Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 75: Nhất kiến chung tình

Dưới bầu trời đêm màu đỏ tím nơi bãi biển, Chu Húc, Chu Vi và ba của bé Tinh Tinh phụ trách khâu sơ chế nguyên liệu cho bữa tối, những người còn lại thì tất bật bố trí hiện trường.

Xét thấy hai ba ba của bé Minh Minh đều có chiều cao vượt trội, họ được phân công treo những dải đèn trang trí trên các cây dừa.

Bên gốc cây thẳng tắp, Bạc Thính Uyên phụ trách cố định các dải đèn, còn Ôn Từ Thư thì tỉ mỉ móc những lá cờ màu nhỏ xíu vào giữa những bóng đèn nhỏ màu trắng ngọc trai.

Sau khi treo xong dải đèn, họ bắt tay vào sắp xếp bàn dài và ghế ngồi phía bên dưới.

Vài chục phút sau, mọi thứ đã hoàn tất, bữa tối của bốn gia đình chính thức bắt đầu. Đám trẻ hò reo chạy ùa đến bàn ăn, hít hà mùi đồ ăn thơm phức xộc thẳng vào mũi.

 

[ Đây đúng là đại tiệc hải sản xa hoa mà, mình phải lưu lại ngay thôi ~ ]

[ Cứ nghĩ đến việc đây có thể là bữa liên hoan cuối cùng, tự nhiên thấy khoảnh khắc này đáng quý quá ~ Tách, lưu lại làm kỷ niệm thôi. ]

 

Rõ ràng các khách mời cũng có cùng suy nghĩ như vậy. Ôn Từ Thư liên tục cầm điện thoại lên chụp ảnh, ghi lại những dáng vẻ ngây thơ, đáng yêu của lũ trẻ.

Trong bữa ăn, Chu Húc tỏ vẻ tiếc nuối bày tỏ cảm xúc: "Hải sản ở đây tươi quá mức, thành ra đầu bếp như tôi chẳng thể nào phát huy hết toàn bộ thực lực được."

Chu Vi trêu đùa: "Chu lão sư chỉ cần dùng đến ba phần sức thôi là đã chinh phục được vị giác của chúng tôi rồi, đừng khiêm tốn quá."

"Đúng vậy đấy."

Ôn Từ Thư nếm một thìa trứng hấp vỏ sò chỉ nêm một chút nước tương, vị tươi ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt cả lưỡi.

Cậu cầm thìa của Bạc Thính Uyên, thấp giọng đùa: "Anh nếm thử nhanh đi, không là hết phần đó."

Nhất Minh ngồi đối diện đang lặng lẽ quan sát, rồi lại ghé sát vào tai Tinh Tinh cạnh bên thì thầm to nhỏ.

Bạc Nhất Minh: "Em xem này, ba nhỏ của anh đối với ba lớn của anh tốt chưa kìa."

Tinh Tinh vừa vặn vớt được một con ốc biển có hình dáng xinh xắn, kích cỡ vừa vặn.

Cậu bé rất thông minh, dùng tăm khều phần thịt bên trong ra, đưa đến trước mặt Nhất Minh: "Anh ăn cái này đi."

Bạc Nhất Minh há miệng cắn, nói không rõ chữ: "Em nhìn thấy chưa hả?"

Tinh Tinh liếc nhanh một cái, đáp: "Ừm, thấy rồi."

 

[ Minh Minh, con đang làm gì thế? Tinh Tinh đối với con cũng rất tốt mà, con có nhận ra không? ]

[ Đúng đấy, thằng bé này lúc nào cũng chỉ dán mắt vào hai vị ba ba, sợ bị ra rìa thì phải. ]

 

Sau khi dùng bữa tối xong, các bậc phụ huynh dọn dẹp bàn dài, kéo ghế lại gần nhau thành một vòng tròn, giữa trung tâm đốt lên hai chậu lửa trại bập bùng để bắt đầu phần chơi thử thách gia đình do tổ chương trình sắp đặt.

