Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Ốm Yếu Thức Tỉnh

Chương 12

Chiếc xe của Phó Trì Minh vẫn đỗ chình ình ở vị trí cũ, đèn xe bật sáng rực rỡ, hắt ra hai luồng ánh sáng vàng ấm áp giữa không gian tịch mịch.

Bùi Túc Tích chưa vội lên xe ngay. Anh đứng thừ người trên bậc thềm, ngoảnh đầu nhìn lại cánh cửa hội sở phía sau.

Cánh cửa vẫn khép hờ. Từ khe cửa hẹp, anh vẫn kịp thu vào tầm mắt ánh đèn ch.ói lọi cùng những bóng người nhộn nhịp bên trong.

Thu hồi ánh mắt, Bùi Túc Tích bước nhanh về phía chiếc xe.

Kéo cửa xe buông mình ngồi vào ghế phụ, Phó Trì Minh quay sang liếc anh một cái. Cậu chẳng hỏi han dài dòng, chỉ chủ động vươn tay nắm c.h.ặ.t bàn tay đang lạnh ngắt của anh vào lòng bàn tay mình.

“Về nhà nhé?” Phó Trì Minh cất giọng trầm ấm.

“Ừ.”

Động cơ cất tiếng gầm nhẹ. Ánh đèn l.ồ.ng đỏ rực của câu lạc bộ lùi dần trong kính chiếu hậu, nhỏ dần rồi hóa thành hai đốm sáng cam đỏ li ti, nuốt trọn vào màn đêm tĩnh mịch.

Bùi Túc Tích tựa đầu vào ghế phụ, ngắm nhìn khung cảnh những cột đèn đường lao v.út qua khung cửa kính, bỗng cất lời phá vỡ sự im lặng:

“Phó Trì Minh.”

“Hửm?”

“Anh phát hiện ra… anh càng ngày càng yêu em nhiều hơn rồi đấy.”

“Em cũng thế.”



Sáng thứ hai, Bùi Túc Tích đứng trước gương trong phòng thay đồ, lúi húi thắt cà vạt.

Cuối cùng cũng đến lúc phải quay lại chốn công sở.

Công ty con dưới quyền Bùi thị tuy không quá lớn, nhưng cũng đủ sức nuôi sống ngót nghét trăm nhân sự. Năm năm trước trước khi xuất ngoại, anh đã ủy quyền lại cho tổng giám đốc chuyên nghiệp quản lý. Giờ đã trở về, thế nào cũng phải ghé qua nghía một chút chứ nhỉ.

Phó Trì Minh tựa hờ vào khung cửa phòng thay đồ, khoanh tay đứng nhìn anh chật vật chiến đấu với chiếc cà vạt.

Bùi Túc Tích nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương —— bộ vest màu xám đậm lịch lãm, áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc cà vạt xanh biển, mái tóc vừa được Phó Trì Minh tiện tay vuốt ngược ra sau trông vô cùng bảnh bao, thần thái ngời ngời. Anh bật cười khẽ,

“Mắt nhìn của em cũng được đấy chứ.”

“Anh đi đây nhé.” Anh nói.

“Tối nay muốn ăn món gì nào?”

Bùi Túc Tích đã lết ra tới tận cửa, đoạn quay đầu ngó lại phía Phó Trì Minh một cái.

“Không phải dạo này em bận túi bụi sao?”

“Hôm nay em nghỉ phép mà, anh quên à?”

“Vậy em nấu gì anh ăn nấy.”

Phó Trì Minh cong môi cười cười.

“Biết rồi ạ.”

Bùi Túc Tích ngồi sau bàn làm việc, tay cầm một tập hồ sơ mà đọc ngấu nghiến nửa ngày trời vẫn chẳng buồn lật sang trang mới.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi thẳng tắp qua khung cửa sổ, anh nheo nheo đôi mắt, đoạn đặt tài liệu xuống, vươn tay day day huyệt thái dương. Hôm nay anh phải gánh liền ba cuộc họp, đặt b.út ký duyệt hơn chục đống giấy tờ, lại còn cãi nhau với bên phòng tài chính chuyện sổ sách đúng một tiếng đồng hồ. Đầu óc thì căng như dây đàn, nhưng sâu thẳm trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại trống hoác một mảng, hệt như cái ngăn kéo khép không kín, mấy thứ linh tinh cứ liên tục chực chờ lòi ra ngoài.

