Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Ốm Yếu Thức Tỉnh

Chương 11

Kể từ sau chuyến xuất viện trở về, Bùi Túc Tích và Phó Trì Minh chính thức bước vào chuỗi ngày ăn chơi không biết trời đất là gì.

À chính xác hơn là Phó Trì Minh đơn phương không biết xấu hổ.

Sức khỏe Bùi Túc Tích vừa mới ổn định trở lại, Phó Trì Minh ngoài miệng thì mở mồm ngậm miệng “anh cần tịnh dưỡng”, nhưng ngặt nỗi cái tay cái chân lại chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Nấu cơm thì thích dán sát từ đằng sau ôm chầm lấy người ta, xem TV thì phải kẹp ngang chiếc eo nhỏ, còn lúc đi ngủ thì hệt như loài mãng xà siết c.h.ặ.t lấy anh không buông, quấn đến mức sáng nào tỉnh dậy Bùi Túc Tích cũng có cảm giác xương cốt mình vừa bị nghiền qua một lượt.

Reng keng, reng keng.

Tiếng chuông điện thoại réo vang dội, không thương hoa tiếc ngọc mà đ.á.n.h thức hai kẻ vừa mới hoàn thành xong một hiệp triền miên.

Bùi Túc Tích thò một tay từ trong n.g.ự.c Phó Trì Minh ra, mò mẫm vớt lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nheo mắt lườm màn hình một cái.

“Bố anh gọi.”

Nói xong, anh tiện tay dập luôn máy.

Phó Trì Minh ngẩng phắt đầu dậy, bờ môi cọ nhẹ qua vành tai anh: “Không nghe à?”

“Lười.”

Lời còn chưa dứt, chiếc điện thoại trên tay lại tiếp tục réo ỏm tỏi.

“Đúng là đồ vô lại.” Bùi Túc Tích bực bội rúc mặt vào hõm cổ cậu, càu nhàu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, “Hôm nay lão không gọi đến khi nào anh bắt máy thì thôi chắc.”

Ngón tay Phó Trì Minh lướt nhẹ vòng eo săn chắc của anh, trêu chọc xoa nắn một cái: “Nghe đi, nhỡ đâu ông cụ có việc gấp thật thì sao.”

Bùi Túc Tích trở mình, áp phắt màn hình vào tai.

“…… Bố.”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây. Sau đó, giọng nói của người đàn ông trung tuổi vang lên, có phần già nua hơn trong ký ức của anh, mang theo một vẻ cố tỏ ra ôn hòa nhưng lại gượng gạo đến kỳ lạ: “Túc Tích à, ngày kia bố tròn sáu mươi tuổi, nhà mình có tổ chức bữa tiệc mừng thọ. Con về dự nhé.”

Bùi Túc Tích im re.

“Mẹ kế con cũng rất muốn gặp lại con đấy.”

“Mẹ kế nào cơ?” Giọng anh phẳng lặng như nước ao tù.

Đầu dây bên kia lại chìm vào khoảng không tĩnh lặng. Lát sau, giọng bố anh hạ thấp xuống vài phần: “Con đến rồi khắc biết. Thuận tiện…… có người muốn giới thiệu cho con làm quen.”

Ngón tay Bùi Túc Tích vô thức cào cào nhẹ lên mặt ốp điện thoại.

“…… Ai cơ?”

“Đến nơi con sẽ rõ.” Bố anh lặp lại lần nữa, ngữ điệu phảng phất sự mệt mỏi, 

“Để bố bảo tài xế qua đón con.”

“Khỏi cần.” Anh lạnh lùng đáp

“Tôi tự đi.”

Bố anh khựng lại đôi chút, hình như không ngờ đứa con trai này lại sảng khoái đồng ý dễ dàng đến thế.

“…… Vậy để bố bảo tài xế đến đón.”

“Đã bảo không cần. Gửi địa chỉ qua đây, tôi tự túc.”

Cúp máy xong, Bùi Túc Tích quăng phắt chiếc điện thoại lên tủ đầu giường, xoay người chôn vùi mặt vào hõm vai Phó Trì Minh.