Tiểu Thất và Nhung Nhung đều được ba mình ôm trọn trong lòng, còn Tinh Tinh và Bạc Nhất Minh thì ngồi sát bên nhau, trong tầm tay luôn là cha mẹ của mình.

Gương mặt mỗi người đều được ánh lửa cam hồng rực rỡ soi rọi, trông vô cùng sống động.

Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên tựa vào nhau mà ngồi.

Trên người cậu khoác một chiếc chăn nhung dày dặn, ấm áp, bàn tay phía dưới đang được Bạc Thính Uyên nắm lấy, hắn không ngừng xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út của cậu.

Đối diện, Chu Vi và Sở Hàm nhìn họ rồi thầm thì to nhỏ, thốt ra những từ như "đẹp trai quá".

Ôn Từ Thư nhìn qua đống lửa trại, hướng về phía hai người họ cười nói: "Hai chị ơi, xin tha cho em với ạ."

Sở Hàm lên tiếng: "Không phải chúng tôi nói đâu, là khán giả chắc chắn cũng muốn nói thế đấy."

Cô quay sang hỏi mẹ Tiểu Thất: "Góc độ này có phải là đặc biệt đẹp mắt không?"

Mẹ Tiểu Thất mỉm cười gật đầu tán thành.

 

[ Đúng đó, mommy đừng thẹn thùng ~ cũng là tập cuối rồi, nhìn một cái là mất một cái đấy ~ ô! ]

[ Được ở gần để chiêm ngưỡng nhan sắc tuyệt thế của hai anh chàng đẹp trai, thực sự hạnh phúc quá đi mất! ]

[ Ánh lửa hắt lên gương mặt của hai chồng chồng, trông chẳng khác nào đang quay MV hay phim điện ảnh vậy. ]

 

Ôn Từ Thư vội vàng chuyển đề tài: "Phần này chơi thế nào vậy? Bắt đầu nhanh đi, em đang nóng lòng muốn chơi lắm rồi đây này."

Chu Húc lấy từ sau ghế ra một ống hình trụ màu trắng, bên trong chứa một đống thẻ nhiệm vụ.

Anh rút ra một thẻ giơ cho mọi người cùng xem: "Các thành viên trong mỗi gia đình phải cùng lúc trả lời giống hệt nhau."

Chu Húc vui vẻ nói: "Nếu ba nhỏ Minh Minh đã nóng lòng như vậy, thì nhà các cậu bắt đầu trước đi!"

Mọi người cười ồ lên, Tiểu Thất cũng vui vẻ vỗ đôi bàn tay nhỏ.

"Hả?"

Ôn Từ Thư cảm thấy mình tự làm khó mình, cậu liếc nhìn Bạc Thính Uyên một cái.

Bạc Thính Uyên nắm tay cậu xoa xoa, tay kia đưa ống đựng thẻ đặt trước mặt Ôn Từ Thư, rồi bảo đứa con trai đang ngồi cách một khoảng: "Nhất Minh, con rút đi."

Bạc Nhất Minh nhắm mắt lại, tùy ý rút ra một chiếc thẻ đưa cho ba nhỏ.

Ôn Từ Thư đọc to nội dung: "Ba thành viên trong gia đình phải đồng thanh trả lời, màu sắc quần áo mà con thích nhất."

Bạc Nhất Minh vui sướng reo lên: "Hóa ra câu hỏi đơn giản thế thôi sao?!"

Nhóc con nhìn hai ba ba: "Hai người không được trả lời sai đâu đấy nhé, nếu không con sẽ buồn lắm."

Ôn Từ Thư hơi lo lắng một chút, trong đầu cậu điên cuồng tua lại hình ảnh phòng ngủ, tủ quần áo, cùng các loại đồ chơi của nhóc con.

Chu Húc hô: "Vậy tôi bắt đầu đếm khẩu lệnh, các cậu nói cùng lúc nhé. Một, hai, ba --"

Ba âm sắc hoàn toàn khác biệt vang lên đồng thời: "Màu xanh."

Ngay khi đáp án được thốt ra, Ôn Từ Thư không thể tin nổi mà nhìn sang hai phía.