Chắc là kiệt sức lắm rồi, tay anh vẫn còn cầm b.út bi mà đầu đã gục luôn xuống bàn làm việc đ.á.n.h một giấc từ lúc nào.

Và thế là, anh lại mơ thấy năm mình lên bảy.

Mùa đông năm ấy, tuyết rơi dày đặc ngập lối.

Bùi Túc Tích nhớ như in sáng hôm ấy tỉnh dậy, lớp kính cửa sổ đã đóng một tầng băng hoa dày cộp. Anh dán sát mặt vào cửa sổ, dùng đầu ngón tay hí hoáy vẽ vời, nào là một bông hoa xiêu vẹo, nào là một chú mèo ba chân. Mẹ đang nấu cháo ngoài bếp, tiếng nắp nồi phập phồng nhảy nhót ục ục vang lên, khiến căn nhà ấm áp đến mức khiến người ta buồn ngủ.

Sáng hôm ấy, anh ngồi bệt trên sàn phòng khách xếp hình khối gỗ, còn mẹ cứ ngồi ngẩn ngơ trên sofa suốt cả buổi chẳng nói năng gì, chỉ đăm đăm nhìn theo bóng lưng anh. Hồi đó, được mẹ nhìn chằm chằm như thế khiến anh cảm thấy an tâm vô cùng, thế nên anh cứ cắm cúi chơi đùa với đống đồ chơi, chẳng buồn ngẩng đầu lên.

“Túc Tích.” Mẹ bỗng cất giọng gọi.

Bùi Túc Tích ngẩng phắt đầu. Mẹ đã đứng dậy từ lúc nào, trên tay cầm một cây kéo. Sắc bạc lạnh lẽo của lưỡi kéo lóe lên dưới ánh đèn chùm. Anh từng thấy món đồ ấy rồi, thỉnh thoảng mẹ vẫn dùng nó để cắt chỉ thừa trên quần áo hoặc gỡ mác hàng.

“Lại đây nào.”

Bùi Túc Tích lồm cồm bò dậy, lon ton chạy lại gần. Anh cứ ngỡ mẹ định cắt hộ mình mấy sợi chỉ thừa trên áo. Thế là anh ngoan ngoãn đứng im thin thít trước mặt mẹ, ngẩng mặt lên chờ đợi.

“Bé ngoan nhắm mắt lại nào, tóc con dài quá rồi đấy, cạ cả vào cổ ngứa lắm. Để mẹ cắt bớt đi cho nhé.”

Bùi Túc Tích ngẫm nghĩ một thoáng rồi ngoan ngoãn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh chẳng mảy nghi ngờ mẹ sẽ làm tổn thương mình, bởi sáng nào mẹ cũng hâm sữa ấm cho anh uống, tối đến lại thủ thỉ kể chuyện cổ tích, những hôm anh sốt cao mẹ thức trắng cả đêm, dùng mu bàn tay ân cần áp lên trán anh từng nhịp. Mẹ chính là người tuyệt vời nhất trên đời.

Anh ngẩng cao cổ, ngoan ngoãn lộ ra vùng da cổ trắng ngần.

Đến khi lưỡi kéo áp sát vào da thịt, thứ cảm giác đầu tiên ập đến chính là cái lạnh ngắt. Lạnh hệt như lớp băng bám trên cửa sổ mùa đông. Tiếp theo đó là cơn đau buốt thấu xương.

Anh còn chưa kịp thốt lên tiếng kêu. Khoảnh khắc cây kéo đ.â.m phập xuống diễn ra quá chớp nhoáng, nhanh đến mức bộ não non nớt của anh chưa kịp xử lý tín hiệu mang tên “đau đớn” thì m.á.u đã trào xối xả.

Nóng hổi, rỉ rả trôi tuột xuống cổ, ngấm vào cổ áo len, luồn lách qua hõm xương quai xanh rồi tràn thẳng xuống l.ồ.ng n.g.ự.c, nhuộm đẫm chiếc áo len màu xanh nhạt thành một một màu đỏ sẫm đáng sợ.

Anh há hốc mồm định gọi “mẹ ơi”, thế nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng “khò khè” nghẹn ứ, hệt như bị thứ gì đó bóp nghẹt.

