Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 84: Điền vào chỗ trống

Khi Ôn Từ Thư tỉnh giấc, cậu vẫn chưa mở mắt ra ngay.

Bên trong chăn, cậu vươn tay lấy vị trí bên cạnh làm điểm bắt đầu, khẽ quét một đường vòng cung thành hình chiếc quạt giống như con lắc đồng hồ để tìm kiếm xung quanh.

Bạc Thính Uyên đâu rồi nhỉ?

Từ phía bên kia bỗng vang lên tiếng gọi khẽ khàng: "Ba nhỏ ơi?"

Ôn Từ Thư chậm rãi mở mắt, lười biếng vươn tay ôm lấy cậu con trai nhỏ đang nép bên cạnh mình, cậu rúc vào lòng nhóc con rồi cọ cọ mặt: "Cục cưng à."

Bạc Nhất Minh choàng tay ôm lấy đầu ba nhỏ, v**t v* mái tóc dài đen nhánh, mềm mại: "Ba nhỏ ơi, có phải ba đang tìm ba lớn không ạ?"

"Hả? Làm gì có."

Ôn Từ Thư khăng khăng phủ nhận, chợt nhớ ra một chuyện khác, cậu vội vàng ngẩng mặt lên, ánh mắt thoáng hiện nét hoảng hốt, cuống quýt: "Cục cưng ơi, ba quên khuấy mất việc phải dậy cùng con ngắm bình minh rồi."

Bạc Nhất Minh vội ôm chặt lấy ba nhỏ, áp mặt vào mặt cậu dỗ dành: "Không sao đâu ạ! Con cũng có tỉnh dậy đâu mờ."

Nhóc con bắt đầu lí nhí kể lại chuyện tối hôm qua, rồi nói tiếp: "Trước khi ngủ con có dặn ba lớn nhớ gọi con dậy. Nhưng mà lúc ba ấy gọi thì con buồn ngủ quá chừng, thế là chẳng ngắm nữa."

Ôn Từ Thư khẽ cười: "Vậy tối nay tụi mình đi ngủ sớm hơn chút nhé."

Bạc Nhất Minh gật gật đầu, nhóc con sực nhớ đến chuyện ngày hôm qua đã nói dối để được ở lại nghỉ dưỡng, bèn chủ động xin lỗi, rồi lí nhí ngập ngừng trong miệng: "Hi vọng ba nhỏ có thể tha thứ cho con."

Ôn Từ Thư ngước mắt nhìn con trai.

Cái miệng nhỏ cứ chu ra thụt vào, trông đáng yêu không sao tả xiết.

Bạc Nhất Minh thấy ba nhỏ im lặng không đáp, nhóc con nhìn vào đôi mắt đen láy của anh mà trong lòng không khỏi thấp thỏm, buồn bã.

Ôn Từ Thư thấy vậy liền nhanh tay nhéo nhẹ vào bên má đang phụng phịu vì tủi thân của nhóc con: "Ba tha thứ cho con rồi đó, nhưng mà không được có lần sau đâu nhé."

"Dạ!"

Đám mây u ám trên đỉnh đầu Bạc Nhất Minh phảng phất như vừa bị ba nhỏ thổi một hơi là tan biến sạch sành sanh, nhóc con hớn hở reo hò rồi ngọ nguậy, lăn lộn khắp nơi trên giường.

Ôn Từ Thư ngẩng đầu nhìn quanh quất tìm kiếm: "Ba lớn của con đâu rồi?"

Bạc Nhất Minh giải thích: "Buổi sáng có một cuộc họp khá quan trọng ạ. Cho nên ba lớn bảo là để con ở lại bảo vệ ba nhỏ đó nha ~"

"Ba lớn thực sự nói thế cơ à?" Ôn Từ Thư tò mò gặng hỏi.

"Dĩ nhiên là thật rồi ạ."

Bạc Nhất Minh thắc mắc không hiểu vì sao ba nhỏ lại hỏi như vậy, "Con không có nói dối ba nhỏ đâu."

Ôn Từ Thư cong cong khóe mắt: "Nhóc con ngốc nghếch, ba có nghi ngờ con đâu."

