Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 48: Ừm

Tại thang máy.

Ôn Từ Thư nói thầm với khán giả: "Cũng không biết Nhất Minh chuẩn bị đến đâu rồi nữa, mọi người có nhìn thấy không? Để tôi lén qua xem thử nhé."

Cậu ở ngay trong nhà mình mà lại trông cứ như đi ăn trộm, rón rén bước dọc theo dãy hành lang dài hướng về phía phòng bếp.

 

[ Vợ ơi, anh không lén lút nổi đâu. nhóc Minh theo dõi anh suốt cả quá trình kìa! ]

 

Bạc Nhất Minh quả thực đã chú ý tới, nhóc con hưng phấn định chạy ra núp sau cánh cửa phòng bếp để tạo bất ngờ cho ba nhỏ.

Thế nhưng, nhóc con mới vừa bước ra một bước thì đã bị một bàn tay đè chặt lấy bả vai.

Bạc Thính Uyên liếc nhìn người đang nở nụ cười rạng rỡ trên màn hình máy tính bảng, liền nhắc nhở con trai: "Đừng làm ba nhỏ của con giật mình."

"Dạ ~"

Bạc Nhất Minh lập tức nhớ ra tim của ba nhỏ không được tốt, "Vậy con trốn đi có được không ạ? Ba lớn ba nhỏ đi tìm con nhé!"

Bạc Thính Uyên chỉ chỉ về phía bên kia của bàn đảo bếp. Bạc Nhất Minh liền nhanh chân chạy tót qua đó.

Ở ngoài cửa phòng bếp, quản gia Từ ngỏ ý muốn cầm giúp chiếc máy quay cầm tay, Ôn Từ Thư nghĩ bên trong đã có sẵn máy móc của chương trình rồi nên liền giao lại cho ông.

"Nhất Minh tự nấu ăn một mình thật ạ? Không có đầu bếp nào giúp thằng bé sao chú?"

Quản gia Từ gật gật đầu, rồi giúp cậu đẩy cánh cửa phòng bếp ra.

Ôn Từ Thư lặng lẽ ghé đầu nhìn vào trong, liền bắt gặp một bóng dáng cao lớn đang bưng khay nướng từ trong lò nướng ra.

Cậu bước vào phòng bếp, vừa kinh ngạc lại vừa mừng rỡ: "Sao anh lại ở đây giúp Nhất Minh chuẩn bị bữa trưa thế? Bên chương trình cho phép sao?"

"Ừm." Bạc Thính Uyên đặt khay nướng lên bàn đảo bếp, hương thơm ngào ngạt của thịt nướng cùng ba bốn loại rau củ nướng lập tức tỏa ra khắp phòng.

Nhận ra sự tò mò hiện rõ nơi đáy mắt Ôn Từ Thư, hắn nghiêng đầu bảo: "Qua đây nếm thử xem?"

Ôn Từ Thư liền bước tới gần.

Bạc Thính Uyên đưa tay ra hờ hững ôm lấy eo cậu, dùng đũa gắp một miếng bí đỏ nướng nhỏ đưa đến bên miệng.

Ôn Từ Thư đón lấy nếm thử, phần nước sốt có hương vị đậm đà nhưng không bị quá mặn, đôi mắt đen của anh lấp lánh hiện rõ vẻ vui sướng: "Ngon lắm."

Cậu thế mà lại không hề biết Bạc Thính Uyên cũng biết nấu nướng.

Góc máy quay lúc này hơi thấp, nhưng khán giả vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của hai người ba đang đứng sát cạnh bên nhau.

Khi cánh tay của ba lớn nhóc Minh tự nhiên choàng qua đáp trên eo ba nhỏ, các bình luận lập tức bùng nổ, phủ kín màn hình.

