Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 49: Ấn tượng đầu tiên

Ôn Từ Thư thực sự rất muốn giúp chú khỉ con hoàn thiện nốt chiếc lều dã ngoại, ngặt nỗi có lẽ do buổi trưa ăn hơi no, vừa ngồi vào chiếc ghế sô pha êm ái, dễ chịu là cậu đã nghiêng đầu chìm vào giấc ngủ sâu.

Bạc Nhất Minh chớp chớp mắt, liếc nhìn chiếc giường ở cách đó không xa, rồi vội vàng hạ thấp giọng gọi vào ống kính máy quay: "Ba lớn ơi, ba còn ở nhà không ạ? Ba nhỏ ngủ mất rồi."

Cậu nhóc sợ bản thân mình vụng về động chạm vào ba nhỏ sẽ làm cậu thức giấc, thế nên nhóc con vô cùng cần một mệnh lệnh rõ ràng từ ba lớn.

"Giờ phải làm sao ạ?"

 

[ Nhóc Minh ơi là nhóc Minh, con đang biến màn hình phát sóng trực tiếp thành cuộc gọi video gia đình đấy phỏng? ]

[ Ha ha, vừa rồi vụ làm bữa trưa dùng quyền trợ giúp bên ngoài thấy hiệu quả tốt quá, nên giờ trực tiếp dùng quyền trợ giúp lần thứ hai luôn chứ gì! Nhưng mà làm tốt lắm con trai, lúc này quả thực là rất cần ba lớn xuất hiện rồi. ]

 

Chẳng bao lâu sau, Bạc Thính Uyên đã xuất hiện ở ngay cửa phòng ngủ.

Khán giả nhìn thấy rõ mồn một đôi mắt của cậu thiếu niên nhỏ tuổi sáng bừng lên, nhóc con lập tức đứng dậy chạy ra hướng cửa phòng ngủ để nghênh đón hắn.

Sau đó, Bạc Nhất Minh đi vòng qua, dịch chuyển chiếc máy quay cầm tay đặt xuống một vị trí thấp hơn trên bàn trà.

Nhờ vậy, khán giả liền nhìn thấy một đôi chân dài sải bước đi đến bên cạnh ghế sô pha.

Hắn dịu dàng vén những lọn tóc đen của ba nhỏ nhóc Minh sang một bên, rồi nhẹ nhàng luồn tay qua, dứt khoát bế ngang người cậu lên.

Ôn Từ Thư trong cơn buồn ngủ cảm nhận được vòng tay ấm áp, quen thuộc thì cũng không hề bị đánh thức, ngược lại còn khẽ rúc sâu hơn vào lồng ngực của hắn.

Bạc Nhất Minh từ tận đáy lòng vô cùng yêu thích dáng vẻ mỗi lần ba lớn bế ba nhỏ như thế này, nhóc con nhịn không được liền đẩy ống kính máy quay lên một chút để ghi lại khung cảnh cực kỳ ấm áp này cho khán giả cùng xem.

Cậu nhóc tự lẩm bẩm một mình: "Chỉ quay bóng lưng thôi thì chắc là không vi phạm quy định đâu nhỉ ~"

Trong giọng điệu của nhóc con tràn ngập sự quyến luyến, yêu thương dành cho hai người ba của mình.

Góc máy quay từ dưới lên kết hợp với hiệu ứng ngược sáng khiến cho khung cảnh này nhìn qua trông chẳng khác nào một thước phim bước ra từ trong truyện tranh.

Chiếc bóng đen cao lớn, sừng sững tạo nên một cảm giác vững chãi đến ngợp thở, đặc biệt là đôi chân dài đang sải bước về phía trước, tỷ lệ cơ thể so với góc nhìn thẳng lại càng thêm phần kinh ngạc, chuẩn chỉnh.

Hắn dùng hai tay ôm thật chặt người trong lòng, nơi khuỷu tay là mái tóc dài của cậu rủ xuống, lấp lánh dưới ánh nắng tựa như những dải tua rua mềm mại, kiều diễm và động lòng người.

 

[ Góc máy này đẹp xuất sắc luôn á, nhóc Minh ơi ngày nào ở nhà con cũng được xem mấy cảnh này hả? Con con con...... Hạnh phúc quá rồi đấy nha. ]

[ Làm sao bây giờ, đây là góc nhìn của nhóc Minh khi ngắm hai ba của mình, có vẻ không tiện bình luận mấy lời đen tối cho lắm, nhưng mà tôi đột nhiên quắn quéo phấn khích quá đi mất. ]

Khán giả kịp thời phanh xe, đồng loạt sao chép cùng một câu bình luận để gửi lên:

[ Nhóc Minh, con thực sự là một nhiếp ảnh gia vĩ đại đó. ]

 

Bạc Nhất Minh thấy ba lớn khom lưng chuẩn bị đặt ba nhỏ nằm xuống chiếc giường của mình, nhóc con liền biết ý xoay ống kính máy quay về phía chiếc lều trại, hạ thấp giọng bảo: "Được rồi ạ, mọi người mau qua xem con dựng lều dã ngoại tiếp nè."

