Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 41: Nếu như hôn vào ban ngày

Trong thư phòng.

Mấy nhân viên công tác của ê-kíp chương trình đột nhiên cảm thấy như lâm đại địch, sau lưng mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

Nguyên nhân chẳng có gì khác ngoài việc ngay phía sau lưng họ đang có một vị đại lão ngồi im lặng không nói một lời.

Gương mặt mang hai dòng máu Trung - Pháp của Bạc Thính Uyên góc cạnh như những nét chạm khắc, trong vẻ uy nghiêm lại lộ ra sự lạnh lùng.

Cộng thêm vóc dáng cao lớn vượt trội của hắn vô hình trung tạo nên một áp lực cực kỳ khủng khiếp, bao trùm khắp căn thư phòng vốn có diện tích không hề nhỏ.

Tất cả mọi người tại hiện trường quay chụp đều tỏ ra vô cùng cẩn trọng. Nhân viên của chương trình chỉ sợ hắn sẽ đột ngột lên tiếng để chỉ đạo công việc một phen.

Ban đầu Ôn Từ Thư nghĩ rằng hắn chỉ ngồi xem mình và con trai chụp ảnh thì cũng chẳng có gì to tát.

Nào ngờ chính cậu cũng bị ảnh hưởng bởi khí thế của Bạc Thính Uyên, khiến cho những biểu cảm lúc chụp có phần gượng gạo, thiếu tự nhiên.

Nhất là khi cậu phát hiện tầm mắt của Bạc Thính Uyên dường như cứ dừng lại ở bắp đùi mình, hay nói chính xác hơn là vị trí của chiếc kẹp giữ áo sơ mi đang ẩn hiện dưới lớp quần tây, cậu liền muốn tìm thứ gì đó che lại ngay trước mặt mọi người.

Lúc này, ngoài chiếc kẹp giữ áo sơ mi đang siết chặt lấy lớp da thịt mềm mại trên đùi, dường như nơi đó vẫn còn vương lại hơi ấm nóng rực từ bàn tay to rộng của Bạc Thính Uyên khi hắn áp chặt vào.

Chỉ có Bạc Nhất Minh là người tự nhiên nhất, hoàn toàn không chịu một chút ảnh hưởng nào từ ba lớn.

Đến khi Ôn Từ Thư nhận ra cô trợ lý nhỏ của chương trình dường như đã căng thẳng đến mức vã cả mồ hôi, cậu giống như vớ được chiếc phao cứu sinh, khẽ giơ tay lên bảo: "Xin chờ một lát ạ."

Nhiếp ảnh gia hạ máy ảnh xuống rồi đứng thẳng dậy, ngơ ngác nhìn cậu đầy bất ngờ.

Ôn Từ Thư chủ động đứng lên, sải bước đi về phía Bạc Thính Uyên.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn theo, bao gồm cả Bạc Nhất Minh đang ngồi trên ghế sofa.

Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, Bạc Thính Uyên hơi rướn người về phía trước, đón lấy cậu rồi đón nhận bằng một câu hỏi trầm thấp: "Sao thế?"

Ôn Từ Thư nhướng mày, dùng ánh mắt để ra hiệu cho hắn: "Hay là anh đi giải quyết công việc trước được không?"

Nhân viên chương trình thầm nghĩ trong lòng: Thần linh ơi, Bồ Tát hiển linh rồi!

Sau đó họ mới chợt nhận ra, hóa ra vị ba lớn trông có vẻ cực kỳ khó gần của Minh nhóc tỳ, khi ở trước mặt ba nhỏ lại dịu dàng đến thế, đúng là một sự tương phản rõ rệt.

Hóa ra em bé có được hai người phụ huynh vừa sở hữu nhan sắc đỉnh cao lại vừa có tính tình tốt sao?

Mọi người không hẹn mà cùng quay sang nhìn cậu thiếu niên tuấn tú, bảnh bao đang mặc bộ chính trang sang trọng, ai nấy đều lộ ra ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Bạc Nhất Minh hoang mang: ? Chuyện gì vừa xảy ra thế ạ? Sao tự dưng lại như vậy ta?

Ôn Từ Thư tiễn Bạc Thính Uyên ra tận cửa, nhỏ giọng giải thích: "Cũng không phải là không cho anh xem đâu, chỉ là anh cứ ở đây làm mọi người đều thấy hơi gượng gạo. Anh cũng nhận ra điều đó rồi đúng không?"