Bạc Nhất Minh còn phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, nhóc con khom người vươn tay ôm lấy bả vai của hai ba ba: "Á à ~~ chúng ta thắng rồi ~ quá tuyệt vời luôn!"

Bạc Thính Uyên xoa xoa gáy con trai, nhắc nhở: "Ngồi xuống cho nghiêm chỉnh."

"Dạ ~~~" Bạc Nhất Minh vui vẻ "bịch" một cái ngồi bệt xuống chỗ cũ.

 

[ Minh Minh thật là, hai ba ba đương nhiên phải biết con thích gì chứ! ]

[ Vừa rồi thần sắc của ba nhỏ trông lo lắng thật sự luôn, chắc là sợ trả lời sai làm bé Minh Minh thất vọng đây mà. ]

[ Daddy thật kỳ lạ, trông như người không mấy khi chú ý những chi tiết nhỏ nhặt, mà sao vẫn trả lời đúng nhỉ? ]

[ Không đâu, dựa theo những gì thể hiện trong hai tập trước thì ba lớn là người cực kỳ tinh tế đấy.]

 

Sau đó Bạc Nhất Minh nhét thẻ nhiệm vụ trở lại vào hộp rồi truyền cho gia đình tiếp theo. nhóc con hào hứng nói: "Con thích trò chơi này quá, mau truyền vòng lại đây đi ạ, con vẫn muốn trả lời tiếp!"

Ôn Từ Thư: "..."

Bảo bối à, con làm ba sợ đến thót tim đấy, con có biết không hả!

Trong lúc gia đình Tinh Tinh đang trả lời câu hỏi, Ôn Từ Thư nghiêng mặt nhìn bọn họ, chỉ cảm thấy bàn tay mình đang bị Bạc Thính Uyên nắm lấy, dùng đầu ngón tay mân mê từng ngón từng ngón một.

Cậu thầm phán xét trong lòng: Muốn thu hút sự chú ý của mình hả? Ấu trĩ!

Nhưng khi đầu ngón tay của Bạc Thính Uyên chậm rãi vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay mình, cảm giác nhột nhạt lan tỏa khiến Ôn Từ Thư không khỏi xao xuyến.

Cậu giả vờ như đang chỉnh lại tấm chăn, rồi lườm hắn một cái.

Bạc Thính Uyên sau cặp kính lại lộ ra vẻ nghi vấn, như thể đang hỏi: "Sao thế?"

Ôn Từ Thư: "?"

Cậu tức giận nắm chặt lấy đầu ngón tay hắn, ra hiệu cho bàn tay này đừng có táy máy linh tinh nữa.

 

[ Mau nhìn kìa! Daddy và mommy đang lén lút tương tác với nhau đấy! ]

[ Hai vợ chồng liếc mắt đưa tình với nhau kìa, giữa chốn đông người thế này, hai người làm ơn nghiêm túc chút cho tôi nhờ! *đập bàn* ]

 

Chiếc hộp đựng thẻ nhiệm vụ truyền đi một vòng rất náo nhiệt rồi lại quay về phía gia đình Minh Minh.

Bạc Nhất Minh đưa hộp qua: "Ba nhỏ, lần này ba rút thẻ đi ạ."

Ôn Từ Thư vươn tay rút một tấm thẻ, trong lòng cầu nguyện đừng có ra câu hỏi nào quá khó.

Cậu đọc nội dung: "Mời vị khách quý ngồi ở vị trí thứ tư bên tay trái của bạn, hãy đưa ra một câu hỏi bất kỳ, sau đó yêu cầu gia đình đáp lại."

Đề bài này rất thú vị, Ôn Từ Thư đếm qua, người đó vừa đúng là Sở Hàm.

Sở Hàm tỏ vẻ như người vừa trúng giải độc đắc, chỉ vào mình: "Chị sao?"

Chu Vi thúc vào tay cô: "Chị mau nghĩ câu hỏi đi."

Ôn Từ Thư nói: "Chị Hàm, hạ thủ lưu tình giúp em nhé. Đừng hỏi gì khó quá đấy."

