Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 74: Làm xong bài tập hè chưa?

Tầng một quán cà phê.

Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn ngồi chờ, hai tay ôm ly nước chanh chị nhân viên quầy bar đưa cho, uống liền mấy ngụm lớn.

Nhóc còn nhờ chị đưa cho chú quay phim một ly nữa.

Chú quay phim khó hiểu nhìn về phía cầu thang: "Nhóc Minh, hai ba của con sao thế?"

Thấy cậu nhóc ngoan ngoãn ngồi yên như vậy, anh đoán chắc cậu biết chuyện gì đó.

"Chắc là có chuyện quan trọng cần nói thôi ạ."

Bạc Nhất Minh ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên giải thích với chú, "Các ba thường hay cần nói chuyện riêng lắm, nhưng chắc xong nhanh thôi ạ."

Khán giả đương nhiên cũng rất tò mò, không hiểu sao đột nhiên lại có chuyện cần nói riêng.

Nhưng chẳng bao lâu sau khi Bạc Nhất Minh nói xong, hai bóng người đã xuất hiện trong khung hình.

Bạc Thính Uyên vẻ mặt vẫn bình thản, lịch sự nói với nhiếp ảnh gia: "Xin lỗi, để anh chờ lâu rồi."

Hắn nhận lấy hai chiếc micro, cài một chiếc lên cổ áo mình.

Nghe câu khách sáo đó, Ôn Từ Thư chột dạ trong lòng.

Đến lúc Bạc Thính Uyên định cài micro cho mình, ánh mắt cậu khẽ dao động, liền quay sang nhìn khỉ nhỏ: "Nhất Minh, nước chanh ngon không? Để ba sờ xem có lạnh quá không."

Bạc Nhất Minh đưa ly qua, tiện tay chạm nhẹ vào cánh tay ba nhỏ: "Không lạnh đâu, chị đưa nước ở nhiệt độ thường đó ạ."

Chị nhân viên quầy bar âm thầm siết nắm tay.

Không sai! Trẻ con phải uống nước thường!

Bạc Thính Uyên xác nhận không có gì bất thường mới đưa tay vén lọn tóc dài rơi xuống của cậu ra sau tai.

Ôn Từ Thư lẩm bẩm: "Em tự làm được mà."

Cậu tháo dây buộc tóc đuôi ngựa thấp rồi buộc lại lần nữa.

Mấy nhân viên quầy bar vốn đang lén quan sát thấy vậy lập tức trao đổi ánh mắt với nhau, ai nấy đều kinh ngạc trước vẻ đẹp của mỹ nhân này.

 

[ Ơ kìa! Không khí mờ ám ghê nha~ Cái kiểu tương tác giữa hai người này, chậc chậc, ngọt chết mất. ]

[ Môi ba nhỏ đỏ quá nha, chắc chắn lén hôn sau lưng tụi mình rồi. Daddy còn bảo để tối nữa chứ ~ nói không giữ lời nha. ]

[ Ba nhỏ đẹp thế này, nếu là tôi chắc ba phút lao vào gặm một cái mất. Thú tính trỗi dậy rồi, ngao~ ]

 

Bạc Nhất Minh uống ngụm nước chanh mát lạnh, nói: "Ba nhỏ, giờ mình đi chơi thuyền buồm với ba nha."

Ôn Từ Thư nhìn giờ trên điện thoại: "Hay để lần sau nhé? Giờ mình đi làm nhiệm vụ cuối cùng rồi còn phải đến hội họp với các bạn nhỏ khác nữa. Ba sợ không kịp thời gian."

Cậu quay sang nhìn Bạc Thính Uyên, hỏi ý hắn.

Lịch trình của họ vốn khá thong thả, có lẽ các gia đình khác đều đã hoàn thành nhiệm vụ được giao rồi.

Bạc Thính Uyên đáp: "Vẫn kịp."

Bạc Nhất Minh gật đầu lia lịa: "Ba nhỏ muốn chơi thì cứ chơi đi~ Cùng lắm chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ thôi."