Ba là đang nghi ngờ vị ba lớn kia của con kìa ~

Có điều, trong lúc đang đùa giỡn với cậu con trai nhỏ, cậu chợt cảm thấy phần ngực có chút không thoải mái, cảm giác cọ xát với lớp vải quần áo vô cùng rõ rệt và mạnh mẽ.

-

Bên trong phòng tắm.

Khi Ôn Từ Thư cúi đầu, nhìn dọc theo phần cổ áo rộng thênh thang xuống phía dưới, những ký ức về việc Bạc Thính Uyên ngậm m*t trước ngực mình bỗng chốc ùa về ngập tràn trong tâm trí.

"Á..."

Ôn Từ Thư nghiêm túc quan sát một hồi.

Lúc ấy rõ ràng chẳng cảm thấy khó chịu chút nào, sao bây giờ hai bên lại sưng đỏ lên thấy rõ, đã vậy còn nhạy cảm đến thế này chứ?

Cậu kiểm tra lại các vết tích trên đùi thì chúng đã hoàn toàn biến mất không một dấu vết. Thế còn chuyện trước ngực này là sao đây hả trời?

Đến khi Ôn Từ Thư ôm nỗi hoang mang bước ra khỏi phòng tắm, chiếc giường lớn nằm ngay chính diện phòng ngủ liền mang đến một lực đả kích cực mạnh, khơi dậy một mảnh mảnh vỡ ký ức nào đó.

"Đợi lát nữa em ngủ rồi, anh có thể chạm vào em không?"

"Được."

Cả một đoàn tàu cao tốc đang vận hành với tốc độ chóng mặt như vũ bão lao thẳng đến, đâm bay mọi suy nghĩ của Ôn Từ Thư.

"Nhị thiếu gia? Cậu ngủ không ngon giấc ạ?"

Dì Chung thấy cậu đứng chết trân tại chỗ, cũng không biết là đang mải suy nghĩ điều gì mà đôi mắt đen láy cứ đờ ra không một chút động đậy.

Dì lo lắng bước tới: "Trong người cậu không thoải mái ở đâu sao?"

Ôn Từ Thư quay cổ lại một cách máy móc: "... Không ạ."

"Ba nhỏ?" Bạc Nhất Minh lúc này đã nhờ quản lý nhà hàng sắp xếp xong một bàn ăn sáng ở ngay cạnh khung cửa sổ sát đất, nhóc con chạy tót lại hỏi: "Ba sao thế ạ?"

Ôn Từ Thư giơ tay đặt lên bờ vai con trai: "Đi ăn cơm trước đã con."

"Ba lớn!"

Bạc Nhất Minh quay đầu lại thì nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang sải bước đi tới, "Tuyệt quá đi! Chúng ta cùng ăn sáng chung luôn nha ~"

Sống lưng Ôn Từ Thư bỗng chốc cứng đờ, cậu không quay mặt đi mà chỉ dùng chút ánh nhìn nơi đuôi mắt để lén quét qua thật nhanh.

Sau khi bước vào cửa, ánh mắt đầu tiên của Bạc Thính Uyên chính là hướng thẳng về phía cậu, dĩ nhiên là hắn sẽ chẳng bỏ sót bất kỳ một phản ứng nhỏ nhặt nào của cậu rồi.

"Cổ em làm sao thế?"

Ôn Từ Thư vội vàng mượn cớ leo xuống đài, thuận miệng chống chế: "Ừm... Chắc là em bị vẹo cổ rồi."

Bạc Thính Uyên: "Để tôi xem nào."

Bạc Nhất Minh: "Ơ?"

"Không cần đâu, em khỏi rồi."

Ôn Từ Thư lách người né qua cánh tay đang vươn ra của hắn: "Đi ăn cơm thôi, em đói bụng quá rồi."

Bạc Nhất Minh lại đổi một tông giọng khác, một lần nữa "Ơ" lên một tiếng.

Tầm mắt nhóc con cứ đảo qua đảo lại giữa hai ba ba, rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ?

Bạc Thính Uyên ôm con trai ngồi vào bàn ăn, hắn nhận ra tầm mắt của Ôn Từ Thư lúc nào cũng lảng tránh mình.

Hắn khẽ đẩy đẩy gọng kính, tạm thời vẫn chưa tìm được một lời giải thích hợp lý cho việc này.

Ôn Từ Thư uể oải ăn chút đồ ăn, trong đầu đang diễn ra một trận chiến kịch liệt giữa hai người máy nhỏ bên trái bên phải.