Phải đến vài phút sau, người xem mới nhận ra chiếc bóng trên thảm có sự thay đổi, hiện lên dáng vẻ ba lớn của nhóc Minh đang sải bước đi trở lại phòng sinh hoạt.

Bạc Nhất Minh ló đầu ra khỏi chiếc cửa sổ nhỏ của lều trại, cười hì hì vẫy vẫy tay: "Ba lớn đi thong thả, tạm biệt ba nha ~"

 

[ Ba lớn ở lại bên trong phòng ngủ rõ lâu luôn nhé, làm gì thế ta? ]

[ Thì đắp chăn cho vợ yêu nè, rồi hôn hôn, ôm ấp một chút chứ sao nữa...... Chắc chắn luôn. ]

[ Hai vị ơi, hai vị có thể nể mặt nhóc Minh mà cùng nhau tham gia một show thực tế về hôn nhân một lần được không ạ? Cầu xin hai người luôn đó á á á. ]

[ Nhóc Minh:? Còn con thì sao? Mấy người định ra rìa không cho con chơi chung hả? ]

 

Cậu nhóc Bạc Nhất Minh bận rộn luôn tay luôn chân, nhóc con lắp ráp hoàn chỉnh toàn bộ số linh kiện nhỏ trong hộp, lại tìm quản gia Từ xin thêm vài chiếc đệm, chăn và gối có kích thước vừa vặn để xếp ngay ngắn vào bên trong lều.

Chưa hết, nhóc con còn đi vơ vét khắp phòng thêm một đống thú bông mềm mại cùng các món đồ trang trí nhỏ để tô điểm cho cả bên trong lẫn bên ngoài chiếc lều.

Càng ngắm càng thấy ưng ý, Bạc Nhất Minh nhịn không được liền giơ chiếc đồng hồ thông minh trẻ em lên chụp ảnh lia lịa.

Suốt cả quá trình ấy, những khán giả tinh ý đều chú ý thấy cậu thiếu niên nhỏ tuổi thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía ba nhỏ đang nằm ngủ trên chiếc giường ở đằng xa.

Rõ ràng đó chỉ là những cái nhìn thoáng qua đầy vội vã, nhưng lại khiến người xem cảm nhận được sâu sắc sự quan tâm cùng lòng quyến luyến, dựa dẫm vô hạn mà cậu nhóc dành cho ba nhỏ của mình.

Cùng lúc đó, tại phòng phát sóng của một gia đình khách mời khác.

Chu Vi đang nhâm nhi miếng bánh ngọt nhỏ do chính tay Nhung Nhung vừa làm, cô liền nói với người chồng đang đứng ngoài ống kính máy quay của mình: "Hay là bây giờ anh liên hệ phản hồi với bên ê-kíp chương trình một chút đi, bảo họ xem xét liệu có thể xếp lịch cho phần thử thách buổi tối của bốn gia đình lệch giờ nhau ra một chút không?"

"Sao lại thế em?"

Ba của Nhung Nhung cũng đang ăn bánh ngọt, có điều ống kính máy quay chỉ thu được động tác anh rút một tờ khăn giấy trên bàn đưa cho Chu Vi mà thôi. Tương tự như nhà nhóc Minh, anh cũng đang đảm nhận vai trò quay phim cho hai mẹ con.

Chu Vi thẳng thắn chẳng thèm kiêng dè điều gì, vừa nói xong liền không giấu nổi nụ cười hóng hớt: "Thì tại em muốn xem phần làm nhiệm vụ của các khách mời khác nữa mà."

 

[ Chị Vi ơi, chẳng lẽ chị thực sự là một thiên tài sao! ]

[ Chị ấy cũng muốn đi hóng chuyện nhà người ta đúng không? Bên chương trình mau duyệt ngay đi nào! Đây quả thực là một ý kiến quá tuyệt vời. ]

 

Nhân viên công tác phụ trách phòng phát sóng trực tiếp của Chu Vi dĩ nhiên đã đọc được những bình luận đang tràn ngập khắp màn hình, cô liền lập tức chuyển đạt ngay ý kiến hay ho này tới cho đội ngũ biên kịch và lên kế hoạch của chương trình.