 

[ Vợ chồng thật có khác, ngọt sâu răng luôn! Cứ thế tự nhiên choàng tay qua eo luôn kìa! *Tim vàng* ]

[ Sự chênh lệch vóc dáng trực quan quá đi mất, eo của ba nhỏ thon đến mức chắc chỉ bằng vòng đùi của ba lớn thôi ấy chứ, hắc hắc hắc. ]

[ Đừng làm phiền thời gian tương tác của hai vợ chồng nhà người ta nữa! Ai đó nói cho tôi biết đĩa bít tết kia thuộc giống bò nào được không, bên ngoài cháy xém bên trong mềm mọng, nước sốt thì đầy đặn, thèm chết tôi mất thôi. ]

[ Trong nhà có người lai Pháp có khác, làm món thịt nướng kiểu Pháp chuyên nghiệp thế này thì còn gì bằng, đã cái nư ghê ~ ]

 

Ôn Từ Thư ăn một miếng thịt bò nướng nhỏ, không thấy bóng dáng chú khỉ con đâu bèn hỏi: "Nhất Minh đâu rồi?"

Bạc Thính Uyên đưa mắt ra hiệu: "Em tìm thử xem?"

Hắn cất khay nướng trở lại lò để giữ ấm, rồi nhanh chóng bật bếp nấu nước, lấy ra một túi mì Ý để chuẩn bị món chính.

Ôn Từ Thư dĩ nhiên hiểu được ánh mắt nhắc nhở của hắn, liền cố ý vờ như đang đi tìm kiếm: "Nhất Minh trốn đi đâu rồi nhỉ? Để ba tìm xem nào."

Cậu bước về phía cánh cửa thông sang căn bếp phụ kiểu Trung trước, mở ra ngó nghiêng: "Không có sao? Trốn ở đâu được nhỉ?"

Bạc Nhất Minh đang trốn một góc, trong lòng vô cùng hồi hộp.

Cậu nhóc nghe thấy tiếng bước chân của ba nhỏ đang đi sang phía bên kia, liền nhanh chóng lẻn vòng quanh bàn đảo bếp rồi lùi lại sát cạnh chân của ba lớn.

Hiếm khi được chơi trốn tìm với ba nhỏ, nhóc con hưng phấn đến mức đứng không vững. Bạc Thính Uyên vội vàng đưa chân ra đỡ sau lưng con trai để tránh cho cậu nhóc bị ngã.

Đột nhiên, Bạc Nhất Minh không nghe thấy tiếng của ba nhỏ nữa. nhóc con đang ngơ ngác định đứng dậy thám thính tình hình thì ba nhỏ đã bất ngờ xuất hiện ngay ở một góc bàn đảo bếp: "Oa ~~~~"

Ôn Từ Thư cười lớn, rướn người nhào tới cạnh con: "Bắt được Nhất Minh rồi nhé."

Bạc Nhất Minh giật nảy mình, kích động ôm chầm lấy ba nhỏ nhảy nhót liên hồi.

Cũng may vừa rồi có ba lớn đỡ cho, nếu không thì chính cậu nhóc đã làm ba nhỏ bị giật mình rồi.

 

[ Chín tuổi đầu rồi còn chơi trốn tìm á? Con nít con nôi! Tôi chẳng thèm ghen tị tí nào đâu nhé. ]

[ Đây chắc chắn là góc nhìn của ba lớn rồi đúng không, kiểu vợ đang cười còn con thì đang quậy phá ấy? Hạnh phúc thật sự. ]

 

Gia đình ba người cùng nhau dọn bữa trưa lên bàn ăn. Sau khi ngồi vào bàn, Ôn Từ Thư phát hiện trên bàn chỉ bày hai phần món chính.

Thấy Bạc Thính Uyên chuẩn bị xoay người rời đi, cậu theo phản xạ tự nhiên liền giơ tay giữ chặt lấy cổ tay hắn, ngẩng đầu ôn nhu hỏi: "Anh không ăn cơm cùng bọn em luôn sao?"

Lúc nói lời này, trong đầu cậu chợt thoáng qua khung cảnh Bạc Thính Uyên phải ngồi dùng bữa lầm lũi một mình, đầu ngón tay liền vô thức siết nhẹ lại.

Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn vào đôi mắt đang dễ dàng níu giữ tâm trí mình.

