Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 11

Đúng sáu giờ, Thịnh Dã gõ cửa phòng Lâm Hướng Du.

Lâm Hướng Du ngồi bật dậy từ trên giường, cả người vẫn còn mơ mơ màng màng. Tối hôm qua quá hưng phấn, cậu trằn trọc mãi không ngủ được, bây giờ đầu óc vẫn nặng trĩu, như một du hồn lảo đảo đi ra mở cửa.

Vừa nhìn thấy Thịnh Dã mặc đồ lao động, đầu đội mũ rơm đứng ngoài cửa, Lâm Hướng Du lập tức tỉnh táo hơn hẳn. Liếc sang đồng hồ đã đúng sáu giờ, cậu mím môi, áy náy nói: "Xin lỗi, tôi dậy muộn."

Thịnh Dã đưa tay xoay cậu một vòng, nói: "Không muộn, sáu giờ vừa đúng. Mau rửa mặt đánh răng đi, bữa sáng ở bên dưới."

Anh biết Lâm Hướng Du khó mà tự tỉnh dậy nhưng nếu gọi sớm quá lại sợ không gọi được. Gần đây người lên núi hái nấm rất đông, đi chậm là không nhặt được gì, anh sợ Lâm Hướng Du không vui nên đành dùng cách này.

Dự báo thời tiết rất chuẩn, sáng nay quả nhiên có mưa, may là chỉ mưa nhỏ. Lâm Hướng Du thay một chiếc áo gió chống nước, giày cũng đổi sang đôi boots Martens mới mua, chỉ mang đúng một lần.

"Đi thôi."

Tháng chín trời sáng khá sớm, tuy vì mưa nên hơi âm u nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến quyết tâm hái nấm của người trong trấn.

Nhìn từng tốp người mang đồ đi qua trước cửa tiệm, Lâm Hướng Du chỉ kịp ăn hai miếng bánh bao rồi vội gọi Thịnh Dã ra ngoài.

Thấy cậu hiếm khi hào hứng như vậy, Thịnh Dã không cản, chỉ dặn: "Mặc áo mưa vào trước đã. Lần đầu đi chắc cũng không hái được bao nhiêu, cậu mang theo túi nilon là được."

Nếu chỉ có một mình, Thịnh Dã khoác áo tơi là xong, dù sao cuối cùng cũng sẽ ướt. Nhưng hôm nay dẫn theo Lâm Hướng Du, lần đầu tiên anh thấy thiết kế áo mưa này thật không ổn, chỉ dài tới đầu gối, bên dưới chắc chắn sẽ ướt hết.

Lâm Hướng Du nhìn chiếc túi nilon Thịnh Dã đưa, có chút kháng cự. Trong mấy video cậu xem, người lên núi hái nấm đều xách giỏ, ngay cả mấy người vừa đi ngang qua cũng vậy. Chỉ có mình cậu cầm túi nilon, nhìn không đẹp chút nào.

"Thật sự không dùng giỏ được sao?" Cậu hỏi.

Thịnh Dã không hiểu lắm suy nghĩ của cậu: "Xách giỏ theo, chỗ dốc khó bám cây, dễ trượt ngã."

Nói xong, anh lại đổi ý: "Thôi được, chọn cho cậu cái giỏ nhỏ. Lúc xuống núi tôi xách."

Biểu cảm của Lâm Hướng Du khiến anh nhớ tới hồi trước từng dẫn em gái lên núi, khi đó con bé sống chết đòi xách theo cái thùng đồ chơi của mình. Cả buổi sáng trên núi chỉ nhặt được hai cây nấm gan bò, lúc xuống núi còn ngã lăn một vòng, người với thùng lăn cùng nhau. Đến khi anh chạy tới đỡ, nấm đã bị con bé ngồi bẹp hết.

Con bé khóc ầm ĩ, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt đắc ý lúc được xách thùng lên núi. Dĩ nhiên Lâm Hướng Du sẽ không khóc, nhưng cái dáng "rất muốn" kia lại giống hệt.

Năm phút sau, hai người mặc áo mưa ra khỏi nhà.

Để chăm sóc Lâm Hướng Du, Thịnh Dã chọn con đường tương đối dễ đi, chưa tới nửa tiếng đã vào núi.

Đứng ở ngã rẽ, Thịnh Dã quay lại hỏi: "Bên trái bằng phẳng hơn nhưng có một bãi tha ma, bên phải cây dày hơn, sườn núi cũng dốc hơn. Cậu muốn đi bên nào?"

Trấn của họ vừa xây nghĩa trang công cộng chưa lâu, trước kia đều chôn cất trên đất nhà mình. Ví dụ như ông nội Lâm Hướng Du, mộ nằm trên đỉnh núi ngay sát nhà, rất gần. Mỗi năm cậu về tảo mộ, đi xong đều đau chân.