Chẳng bao lâu sau, khán giả đã nhìn thấy thông báo chính thức từ phía ê-kíp chương trình.

Họ cho biết sẽ áp dụng hình thức bốc thăm để xác định khung giờ cụ thể diễn ra trò chơi nhỏ của từng nhà, giúp người xem có thể thuận tiện lần lượt theo dõi đầy đủ cả bốn gia đình.

Sự nhạy bén và tốc độ điều chỉnh tiến độ này của ban tổ chức đã nhận được cơn mưa lời khen đồng loạt từ phía khán giả.

 

[ Từ lần trước tôi đã nhận ra bên chương trình thực sự rất biết lắng nghe và tiếp thu ý kiến rồi, xứng đáng được bùng nổ lượt xem và tương tác nhé. ]

[ Xoa xoa hai tay hóng hớt nào, thế này thì tôi có thể tha hồ chạy qua chạy lại giữa các phòng phát sóng trực tiếp khác nhau rồi, hắc hắc hắc. ]

 

Đến khi Ôn Từ Thư tỉnh giấc, cậu hoang mang nhìn quanh, suýt chút nữa thì cứ tưởng trời đã tối mịt rồi cơ chứ.

"Nhất Minh?"

Bạc Nhất Minh lập tức chạy nhanh như một làn gió đến bên mép giường, lo lắng hỏi han: "Ba nhỏ ơi ba ngủ ngon không ạ? Trong người ba có chỗ nào thấy không thoải mái không?"

"Ba không sao đâu." Ôn Từ Thư chỉ là vì ngồi dậy hơi nhanh nên đầu óc có chút váng vất.

Cậu ôm lấy chăn dựa vào đầu giường, nhẹ giọng hỏi: "Lúc ba ngủ thì không có chuyện gì xảy ra chứ?"

Bạc Nhất Minh đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại vội vàng gật đầu. nhóc con đem chuyện vừa nhận được thông báo của bên chương trình thuật lại toàn bộ một cách trung thực cho ba nhỏ nghe.

Ôn Từ Thư vừa nghe vừa ngáp một cái dài: "Thế con bốc thăm trúng khung giờ nào vậy?"

"Nhóm đầu tiên luôn ạ, đợi ba nhỏ tỉnh dậy là chơi liền đó."

"Cái gì?!"

Ôn Từ Thư chấn động đến mức nhướng bật lông mày lên, giọng điệu cũng biến đổi cả đi, ngay lập tức tỉnh cả ngủ: "Là thật hả con?"

"Thật nha."

Bạc Nhất Minh chỉ tay về phía chiếc lều dã ngoại, "Ba nhỏ ơi, hai ba con mình vào trong lều chơi được không ạ?"

Ôn Từ Thư ngập ngừng: "Nhưng mà......"

 

[ Ha ha ha vợ yêu lại một lần nữa biến sắc vì ngạc nhiên ~ Vừa mới ngủ dậy đã phải nhận ngay quả bom bất ngờ rồi. ]

[ Ba lớn của nhóc Minh đâu rồi? Mau tới, mau tới đây đi nào ~ ]

[ Cười chết mất, Chu Vi, Sở Hàm với thầy Chu đều thừa biết ý đồ của bên chương trình rồi, họ đều đang lót dép hóng nhà nhóc Minh hoàn thành nhiệm vụ trước kìa. ]

 

Ôn Từ Thư đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhưng đầu óc vẫn như đang lọt vào giữa màn sương mù, chẳng thể hiểu nổi vì sao mình mới ngủ một giấc dậy mà thời gian làm nhiệm vụ lại đột ngột bị thay đổi như thế.

Đến khi cậu bị đẩy vào bên trong lều, ôm chiếc gối dựa ngồi ngay ngắn, nhìn thấy Bạc Thính Uyên cũng khom người chui vào ngồi ở phía đối diện, cậu mới đột nhiên nhận ra chiếc lều này thật là nhỏ nhắn, không gian lập tức trở nên vô cùng chật chội và chen chúc.

Lúc này, góc máy quay lại một lần nữa được chuyển sang góc nhìn của ba lớn nhóc Minh, ngồi sát sạt ở phía đối diện chính là nhóc con và ba nhỏ.

Ôn Từ Thư ôm lấy một chú gấu bông lớn bằng nhung mịn, hỏi: "Nhiệm vụ gì thế? Có phức tạp lắm không?"

Bạc Thính Uyên rút phong thư nhiệm vụ mà ê-kíp vừa gửi tới ra, trầm giọng đáp: "Trả lời câu hỏi của khán giả."

