉ? Không bị ngộ độc chứ?"

Thịnh Dã cũng nghiêm túc trả lời: "Bình thường thì không, phòng ngừa cho chắc thôi."

May mà tay nghề Thịnh Dã không tệ. Nấm không có độc, mùi vị còn rất ngon.

Buổi chiều, Thịnh Dã kiếm cho Lâm Hướng Du một chiếc xe lăn.

"Ngày mai Trung thu, cậu phải về nhà bà nội đúng không? Tôi đưa cậu về, tối lại qua đón."

Lâm Hướng Du bắt đầu thấy áy náy. Cả ngày nay Thịnh Dã chẳng làm được bao nhiêu việc, toàn thêm phiền phức vì cậu.

Trưa hôm sau, Lâm Hướng Du ngồi xe lăn được Thịnh Dã đưa về nhà.

Đến cổng, Lâm Hướng Du cố đứng dậy: "Anh đỡ tôi một chút. Tôi ngồi xe lăn vào trong dễ làm bà tôi giật mình lắm."

Người già lớn tuổi không chịu nổi mấy cú dọa như vậy đâu.

Lần này Thịnh Dã không từ chối, gần như nửa ôm nửa đỡ cậu đi vào.

Hà Tú Trúc nghe tiếng động đi ra, vừa thấy dáng đi khập khiễng của Lâm Hướng Du liền hoảng hốt, vội chạy tới: "Ôi trời, sao thế này? Bị ngã hay bị làm sao?"

Lâm Hướng Du thành thật trả lời, ở đoạn cuối vẫn tự bào chữa cho mình một câu: "Bà ơi, thật sự không sao đâu. Cháu đi bệnh viện rồi, bác sĩ nói mấy hôm là khỏi. Bây giờ cũng không đau nữa, chỉ là đi lại không tiện thôi."

Hôm nay người nhà họ Lâm đều có mặt.

Thịnh Dã đỡ Lâm Hướng Du chưa đi được hai bước đã bị Lâm Tuấn Đạt tiếp lấy, nhưng anh cũng không đi được vì bị Hà Tú Trúc với Kỷ Đào Vũ kéo lại: "A Dã, hôm nay thế nào cháu cũng phải ở lại ăn cơm, không thể đi nữa."

Thịnh Dã không từ chối nổi, lại lo cho Lâm Hướng Du, cuối cùng vẫn ở lại ăn trưa rồi mới rời đi.

Anh vừa đi, Hà Tú Trúc liền ngồi xuống bên cạnh Lâm Hướng Du, giọng điệu sâu kín nói: "A Du, nãy bà nghe A Dã nói tối còn qua đón cháu đúng không? Nó giúp cháu nhiều như vậy, cháu phải nhớ cảm ơn người ta đấy."

Lâm Hướng Du gần như do một tay Hà Tú Trúc nuôi lớn. Trong mắt bà, cậu vẫn luôn là đứa trẻ ít nói ngày nào.

Bà từng lo cậu không kết giao được bạn bè, may mắn sau này cậu cũng có bạn, giờ về quê lại quen được Thịnh Dã. Nhưng bà vẫn không yên tâm, luôn muốn dặn dò thêm vài câu.

Gia đình đã như vậy rồi, bạn bè mà còn không hòa hợp thì thật sự quá đáng thương.

Lâm Hướng Du đáp: "Cháu biết rồi, bà yên tâm."

Thật ra từ hôm qua Lâm Hướng Du đã băn khoăn. Cậu có nên trả tiền hộ sĩ cho Thịnh Dã không? Chỉ tặng một món quà liệu có đủ thành ý không?

Đúng là một nan đề mà.