Người máynhỏ bên trái cho rằng, rõ ràng là chính miệng mình đã cho phép người ta mà, thế thì Bạc Thính Uyên có làm cái gì đi chăng nữa cũng xem như được miễn tội hoàn toàn rồi còn gì?

Người máy nhỏ bên phải thì lại lí nhí bày tỏ một chút niềm thẹn thùng, xấu hổ tột cùng.

Cậu lén nhìn về phía Bạc Thính Uyên, kết quả là bị bắt quả tang ngay tại trận.

Bốn mắt nhìn nhau, trước khi Bạc Thính Uyên kịp mở miệng, Ôn Từ Thư đã vội lên tiếng cắt ngang, nhỏ giọng bảo: "Nếu anh bận rộn nhiều việc như vậy, thì thật ra... anh cứ về trước cũng không sao đâu."

Đôi chân mày rậm của Bạc Thính Uyên khẽ chau lại, hắn liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang đầy vẻ tò mò, lén lút quan sát hai người bên cạnh.

Hắn đặt lòng bàn tay lên mu bàn tay Ôn Từ Thư, nhẹ nhàng vỗ vỗ hai cái: "Ừm, tôi tự biết chừng mực mà."

Ôn Từ Thư gật gật đầu, tầm mắt lại vô thức dừng lại trên vành môi của hắn.

Hửm... Anh thì biết chừng mực cái nỗi gì cơ chứ?!

Cậu cuống quýt dời tầm mắt đi chỗ khác, bưng ly nước trái cây lên, nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ.

Thứ nước sốt chua chua ngọt ngọt vừa vào miệng, trong não cậu lại không thể ngăn nổi những thước phim tình tứ, nóng bỏng thi nhau hiện về.

Cậu thầm gào thét trong lòng: Vẫn còn con trai ở đây đấy nhé, không được nghĩ ngợi bậy bạ đâu!

Bạc Thính Uyên quay sang nhìn con trai: "Nhất Minh, hôm nay con có lịch trình gì không?"

Bạc Nhất Minh hứng khởi bừng bừng đáp: "Nếu ba lớn có thời gian thì con muốn đi lướt sóng, muốn lặn ống thở, còn muốn ra bờ biển ngồi tàu hỏa nhỏ với đạp xe đạp đôi dành cho gia đình nữa cơ ạ."

Nhóc con nhanh nhảu hỏi thêm, "Còn ba nhỏ thì sao ạ?"

Ôn Từ Thư chẳng thèm suy nghĩ gì liền đáp ngay: "Được chứ, ba đi cùng con."

"Ơ? Ba nhỏ định đi lướt sóng với con thật ạ?" Bạc Nhất Minh chớp chớp mắt đầy hoài nghi.

"..."

Ôn Từ Thư trên đời này đến cái ván lướt sóng còn chưa từng chạm tay vào bao giờ, với khả năng giữ thăng bằng tứ chi của cậu thì căn bản là không thể nào đứng vững nổi trên mặt ván.

Ngay trước khi cậu kịp lên tiếng giải thích, Bạc Thính Uyên đã nói đỡ: "Ba nhỏ của con bảo là đi cùng con ngồi tàu hỏa nhỏ với đạp xe đạp kìa."

Bạc Nhất Minh cười hì hì: "Con biết mà, con cố tình hỏi thế thôi. Có phải là ba nhỏ vẫn chưa ngủ tỉnh hẳn không ạ?"

Ôn Từ Thư liền thuận thế gật đầu một cái rụp.

Bạc Thính Uyên sau khi thức dậy đã dùng bữa sáng từ trước, hiện tại hắn chỉ đơn giản là ngồi lại để bầu bạn với hai ba con một lát.

Chờ bữa ăn kết thúc, hắn bảo con trai đi chuẩn bị quần áo để lát nữa ra ngoài.

Khi không gian chỉ còn lại hai người ở chung với nhau, Bạc Thính Uyên nhìn thấy cậu đang đắm mình trong ánh nắng sớm, khẽ khép hờ mi mắt, dáng vẻ vừa mệt mỏi lười biếng lại vừa thư thái, dễ chịu.