"Ồ ~" Ôn Từ Thư lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm từ biểu cảm cho đến ánh mắt.

Có lẽ vẫn chưa ngủ đủ giấc nên thần sắc trông có chút mệt mỏi, hàng lông mi dài hơi rũ xuống, dáng vẻ có phần uể oải, lười biếng.

Bạc Thính Uyên cầm lấy một chiếc gối vuông ở ngay tầm tay, định rướn người qua để chèn vào sau eo cho cậu.

Thế nhưng Ôn Từ Thư đã nhanh tay đón lấy trước, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Để em tự làm là được rồi."

 

[ Ba nhỏ ơi, anh cứ để ba lớn đặt gối cho anh có phải hơn không chứ! ]

[ Thích cái góc nhìn của ba lớn khi ghé sát lại gần vợ yêu quá đi mất ~ Đúng là vẻ đẹp dịu dàng không góc chết mà ~ Thật sự là kiểu nhìn vào sẽ muốn hôn một cái bất cứ lúc nào luôn ấy ~ ]

 

Bạc Nhất Minh thấy vậy liền ân cần giúp ba nhỏ chỉnh lại gối cho thật ngay ngắn.

"Được rồi ạ, ba lớn ơi con chuẩn bị sẵn sàng rồi nha, có thể bắt đầu rồi ạ."

Nhóc con tì cằm lên đầu chú gấu bông, ngây thơ chớp chớp mắt hỏi: "Ba lớn ơi, có phải là phần thi đố vui trí tuệ không ạ? Trả lời đúng thì có phần thưởng gì không ba?"

"Phải không?" Ôn Từ Thư cũng không chắc chắn nên hỏi ngược lại, nghi hoặc nhìn về phía Bạc Thính Uyên.

 

[ Nhóc con ơi, sao con lại nghĩ tụi tôi sẽ đặt câu hỏi liên quan đến trí tuệ cơ chứ? ]

[ Dù sao nhóc con cũng mới chín tuổi thôi mà, nghĩ thế là hợp tình hợp lý quá rồi ha ha ha. ]

Bởi vì máy quay phim được đặt ngay trước người Bạc Thính Uyên, nên khi hắn rút tấm thẻ ra, người xem cũng có thể ngay lập tức nhìn rõ mồn một câu hỏi ở trên đó.

 

[ Bật mí lớn về mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái ]

Câu hỏi thứ nhất: "nhóc Minh ơi, xin con hãy miêu tả một sự việc khiến con có ấn tượng sâu sắc nhất liên quan đến hai người ba của mình. (Tài khoản người đặt câu hỏi: Nếu nhóc Minh là con tôi thì tốt biết mấy)"

 

Bạc Thính Uyên dùng chất giọng trầm thấp, thong thả và rõ ràng đọc lên câu hỏi.

 

[ ? Oa, đúng là câu hỏi của người xem thật kìa, cư nhiên còn đọc cả tên tài khoản nữa chứ. ]

[ Giọng của ba lớn nhóc Minh quả thực có chút lạnh lùng, nhưng nghe cứ trầm trầm cuốn hút thế nào ấy nhỉ. ]

[ Nghe bảo là con lai, không biết có phải học tiếng Trung từ nhỏ không ta? Hình như chẳng nghe ra chút giọng địa phương hay khẩu âm nước ngoài nào luôn. ]

 

Bạc Nhất Minh bấy giờ mới biết hóa ra đây là kiểu câu hỏi như vậy.

Cậu nhóc bật cười giơ chú gấu bông nhỏ lên, quơ quơ trước mặt hai người ba: "Nhưng mà con có nhiều chuyện lắm ạ, ba lớn ơi con chỉ được kể một chuyện thôi sao ba?"

Ôn Từ Thư thì vô cùng tò mò, không biết chú khỉ con sẽ nhớ rõ chuyện gì đây?

Là chuyện xảy ra trước hay sau khi cậu thức tỉnh?

Bạc Thính Uyên nhận ra thần sắc cậu khi nhìn con trai, ánh mắt hắn khẽ dao động, đong đầy vẻ ôn hòa cùng tình yêu thương dịu dàng.

Hắn bảo: "Con muốn kể mấy chuyện cũng được."

"Được nha." Bạc Nhất Minh nghiêng đầu nhìn ba nhỏ, "Chuyện là hồi con còn nhỏ, có một lần con đã lén chạy vào phòng ngủ của ba nhỏ --"

Nhóc con khẽ thè đầu lưỡi ra tinh nghịch: "Tại vì lúc đó con nhớ ba nhỏ quá chừng."

"Ừm."

