"Bốp - bốp --"
Tại sân quần vợt của biệt thự nhà họ Bạc, quả bóng tennis màu vàng chanh bay vút qua lại, phát ra những tiếng đập vô cùng uy lực.
Bạc Nhất Minh đang ra sức vung vợt, dáng người nhanh nhẹn và tràn đầy sức sống.
Khi nhìn thấy ba nhỏ ngồi trên chiếc xe điện chuyên dụng đi tới, cậu nhóc liền nhịn không được mà gọi dừng buổi tập, cầm vợt chạy ùa lên phía trước.
Người hướng dẫn cho Bạc Nhất Minh hôm nay là một nữ huấn luyện viên, cựu vận động viên từng giải nghệ từ các giải quần vợt chuyên nghiệp tầm cỡ thế giới.
Cô vẫy tay chào Ôn Từ Thư, cậu cũng mỉm cười chào lại.
Bạc Nhất Minh tì người vào thanh lan can kim loại của chiếc xe điện màu trắng.
Cậu thiếu niên chín tuổi với gương mặt tuấn tú, bảnh bao đang ngập tràn ánh mặt trời rạng rỡ: "Ba nhỏ, ba ăn sáng chưa?"
Ôn Từ Thư thấy trên đầu con đầy những giọt mồ hôi mỏng trong suốt, liền lấy khăn tay ra lau cho nhóc: "Ba ăn rồi. Con dậy sớm thế mà chẳng chịu gọi ba gì cả, làm ba ngủ nướng đến tận giờ."
"Hì hì ~ Lúc ba lớn đi làm có dặn mà!"
Lau xong một bên mặt, Bạc Nhất Minh liền lập tức nghiêng bên mặt còn lại qua để ba nhỏ tiện lau nốt.
Cậu nhóc bắt chước theo giọng điệu của ba lớn, cố tình hạ thấp giọng xuống rồi dẩu môi nói: "Nhất Minh, hôm qua ba nhỏ của con ra ngoài lâu như vậy chắc là mệt lắm, cứ để ba ngủ thêm một lát."
"Ba lớn của con làm gì có giọng điệu như thế."
Ôn Từ Thư cười lớn rồi thu khăn tay lại, lật mặt khăn gấp gọn gàng rồi đưa cho dì Chung.
"Đúng rồi ba nhỏ."
Bạc Nhất Minh nhắc nhở, "Chiều nay các anh chị bên chương trình đến nhà mình đó, ba đừng quên nha."
Tập thứ ba là nội dung quay chụp thu phí tại nhà của các gia đình.
Trang Weibo chính thức của chương trình đã bắt đầu đăng tải ảnh tuyên truyền cho từng cặp khách mời từ thứ Hai tuần này rồi. Hôm nay vừa vặn đến lượt nhà họ Bạc tiến hành quay chụp, dự kiến bức ảnh sẽ chính thức được công bố vào lúc 8 giờ sáng mai.
Ôn Từ Thư dĩ nhiên là không quên, hơn nữa lại được quay ngay tại nhà nên cậu không cần phải chịu cảnh đi lại xe cộ mệt mỏi.
"Tất nhiên là ba không quên rồi, dì Chung đã chuẩn bị sẵn trang phục hết cả rồi kìa."
Chủ đề lần này đã được ê-kíp chương trình thảo luận và chốt từ trước với các khách mời.
Khác hẳn với phong cách thường ngày trong các buổi phát sóng trực tiếp, lần này cả nhà sẽ đi theo phong cách trang phục chính công sở tối giản. Ý tưởng này được đưa ra chủ yếu là vì bốn nhóc tỳ rất ít khi có cơ hội mặc đồ chính trang nên ban tổ chức muốn cố ý tạo nên sự đặc biệt.
Ôn Từ Thư đã xem qua ảnh của ba vị khách mời khác trong nhóm trò chuyện chung.
Tiểu Thất, Nhung Nhung và Tinh Tinh khi khoác lên mình bộ vest nhỏ đều trông bụ bẫm đáng yêu vô cùng, mang lại cảm giác khác biệt rất lớn so với ngày thường.
Tuy rằng trong cuộc sống thỉnh thoảng Bạc Nhất Minh cũng có mặc chính trang, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhóc chính thức chụp ảnh tuyên truyền nên Ôn Từ Thư vô cùng mong đợi.
Bạc Nhất Minh lẩm bẩm một câu: "Chẳng biết phải đợi đến tập thứ mấy thì ba lớn mới được cùng chơi với chúng ta nữa."
