Bên trong phòng nghỉ của khách sạn, ánh đèn đã tắt hoàn toàn.
Phía ngoài khung cửa sổ sát đất góc rộng, một vầng trăng bạc đang treo lơ lửng giữa trời.
Ánh trăng dịu mát rọi xuống mặt biển xanh thẫm, trông hệt như một lớp đường bột trắng tinh được rải đều lên trên một chiếc bánh ngọt.
Trên chiếc giường lớn.
Ôn Từ Thư đang ngồi d*ng ch*n trên đùi Bạc Thính Uyên, tấm chăn mỏng trùm trên đầu rủ xuống như một tấm màn che, chắn hết tầm nhìn của cậu.
Cậu không vội kéo nó xuống, và Bạc Thính Uyên cũng chẳng hề cử động. Hai người cứ như thế im lặng cảm nhận sự hiện diện của đối phương.
Đôi chân dài của Ôn Từ Thư co lại, chống sang hai bên, phần bắp chân và cổ chân lộ ra dưới ống quần rộng rãi có màu trắng ngần, làn da mịn màng như ngọc quý.
Bạc Thính Uyên áp lòng bàn tay lên, nắm lấy cổ chân cậu rồi xoa nhẹ làn da hơi lành lạnh.
Chỉ riêng động tác ấy thôi đã khiến người trong lòng hắn khẽ run rẩy đầy tình tứ, tấm chăn cũng lay động theo tựa như một bông hồng vừa bị một làn gió lướt qua, cánh hoa dập dờn làm những giọt sương lăn xuống.
Lòng bàn tay buông ra, chỉ còn lại các đầu ngón tay khẽ miết ngược lên trên, lướt qua phần bắp chân mềm mại nhất.
Ống quần vải đay rộng thùng thình bị đẩy lên cao, dồn lại nơi đầu gối tròn trịa, rồi bàn tay hắn lại tiếp tục tiến lên, biến mất vào sau lớp vải vóc.
"Ưm..."
Khoảnh khắc phần đùi bị giữ chặt và x** n*n, Ôn Từ Thư hơi rướn thẳng lưng, nhịp thở so với vừa rồi lại càng dồn dập, nồng đượm hơn.
Tấm chăn mỏng bị sống mũi thẳng tắp, tuấn tú căng ra thành một độ cong rõ rệt, lúc này đang phập phồng nhẹ nhàng theo từng hơi thở ra hít vào của cậu.
Bạc Thính Uyên ghé sát lại gần, chóp mũi chạm vào chóp mũi, cách một lớp chăn khẽ cọ cọ.
Ôn Từ Thư càng lúc càng cảm thấy ngột ngạt, nóng bức, cậu cảm nhận được hơi thở từ mũi và môi của hắn thì liền vô thức dán sát tới.
Bàn tay đang buông thõng phảng phất như không tìm được điểm tựa bèn nắm chặt lấy cổ tay hắn, dùng lực đến mức các khớp ngón tay đều chuyển sang màu trắng bệch.
Giữa cơn khát khao tột cùng, đầu óc cậu có chút mơ màng mà thầm nghĩ, không sai chút nào, Bạc Thính Uyên chính là một con hải yêu hóa thành hình người, lúc nào cũng vô cớ quyến rũ cậu, bằng thứ hormone tỏa ra khắp cơ thể, bằng ánh mắt tràn đầy tính xâm chiếm, và bằng cả cơ thể trưởng thành gợi cảm của hắn...
Ngay khi d*c v*ng căng tràn của cậu đang tha thiết cần một nơi để giải tỏa, cậu chợt cảm nhận được Bạc Thính Uyên vươn tay ra hiệu chuyển động sang bên cạnh, ngay sau đó là một tiếng "cạch" khẽ vang lên.
Kính mắt!
Ôn Từ Thư vừa nảy ra ý nghĩ đó thì tấm chăn trước mặt đã bị kéo ngược lên trên.
Cậu rõ ràng vẫn đang ăn mặc chỉnh tề, quần áo vẹn nguyên, vậy mà lại có cảm giác như thể bản thân đang hoàn toàn tr*n tr**, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ngượng ngùng đến kỳ lạ.
Khi tấm chăn vừa được kéo đến bờ môi cậu thì đột ngột dừng lại.
Bạc Thính Uyên nhìn chằm chằm vào làn môi đầy đặn hồng nhuận, sâu trong đôi mắt như bùng lên đốm lửa màu xanh lục u tối.