Bạc Thính Uyên thủy chung vẫn như mọi khi, luôn đáp lời đúng lúc như một cách cổ vũ để con trai tiếp tục kể câu chuyện của mình.

Ôn Từ Thư cũng tập trung cao độ, nhìn con với ánh mắt đầy mong đợi.

Bạc Nhất Minh kể tiếp: "Ba nhỏ lúc đó cũng đang ngủ trưa giống hệt như hôm nay vậy đó, con nằm bò ở bên mép giường ngắm ba rõ lâu. Xong rồi tự dưng ba mở bừng mắt ra."

Sự ngập ngừng này của con trai làm trái tim Ôn Từ Thư bỗng thắt lại.

Cậu hoàn toàn không có chút ký ức nào về khung cảnh mà con vừa miêu tả, trong lòng bắt đầu hoang mang lo sợ không biết bản thân khi ấy có vô tình gây ra bóng ma tâm lý nào cho tâm hồn non nớt của đứa trẻ hay không.

Bạc Thính Uyên đã kịp thời nắm chặt lấy bàn tay cậu, dùng ánh mắt như muốn hỏi han.

Ôn Từ Thư nhìn vào đôi mắt màu xanh lục đậm của hắn, dường như lại được trấn an và bình tâm trở lại: "Nhất Minh, rồi sau đó thế nào nữa? Ba nhỏ có nói gì với con không?"

Bạc Nhất Minh hồi tưởng lại khung cảnh ngày hôm đó: "Ba nhỏ liền nhéo nhéo mặt con, giống hệt như dạo gần đây vậy đó, rồi bảo là Nhất Minh đáng yêu quá đi mất. Thế nhưng con vừa định nói chuyện với ba nhỏ thì ba lại chìm vào giấc ngủ mất tiêu rồi."

Ôn Từ Thư dang tay ôm lấy con, kéo nhóc con rúc vào lòng mình.

Tại sao hốc mắt cậu bỗng chốc lại cay xè thế này?

Cậu vội vàng cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào xoáy tóc của chú khỉ con mà thẫn thờ.

Ôn Từ Thư nghẹn ngào lẩm bẩm: "Ba xin lỗi nhé bảo bối, ba không nhớ được chuyện này. Nhưng từ nay về sau, nhất định ba sẽ nhớ kỹ."

"Ơ? Đâu có sao đâu ạ ~"

Giọng điệu của Bạc Nhất Minh mềm mại như bông, nhóc con vừa tự hào lại vừa kiêu hãnh bảo: "Đến cả lúc nằm mơ ba nhỏ còn khen Nhất Minh đáng yêu quá chừng nữa là ~"

Cậu nhóc ôm lấy cánh tay của ba nhỏ rồi rúc đầu nũng nịu dán dán.

 

[ Trời đất ơi, hình như ba nhỏ sắp khóc rồi kìa? ]

[ Hóa ra vợ yêu đã quên sạch bách rồi sao? Nhưng mà nhóc Minh lại nhớ rõ mồn một như vậy luôn. ]

[ Hu hu tôi cũng muốn khóc theo quá, tôi cũng nhớ rất nhiều kỷ niệm vui vẻ hồi thơ ấu, thế mà bố mẹ tôi toàn bảo chẳng nhớ gì cả. ]

 

Ôn Từ Thư nhanh chóng đảo mắt xẹt qua Bạc Thính Uyên - người nãy giờ vẫn luôn chăm chú nhìn mình không rời mắt.

Cậu hắng giọng hỏi con: "Thế còn ba lớn thì sao? Nhất Minh có nhớ kỷ niệm thú vị nào muốn kể cho ba lớn nghe không?"

"Ừm để con nghĩ xem nào......"

Bạc Nhất Minh cố ý kéo dài giọng ra vẻ huyền bí. nhóc con nghếch cằm, chu môi nói với ba nhỏ như thể đang mách tội: "Ba nhỏ ơi ba biết gì không? Cái hôm nhà mình đi ăn lẩu ấy, ba lớn chụp rõ là nhiều ảnh của ba luôn. Thế mà chẳng thèm cho con xem tấm nào hết á."

Ôn Từ Thư & Bạc Thính Uyên: "......"

Hai vợ chồng bất giác nhìn nhau một cái.

Bạc Thính Uyên thản nhiên đổi chủ đề với ngữ điệu phẳng lặng: "Câu tiếp theo."