“…… Chả buồn đi tí nào.” Giọng anh nghẹn lại trên làn da cậu, nghe vừa mơ hồ vừa ấm ức, “Nhưng lỡ hứa rồi.”

Bàn tay Phó Trì Minh vòng ra sau ót, kiên nhẫn vuốt ve mái tóc mềm mại của anh: “Không muốn đi thì ở nhà, có ai ép đâu.”

“Hứa rồi thì phải giữ chữ tín chứ.”

“Thế thì đi. Em đưa anh đi.”

Bùi Túc Tích ngẩng phắt đầu khỏi hõm vai cậu, nhìn thẳng vào đối phương.

Phó Trì Minh cong môi cười nhẹ: “Em không phải bố anh, em sẽ không thả anh xuống cửa rồi chuồn mất đâu. Em ngồi ngoài đợi anh.”

Bữa tiệc mừng thọ được tổ chức hoành tráng tại một câu lạc bộ tư nhân thuộc quyền sở hữu của Bùi thị.

Lúc Bùi Túc Tích đặt chân đến nơi, màn đêm vừa buông xuống, những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ rực trước hiên hội sở đã sớm được thắp sáng lung linh. Anh đứng lặng dưới những bậc thềm đá, ngắm nhìn cánh cửa gỗ khắc hoa tinh xảo, mãi vẫn không bước chân vào. Phó Trì Minh đỗ xịch xe ở lề đường, hạ thấp cửa kính xe hướng mắt ra nhìn anh.

“Vào thôi chứ?” Giọng Phó Trì Minh lọt qua khung cửa sổ.

“Em chờ anh ở đây.”

Bùi Túc Tích quay đầu nhìn cậu một cái, khẽ gật đầu rồi mới cất bước đẩy cửa bước vào.

Bên trong sảnh lớn sáng rực ánh đèn.

Hàng chục bàn tiệc được bày biện ngay ngắn, số lượng khách khứa không quá đông, đa phần đều là những gương mặt quen thuộc trong giới làm ăn của bố anh. Bùi Túc Tích đảo mắt một vòng, chẳng thấy bóng dáng ông đâu, ngược lại, tầm mắt anh lại bị thu hút bởi một góc khuất tĩnh lặng.

Ở đó có một người đang đứng.

Đang cầm ly rượu vang trên tay, nghiêng người về phía trước, diện chiếc sơ mi trắng tinh tế với phần cổ tay áo xắn lên gọn gàng để lộ cổ tay mảnh khảnh. Đường nét gương mặt nghiêng của người ấy vô cùng thanh tú, sống mũi cao thẳng, cằm hài hòa, khóe môi vương nụ cười lịch sự vừa vặn, đang chăm chú lắng nghe người bên cạnh trò chuyện.

Đôi mắt anh dán c.h.ặ.t vào bóng hình quen thuộc ấy, hệt như một kẻ soi gương suốt hai mươi ba năm trời, bỗng một ngày đẹp trời phát hiện trong gương lại xuất hiện một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Người nọ trông quá đỗi giống anh.

“Túc Tích, con đến rồi đấy à.” Giọng bố anh vang lên từ phía sau.

Bùi Túc Tích quay phắt người lại.

Bùi Thụy Lâm diện một bộ đồ trung sơn kiểu cách màu đen, trông tinh thần vẫn còn khá quắc thước. Ông ta lần theo ánh mắt của Bùi Túc Tích nhìn về phía góc phòng, sắc mặt khựng lại một nhịp như đang đắn đo lựa lời để nói.

Bùi Túc Tích lạnh lùng nhìn ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Bố, cậu ta là ai thế?”

“…… Nó tên là Thẩm Thanh An.” Bùi Thụy Lâm từ tốn đáp, “Là em trai con. Cùng cha khác mẹ với con.”

“Mới tìm được về nhà cách đây ba năm thôi. Nhân cơ hội này, con làm quen với em trai đi.”

À, hóa ra là đứa con rơi. Thảo nào trong nguyên tác lão ta lại đối xử tàn nhẫn với kẻ thế thân đến thế.