Phần da nơi cổ tay hắn cũng cảm nhận được ngón tay cậu đang khẽ dùng lực, phảng phất như những nhánh dây leo từ từ quấn bện lấy, quyến luyến không muốn để hắn rời đi.

"Ừm. Vậy để tôi quay phim cho."

"Được nha!" Ôn Từ Thư rạng rỡ mặt mày, nhanh chóng buông tay ra.

Bạc Thính Uyên đi lấy chiếc máy quay cỡ nhỏ, còn Ôn Từ Thư thì đầy mãn nguyện quay mặt đi.

Lúc này cậu mới phát hiện ra cậu con trai đáng yêu của mình thế mà lại đang hướng thẳng ống kính máy quay về phía cậu, vậy là khoảnh khắc vừa rồi đã bị thu trọn vào máy rồi sao?

Trên màn hình phát sóng trực tiếp, cậu liền lập tức biểu diễn một màn sững sờ đến biến sắc vì ngượng.

 

[ Úi chà ~ ba nhỏ đừng thẹn thùng mà, tụi tôi lấy tay che mắt hết rồi, không thấy cái gì đâu nha. ]

[ Lôi lôi kéo kéo ngay trước mặt nhóc Minh thế kia, ra thể thống gì nữa cơ chứ *Vừa nói vừa chỉ trỏ đắc ý*. ]

 

Sau đó, dưới ống kính quay chụp của Bạc Thính Uyên, Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh ngồi ở phía đối diện dùng bữa.

Bạc Nhất Minh dùng nĩa cuộn mì Ý, hai khóe miệng cứ nhịn không được mà nhếch lên, trong họng rầm rì rầm rì mấy tiếng cười khúc khích.

"Sao thế?" Ôn Từ Thư khó hiểu hỏi, "Tự dưng lại vui vẻ thế?"

Bạc Nhất Minh đơn thuần chỉ là thích cảm giác được ở bên cạnh cả hai người ba mà thôi. nhóc con đứng bật dậy, dùng kẹp gắp thịt bò chia cho cả nhà: "Ba nhỏ một miếng, ba lớn một miếng, con một miếng. Ba nhỏ thêm một miếng nữa......"

Ôn Từ Thư thấy con con nít đến đáng yêu, liền dịu dàng bảo: "Được rồi, ba ăn hai miếng là đủ rồi."

Tuy nhiên, cậu cuối cùng cũng phát giác ra phần thịt bò có điểm không đúng.

Nhìn kỹ vào khay nướng, cậu mới phát hiện bên trong có hai phần thịt hoàn toàn khác nhau.

"Đây là thịt chúng ta mua ở siêu thị sao? Hai cha con tranh thủ lúc ba không có ở dưới này thổi phồng cho miếng bít tết đấy à? Sao trông nó lại dày dặn, chắc thịt lên thế này."

Bạc Nhất Minh dùng kẹp chọc chọc vào phần rìa khay: "Mấy miếng này là mua ở siêu thị nè ba, còn đây là thịt ở nhà mình. Vừa rồi ba lớn lấy ra đó ạ."

Bạc Thính Uyên đón lấy chiếc kẹp từ tay con trai, thản nhiên gắp toàn bộ phần thịt bò mua ở siêu thị vào đĩa của mình, rồi gắp phần thịt bò thượng hạng của gia đình vào đĩa cho con.

"Nhất Minh, ngồi xuống ăn cơm đi."

"Dạ ~"

Mông của Bạc Nhất Minh vừa đặt xuống chạm vào mặt ghế, hai cái chân nhỏ đã nhịn không được mà nâng lên, cứ thế đung đưa qua lại dưới gầm bàn một cách đầy vui sướng, chẳng khác nào chú hải cẩu đang vẫy vẫy chiếc đuôi.