Mẹ cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh. Đoạn, bàn tay đang cầm kéo ấy lại tự đ.â.m thẳng một nhát chí mạng vào cổ mình. Dòng chất dịch đỏ au phun trào dữ dội hệt như một đài phun nước mini.

Bùi Túc Tích ngây người đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ. Máu rỉ ra từ kẽ tay, vừa dính vừa nóng hổi, bết dính mười đầu ngón tay lại với nhau.

Anh muốn vào nhà vệ sinh. Muốn rửa sạch đám m.á.u me này đi. Muốn tìm một miếng băng Urgo dán lên cho đỡ đau, trước kia mỗi lần ngã trầy đầu gối mẹ toàn làm thế cho anh mà —— dùng tăm bông lau sạch, bôi cồn đỏ vào, dán băng cá nhân lên, rồi thổi phì phì vài cái là hết đau ngay thôi…

Cơ thể trượt dài theo chân ghế sofa, anh mệt mỏi ngồi bệt xuống sàn nhà.

Cảm giác lạnh lẽo đang lan dần khắp cơ thể. Bắt đầu từ mấy đầu ngón tay, rồi đến cổ tay, và lan ra toàn bộ cánh tay. Lạnh ngắt như thể bị ném ngồi ngoài trời tuyết suốt mấy ngày trời, tứ chi cứng đờ chẳng tài nào nhúc nhích nổi.

Anh thèm gọi mẹ quá. Nhưng mẹ vẫn đang nằm bất động trên sàn nhà kìa. Muốn gọi bố lắm chứ. Nhưng bố còn đang bận đi làm, tối mịt mới về cơ mà. Anh chỉ muốn khép mi nhắm mắt ngủ một giấc. Chỉ một chút xíu thôi. Rồi sau đó, anh chẳng còn nhớ thêm điều gì nữa.

Hôm ấy, Bùi Thụy Lâm quyết định về nhà sớm hơn mọi ngày.

Đang họp hành bỗng dưng trong lòng ông đập thình thịch bất an, cảm giác như có ai đó đang tóm lấy tim mình mà bóp nghẹt. Ông bèn cho dừng cuộc họp giữa chừng, tự lái xe lao thẳng về nhà, trên đường đi còn đang phân vân tối nay có nên dẫn con trai đi ăn món hoành thánh ở đầu ngõ mà thằng bé thích mê không nhỉ.

Vừa mở cửa bước vào nhà, đập thẳng vào khứu giác ông là một mùi hương nồng nặc.

Mùi hanh hao của rỉ sắt.

Và rồi ông c.h.ế.t trân khi nhìn thấy vũng m.á.u lênh láng trên sàn nhà. Trải dài từ khu vực bàn trà cho đến tận chân sofa, màu đỏ sẫm đã kịp đông đặc một nửa, loang lổ hệt như hũ màu bị ai đó hắt tung tóe. Ngay sát vũng m.á.u ấy là tòa tháp đồ chơi xếp dở dang xiêu vẹo, đế tháp đỏ rực, trụ cột xanh lè, ch.óp tháp xanh lam, trên đỉnh ch.óp vẫn còn dính một vệt m.á.u khô khốc.

Tầm mắt ông run rẩy dịch chuyển, khựng lại ở hai bóng người đang nằm gục dưới chân sofa.

Bùi Thụy Lâm đứng chôn chân tại chỗ, n.g.ự.c trái hẫng đi một nhịp.

Ông cuống cuồng gọi cấp cứu 120, ôm chầm lấy t.h.i t.h.ể vợ và đứa con trai đẫm m.á.u trên sàn nhà, xung quanh tuyết ngoài khung cửa vẫn rơi lã chã, phủ lấp lớp băng hoa dày đặc.

Tại bệnh viện.

Đèn phòng phẫu thuật sáng rực một màu đỏ quánh, trông hệt như con mắt mở trừng trừng chẳng bao giờ chịu khép lại. Bùi Thụy Lâm thất thần ngồi thừ trên băng ghế dài ngoài hành lang, hai tay chống c.h.ặ.t vào đầu gối, cúi gằm mặt, tấm lưng gù xuống trông già đi chục tuổi. Sơ mi của ông bê bết m.á.u, đôi bàn tay cũng đỏ lòm m.á.u tươi, thế nhưng ông cứ lặng câm ngồi đó, chẳng buồn đi rửa, tựa hồ muốn dùng chính thứ m.á.u tanh này để khắc cốt ghi tâm tội lỗi.