Bạc Thính Uyên nhìn vào đôi mắt đen nhánh của anh: "Tôi làm em thấy gượng gạo sao?"

Ôn Từ Thư: "......"

Sự thông minh tài trí của hắn là để dùng vào những lúc như thế này đấy à?

Cậu dùng đầu ngón tay chọc chọc vào mu bàn tay đang buông thõng của Bạc Thính Uyên, không trả lời thẳng vào câu hỏi: "Mau đi làm việc của anh đi."

Bạc Thính Uyên liền lật tay lại, nắm chặt lấy bàn tay cậu.

Ôn Từ Thư thấy hắn cứ nhìn mình đăm đăm mà không chịu mở lời, không hiểu sao anh lại chợt nhớ đến bóng lưng cô độc của hắn khi bước về phía tấm bình phong hôm trước.

Cậu khẽ nhích lại gần hơn một chút, dang hai tay ra ôm lấy hắn, dịu dàng dỗ dành: "Đừng buồn mà, lát nữa chụp xong em sẽ cho anh xem ảnh đầu tiên, được không?"

Tấm lưng cậu lập tức bị một lực mạnh mẽ ấn chặt vào, cái ôm hờ hững ban nãy bỗng chốc trở nên khăng khít và ấm áp vô ngần.

Bên tai cậu vang lên lời nhắc nhở đầy nghiêm túc của Bạc Thính Uyên: "Tôi phải là người đầu tiên được xem."

Ôn Từ Thư thầm cười: "Được nha ~"

Nói xong, cậu nhanh chóng buông hắn ra, bước chân nhẹ nhàng xoay người đi vào trong phòng.

Khi nhìn thấy Bạc Nhất Minh đang ngoan ngoãn đứng đợi mình, Ôn Từ Thư như suy ngẫm điều gì đó rồi khẽ gật đầu.

Khó trách chú khỉ con này lại cứ thích tranh giành mấy thứ linh tinh không đâu, xem ra đúng là di truyền từ Bạc Thính Uyên rồi, chẳng giống cậu chút nào - người luôn thừa hưởng đức tính nhường nhịn truyền thống của dân tộc.

Buổi quay chụp tiếp theo diễn ra vô cùng thuận lợi, các nhân viên của chương trình nói chuyện cũng trở nên vui vẻ, thoải mái hơn rất nhiều, thậm chí họ còn dám đưa tay nhón mấy quả việt quất siêu to do quản gia bưng tới để ăn thử.

Trước khi ra về, cả đoàn còn vui mừng nhận được những hộp quà trái cây do quản gia của dinh thự đích thân tặng, bên trong toàn là những loại hoa quả đắt đỏ và hiếm thấy trên thị trường.

-

Đêm đó.

Sau khi dùng bữa tối xong, Ôn Từ Thư ngồi thong thả trên ghế sofa để tiêu cơm.

Khi cánh cửa phòng vừa mở ra, Bạc Nhất Minh đột nhiên lén lén lút lút chạy ùa vào: "Ba nhỏ!"

Ôn Từ Thư sợ bị cậu nhóc nhào tới đè trúng người, liền vội vàng né sang một bên, tựa vào thành ghế hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Bạc Nhất Minh quay đầu lại ngó nghiêng quan sát ngoài cửa phòng một hồi, rồi mới đem chuyện mình vừa nghe ngóng được kể lại cho ba nhỏ.

Hóa ra lúc nãy khi đi từ phòng mình qua đây, cậu nhóc vô tình nghe thấy chú Albert đang đứng nghe điện thoại ở ngoài hành lang để thống nhất lại lịch trình phối hợp với bên ê-kíp chương trình.

Ban đầu c* cậu cứ ngỡ chú Albert chủ yếu bàn về lịch của mình và ba nhỏ, nào ngờ lại bất ngờ nghe thấy cả danh xưng "Bạc tổng", thế là cậu nhóc liền lặng lẽ nấp một góc để nghe trộm.

"Ba nhỏ, ba có biết không, hóa ra ngay ngày mai là ba lớn đã phải lên hình rồi đó. Thế mà ba ấy chẳng thèm nói với con lời nào cả."

Bạc Nhất Minh phồng hai má lên đầy hờn dỗi, rồi lại dùng ánh mắt vô cùng tủi thân nhìn ba nhỏ: "Có phải ba nhỏ cũng biết chuyện này từ sớm rồi, chỉ có mình con là bị ra rìa không biết gì thôi đúng không ạ?"