 

[Hóa ra là thế, tôi lại cứ tưởng phần thịt bò kém chất lượng hơn kia sẽ để cho nhóc Minh ăn, còn phần ngon thì nhường cho ba nhỏ cơ chứ *Nhầm to rồi*. ]

[ Nhóc Minh *gào thét*: Tôi là con ruột, con ruột đàng hoàng đó nha gia đình ơi! ]

-

Trong lúc gia đình ba người đang vui vẻ dùng bữa, trên khắp các nền tảng mạng xã hội từ Weibo, Tiểu Hồng Thư cho đến các ứng dụng video ngắn đều ngập tràn những bài thảo luận liên quan đến chủ đề "Bạc gia".

Cụm từ tìm kiếm nóng về cặp cha con Bạc Nhất Minh và Bạc Thính Uyên đã thu hút sự chú ý của vô số cư dân mạng, thế nhưng mọi người vẫn hoàn toàn bất lực, không tài nào tìm ra được tên tuổi thật của ba nhỏ.

 

[ Buồn cười quá đi mất, đến cả cái tên của ba lớn còn chưa từng lộ mặt mà cũng bị bóc ra rồi, vậy mà ba nhỏ lộ mặt suốt ba tập phim lại chẳng có lấy một cái tên đầy đủ sao? ]

[ Kẻ thần bí thực sự hóa ra lại chính là ba nhỏ của nhóc Minh cơ à. ]

[ Ngửi thấy mùi kiểu "Người họ Bạc tụi tôi thì cứ tùy ý công khai, nhưng riêng vợ yêu thì phải giữ bí mật tuyệt đối" rồi đấy nha. ]

 

Ngay giữa lúc mọi người đang vô cùng tò mò về thân thế của ba nhỏ nhóc Minh, thì trên diễn đàn siêu thoại bỗng có một họa sĩ đăng tải hai bức tranh phác họa cùng một khung cảnh nhưng ở hai góc nhìn hoàn toàn khác nhau.

Bức tranh thứ nhất phác họa cảnh ba nhỏ của nhóc Minh đang hơi nghiêng người ngửa đầu, chiếc cổ thanh mảnh, làn da mềm mỏng, những lọn tóc đen nhánh khẽ quẹt qua xương quai xanh.

Cậu đang ngước mắt nhìn lên phía trên, bờ môi mỏng khẽ mở. Vị họa sĩ này quan sát cực kỳ tinh tế, ngay cả một nốt ruồi nhỏ ở vùng cổ ngay dưới vành tai cũng được vẽ lại rõ ràng.

Bức tranh thứ hai chính là góc nhìn của ba lớn nhóc Minh từ trên cao nhìn xuống, ngắm nhìn gương mặt với dung nhan tuyệt mỹ của ba nhỏ, lột tả một cách vô cùng sống động và sắc nét ánh mắt đơn phượng nhãn đang chất chứa niềm mong chờ, định nói lại thôi của anh.

Các người hâm mộ lập tức nhận ra ngay đây chính là khung cảnh trước lúc dùng bữa vừa rồi.

 

[ Oa... Tôi đã bảo mà, tại sao lúc ba nhỏ níu tay ba lớn nói chuyện thì ba lớn lại có chút chần chừ như thế. Cứ tưởng anh ấy định không đồng ý cơ chứ. ]

[ Đặt mình vào góc nhìn của ba lớn, nhìn thấy người vợ thần tiên của mình đang ra sức níu giữ mình bằng một ánh mắt tuyệt mỹ như vậy, thử hỏi có ai mà nỡ từ chối cho được? Đừng nói là ngồi lại ăn cơm, có là núi đao biển lửa thì cũng phải lao vào thôi. ]

[ Cái khung cảnh này nếu tách ra khỏi ngữ cảnh bàn ăn thì trông cứ có nét làm người ta phải nghĩ bậy nghĩ bạ thế nào ấy nhỉ. ]

[ Lại còn là vợ chồng thật mới đỉnh, sức hút thế này ăn đứt diễn viên chính trong mấy bộ phim thần tượng đang hot hiện nay rồi, ngọt ngào quá đi mất thôi! ]

-

Tại dinh thự họ Bạc.

Dùng bữa xong, Bạc Thính Uyên phải đi xử lý công việc, phải đợi đến tối mới có thể xuất hiện trên sóng truyền hình một lần nữa.