Y tá đi ngang qua nhắc nhở hai bận, hỏi ông có cần vào băng bó xử lý vết thương không, nhưng ông chỉ lững thững lắc đầu. Bác sĩ bước ra một bận, khẩu trang che kín mít chẳng nhìn nổi biểu cảm, chỉ buông đúng một câu “vết thương cực kỳ sâu nhưng may chưa đứt động mạch chủ, hiện đang tiến hành truyền m.á.u khẩn cấp”.

Còn người vợ đầu gối tay ấp của ông thì đã vĩnh viễn bỏ mạng vì mất m.á.u quá nhiều.

Hóa ra ông mù tịt về cuộc đời của đứa con trai mình sinh ra. Ông biết nó học lớp mấy, nhưng mù tịt tên chủ nhiệm lớp nó là gì. Ông biết nó thích chơi xếp hình, nhưng chẳng buồn bận tâm màu sắc yêu thích của nó ra sao. Ông rõ vết sẹo dài trên cổ nó là do d.a.o kéo để lại, nhưng ngộ nhỡ hôm nay ông không nổi hứng về sớm ——

Bùi Thụy Lâm vùi c.h.ặ.t mặt vào lòng bàn tay, bờ vai bắt đầu run lẩy bẩy.

Cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở ……

Khi Bùi Túc Tích lờ mờ tỉnh lại, cảm giác đầu tiên ập đến chính là cơn đau buốt.

Anh vô thức rít lên một tiếng “tê tái”, rồi bỗng cảm thấy tay mình đang được ai đó nắm c.h.ặ.t.

Anh ngoảnh đầu nhìn sang.

Người bố kính yêu của anh đang mệt mỏi gục gác bên mép giường chợp mắt. Mái tóc rối bù, áo sơ mi nhàu nát dính đầy những vệt m.á.u khô, phần cằm lởm chởm một lớp râu quai nón xanh rì.

Trông thấy bộ dạng t.h.ả.m hại này của bố, Bùi Túc Tích chợt thấy vừa xa lạ vừa ảo mộng làm sao. Trong ký ức của anh, bố lúc nào cũng phải thật chỉn chu, phong độ, cổ áo sơ mi lúc nào cũng được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn. Thế mà người đàn ông trước mặt lúc này —— tóc tai bù xù, quần áo bê bết m.á.u, quầng thâm mắt thâm sì, trông nhếch nhác chẳng khác nào kẻ lang thang hứng đủ sương gió cuộc đời.

Bùi Túc Tích cựa quậy bàn tay đang bị nắm c.h.ặ.t. Bố lập tức giật mình tỉnh giấc, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt còn chưa mở hẳn đã vội vàng dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt anh.

“Tỉnh rồi à?” Giọng ông khàn đặc như mài trên giấy ráp, “Có đau lắm không con?”

Bùi Túc Tích mệt mỏi gật đầu.

Bùi Thụy Lâm đứng phắt dậy, bấm chuông gọi bác sĩ ở đầu giường, đoạn cúi gập người dùng mu bàn tay ướ đẫm mồ hôi ân cần áp lên trán con.

“Bác sĩ đến ngay đây.”

Bùi Túc Tích nhìn dáng người đứng thẳng nhưng bờ vai đang gồng cứng đến tội nghiệp của bố, bỗng mở miệng hỏi nhỏ: “Mẹ đâu rồi ạ?”

Động tác của Bùi Thụy Lâm khựng lại rõ rệt.

“Mẹ con… mẹ không còn nữa rồi.”

“Bố ơi, tại sao… tại sao mẹ lại đối xử với con như thế hả bố?” Bùi Túc Tích đau đớn gào thét trong sự mơ hồ tột độ.

Một đứa trẻ út ít như anh sao có thể thấu hiểu nổi lý do vì sao người mẹ sáng nay còn dịu dàng với mình, giờ lại nở nụ cười lạnh toát rồi cầm d.a.o rạch thẳng vào cổ con ruột.

Đáp lại anh chỉ là sự im lặng đến nghẹt thở.