Ôn Từ Thư đưa tay véo nhẹ tai cậu nhóc: "Lỡ tổ chương trình phạt thì sao?"

Bạc Nhất Minh lập tức nhảy ra sau lưng ba nhỏ, trốn đi rồi nhỏ giọng nói: "Thì phạt ba lớn là được mà~"

"A!"

Ôn Từ Thư bật cười khẽ, trêu chọc nhìn sang Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên nắm tay cậu kéo vào lòng mình, từ trên cao nhìn xuống con trai: "Vậy con khỏi đi thuyền buồm nữa. Ba với ba nhỏ đi là được."

Nói rồi hắn khoác vai Ôn Từ Thư kéo ra ngoài.

"... Không được! Sao có thể bỏ rơi đứa con trai đáng yêu của hai người chứ?"

Bạc Nhất Minh lon ton chạy theo phía sau.

Vừa thấy ba nhỏ lén chìa tay về phía mình, nhóc liền như một món đồ trang trí nhỏ xinh, "bẹp" một cái áp bàn tay mình lên lòng bàn tay ba nhỏ.

 

[ Nhóc Minh nhà mình đúng là thông minh quá đi mất. Đúng rồi đó, cứ để ba lớn chịu phạt là được~ ]

[ Đáng yêu chết mất thôi, cho tôi trải nghiệm cảm giác có cả ba lớn lẫn ba nhỏ với nhóc con một lần được không? ]

 

Bạc Thính Uyên thương lượng giá với đội thuyền buồm, chọn một chiếc lớn hơn, chạy ổn định hơn.

Ba người họ, cùng nhiếp ảnh gia và vệ sĩ, đều lên thuyền.

Thuyền buồm giữ tốc độ chậm, chủ yếu để ngắm cảnh dạo biển.

Vệ sĩ đã chuẩn bị sẵn một tấm chăn mỏng.

Bạc Thính Uyên lấy ra choàng lên vai Ôn Từ Thư, rồi vòng tay qua eo, nắm chặt lấy tay cậu.

Ôn Từ Thư đeo kính râm, ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay hắn, rồi nghiêm túc quay sang hỏi nhóc con: "Nhất Minh, con chắc là đã làm xong bài tập hè rồi chứ?"

Bạc Nhất Minh lập tức diễn sâu vẻ mặt kinh hãi, môi run run: "Ba nhỏ? Sao tự dưng ba lại hỏi chuyện đáng sợ vậy?"

Ôn Từ Thư cười: "Tự nhiên nhớ ra thôi. Chứ chẳng mấy chốc là con khai giảng rồi."

"Nhưng mà chúng ta đã hứa là còn đi Pháp chơi nữa mà?"

Bạc Nhất Minh chu môi.

Vì ngồi đối diện, lại bị dây an toàn giữ lại, nhóc chỉ có thể cố duỗi đôi chân dài ra, khẽ đá vào mũi chân ba nhỏ: "Ba nhỏ, ba đổi ý rồi phải không?"

"Ba đâu phải ba lớn của con, ba không có."

Nói xong, Ôn Từ Thư lập tức muốn cắn lưỡi mình.

Chỉ mong Bạc Thính Uyên không để ý, nhưng kết quả vẫn bị hắn siết mạnh ngón tay một cái.

"Vậy thì con phải chắc chắn làm xong nhé, không là về tới nơi sẽ khai giảng ngay đấy."

"Dạ..."

Bạc Nhất Minh tủi thân cụp mặt.

Hừ! Chắc chắn là ba lớn nhắc rồi, nếu không sao ba nhỏ lại nhớ chuyện này được!

"Ba nhỏ, hay là mình ngắm cảnh biển đi?"

Ôn Từ Thư cười ngả vào vai Bạc Thính Uyên: "Được rồi được rồi, con chê ba nhỏ lắm lời chứ gì."

Cậu ngẩng đầu nhìn cánh buồm trắng và bầu trời xanh thẳm, cả người lười biếng thả lỏng. Cố tình bắt chước giọng cậu nhóc, cậu phát ra hai tiếng "hô hô" đáng yêu.