Hắn vừa dứt lời, hai cha con ngồi đối diện liền lộ ra vẻ mặt có chút hụt hẫng.

Bạc Thính Uyên lên tiếng giải thích: "Buổi tối sẽ có phần chơi trò chơi và làm nhiệm vụ của chương trình."

"Nhiệm vụ gì thế ạ?"

"Trò chơi gì vậy?"

Hai cha con vừa dứt câu hỏi liền lập tức quay sang nhìn nhau.

Khung cảnh này sao mà quen thuộc đến thế không biết!

Bạc Thính Uyên vẫn giữ câu trả lời trước sau như một: "Tạm thời bảo mật."

Ôn Từ Thư bĩu môi lẩm bẩm: "Thế thì anh đi nhanh đi, tạm biệt nhé!"

Ở dưới gầm bàn, bàn tay cậu đột ngột bị một bàn tay khác siết chặt lấy một cái, ngay sau đó đối phương liền nhanh chóng buông ra.

 

[ Buổi tối sao? Có phải là phần trả lời câu hỏi của khán giả không nhỉ? ]

[ Chắc chắn là vậy rồi! Mong chờ màn đặt câu hỏi của ba lớn nhóc Minh quá đi mất! ]

[ Bị ba nhỏ ngó lơ ghét bỏ kìa, thế mà ba lớn cũng không thèm dỗ dành một câu sao? Hừ hừ. ]

 

Bạc Thính Uyên đứng dậy, xoa xoa mái tóc của con trai rồi mới sải bước rời đi.

Ôn Từ Thư cũng đưa tay theo đuôi xoa xoa đầu con: "Bảo bối, con phụ trách rửa bát nhé."

"Ơ?"

Bạc Nhất Minh hoàn toàn chưa kịp phản ứng với tình huống này, "Dạ được rồi, được rồi ạ ~ Ai bảo con là cậu con trai nhỏ đáng thương cơ chứ?"

"Rõ ràng là cậu con trai nhỏ đáng yêu mà." Ôn Từ Thư khẽ chọc chọc vào má nhóc con.

Hôm nay cậu cảm nhận được chú khỉ con có vẻ đặc biệt phấn chấn và vui tươi, quả nhiên thằng bé vẫn phải được ở bên cạnh cả hai người ba thì mới có thể hạnh phúc trọn vẹn được.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ, trong nguyên tác, bước ngoặt tâm lý của chú khỉ con không hoàn toàn là do chịu đả kích nặng nề sau khi chứng kiến ba lớn trúng đạn tự sát.

Thực chất, ngay từ khi bản thân cậu lâm bệnh nặng, không thể ở bên cạnh bầu bạn với con nhiều hơn, trong lòng đứa trẻ đã chôn giấu những bóng ma tâm lý nặng nề rồi.

Nghĩ đến đây, Ôn Từ Thư liền đặt hai tay lên vai chú khỉ con từ phía sau, ôm chặt lấy nhóc con một cái thật lòng.

Bạc Nhất Minh đang cầm chiếc đĩa trong tay, bất ngờ được ba nhỏ ôm lấy liền quay đầu lại.

Nhóc con chớp chớp mắt: "Ba nhỏ sao thế ạ? Ba mệt ạ?"

Ôn Từ Thư khẽ hôn lên tóc con: "Ba không sao đâu, chỉ là đột nhiên muốn ôm cậu con trai nhỏ đáng yêu của ba một cái thôi."

 

[ Ba nhỏ ơi, cầu xin anh hãy vô duyên vô cớ quay sang ôm tôi một cái có được không hả? ]

[ Làm cha làm mẹ thì đúng là thỉnh thoảng sẽ đột nhiên muốn ôm con cái như vậy đó ~ Ấm áp quá đi mất, xem tương tác của gia đình họ mà trong lòng cứ thấy ngọt ngào theo luôn. ]

 

Bên bồn rửa bát.

Ôn Từ Thư đứng túc trực bên cạnh bầu bạn với chú khỉ con rửa bát, trong đầu thì đang thầm nghĩ không biết Bạc Thính Uyên lại chạy đi đằng nào rồi.