 

[ A ha ha ha cái quỷ gì thế này? Đang cảm động sướt mướt tự dưng quay xe khét lẹt. ]

[ Nhóc Minh ơi, ba lớn của con dữ quá! Con mau khóc ăn vạ cho ba xem đi. ]

[ Ăn lẩu á? Có phải là cái hôm bị chụp được lúc đi chèo thuyền không nhỉ? Ảnh gì thế ta? Á! Tôi cũng muốn xem nữa! ]

 

Thế nhưng, sau khi Bạc Thính Uyên lật mở tấm thẻ nhiệm vụ thứ hai ra, suốt nửa phút đồng hồ hắn chẳng hề hé răng nửa lời.

Hai cha con ngồi đối diện tò mò nhìn hắn trân trân.

"Sao thế ạ? Hay là ba không biết chữ tiếng Trung ạ?"

Ôn Từ Thư mím môi cười khẽ: "Hửm?"

Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn xuống câu hỏi trên tấm thẻ.

Câu hỏi thứ hai: "Vợ yêu ơi, xin anh hãy miêu tả cho mọi người biết một chút về việc anh đã quen biết ba lớn của nhóc Minh như thế nào đi ạ. (Tài khoản người đặt câu hỏi: Tôi đến để cướp ba nhỏ với nhóc Minh đây~)"

 

[ Á á á câu này là do tôi hỏi nè, nhìn cái tên tài khoản của tôi kìa! Bên chương trình đỉnh thật sự, tôi muốn cảm động phát khóc luôn rồi. ]

[ Sao anh ấy lại im lặng lâu thế nhỉ? Không lẽ định bỏ qua hai chữ xưng hô ở đầu câu đấy chứ? Làm ơn đi mà, cầu xin ba lớn của nhóc Minh đọc lên đi. ]

 

Ôn Từ Thư lộ vẻ hồ nghi, nhỏ giọng hỏi: "Chẳng lẽ anh không biết chữ thật à?"

Bạc Thính Uyên vô cùng hiếm hoi khẽ nhẹ hắng giọng một tiếng trước khi nói chuyện.

Biểu cảm này lại càng khiến Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh thêm phần khó hiểu.

Bạc Nhất Minh sốt ruột đến độ xoắn cả lên: "Ba lớn ơi? Hay là ba đưa tấm thẻ đó cho ba nhỏ đọc đi?"

Bạc Thính Uyên liền bảo: "Nhất Minh, ba hơi khát nước, con ra ngoài lấy giúp ba cốc nước được không?"

"Ơ?" Bạc Nhất Minh ngơ ngác nhìn sang ba nhỏ, sao nhóc con cứ ngửi thấy mùi âm mưu mờ ám đâu đây nhỉ?

Ôn Từ Thư thì lại có sự tin tưởng nhất định dành cho hắn, biết hắn nói như vậy chắc chắn là có lý do riêng, liền thuận thế nói leo theo: "Nhất Minh, ba cũng hơi khát, hay là con lấy thêm chút trái cây vào đây để cả nhà mình cùng ăn luôn nhé?"

"Dạ được rồi, được rồi ạ ~"

Bạc Nhất Minh lẩm bẩm lầm bầm đứng dậy, hừ nhẹ một tiếng: "Chắc chắn là muốn đuổi trẻ con đi để nói chuyện của người lớn với nhau chứ gì, đúng không?"

Cậu nhóc đầy vẻ bất bình giận dỗi bò ra khỏi lều trại.

Bạc Thính Uyên giơ tay vỗ nhẹ sau gáy con trai một cái: "Đợi con quay lại, ba nhỏ của con sẽ trả lời sau."

"Vâng ạ, không được gạt con đâu đó!" Bạc Nhất Minh nghe thấy câu này mới hoàn toàn yên tâm.

 

[ Nhóc Minh thông minh thật, đoán được có điềm nhưng lại không đoán được điểm mấu chốt, câu hỏi này thì từ ngữ xưng hô mới là mấu chốt ăn tiền nha! ]

[ Người lớn thật là, xấu xa quá đi mà ~ Thương tiểu nhóc Minh nhà tụi mình ghê ~ Các dì ôm cái nào. ]

[ Ba nhỏ với ba lớn ăn ý quá cơ ~ Đúng là vợ chồng có khác. ]

 

Đợi chú khỉ con vừa rời đi, Ôn Từ Thư chớp chớp mắt, bật cười hỏi: "Cái gì thế? Bên chương trình đặt câu hỏi gì kỳ quái lắm à?"

Bạc Thính Uyên một lần nữa cầm tấm thẻ lên, chăm chú nhìn vào dòng chữ trên đó rồi trầm giọng đọc: "Vợ yêu ơi, xin anh hãy miêu tả cho mọi người biết một chút về việc anh đã quen biết ba lớn như thế nào đi ạ."