"Sao có thể như vậy được?"

Ôn Từ Thư ôm lấy chú khỉ con đáng yêu vào lòng, tiện tay lấy chiếc gối ôm tròn trịa hoa văn kiểu Trung Hoa nhét vào lòng cậu nhóc.

"Ba nhỏ cũng không biết chuyện này đâu. Lát nữa chúng ta cùng hỏi ba lớn xem sao nhé?"

Bạc Nhất Minh nhớ lại, lúc trước ba nhỏ còn quả quyết nói với mình là phải đến tập thứ tư ba lớn mới lên hình cơ mà. Cậu nhóc quyết định tin tưởng ba nhỏ.

Thế nhưng, Ôn Từ Thư lại khẽ nắm lấy cổ tay con, bắt cậu nhóc đặt tay lên chiếc gối ôm: "Bảo bối ngoan, sau này con không được lén nghe người khác nói chuyện điện thoại nữa, biết chưa nào?"

"...... Dạ."

Bạc Nhất Minh thè đầu lưỡi ra nghịch ngợm.

Ba nhỏ sao lúc nào cũng để ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt này thế không biết, chắc chắn là vì ba nhỏ vô cùng chú ý đến từng câu từng chữ mình nói rồi nha ~

Nghĩ vậy, nhóc con liền hạnh phúc rúc đầu vào vai ba nhỏ.

Ôn Từ Thư cũng chẳng thể ngờ được, đứa trẻ này không những ngoan ngoãn nghe lời mà gương mặt còn ngập tràn ngọt ngào, quấn quýt lấy mình như thế.

Mới có chín tuổi đầu mà tâm tư đã khó lường như vậy rồi, sau này lớn lên thì biết làm sao đây? Đúng là đau đầu mà.

Lúc này, màn hình chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng sáng lên, hiển thị có tin nhắn mới.

Bạc Nhất Minh nhanh tay định với lấy: "Ba nhỏ ơi, có phải bên ê-kíp chương trình gửi ảnh cho chúng ta rồi không ạ?"

Ôn Từ Thư chợt nhớ tới lời đã hứa với Bạc Thính Uyên lúc chiều, liền lập tức giật điện thoại về phía mình: "Chắc chắn không nhanh thế đâu. Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, bảo bối mau đi tắm rửa đi."

Vừa dứt lời thì cánh cửa phòng lại mở ra lần thứ hai, Bạc Thính Uyên tay bưng một đĩa trái cây sải bước đi vào.

"Ba lớn!" Bạc Nhất Minh lập tức quên béng vụ chiếc điện thoại, nhóc con giơ tay lên gọi: "Ba mau qua đây đi ạ! Con với ba nhỏ có một câu hỏi cực kỳ quan trọng muốn hỏi ba."

Ôn Từ Thư lặng lẽ nghiêng người sang một bên, bấm mở tin nhắn ra xem.

Hóa ra đúng thật là ảnh do bên ê-kíp chương trình gửi tới, họ hy vọng cậu có thể cho một vài ý kiến, đồng thời chọn ra tấm hình ưng ý nhất để đăng lên Weibo.

Cậu còn chưa kịp nhìn kỹ đã liền tay chuyển tiếp toàn bộ tám bức ảnh đó sang tài khoản WeChat của Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên đặt đĩa trái cây xuống, liếc nhìn người đang cúi đầu mân mê điện thoại một cái. Ngay khi vừa ngồi xuống ghế sofa, hắn đã thuận tay bế bổng cậu đặt ngồi lên đùi mình.

"Ơ kìa?" Ôn Từ Thư ngước mắt lên thì phát hiện cả người mình đã nằm gọn trong lòng hắn.

Cậu ngơ ngác nhìn sang chú khỉ con đối diện.

Bạc Nhất Minh ngược lại hoàn toàn không thấy có gì bất thường, cậu nhóc chỉ liên tục nháy mắt ra hiệu với ba nhỏ, ám chỉ cậu mau chóng hỏi ba lớn về chuyện chương trình.

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Cái thằng nhóc này, giờ con còn học được cả chiêu mượn tay ba để đạt mục đích nữa cơ đấy?

Thế là cậu cũng nháy mắt ra hiệu ngược trở lại.