Khi guồng khớp ngón tay áp lên, hắn thậm chí còn dâng lên một sự thôi thúc điên cuồng, muốn làm ra vài hành động thô bạo vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí.
Ôn Từ Thư khẽ hé mở đôi môi, dịu dàng ngậm lấy đốt ngón tay hắn, như thể đang ra sức vỗ về, xoa dịu những sợi dây thần kinh đang rạo rực gào thét của người đối diện.
Thế nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại.
Cùng lúc bàn tay Bạc Thính Uyên áp chặt vào sau lưng cậu, ngón tay hắn càng lấn sâu hơn vào giữa hai hàm răng trắng muốt như ngọc trai.
Sự xâm nhập bất thình lình khiến đầu lưỡi hồng phấn mềm mại vô tình quẹt qua làn da hắn, làm cả hai bên đều không hẹn mà cùng ngẩn người ra trong chốc lát.
Nơi cổ họng Ôn Từ Thư bật ra những âm tiết cực kỳ nhỏ vụn, dồn nén nhưng đầy triền miên.
Bạc Thính Uyên mất kiểm soát, lại càng ấn ngón tay sâu vào trong hơn, cho đến khi đôi môi hé mở tựa như chiếc vỏ trai, để lộ đ** l*** **t *t mềm mại chẳng còn nơi nào để trốn tránh.
Ôn Từ Thư thẹn đến mức muốn kêu thành tiếng, ngay khi cậu đang định đẩy hắn ra thì khớp ngón tay đã rút lui, thay vào đó là bờ môi nóng rực áp sát tới.
Nó không giống với những nụ hôn dịu dàng, săn sóc, tuần tự từng bước trước đây.
Lần này, nụ hôn ấy tựa như một trận mưa rào mùa hạ đột ngột trút xuống, vô pháp vô thiên, thô bạo và đầy dã man, mạnh mẽ.
Đầu lưỡi bị khuấy đảo điên cuồng, quấn quýt lấy nhau, phát ra những âm thanh giao triền ướt át vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, đủ để khiến người trong cuộc phải xấu hổ đỏ cả mặt.
Gốc lưỡi Ôn Từ Thư tê dại, cậu nhắm nghiền hai mắt, chợt nhớ tới lần trước khi mình chủ động hôn hắn, sau đó hắn cũng đã hôn cậu mãnh liệt như thế này.
Trận mưa rào chợt ngưng bạt tử.
Ôn Từ Thư cảm nhận được làn môi của hắn dọc theo khóe môi trượt xuống, hôn từ hầu kết, vùng cổ rồi đến xương quai xanh, lặp đi lặp lại cọ xát không ngừng.
Lúc quần áo bị cởi ra, cậu khẽ quay mặt đi chỗ khác, dù cho gương mặt của cậu từ đầu đến cuối vẫn luôn ẩn hiện dưới lớp chăn mỏng.
Một lúc lâu sau, Bạc Thính Uyên mới ngẩng mặt lên từ lồng ngực ấm áp đầy hương thơm mềm mại của cậu, đưa tay kéo tấm chăn xuống.
Quần áo trên người Ôn Từ Thư đã nửa xới nửa mở, vạt áo trễ tràng để lộ ra bờ vai tròn trịa mượt mà.
Ngón tay Bạc Thính Uyên men theo bên gáy cậu, lướt nhẹ trên làn da trắng ngần mịn màng như lụa là, cuối cùng dừng lại ở phía dưới.
Hắn trầm giọng hỏi: "k*ch th*ch quá sao?"
Nơi đầu ngón tay Bạc Thính Uyên vừa lướt qua, toàn thân Ôn Từ Thư liền nóng bừng lên như lửa đốt, cậu lắp bắp: "Em, vừa rồi em chưa chuẩn bị tâm lý kỹ thôi..."
Chính cậu cũng chẳng biết mình đang nói hươu nói vượn cái gì nữa.
Bạc Thính Uyên lại tỏ ra vô cùng nghiêm túc, thuận theo đó mà hỏi lại: "Vậy giờ em chuẩn bị xong chưa?"
Ôn Từ Thư ngượng ngùng đến mức đầu óc nổ tung.
Cậu được hắn ôm vào lòng, tỉ mẩn và dịu dàng cởi bỏ chiếc áo trên cùng chiếc quần dài.