Bạc Thính Uyên lập tức ôm cậu chặt hơn.

 

[ ? Đang nói bài tập cơ mà, sao tự dưng nhảy sang chuyện đi Pháp vậy? ]

[ Còn đang chơi ở biển mà đã lên kế hoạch xuất ngoại rồi hả? Cho tôi đi ké với được không? ]

[ Tay ba lớn đang làm gì dưới tấm chăn vậy? ]

[ Ôm mommy sát thế làm gì, bế luôn lên đùi đi chứ? ]

 

Rời bến tàu, cả nhà lập tức chạy đến khu chợ địa phương để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng - mua món ăn mà tổ chương trình chỉ định, rồi đi hội họp với các gia đình khác.

Bước vào khu chợ ồn ào náo nhiệt,

Bạc Nhất Minh cầm tấm thẻ nhiệm vụ, vừa nhìn món đầu tiên đã mắc kẹt: "Mua... huyết ha? Ba nhỏ cứu con, chữ này con không biết đọc!"

Ôn Từ Thư liếc qua: "Là sò huyết."

Cậu vội hỏi ngay chủ quầy gần đó, chỉ vào bốn năm chậu vỏ sò trước mặt: "Cho hỏi trong này chậu nào là sò huyết vậy ạ?"

Ông chủ chỉ vào một chậu: "Mấy người đến đây du lịch à? Tự nấu ăn hả? Biết nấu không đó?"

Ôn Từ Thư nghĩ ngợi rồi đáp: "Có người biết."

- Đầu bếp của đội, Chu Húc.

Ông chủ cười gật đầu, lấy túi nilon cân giúp họ hai cân.

Trong lúc đó, Ôn Từ Thư và Bạc Thính Uyên đang nhìn sang bên cạnh, nơi cậu con trai lớn đang chăm chú ngắm cua và sò.

Bạc Nhất Minh tò mò vì sao món này lại có tên như vậy nên ríu rít bắt chuyện với ông chủ.

Ông chủ hiền lành. Sau khi vớt sò huyết bỏ vào túi, ông còn cắt một lỗ nhỏ trên túi để nước tự chảy ra.

Bạc Nhất Minh tròn mắt ngạc nhiên: "Hóa ra còn có thể làm vậy sao?"

"Đúng thế, không thì cân nặng sẽ không chuẩn nữa." Ông chủ cười tươi, lắc lắc túi cho ráo nước rồi cân lại.

Ôn Từ Thư bước tới, nói: "Ông chủ tốt bụng thật đấy."

Ông chủ nhìn ba người khí chất bất phàm, rõ ràng là khách có tiền đến chơi.

Dù có cân gian một chút cũng chẳng ai biết, nhưng ông vẫn cười đáp: "Mọi người khó lắm mới tới đây chơi, tôi không muốn làm ảnh hưởng ấn tượng của mọi người về chỗ này."

Ôn Từ Thư ôm lấy Bạc Nhất Minh: "Vậy tụi cháu mua luôn những món khác ở đây được không ạ?"

"Dạ!"

Bạc Nhất Minh gật đầu thật mạnh, đọc vanh vách tên các loại hải sản trên tấm thẻ.

Ông chủ cười đến không khép miệng nổi.

Ngay cả những món quầy mình không có, ông cũng lon ton chạy sang quầy bên cạnh lấy giúp rồi tính giá chung.

Nhờ sự nhiệt tình ấy, ba người rất nhanh đã hoàn thành nhiệm vụ mua hải sản.

 

[ Ôi, ông chủ này tuyệt thật! Không hề chặt chém luôn. ]

[ Hôm nay từ nhà hàng đến mô tô nước gì đó, giá quay lên đều niêm yết rõ ràng, nhìn khá hợp lý mà? *trừ vụ bao nguyên thuyền buồm ra thôi...* ]

[ Đã note hết toàn bộ địa điểm nhà Nhóc Minh ghé qua hôm nay rồi, chuẩn bị đi check-in, hihi~ ]

 

Khi mây trên bờ biển dần chuyển sang sắc cam hồng của hoàng hôn, các gia đình đều hoàn thành nhiệm vụ, không hẹn mà cùng kéo đến địa điểm tập hợp do tổ chương trình chỉ định.