Dù đã gặp qua nhưng Lâm Hướng Du vẫn hơi sợ mấy nơi như vậy: "Đi bên phải đi."

"Được."

Có những lúc Lâm Hướng Du rất giống người bản địa. Ví dụ như bây giờ, tuy là lần đầu tới ngọn núi này nhưng cậu tự nhiên tìm được lối mòn trong rừng, còn tiện tay nhặt một cây gậy gỗ để khua cỏ.

Ban đầu Thịnh Dã định để Lâm Hướng Du đi sát mình, phòng có chuyện gì còn kịp phản ứng. Nhưng thấy cậu tự chui vào rừng, anh nghĩ một chút, lại gọi: "Bên đó nhiều gai, cẩn thận bị đâm. Tôi ở ngay cạnh cậu, có việc nhớ gọi."

Giọng Lâm Hướng Du vọng ra từ trong rừng, nghe hơi nghèn nghẹt: "Tôi biết rồi. Tôi nhặt được cây nấm gan bò đầu tiên rồi, anh cố lên nha!"

Chẳng lẽ hái nấm cũng có thời kỳ bảo vệ cho người mới sao?

Thịnh Dã không hiểu nhưng lòng hiếu thắng đã nổi lên. Anh dẫn Lâm Hướng Du đi hái nấm, nếu cuối cùng nhặt được còn ít hơn cậu, vậy cậu sẽ nghĩ như thế nào?

Nghĩ vậy, Thịnh Dã cũng tập trung vào việc tìm nấm, chỉ chừa lại một phần chú ý để quan sát động tĩnh của Lâm Hướng Du.

Lúc này trong rừng, Lâm Hướng Du đã bị mắc kẹt. Càng đi sâu, cành cây càng dày, khe hở biến mất, cậu không còn phân biệt được bên ngoài là hướng nào.

Cuối cùng cậu đổi hướng, đi sang trái. Chỗ này có lẽ quá ẩm, mặt đất phủ đầy rêu xanh. Ban đầu cậu còn khom lưng đi, chưa được mấy bước đã phải ngồi xổm, từng chút một nhích lên.

Khi kiên nhẫn gần cạn, cuối cùng cậu cũng thấy ánh sáng ở lối ra. Đồng thời, cậu nhìn thấy hai cây nấm gan bò như sinh đôi. Lần đầu tiên cậu thấy nấm to như vậy, béo tròn, trông vô cùng tươi tốt.

Mọi bực bội vì bị cành cây móc vào tóc lập tức tan biến, trong đầu Lâm Huóng Du chỉ còn hai cây nấm kia.

Khi còn cách vài bước, một bàn tay bất ngờ thò ra, không chút nương tình hái mất nấm. Cậu ôm ngực, như thể nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn.

Ngay sau đó, vòng qua một chút, Lâm Hướng Du nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình.

"Lâm Hướng Du, là cậu à?" Thịnh Dã hỏi.

Lâm Hướng Du vẫy tay: "Là tôi!"

Thịnh Dã gạt cành cây, dùng chân đạp lên, nghiêng người vươn tay: "Ra đây đi, tôi kéo cậu."

Vào giây phút này, bàn tay chai sần ấy mang lại cảm giác an toàn một cách lạ thường.

Lâm Hướng Du được kéo ra vững vàng. Áo mưa của cậu đã bị cành cây làm rách, tóc tai rối tung, còn dính hai chiếc lá.

Thịnh Dã dùng tay còn lại chỉnh lại tóc cho cậu, đội mũ rơm của mình lên đầu cậu, sau đó mới buông tay. Anh bỏ hai cây nấm vừa nhặt được vào thùng của cậu, cười nói: "Đừng chui vào sâu quá, bên ngoài cũng có nấm."

Không hiểu sao Lâm Hướng Du thấy chỗ vừa được tay Thịnh Dã chạm qua hơi ngứa. Cậu gãi nhẹ qua mũ, gật đầu: "Tôi biết rồi. Giờ chúng ta đi đâu?"

Thịnh Dã chỉ về phía trước: "Đi lên từ đây có một ổ nấm, năm nào tôi cũng nhặt được nấm bồ câu xanh. Để tôi dẫn cậu đi xem. Chỗ đó còn có mấy cây dương mai, nhưng giờ chắc không có quả. Năm sau có thể dẫn cậu lên hái."

Nghe tới dương mai, nước miếng Lâm Hướng Du tự dưng tiết ra. Dương mai trên núi không giống loại bán ngoài tiệm, dù chín đỏ cũng vẫn rất chua, chỉ hợp chấm muối ớt ăn.