Đến khi cả người anh trống trơn không còn một mảnh vải vụn, được đặt nằm ở đầu giường với bờ lưng áp vào chiếc gối lụa mềm mại, cậu liền nhận ra Bạc Thính Uyên đang dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp và thâm trầm để chăm chú ngắm nhìn mình.
Đôi chân dài mịn màng vừa mới vô thức cựa quậy một chút đã liền bị bàn tay Bạc Thính Uyên đẩy ra, lòng bàn chân áp sát vào ga trải giường, chậm rãi bị tách rộng sang hai bên.
Cơ thể Ôn Từ Thư cứ thế mở ra ở biên độ lớn nhất, không còn một chút phòng bị nào.
Lòng bàn tay đang giữ chặt lấy phần đùi trong của cậu nóng rực, khiến cho da đầu cậu cũng tê dại đi.
Tiếp sau đó là một nụ hôn dài đầy dịu dàng và ngọt ngào trút xuống, vỗ về toàn bộ tâm trí.
Thế nhưng đến khi nụ hôn của Bạc Thính Uyên dời đi, chân mày cậu lại khẽ nhíu chặt, tầm mắt nhòe mờ đành dứt khoát nhắm nghiền hai mắt lại.
Giọng nói cậu run rẩy, khẽ thở hắt ra để gọi tên hắn: "Bạc Thính Uyên, anh từ từ thô..."
Cái tên này mang ý nghĩa gì, cả hai người họ đều chưa từng quên.
Bạc Thính Uyên đáp: "Ừm. Khi nào em chuẩn bị xong thì bảo."
Nửa phút sau, Ôn Từ Thư mới lý nhí thốt lên: "Được... Được rồi anh."
...
Bạc Thính Uyên lại không nhanh không chậm giữ lấy đầu gối tròn trịa của cậu x** n*n một hồi, sau đó cúi đầu cắn nhẹ xuống mạn đùi.
"Ưm..."
Tiếp theo là chân còn lại, cũng ngay tại vị trí đối xứng đó.
Ôn Từ Thư nhíu mày, đầu óc mơ màng nghĩ thầm: Bạc Thính Uyên à, anh cũng không cần phải làm việc đối xứng, nghiêm cẩn đến mức ấy chứ?
Bạc Thính Uyên ngồi dậy đi vào phòng tắm súc miệng, rất nhanh sau đó đã cầm một chiếc khăn lông ấm quay trở lại giường để lau người cho cậu.
Ôn Từ Thư cuộn tròn thành một cục, chẳng còn chút sức lực nào đành tùy ý để hắn đỡ lên lật xuống, cậu lim dim hỏi nhỏ: "Còn anh thì sao? Anh có cảm thấy... một chút k*ch th*ch nào không?"
ACậu nh không nhận được câu trả lời ngay lập tức.
Bạc Thính Uyên đem khăn lông cất lại vào phòng tắm rồi mới trở lại giường ôm chặt lấy cậu, dịu dàng đặt một nụ hôn lên bên thái dương: "Có chứ."
Ôn Từ Thư phảng phất như đã có được câu trả lời hằng mong ước, khóe môi khẽ gợi lên nụ cười ngọt ngào, càng rúc sâu hơn vào lòng ngực hắn.
Bạc Thính Uyên hôn nhẹ lên làn môi cậu: "Từ Thư."
"Hửm?" Ôn Từ Thư nghe hắn hiếm khi gọi thẳng tên mình liền cố cưỡng lại cơn buồn ngủ để lắng nghe, "Sao thế?"
"Đợi lát nữa em ngủ rồi," Giọng nói của Bạc Thính Uyên thoáng chút chần chừ, "Tôi có thể chạm vào em không?"
Ôn Từ Thư vùi đầu trong ngực hắn, bất động thanh sắc.
Bạc Thính Uyên khẽ xoa xoa mái tóc cậu: "Ngủ đi."
Thế nhưng người trong lòng hắn lại khẽ cựa quậy một chút, ngón tay cậu ngoắc lấy ngón tay hắn rồi nhẹ nhàng gẩy gẩy mấy cái.
Ngay sau đó là một tiếng đáp lý nhí đầy mềm mại: "Được nha."
-
Khoảng mười giờ đêm.
Bạc Thính Uyên đợi cho người trong lòng đã ngủ say mới khẽ khàng vén chăn ngồi dậy.