Hắn liền hỏi: "Sáng sớm lúc tôi không có ở đây, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Trong lòng Ôn Từ Thư thầm căm phẫn: Anh còn dám hỏi nữa à, anh chính là tên đầu sỏ gây tội chứ ai!

Thế nhưng cậu lại chẳng biết phải mở lời thế nào, vừa nhìn thấy Bạc Thính Uyên vươn tay định ôm lấy mình, cậu liền theo bản năng mà gạt phắt tay hắn ra.

Hành động này lập tức giúp Bạc Thính Uyên nhận ra, mấu chốt của vấn đề chính là nằm ở trên người mình.

Hắn vẫn dứt khoát bế bổng cậu, đi đến ngồi xuống chiếc ghế sofa rồi nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên.

Ôn Từ Thư ngửa mặt, đôi mắt trợn tròn đầy bực bội.

Cứ nghĩ đến việc lồng ngực của mình không biết đã bị hắn dày vò đến mức sưng đỏ lên thế nào, cậu lại tức giận nhào tới ôm chặt lấy cổ hắn, rồi cắn mạnh lên vành tai hắn một cái cho bõ ghét.

Bạc Thính Uyên siết chặt vòng tay ôm lấy cậu, hắn mím môi, dù chịu đau cũng chỉ khẽ nhíu mày chứ không hề phát ra bất kỳ một âm thanh nào, tùy ý để cậu trút hết chút hờn dỗi, bực dọc nhỏ nhặt của mình.

Ôn Từ Thư cũng sợ làm hắn đau thật, sau khi buông ra liền dựa đầu vào vai hắn, lên tiếng lên án: "Tuy rằng em đã cho phép anh... Thế nhưng anh cũng không thể làm tới mức đó chứ..."

Bạc Thính Uyên khẽ xoa xoa sau eo cậu, tông giọng trầm thấp chất chứa một tia ý cười: "Ôn lão sư, em đang ra câu hỏi điền vào chỗ trống cho tôi đấy à?"

"..." Ôn Từ Thư giơ tay vỗ vỗ vào bờ lưng hắn: "Đồ ngốc! Anh không thể tự mình thấu hiểu lấy được à?"

Rõ ràng lúc làm mấy chuyện loại này, ai nấy đều có thể không thầy dạy cũng tự hiểu cơ mà.

Bạc Thính Uyên lập tức phản ứng lại được, hắn ghé sát tai cậu hỏi nhỏ: "Trên người em có chỗ nào không thoải mái sao?"

Bàn tay đang đặt nơi sau eo hắn khẽ trượt về phía trước, phần hổ khẩu vừa vặn giữ lấy vòng eo thon gọn rồi từ từ đẩy ngược lên trên.

"Á." Lớp vải áo cọ qua lồng ngực, Ôn Từ Thư không kìm được khẽ bật ra một tiếng rên nhẹ.

"Đau à?" Bạc Thính Uyên vội vàng nới lỏng tay ra, vươn tay định kéo vạt áo cậu lên.

"Kìa!"

Ôn Từ Thư vội đè chặt lấy cổ tay hắn, nghiêm mặt trừng mắt nhìn: "Thanh thiên bạch nhật thế này, anh định làm cái gì đấy hả?"

Bạc Thính Uyên khóa gọn cổ tay cậu rồi kéo ra sau thắt lưng, một tay giữ chặt lấy, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Để tôi xem nào."

Ôn Từ Thư thoáng ngẩn ra, vạt áo đã bị hắn chậm rãi kéo cao lên, làn da khẽ nổi lên một tầng nổi da gà nhỏ nhặt.

Cậu làm sao dám nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh lục của hắn lúc này, chỉ đành thẹn thùng nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt bờ môi dưới đến mức trắng bệch.

Dưới lớp vạt áo màu nâu nhạt, làn da trắng ngần mịn màng như lụa là từng tấc từng tấc lộ ra ngoài.

Khung xương của cậu trời sinh thon dài mà tinh tế, vòng eo vừa hẹp lại vừa mỏng, dưới ánh nắng vàng nhạt tỏa ra thứ sắc màu rực rỡ như ngọc trai.

Vết sưng đỏ nằm trên làn da trắng muốt không một tì vết trông nổi bật như vệt mực đỏ loang lổ trên nền giấy Tuyên Thành sạch sẽ, vô cùng chói mắt và cũng tràn đầy sự gợi cảm, khiến người ta phải suy nghĩ xa xôi.