“Chúc mừng bố nhé, lại “mừng thêm quý t.ử”" Bùi Túc Tích lườm nguýt khinh bỉ.

Sắc mặt Bùi Thụy Lâm lập tức tối sầm lại.

Nhìn gương mặt già nua của người bố sinh thành ra mình lúc này, Bùi Túc Tích chợt thấy mọi hờn giận bỗng hóa thành hư không. Cứ ngỡ bản thân sẽ nổi giận đùng đùng, sẽ hất đổ ly rượu, hay làm cho lão ta bẽ mặt trước hàng loạt khách quý. Thế nhưng khi đứng ở đây, nhìn thẳng vào người đàn ông đã bước sang tuổi sáu mươi này, trong lòng anh chỉ còn lại một sự chán chường tận mạng.

Lão ta vẫn chứng nào tật nấy, đến nửa thân dưới của mình còn chẳng quản nổi.

Bùi Túc Tích vô thức nhớ đến người mẹ đáng thương đã bị người đàn ông này hành hạ đến mức phát điên.

Ghét nhất thể loại con riêng, không muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải tính sao đây?

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Thanh An đang siết c.h.ặ.t ly rượu đến mức các khớp xương trắng bệch, anh lại khựng lại.

Bùi Túc Tích sực nhớ đến những lời 008 từng hé lộ. Xét theo nguyên tác, thân thế của Thẩm Thanh An vốn chẳng lấy gì làm đẹp đẽ —— mồ côi cha mẹ, lớn lên trong cô nhi viện, không nhà không cửa, chẳng nơi nương tựa. Hạt giống ấy bị cơn gió đời thổi bạt đến một mảnh đất xa lạ, chật vật đ.â.m chồi nảy lộc trong khu vườn của kẻ khác, nhưng chẳng ai hay biết rốt cuộc cậu ta xuất thân từ xó xỉnh nào.

Giờ thì anh đã tường tận rồi.

Cậu ta vốn dĩ mọc ra từ thứ thổ nhưỡng mục rữa của bố anh. Bị vứt lăn lóc ngoài xã hội hơn hai mươi năm trời, để rồi khi được tìm về lại bị nhét vào một xó xỉnh trong bữa tiệc mừng thọ, tay cầm ly rượu đi chúc tụng những kẻ chẳng quen biết, làm một đứa con trai “được nhìn thấy nhưng vĩnh viễn không được thừa nhận”.

“Này ông già, ông định an trí nó thế nào đây?” Bùi Túc Tích tức đến mức bật cười, đến tiếng “bố” cũng lười thốt lên.

“Con cứ yên tâm, toàn bộ di sản sau này của bố sẽ chỉ để lại cho một mình con. Xem như đây là chút bù đắp của người làm cha dành cho mẹ con mình.”

Bùi Túc Tích trân trân nhìn ông ta.

Di sản. Bù đắp.

Người bố ruột đang đứng trước mặt anh, diện bộ đồ trung sơn mới tinh mừng thọ sáu mươi, khách khứa chật ních một sảnh, trong góc phòng là đứa con trai tư sinh vừa rước về được ba năm. Thế mà câu nói nghiêm túc đầu tiên mà ông ta dành cho đứa con cả lại là “di sản chỉ cho một mình con”.

Lão ta tưởng anh thèm khát tiền tài của gia tộc chắc? Lão ta đinh ninh rằng anh tức giận chỉ vì sợ tài sản bị chia năm xẻ bảy?

Nhìn gương mặt đã điểm thêm nếp nhăn của bố mình, Bùi Túc Tích bỗng thấy khoảng cách giữa họ xa vời vợi. Xa như thể bị ngăn cách bởi cả một dòng sông mịt mờ sương khói, chẳng thể nhìn thấu bờ bên kia rốt cuộc đang tồn tại thứ gì.

“Tôi không cần tiền của ông.” Bùi Túc Tích nhạt giọng.