Sau khi khoác thêm chiếc áo ngủ, hắn liền rảo bước đi sang phòng nghỉ của cậu con trai nhỏ.
Đèn ngoài hành lang khá tối, thế nhưng phía dưới khe cửa phòng lại hắt ra một vệt sáng nhỏ.
Bạc Thính Uyên nhìn thấy từ đằng xa bèn nhanh chân bước đến cạnh cửa, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong. Có vài tiếng động ríu rít truyền ra, nghe qua giống như tiếng phim hoạt hình.
Bạc Thính Uyên giơ tay gõ cửa: "Nhất Minh?"
Người ra mở cửa chính là dì Chung.
Dì cứ như thể đã chờ đợi từ lâu lắm rồi, khẽ thở phào nhẹ giọng bảo: "Cuối cùng cậu cũng sang."
Bạc Nhất Minh lúc này đang ôm chặt lấy chiếc chăn nhỏ cuộn tròn trên giường, hai đuôi mắt cụp xuống, dùng ánh mắt đáng thương vô cùng nhìn về phía ba lớn.
Chiếc giường lớn thênh thang càng làm tôn lên vóc dáng nhỏ bé như một cục bông của nhóc con.
Bạc Thính Uyên sải bước đi đến bên mép giường, bế thốc nhóc con ra khỏi ổ chăn: "Sao thế?"
Bạc Nhất Minh ngồi trên đầu gối của ba lớn, buồn bã cúi gằm mặt xuống: "Ba lớn ơi... Hình như con có một tí tí sợ hãi..."
Phòng nghỉ này rộng quá mức, tuy rằng có dì Chung ở lại bầu bạn nhưng nhóc con vẫn có chút nhớ hai ba ba, đặc biệt là thèm khát cái cảm giác an toàn khi được cuộn tròn ngủ bên cạnh hai người.
Bạc Thính Uyên khẽ xoa đầu con trai: "Ừm, vậy sang phòng bên kia ngủ với ba."
Bạc Nhất Minh túm chặt lấy ống tay áo ngủ của ba lớn rồi vặn vẹo người, lầm bầm lí nhí thú nhận: "Ba lớn ơi con xin lỗi, con không nên nói dối ba nhỏ. Cho nên bây giờ con mới bị trừng phạt thế này đây ạ."
Bạc Thính Uyên khom người nhặt lấy đôi dép lê nhỏ ở cạnh giường, rồi hơi nghiêng đầu ra hiệu về phía bờ lưng của mình: "Trèo lên đi."
Bạc Nhất Minh nháy mắt hệt như một chú khỉ con, thoăn thoắt bò lên bờ lưng rộng vững chãi của ba lớn, hai tay vòng qua cổ hắn ôm thật chặt.
Lúc tay phải của Bạc Thính Uyên vòng ra phía sau đỡ lấy con trai, hắn khẽ vỗ nhẹ vào mông nhóc con một cái dặn dò: "Con phải tự mình đi xin lỗi ba nhỏ đấy."
"Vâng ạ." Khi Bạc Thính Uyên đứng thẳng người dậy, Bạc Nhất Minh liền co hai chân lên, thoắt cái đã biến thành một chú ếch con đang bám chặt trên lưng chú ếch lớn.
Dì Chung đứng chờ sẵn ở ngoài lối ra vào, nhìn thấy cảnh này thì liền nhẹ nhõm thở phào một hơi, rồi nhanh nhẹn ôm theo một tấm chăn phụ đi theo sau.
Sau khi vào phòng.
Bạc Thính Uyên nhẹ nhàng đặt cậu con trai nhỏ xuống phía cuối giường, khẽ giọng dặn dò: "Nhẹ tay nhẹ chân chút, đừng làm thức giấc ba nhỏ. Hôm nay ba mệt rồi."
"Vâng ạ."
Bạc Nhất Minh cố gắng rón rén hết mức có thể, nhóc con bò về phía mép ngoài nơi ba nhỏ đang nằm rồi ngồi quỳ bên cạnh chiếc gối.
Nhóc con dùng ngón tay khẽ khàng gạt đi mấy lọn tóc dài trên gương mặt cậu, sau đó chu cái mỏ nhỏ lên thật cao rồi cúi xuống thơm nhẹ một cái.
Ba nhỏ ơi, từ nay về sau con sẽ không bao giờ nói dối ba nữa đâu ạ, hu hu...