Chờ đọc xong, đôi mắt xanh lục ẩn sau ống kính máy quay mới nhanh chóng ngước lên, nhìn thẳng tắp vào cậu.

Mặc dù Bạc Thính Uyên đã cố tình nói lướt và đẩy nhanh tốc độ, ngữ khí nghe qua cũng có vẻ vô cùng bình thản, thế nhưng Ôn Từ Thư vẫn cứ như thể vô tình giẫm phải một hòn than hồng, suýt chút nữa là bật nảy lên.

Sắc đỏ rực rỡ trong khoảnh khắc đã lan nhanh từ bên tai xuống tận gáy.

Bạc Thính Uyên rất nhanh tay dùng tấm thẻ che ống kính máy quay lại một chút.

 

[ Á á á á á ba nhỏ đỏ mặt tai chín hết rồi kìa! Tôi phấn khích quá đi mất thôi. ]

[ Ba lớn của nhóc Minh đúng là xấu tính thật sự, đầu tiên là cố tình đọc thật nhanh! Bây giờ lại còn che máy quay không cho tụi này ngắm ba nhỏ nữa chứ. ]

[ Không không không, tốc độ đọc vừa nãy là vừa vặn rồi á. Với cái chất giọng trầm thấp từ tính kia, nếu anh ấy mà cố tình đọc chậm lại thì có khi ba nhỏ sẽ trực tiếp ôm đồ bỏ chạy mất dép luôn ấy chứ, ha ha ha. ]

 

Ôn Từ Thư bỗng cảm thấy chiếc lều trại này mua hơi nhỏ rồi, đáng lẽ ra phải mua cái loại nhà bạt cỡ lớn chứa được hai mươi người mới phải.

Hiện tại cả người cậu cứ nóng bừng lên. Thấy ống kính đã bị che khuất, cậu vội vàng nghiêng mặt sang một bên, dùng tay quạt quạt gió vào cổ cho hạ nhiệt.

Đến khi bàn tay của Bạc Thính Uyên đưa qua định nắm lấy tay cậu, cậu liền giơ tay vỗ nhẹ một cái đánh bay tay hắn ra, đôi mắt đơn phượng nhãn lườm hắn một cái sắc lẹm rồi nhanh chóng quay đi chỗ khác.

Tầm mắt của Bạc Thính Uyên lại chẳng thèm né tránh, cứ thế nhìn cậu chăm chú giống như đang ngắm nhìn một nhành cây xấu hổ vừa bị người ta trêu chọc đến mức cụp lá lại vậy.

Đây là lần đầu tiên hắn ý thức được rằng, hóa ra chỉ một cách xưng hô như thế này thôi lại có thể khiến cậu có phản ứng lớn đến vậy.

"Con về rồi đây!"

Giọng của Bạc Nhất Minh truyền vào từ bên ngoài.

Ôn Từ Thư lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng ánh mắt vẫn có chút dao động, không dám nhìn Bạc Thính Uyên mà chỉ cúi xuống đỡ lấy đĩa trái cây do con trai vừa bưng vào.

Chờ Bạc Nhất Minh chui vào trong lều ngồi ngay ngắn xong, Bạc Thính Uyên mới dời tấm thẻ ra khỏi ống kính.

 

[ Vừa nãy hai người sột sột soạt soạt làm cái gì ám muội bên trong thế hả? ]

[ Hai vợ chồng nhà này đều là người ngoài vòng giải trí nên chắc chắn không biết rồi, đôi khi che che giấu giấu như vậy lại càng làm người ta có không gian tưởng tượng phong phú hơn đó nha, hi hi hi. ]

[ Oa nga ba nhỏ thẹn thùng thật sự luôn kìa, đôi mắt lấp lánh nước luôn rồi kìa ~ ]

 

Bạc Nhất Minh tò mò hỏi: "Cho nên câu hỏi thứ hai là gì thế ạ? Ba nhỏ đã trả lời xong chưa ba?"

"Chưa."

Bạc Thính Uyên đáp, "Vẫn đang đợi con vào đây."

"Hóng quá đi mờ!" Bạc Nhất Minh rúc sát vào cánh tay của ba nhỏ, bày ra vẻ mặt vô cùng háo hức muốn được nghe kể chuyện xưa.

Ôn Từ Thư liếc thấy khóe mắt Bạc Thính Uyên lại chuẩn bị cầm tấm thẻ lên, lo lắng hắn sẽ mặt dày đọc lại một lần nữa, cậu liền vội vàng tự mình thuật lại câu hỏi cho con nghe.

Bạc Nhất Minh thì thích nghe chuyện ngày xưa của hai ba lắm, trước đây nhóc con làm gì có cơ hội được nghe cơ chứ.