“Túc Tích à ——”

“Ông tìm nó về suốt ba năm qua, vậy ba năm nay nó sống ra sao?”

“Chắc cũng tạm ổn chứ gì? Bố vẫn đều đặn chuyển tiền sinh hoạt phí vào thẻ cho nó cơ mà.”

Đúng là nực cười. Con trai ruột của mình đi làm thế thân cho kẻ khác suốt ba năm trời trong chính ngôi nhà này, thế mà người làm bố như ông ta chẳng mảy hay biết gì sảng.

“Thôi, chào thân ái , tôi về đây.” Nói xong, anh quay lưng cất bước thẳng ra cửa chẳng thèm liếc lại nửa cái.

Thẩm Thanh An vừa thấy anh bước tới, biểu cảm liền biến hóa vi diệu.

Cậu ta vô thức cọ cọ ngón tay lên vạt áo, đoạn rụt rè bước tới, dừng lại cách anh chừng hai bước chân.

“Anh… anh chào anh.” Thẩm Thanh An thận trọng thăm dò, “Em…… thực ra em……”

Đôi môi Thẩm Thanh An mấp máy mấy nhịp, hệt như đang cuống cuồng lục lọi trong đầu một danh xưng thích hợp —— “em là em trai anh”, “em là con riêng của bố”, hay là “em là thế thân của anh” —— danh xưng nào nghe cũng trật lất, câu nào thốt ra cũng giống như hòn đá tảng đè nặng giữa hai người.

Nhìn những ngón tay lúc thì siết c.h.ặ.t lúc lại buông lỏng của Thẩm Thanh An, Bùi Túc Tích bỗng thấy không đành lòng ép uổng cậu ta thêm nữa.

“Ừ. Chào cậu.”

Thẩm Thanh An ngẩn ngơ. Cậu ngước trân trân nhìn khuôn mặt Bùi Túc Tích, hoàn toàn không ngờ ba chữ này lại được thốt ra dễ dàng đến thế. Cậu cứ đinh ninh bản thân sẽ phải đối mặt với ánh mắt lạnh lùng, khinh miệt và những lời châm chọc cay độc cơ chứ.

Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong túi Bùi Túc Tích rung lên bần bật.

Anh cúi đầu lướt màn hình.

Phó Trì Minh: “Mọi chuyện ổn cả chứ? Có cần em bước vào trong không?”

Bùi Túc Tích bật cười gõ chữ phản hồi: “Không cần. Đợi thêm lát nữa.”

Phó Trì Minh: “ Okie.”

Tia sáng từ màn hình điện thoại vô tình lọt vào tầm mắt Thẩm Thanh An đang đứng bên cạnh. Trên gương mặt cậu ta hiện lên một nét tò mò khó giấu, kèm theo đó là một nỗi…… ghen tị thầm kín.

“Xin, xin lỗi, em vô tình nhìn thấy…… là người trong lòng của anh ạ?” Cậu ta chỉ nhẹ vào màn hình điện thoại.

Bùi Túc Tích cúi đầu liếc qua, tin nhắn của Phó Trì Minh vẫn còn đang sáng đèn. Anh dứt khoát úp ngược điện thoại vào lòng bàn tay.

“Ừ.” Xem ra lần sau phải đổi sang dòng điện thoại có tính năng chống nhìn trộm mới được.

“Tôi đi đây.”

Anh quay người rảo bước hướng thẳng ra cửa, đi được vài bước thì đằng sau bỗng truyền đến một giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, thấp thoáng nét chần chừ:

“Anh trai.”

“…… Sau này em còn có thể gặp lại anh chứ?” Giọng Thẩm Thanh An văng vẳng từ phía sau, nhỏ xíu như sợ bị cự tuyệt, cố tình kìm nén âm lượng đến mức thấp nhất để dẫu có nhận về cái lắc đầu cũng không đến nỗi quá đau lòng.

Bùi Túc Tích khựng chân, đứng sững tại chỗ mất hai giây.

“Được chứ.” Anh đáp gọn lỏn.

Đoạn, anh dứt khoát đẩy cửa bước thẳng vào màn đêm.