Ngay trước mặt Bạc Thính Uyên, hai cha con đã có một màn so tài "diễn xuất bằng mắt" vô cùng sinh động.

Bàn tay to rộng của Bạc Thính Uyên lúc này lại đặt lên đùi Ôn Từ Thư một cách vô cùng tự nhiên, ngay đúng vị trí đeo kẹp giữ áo sơ mi hồi chiều, rồi không nhẹ không nặng mà bóp nhẹ một cái.

Ôn Từ Thư lập tức im bặt, hoàn toàn đầu hàng.

Từ lớn đến nhỏ, hai cha con nhà này đều hùa nhau bắt nạt cậu đúng không?!

Cậu như buông xuôi xuôi tay, nghiêng đầu dựa hẳn vào bờ vai rộng của Bạc Thính Uyên, rồi khẽ nhấc mũi chân lên đá đá chú khỉ con: "Con mau hỏi đi!"

"Dạ."

Bạc Nhất Minh lúc này mới thành thành thật thật lặp lại chuyện mình nghe lén điện thoại lúc nãy một lượt.

Nói xong, khi tầm mắt chạm phải đôi mắt thâm trầm của ba lớn, cậu nhóc liền vòng tay ôm chặt lấy chiếc gối ôm trong lòng, tì cằm lên đó và chủ động nhận lỗi: "Ba nhỏ đã răn đe con rồi ạ, sau này con sẽ không lén nghe người lớn gọi điện thoại nữa đâu."

Bạc Thính Uyên cũng không có ý định trách phạt thêm, chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Ừm, tập thứ ba đúng là có chút sắp xếp mới."

"Sắp xếp gì thế ạ?"

Hai giọng nói đồng thanh vang lên, cả hai đều mang theo vẻ kinh ngạc xen lẫn mong đợi mà nhìn chằm chằm vào hắn.

Bạc Thính Uyên nhìn hai gương mặt có nét tương đồng đầy đáng yêu trước mắt, đáp: "Bên phía chương trình yêu cầu phải giữ bí mật."

"Hả?"

Sự thất vọng cũng đồng thanh vang lên không kém.

Bạc Nhất Minh lầm bầm oán trách: "Ba lớn? Đến tụi con mà ba cũng không thể tiết lộ sao? Tụi con là những người thân thiết nhất của ba cơ mà!"

Ôn Từ Thư cũng nương theo giọng điệu của con trai mà phụ họa: "Tụi em là những người thân thiết nhất của anh cơ mà."

Bạc Nhất Minh nghe thấy ba nhỏ nhại lại lời mình, liền quay đơ đầu sang nhìn cậu với vẻ mặt cạn lời: ==

Bạc Thính Uyên đưa tay xoa nhẹ sau gáy con trai: "Muộn rồi, ba nhỏ của con còn phải đi đánh răng rửa mặt, con mau về phòng tắm rửa đi."

"Xì!"

Bạc Nhất Minh thấy ba lớn nhất quyết không chịu hé răng nửa lời, đành phải hậm hực xỏ dép lê, cố ý dẫm chân thật mạnh xuống sàn phát ra những tiếng bành bạnh rồi mới chịu chạy ra ngoài.

Thế nhưng c* cậu vẫn chưa cam lòng, lại ló cái đầu nhỏ vào thương lượng: "Hay là, ba lớn chỉ nói cho một mình ba nhỏ biết thôi nhé?"

Chờ đến lúc đó, cậu nhóc quay sang hỏi ba nhỏ là được ngay ấy mà.

Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đầy láu lỉnh của mình, dùng giọng điệu bình thản hỏi ngược lại một câu: "Tối nay con muốn ngủ một mình ở phòng mình đúng không?"

"Áaaa ~~~~~~" Bạc Nhất Minh như một làn khói, lập tức phóng thẳng về phía cầu thang trốn mất dạng.

Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày nhìn hắn: "Anh làm như thật vậy, chẳng lẽ anh còn ký cả thỏa thuận bảo mật với ê-kíp chương trình rồi sao?"

"Không có."

Bạc Thính Uyên nhìn cậu đang theo thói quen vân vê chiếc cúc áo sơ mi của mình để nghịch ngợm, hắn cũng không lên tiếng ngăn lại mà chỉ điềm nhiên ngắm nhìn.