Ôn Từ Thư cảm nhận được hắn đang cúi đầu tiến lại gần, liền nhắm chặt mắt, cố gắng nhấn mạnh tông giọng để ngăn cản: "Bạc Thính Uyên, anh đừng..."

Lời vừa dứt, một luồng hơi nóng đã chậm rãi quét qua. Kế sau đó là một nụ hôn nhẹ nhàng, êm ái tựa như một sợi lông vũ lướt nhẹ.

Bạc Thính Uyên lùi lại, kéo quần áo của cậu chỉnh tề trở về như cũ, thấp giọng bảo: "Sau này tôi sẽ chú ý hơn."

Lời này lọt vào tai, vành tai Ôn Từ Thư lại càng thêm nóng bừng.

Cậu cũng chẳng rõ tối hôm qua hắn đã "không chú ý" kiểu gì mà lại để lại dấu vết rõ ràng đến thế này nữa.

Cậu mở mắt ra liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt đảo quanh rồi lẩm bẩm hỏi nhỏ: "Em hỏi anh cái này nhé."

"Ừm?"

Bạc Thính Uyên áp lòng bàn tay lên một bên má cậu, ngón tay cái khẽ m*n tr*n, x** n*n bờ môi mềm mại, khô ráo.

Cảm nhận được ngón tay cái của hắn đang chậm rãi xoa vê trên môi mình, tầm mắt Ôn Từ Thư không tự chủ được mà dời xuống làn môi của đối phương.

Cánh môi cậu khẽ mấp máy, trông như thể đang chủ động hôn lên lòng bàn tay hắn vậy.

Cậu cố ép bản thân phải bình tĩnh lại rồi gặng hỏi tiếp: "Thế nhưng, anh làm như vậy... thì bản thân anh có cảm thấy k*ch th*ch hơn không?"

Bạc Thính Uyên vẫn nhớ rõ, tối hôm qua cậu cũng đã cố nén nỗi thẹn thùng để hỏi một câu tương tự như vậy.

Ôn Từ Thư thực sự rất để tâm đến cảm giác của hắn.

Bạc Thính Uyên ghé sát môi lại gần: "Có chứ."

Đôi môi của hai người lúc này chỉ cách nhau một ngón tay cái của hắn, khoảng cách mập mờ nửa muốn hôn nửa lại không ấy mang một vẻ quyến rũ đến lạ kỳ.

Ôn Từ Thư khẽ chu môi một chút, lúc rũ mắt xuống rồi lại ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt thâm trầm của hắn qua lớp tròng kính, nhỏ giọng bảo: "Vậy thì tốt rồi."

Ánh mắt cậu lập tức lảng tránh đi chỗ khác, nhìn chăm chăm vào vành tai của hắn: "Em sẽ chậm rãi thích nghi mà, phấn đấu để đến khi tỉnh táo, cũng có thể..."

Ngón tay cái của Bạc Thính Uyên đang đè trên môi cậu khẽ gạt sang một bên, hắn dùng lực như muốn véo vào bên má mềm mại đầy đặn của cậu: "Vậy hôm nay chúng ta khỏi đi chơi với Nhất Minh nữa, cứ ở trong phòng --"

Ôn Từ Thư còn chẳng kịp giơ tay lên, đã nhanh chóng rướn người ngậm chặt lấy môi hắn để chặn lời, qua lớp tròng kính, cậu hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái đầy cảnh cáo.

Sau khi khẽ lùi lại một chút để thoát khỏi ánh mắt trêu chọc của hắn, cậu liền lạnh giọng trách cứ: "Không được làm như vậy đâu nha, Nhất Minh sẽ thất vọng lắm đấy."

Bạc Thính Uyên không hề tháo kính ra, hắn hơi nghiêng đầu hôn ngược trở lại, dán sát vào môi cậu mà hỏi: "Thế bây giờ em đang làm cái gì đây?"

Ôn Từ Thư cuống cuồng hoảng loạn giải thích: "... Chỉ là hai ba ba đang giao lưu hữu hảo một chút mà thôi mờ. Á --"

Vừa dứt lời, bờ môi dưới mềm mại đầy đặn của cậu đã bị hắn cắn nhẹ một cái cho bõ ghét.