Đúng lúc này, điện thoại của cậu có thông báo tin nhắn mới.

Sau khi nhấn mở ra, Ôn Từ Thư nhìn thấy một câu hỏi thì nhịn không được mà bật cười một cách bất lực.

Bạc Thính Uyên: [Bữa trưa ăn thế nào?]

Hai cha con đã ăn xong từ đời thuở nào rồi? Thế mà bây giờ hắn còn phải cố tình nhắn tin tới hỏi thăm sao?

Ôn Từ Thư khẽ nhấm nháp dư vị một chút, hương vị của món thịt bò nướng khi nãy quả thực là rất tuyệt vời.

Anh thong thả đi đến bên khung cửa sổ sát đất, khóe môi khẽ cong lên, nhanh tay gõ chữ hồi âm.

[ Em ăn nhanh quá, còn chưa kịp cảm nhận kỹ nữa, không biết là có cơ hội được ăn thêm bữa nữa không đây. ]

Bạc Thính Uyên: [ Ừm. ]

Ôn Từ Thư nhìn thấy chữ "Ừm" này, chẳng rõ vì sao nụ cười trên gương mặt cứ vô pháp kìm nén mà ngày một lan rộng.

Cậu khẽ lướt màn hình kéo thanh trò chuyện lên, tìm lại những lần xuất hiện chữ "Ừm" trước đó.

Cậu dường như có một chút cảm nhận được rằng, từ "Ừm" này dường như là một cách biểu đạt cảm xúc rất đặc trưng, chỉ thuộc về riêng một mình Bạc Thính Uyên mà thôi.

Ôn Từ Thư tựa vai vào tấm cửa kính thủy tinh, tiếp tục bấm máy gửi đi:

[ "Ừm" là có ý gì thế? ]

Cậu mỉm cười nhấn nút gửi, tự thấy bản thân lúc này chẳng khác nào một kẻ đang cố tình kiếm chuyện vô lý.

Chẳng bao lâu sau, trên màn hình liền nhảy ra một dòng tin nhắn: [ Cùng một ý nghĩa với chữ "Ừm" mà tối hôm qua em trả lời tôi. ]

Đồng tử của Ôn Từ Thư khẽ co rút lại, ngay tức khắc cảm thấy sống lưng như có một luồng nhiệt độ bỏng rát chạy qua.

Tối hôm qua khi Bạc Thính Uyên mở lời bảo cậu dọn vào phòng hắn ngủ, cậu cũng chỉ đơn giản đáp lại một chữ "Ừm" như thế.

Ôn Từ Thư không nhắn tin lại nữa, liền đặt chiếc điện thoại bỗng chốc trở nên nóng bỏng tay lên bàn đảo bếp, cất cao giọng hỏi: "Nhất Minh, để ba phụ con rửa bát nhé?"

Bạc Nhất Minh quay đầu lại với vẻ mặt cạn lời: ==

"Ba nhỏ ơi, con rửa sạch bách xong xuôi hết rồi ạ."

"Ui!"

Ôn Từ Thư phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, lập tức nhảy chân sáo qua, ôm chầm lấy chú khỉ con rồi ra sức nhéo nhéo v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc con: "Xin lỗi con yêu, tại ba không tốt. Nhất Minh nhà mình giỏi giang quá đi mất, hôm nay vừa định nấu cơm cho ba ăn, lại còn phụ trách rửa bát nữa chứ! Đúng là bảo bối ngoan nhất trên đời luôn nha ~"

Bạc Nhất Minh bị ba nhỏ vò đầu bứt tai một hồi cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, bật ra một tiếng "Hì hì ~" cười khúc khích.

 

[ Nhóc Minh ơi, ba nhỏ của con đang dùng bài bùa mê thuốc lú với con kìa, con tỉnh táo lại giùm cái coi. ]

[ Canh mê hồn dịu dàng của ba nhỏ thế mà lại đáng sợ đến mức này sao, mau để tôi tới nếm trải thử một chút đi mà !]