Ôn Từ Thư thấy dáng vẻ kiệm lời của hắn thì hừ hừ một tiếng trách móc: "Uổng công em còn có lòng chuyển tiếp đống ảnh chụp qua cho anh xem trước, kết quả anh lại chẳng thèm hé môi nói cho em biết lịch trình ngày mai của chương trình là sao?"

Bạc Thính Uyên đưa một bàn tay lên áp vào bên má cậu, ngón tay cái khẽ lướt qua khóe môi, dọc theo đường xương quai hàm cho đến tận vành tai: "Thật vậy sao?"

Giọng điệu thả lỏng đến lạ kỳ của hắn nghe qua có vài phần tản mạn, biếng nhác, nhưng ánh mắt quá mức chuyên chú kia lại làm cho tim Ôn Từ Thư chợt thắt lại.

Lại là loại ánh mắt như thể muốn hôn cậu bất cứ lúc nào thế này.

Ôn Từ Thư bỗng thấy một nỗi bồn chồn, nôn nóng dâng lên, từng sợi dây thần kinh trong đầu cứ như vừa bị một luồng hơi nóng thổi qua.

Bàn tay đang đặt trên chiếc áo sơ mi đen của hắn không tiếp tục nghịch ngợm nữa mà đứng im bất động. Cậu lặng lẽ nhìn hắn, hoàn toàn bị vòng xoáy u tối màu xanh lục trong đôi mắt kia cuốn chặt lấy, lập tức quên bẵng mất bản thân vừa rồi định nói những gì.

Nửa phút sau, Bạc Thính Uyên cầm lấy chiếc điện thoại của cậu lên: "Để tôi xem ảnh nào."

Ôn Từ Thư đưa tay ra dùng vân tay mở khóa, màn hình vừa hiện lên chính là khung cảnh cuộc trò chuyện lúc nãy còn chưa kịp đóng lại.

Bạc Thính Uyên lướt lên trên cùng, mở bức ảnh ra rồi chọn tải ảnh gốc, miệng cất tiếng hỏi: "Chưa cho Nhất Minh xem đúng không?"

Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Anh còn phải lặp đi lặp lại để xác nhận cái chuyện ấu trĩ này làm gì nữa hả?!

"Chưa xem."

Cậu tựa vào người hắn để cùng xem ảnh, kết quả lại chú ý tới việc hắn vậy mà dám ngay trước mặt mình phóng to bức ảnh chụp cá nhân của cậu lên.

Ngón tay hắn lướt nhẹ trên màn hình, nhìn từ gương mặt xuống vóc dáng, rồi dừng lại ở đôi chân...

Mà bức ảnh này, đáng chết ở chỗ độ phân giải lại quá cao, thế nên hoàn toàn có thể nhìn rõ mồn một vết hằn của chiếc kẹp giữ áo sơ mi đang ẩn hiện dưới lớp quần tây ôm sát.

Từng sợi dây thần kinh trong đầu Ôn Từ Thư lúc này như bị một trận lửa rừng thiêu rụi, thiêu đốt đến tận cùng.

Cậu dứt khoát giơ tay giật phắt lấy chiếc điện thoại: "Anh tự lấy điện thoại của mình mà xem đi. Em đi tắm đây."

"Ừm." Bạc Thính Uyên cũng không có ý kiến gì, chỉ là cúi người bế xốc cậu đứng dậy, sải bước đi thẳng về phía phòng tắm.

Ôn Từ Thư lại một lần nữa hồi tưởng lại ánh mắt của Bạc Thính Uyên lúc nãy.

Hay nói cách khác, kể từ sau khi cậu tỉnh lại đến nay, mỗi lần Bạc Thính Uyên nhìn cậu, trong tầm mắt ấy đều cất giấu một thứ h*m m**n rõ mồn một của một người đàn ông trưởng thành.

Cho nên, có phải Bạc Thính Uyên bị trói buộc bởi cái thiết lập là chỉ có thể nhân lúc nửa đêm khi cậu đã ngủ say mới được lén lút hôn hôn không?

Ôn Từ Thư liếc mắt nhìn bờ môi mỏng của hắn, nỗi bồn chồn trong lòng bỗng chốc trỗi dậy, thôi thúc cậu nảy sinh một suy nghĩ táo bạo: Nếu như hôn vào ban ngày thì sẽ thế nào nhỉ?

Thế giới trong cuốn tiểu thuyết gốc này sẽ nổ tung luôn hay sao?