Sở Hàm nhìn hai chồng chồng họ, suy nghĩ vài giây, chưa nói đã cười: "Các vị khách quý ơi, chị có thể hỏi về vấn đề tình cảm của hai ba ba nhà nhóc Minh được không?"

"Được chứ!"

"Nhất định là được rồi!"

Trừ Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên ra, các bậc phụ huynh còn lại bỗng chốc trở nên hào hứng lạ thường.

 

[ Chị Hàm ơi! Chị mà hỏi được câu nào ra trò, thì từ nay về sau chị chính là nữ thần của em! ]

[ Ha ha ha, đột nhiên tỉnh táo hẳn, chị Hàm ơi cầu xin chị, mau bát quái chuyện của daddy và mommy đi! ]

 

Chỉ có bốn đứa trẻ là còn ngơ ngác: Mấy người lớn này đang bị làm sao vậy nhỉ?

Bạc Nhất Minh vò đầu: "Mẹ của Tinh Tinh ơi, vậy câu hỏi của dì là gì vậy ạ?"

Sở Hàm cân nhắc hồi lâu, nhớ lại câu hỏi của khán giả ở tập ba lần trước, liền nói: "Nhất Minh à, lần trước ở nhà, ba nhỏ của con có trả lời rồi, vậy còn lần này, cô muốn hỏi hai ba của con đã quen nhau như thế nào?"

Chu Vi bật cười thành tiếng: "Chị cũng xem show à?"

Sở Hàm cười thầm: "Tôi bỏ lỡ lúc phát sóng trực tiếp, nên xem lại bản ghi hình đấy."

Bạc Nhất Minh gật đầu: "Con nhớ chứ ạ, ba nhỏ còn bảo ấn tượng đầu tiên về ba lớn là... dữ dằn lắm."

Ôn Từ Thư:... Trí nhớ của cục cưng nhà mình đúng là tốt thật đấy.

Sở Hàm tiếp lời: "Vậy bây giờ dì muốn hỏi ba lớn của con, ấn tượng đầu tiên của ba lớn về ba nhỏ thế nào?"

Chu Vi gật đầu liên hồi, cố nín cười: "Đúng đúng đúng, phải hỏi câu đó."

 

[ Oa, tập trung lắng nghe! ]

[ Chị Hàm ơi chị đỉnh thật! Khán giả tụi em đang nóng lòng muốn biết lắm đây! ]

 

Ôn Từ Thư hơi sững người, nhưng thú thật là cậu cũng có chút tò mò.

Cậu nghiêng vai ra phía ngoài, nhìn Bạc Thính Uyên rồi nhẹ giọng trêu đùa: "Anh trả lời đi chứ? Nếu không trả lời, em giúp anh "xin xỏ" chị Hàm nhé?"

Sở Hàm làm bộ nghiêm túc: "Chị Hàm không có cửa để em cầu xin đâu, đây là câu hỏi bắt buộc phải trả lời đấy nhé. Ha ha."

Bạc Nhất Minh nhìn về phía ba lớn đang im lặng, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào ba nhỏ, thúc giục: "Ơ? Ba lớn sao ba không nói gì thế ạ?"

Ôn Từ Thư cũng không đọc được thần sắc trong đôi mắt hắn, cứ như bị cặp kính che khuất, mà tròng kính lại phản chiếu ánh lửa trại, khiến biểu cảm càng trở nên khó đoán.

Cậu nghĩ Bạc Thính Uyên không muốn nói, đang định lên tiếng giảng hòa.

Bạc Thính Uyên chậm rãi lên tiếng: "Ấn tượng đầu tiên của tôi chính là, chàng trai lạ lẫm đến từ phương Đông này, chính là người trong mộng của tôi."

Mọi người xung quanh bỗng chốc lặng phắc.

Xung quanh chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào ở nơi xa, tiếng gió biển thổi lồng lộng hòa lẫn tiếng củi lửa cháy tách tách bập bùng.

Đồng tử của Ôn Từ Thư khẽ giãn ra, phản chiếu đốm lửa nhỏ đang nhảy nhót.