"Được, sang năm lại lên."

Đoạn đường tiếp theo khá dốc.

Thịnh Dã với Lâm Hướng Du không tách nhau ra, thỉnh thoảng vòng sang bên cạnh, tìm trong bụi cỏ vài cây nấm.

Đến chỗ cây dày, Thịnh Dã đi chậm lại, vừa đi vừa mở đường cho Lâm Hướng Du.

Gần như mỗi bước Lâm Hướng Du đều giẫm đúng dấu chân Thịnh Dã. Khi đi ngang một bụi dương mai, cậu bất ngờ kéo góc áo anh: "Chờ chút, ở đó có hai cây nấm san hô."

Thịnh Dã nhìn theo ánh mắt cậu, không khéo là anh chẳng thấy gì.

Thấy anh cau mày tìm khắp nơi, Lâm Hướng Du lần đầu tiên bật cười: "Haha! Không phải bên đó, ở trong cây kìa."

Cuối cùng Thịnh Dã cũng thấy: "Cậu đứng đây chờ, tôi qua nhặt. Bên đó dốc, dễ ngã."

"Ừm."

Khoảng nửa tiếng sau, Thịnh Dã dẫn Lâm Hướng Du tới ổ nấm, nhặt được bốn cây nấm bồ câu xanh. Lâm Hướng Du còn nhặt được hai quả thông hình dáng rất đẹp, định mang về làm đồ trang trí.

Hai người gần như đi hết một vòng đỉnh núi, sau đó mới chuẩn bị xuống núi.

Lâm Hướng Du cảm thấy hôm nay mình như được thần nấm phù hộ, gần như loại nấm nào cậu biết tên đều nhặt được: nấm sữa, nấm bồ câu xanh, nấm san hô, nấm gà dầu, nấm gan bò, toàn món cậu thích ăn; thậm chí cậu còn nhặt được một cây nấm khô cứng mà Thịnh Dã chưa từng thấy.

Chỉ hơi tiếc là không thấy nấm tùng nhung. Lớn từng này tuổi, cậu mới ăn được có hai lần. Nấm tùng nhùng băm xào với ớt xanh, ăn với cơm cực kỳ ngon.

Lúc xuống núi, hai người đi một con đường khác gập ghềnh và trơn hơn nhiều, gần như chỗ nào cũng phủ rêu.

Lâm Hướng Du đi rất cẩn thận.

Thịnh Dã muốn nắm tay cậu, lại bị từ chối: "Không cần, anh giúp tôi xách túi được không? Tôi tự đi được."

Cậu tin Thịnh Dã nhưng thật lòng mà nói, kéo cành cây vẫn an tâm hơn kéo người. Cậu cũng sợ mình trượt chân kéo theo Thịnh Dã, hai người cùng ngã thì sẽ thảm x2.

Thịnh Dã gật đầu: "Vậy đi chậm thôi, cẩn thận đừng ngã."

"Tôi biết rồi, yên tâm." Nói thì nói vậy, thực tế Lâm Hướng Du đi rất khó khăn, hai tay bám cành cây mà vẫn trượt.

Qua được đoạn dốc này, cậu mới thở phào. May mà không ngã.

Lúc này trời đã quang, mây đen tan ra, ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống núi rừng. Giọt nước trên lá lấp lánh, phản chiếu ánh cầu vồng.

Lâm Hướng Du nhìn đến ngẩn người, cho tới khi giọt nước lăn xuống. Cậu cúi đầu, thấy dưới gốc cây có nấm tùng nhùng.

Như người nhìn thấy kho báu, cậu kích động tới mức nói năng lộn xộn, chỉ biết vẫy tay gọi Thịnh Dã: "Ở đây có nấm tùng nhung, anh mau qua xem đi!"

Ngay khoảnh khắc buông tay khỏi cành cây, Lâm Hướng Du lập tức cảm thấy chân trượt một cái. Kèm theo tiếng Thịnh Dã kêu lên, cậu đã rơi xuống sườn núi.

Cảm giác mất trọng lực dữ dội khiến cậu theo bản năng nhắm mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ nghĩ làm sao bắt được cành cây để dừng lại.

Trong rừng cây hoang sơ, chỉ trong ba nhịp thở, cậu đã chộp được một bụi cây nhưng đồng thời chân cũng bị rễ cây mắc lại.

Thịnh Dã lao tới. Chỉ nhìn tư thế của Lâm Hướng Du, anh đã biết tám chín phần mười là bị thương.

Anh hét lớn: "Cậu bám chặt vào cây, đừng nhúc nhích! Tôi tới đây!"