"Ba nhỏ mau kể đi ạ."

Ôn Từ Thư chẳng dám nhìn thẳng vào người đàn ông ở phía đối diện, cậu rũ mắt nói:

"Ba với ba lớn của con là nhờ xem mắt mới quen nhau, cũng không có gì đặc biệt để kể cả. Chuyện là cụ cố của con với ông nội bên phía ba là bạn già lâu năm, thế nên hai gia đình mới cho hai đứa trao đổi ảnh chụp trước, không lâu sau thì hẹn nhau đi ăn một bữa cơm."

Cậu liếc mắt nhìn hai chiếc chân dài đang được bao bọc trong lớp quần tây chỉnh tề của Bạc Thính Uyên, rồi cầm một quả việt quất lớn lên cắn một ngụm.

Bạc Nhất Minh đầy hứng thú hỏi gặng: "Sau đó thì sao nữa ạ?"

Ôn Từ Thư nhấm nháp vị nước quả ngọt thanh, ngữ điệu bình bình: "Sau đó thì quen nhau, rồi không bao lâu sau thì kết hôn thôi, khá là đơn giản."

 

[ Bữa tiệc liên hôn của các gia tộc hào môn trong truyền thuyết đây sao? ]

[ Quả nhiên mà, giới nhà giàu toàn là tự tiêu thụ nội bộ với nhau thôi hu hu. ]

[ Cho nên gia thế của ba nhỏ chắc chắn cũng rất giàu có, hơn nữa lại càng thần bí hơn đúng không? Oa ~ *Lần này cư dân mạng vô dụng thật sự luôn á, đến cái tên của ba nhỏ còn chưa mò ra được nữa? Cho tôi xin cái họ thôi cũng được mà!* ]

 

Bạc Thính Uyên bỗng lên tiếng hỏi thêm: "Thế còn ấn tượng đầu tiên thì sao?"

"Hửm?" Đôi mắt đơn phượng nhãn của Ôn Từ Thư khẽ nhướng lên, "Phần này cũng phải trả lời nữa à?"

"Ừm."

Bạc Thính Uyên thản nhiên gật đầu, thần sắc nghiêm túc đến mức phảng phất như một vị giáo sư cao lãnh và nghiêm khắc đang ngồi ở hội đồng chấm đồ án tốt nghiệp vậy.

"Ba nhỏ ơi, con cũng muốn biết nữa ạ."

Bạc Nhất Minh cũng bắt chước gặm gặm quả việt quất.

Nhớ ra đây là buổi phát sóng trực tiếp, nhóc con liền hạ thấp giọng thật nhỏ: "Có thể nói không ba?"

"Được chứ."

Ôn Từ Thư cũng hạ giọng theo, trẻ con mà bảo: "Ấn tượng đầu tiên là đáng sợ lắm, y hệt như bây giờ vậy đó, chẳng chịu nói năng gì, cứ lạnh như tiền ấy."

Bạc Nhất Minh nhìn sang ba lớn, làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu đồng tình: "Ba lớn sao lại thế cơ chứ, lần đầu tiên gặp ba nhỏ mà lại đi dọa ba nhỏ."

 

[ Ủa alo? Ba nhỏ của con đang lừa con đấy nhóc con ơi, thế mà con cũng tin sái cổ cho được hả? ]

[ Rốt cuộc thì ba lớn trông như thế nào nhỉ? Đáng sợ lắm sao? Tôi thấy cũng bình thường mà ta. ]

[ Xem mấy tấm ảnh hiếm hoi trên mạng thì đường nét gương mặt anh ấy chắc là kiểu góc cạnh sắc sảo lắm, lại còn có khoảng cách giữa mắt và lông mày hẹp cùng hốc mắt sâu của người châu Âu nữa. Đáng sợ ở đây...... Chắc là kiểu cao lãnh trong truyền thuyết chăng? ]

 

Ở góc độ mà khán giả không nhìn thấy được, Bạc Thính Uyên khẽ nhướng mày, tầm mắt xuyên qua tròng kính sắc lẹm như một con dao phẫu thuật.

Trong phút chốc, Ôn Từ Thư cảm giác như mình vừa bị ánh mắt sâu thẳm như đốm lửa xanh lục ấy mổ xẻ từ đầu đến chân.

Cậu chột dạ rũ mắt xuống, vội vàng bóc một quả việt quất nhét tọt vào miệng.

Thôi xong rồi, cứ có cảm giác quay đi quay lại thế nào hắn cũng sẽ đem mình ra nghiêm hình tra khảo cho mà xem.