Cậu chậm rãi ngồi thẳng người dậy. Rõ ràng là cậu đã nhận ra có điều gì đó không đúng ở đây.

Sở Hàm khẽ hạ giọng hỏi: "Có nghĩa là vào cái buổi xem mắt định mệnh ấy, anh đã vừa mắt và yêu ba nhỏ của nhóc Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi sao?"

Bạc Thính Uyên đưa mắt nhìn về phía cô.

Ngay từ ngày hôm nay khi mới tiếp xúc với ba lớn của nhóc Minh, Sở Hàm đã cảm thấy người đàn ông này sở hữu khí trường quá sức mạnh mẽ.

Giờ phút này, nương theo ánh lửa trại, đôi mắt màu xanh lục của hắn nhìn thẳng qua, quả thực là vô cùng sắc bén và thấu triệt.

Bạc Thính Uyên khẽ lắc đầu một cái, một lần nữa quay sang nhìn người bên cạnh: "Lần đầu tiên tôi gặp em ấy không phải là ở buổi xem mắt, mà là ở Paris."

Trái tim Ôn Từ Thư nháy mắt hẫng đi một nhịp rồi đập loạn liên hồi, cậu dùng lực nắm chặt lấy bàn tay Bạc Thính Uyên.

Cậu đoán đúng rồi, buổi xem mắt năm đó hoàn toàn không phải là lần đầu tiên hai người họ chạm mặt nhau.

 

[ Trời đất ơi, đây không phải là nhất kiến chung tình thì còn là cái gì nữa chứ?! Lại còn có cả bối cảnh ở đất Pháp lãng mạn nữa, đỉnh quá vậy trời! ]

[ Trước khi kết hôn đã từng vô tình gặp gỡ, sau đó lúc đi xem mắt lại vừa vặn gặp trúng ngay cùng một người? Đây là câu chuyện ngoài đời thực đấy ạ, có phải phim ảnh gì đâu cơ chứ? ]

[ Mommy trực tiếp câu được một anh chàng lai Pháp luôn kìa? Không hổ danh là đại mỹ nhân phương Đông vĩ đại! ]

 

Ba của Nhung Nhung cũng vô cùng hứng thú mà truy hỏi tới cùng: "Thế là anh cứ vậy mà lặn lội về nước, tìm bằng được cậu ấy rồi kết hôn luôn sao?"

Bạc Thính Uyên nhìn về phía anh ta đáp lời, khách sáo nở một nụ cười nhạt: "Phần câu hỏi thử thách đến đây là kết thúc rồi, tôi xin phép giữ lại những chi tiết riêng tư sau đó."

Những người khác: "?"

Cả đám người vừa mới bị khơi gợi tính tò mò cao độ, chớp mắt một cái đã bị dội thẳng một gáo nước lạnh buốt.

Ôn Từ Thư vừa kinh ngạc lại vừa buồn cười.

Không hổ là Bạc Thính Uyên, chỉ cần là chuyện hắn không muốn nói, hắn luôn có cả tá lý do chính đáng để chặn họng người ta quay xe.

 

[ Cái gì thế hả? Đoạn tiếp theo là tính phí hay gì? Tôi nạp tiền làm hội viên VIP rồi, tôi có tiền mà, tôi muốn nghe tiếp cơ!! ]

[ Không phải chứ, chuyện thế này mà anh cũng găm lại để tạo cú twist làm phần sau được à? Đây là tập cuối cùng rồi đó anh trai ơi! ]

[ Rất có thể đây là lần cuối cùng cả gia đình này cùng nhau xuất hiện công khai trên sóng truyền hình rồi, hu hu hu, ba lớn thâm độc quá, đêm nay tôi mất ngủ mất thôi. ]

 

Phần chơi trò chơi nhỏ lại tiếp tục được diễn ra.

Ôn Từ Thư lại ở trong lòng âm thầm nghĩ:

Bạc Thính Uyên, lát nữa anh cứ liệu hồn mà giải thích cho rõ ràng mọi chuyện với em. Bằng không á, cái cuộc sống êm đềm này đừng hòng mơ tưởng qua được với em!