Weibo chính thức của [ Nhóc Con Là Siêu Nhân ] cũng đồng bộ cập nhật ảnh check-in ban ngày của từng gia đình.

Thế nhưng những khán giả yêu thích gia đình Nhóc Minh lục tìm mãi vẫn không thấy bức ảnh ba lớn của nhóc tạo hình trái tim ở đài ngắm cảnh.

Trong ảnh chụp chung mà chương trình đăng lên Weibo, ba lớn chỉ đơn giản khoác vai ba nhỏ.

 

[ Cái kiểu ba lớn đưa tay tạo hình trái tim cạnh mặt bà xã đâu rồi? Sao không đăng lên vậy? ]

[ Đúng đó, mommy còn cố tình nghiêng mặt cọ cọ nữa, siêu đáng yêu luôn. ]

Tài khoản chính thức trả lời:

[ Mọi người đừng vội nhé, bên chúng tôi chỉ nhận được từng này ảnh thôi ạ. ]

[ "Nhận được"? Ai gửi vậy? ]

[ Mấy bà không để ý à? Lúc Nhóc Minh nói về vụ này trên xe, chính daddy là người cầm máy đó. Quá đáng ghê. ]

Trong livestream, rất nhiều khán giả "phẫn nộ" lên án Bạc Thính Uyên.

[ Sao có thể bắt nạt khán giả như thế chứ? Tôi muốn lao ngay ra biển phản đối! Tiện thể hôn mommy một cái. ]

[ Mommy dịu dàng tốt bụng như vậy, chắc chắn bị daddy phúc hắc ăn sạch rồi, đau lòng quá. ]

[ Lúc nãy ở quán cà phê chắc chắn là bị ba lớn xấu xa chặn lại hôn rồi. Hu hu, bà xã đáng thương ghê. ]

 

Giữa khung cảnh hoàng hôn tráng lệ trên biển, bốn tổ khách mời cuối cùng cũng tụ họp tại câu lạc bộ cắm trại trên bãi cát.

Nhóm của nhóc Minh đến muộn mười phút.

Bạc Nhất Minh lập tức chạy vọt về phía mấy đứa trẻ: "Tinh Tinh! Nhung Nhung! Tiểu Thất bảo bối!"

"A! Anh Nhất Minh!"

"Anh đến rồi!"

Ba đứa nhỏ vừa nhảy vừa lao tới, bốn đứa ôm chầm lấy nhau rồi nhảy cẫng lên.

Khung cảnh đáng yêu và ấm áp đến mức khiến người ta mềm lòng.

Ôn Từ Thư đứng yên tại chỗ, lặng lẽ giơ điện thoại lên chụp lại khoảnh khắc ấy.

Bạc Thính Uyên đưa tay chỉnh lại tấm chăn mỏng trên vai cậu.

Ôn Từ Thư liếc nhanh về phía nhiếp ảnh gia, thấy anh ta đang quay lũ trẻ nên lập tức chu môi về phía Bạc Thính Uyên một cái, rồi nhanh chóng né đi, cười chạy về phía bọn nhỏ: "Còn cả chú nhỏ nữa mà~ Mấy đứa quên chú nhỏ rồi sao?"

"Chú nhỏ ~"

"Chú nhỏ ơi!"

Những tiếng gọi non nớt vang lên nối tiếp nhau, khiến lòng Ôn Từ Thư ngập tràn thỏa mãn. Cậu cúi xuống xoa đầu từng đứa một.

Bạc Thính Uyên lặng lẽ thu hết dáng vẻ nhẹ nhàng vui vẻ ấy của cậu vào mắt, rồi chậm rãi bước tới.

Lúc này, ngay cả cơn gió lướt qua môi cũng trở nên dịu dàng và ngọt ngào.