"Hình như là tập thứ tư đấy."
Ôn Từ Thư liếc nhìn vị huấn luyện viên đang đứng uống nước ở đằng xa liền giục: "Nhất Minh, mau vào sân chơi bóng tiếp đi con, đừng để huấn luyện viên phải đứng đợi lâu như thế."
"Vâng ạ!"
Trước khi chạy ngược trở lại sân, Bạc Nhất Minh còn rướn người tới, vươn ngón tay ra chọc nhẹ vào má ba nhỏ một cái rồi hì hì cười lớn chạy biến đi xa: "Oa ~ Con chọc được vào má ba nhỏ rồi nhé ~~"
Bóng dáng cậu thiếu niên vui sướng bật nhảy, nhảy vọt lên thật cao.
Ôn Từ Thư vừa bất lực vừa ôn nhu mỉm cười. Thằng bé này đúng là một đứa trẻ vừa ấu trĩ lại vừa đáng yêu, tính khí hệt như một bộ phim hoạt hình sống động vậy. Chẳng giống một chút nào với cái người đã hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà đêm xuống vẫn còn lén lút làm mấy cái trò vụng trộm hôn môi người khác kia.
Cậu tựa người vào thành lan can của chiếc xe điện rồi thẫn thờ phát ngốc, những lọn tóc bị làn gió thổi tung, khẽ vương vấn trên gương mặt thanh tú.
Không biết những lúc đi làm, Bạc Thính Uyên có chợt nhớ đến cậu không nhỉ?
-
Buổi chiều.
Ê-kíp chương trình đến biệt thự nhà họ Bạc đúng thời gian đã hẹn.
Lần trước khi quay video giới thiệu, hai bên trực tiếp hẹn nhau ở trường đua ngựa, thế nên hôm nay mới là lần đầu tiên họ thực sự ghé thăm nhà.
Chỉ đến khi chiếc xe thương vụ bảy chỗ rẽ vào khu công viên nội đô, mọi người mới biết biệt thự nhà họ Bạc thực ra lại ẩn mình sâu trong một cánh rừng xanh mướt, là một dinh thự mang đậm phong cách sân vườn cổ điển, tao nhã.
Sau khi tiến vào phạm vi của dinh thự, cả đoàn không ai dám tin đây lại là nơi ở của một hộ dân cư. Nhìn từ bên ngoài, nơi này chẳng khác nào dinh thự cũ của các bậc danh nhân thế kỷ trước được giấu kín giữa lòng công viên tĩnh mịch.
Hệ thống an ninh của toàn bộ dinh thự cực kỳ nghiêm ngặt. Chiếc xe của họ chỉ riêng việc tiến vào trong đã phải đi qua hai chặng kiểm tra và xác nhận thông tin.
Khi xe được dẫn vào bãi đỗ dành riêng cho khách hứa, các nhân viên công tác đã nhìn thấy hai cha con đang đứng đợi, Bạc Nhất Minh còn đang hăng hái vẫy vẫy tay.
Đứng ở phía sau hai cha con là quản gia Từ và Albert.
Anh chàng nhiếp ảnh gia cảm thấy vô cùng vinh hạnh, thốt lên: "Bọn họ đứng đây là để đặc biệt đợi chúng ta sao?"
Một cô trợ lý mở cửa sổ xe, cười vẫy tay đáp lại.
Chờ đến khi nhảy xuống xe, cô liền đem món quà đã chuẩn bị sẵn tặng cho cậu thiếu niên năng động, tràn đầy ánh mặt trời: "Nhóc Minh, đây là đồ tụi chị tự tay làm đấy nhé, hy vọng em và ba nhỏ sẽ thích."
"Cảm ơn chị ạ!"
Bạc Nhất Minh dùng cả hai tay đỡ lấy chiếc hộp vô cùng tinh tế, xán lạn hỏi: "Bên trong là gì thế ạ? Em mở ra xem luôn được không chị?"
Cô trợ lý mỉm cười: "Tất nhiên là được rồi."
Ôn Từ Thư mỉm cười lên tiếng, mời cả đoàn vào phòng khách bên khu nhà phụ ngồi nghỉ ngơi trước.
Khi đi vòng qua khu sân vườn kiểu Trung Hoa tĩnh mịch và ưu nhã, mọi người đã không nén nổi những tiếng trầm trồ, kinh ngạc.
Nơi này so với những căn biệt thự sân vườn trị giá vài trăm triệu tệ hay được tâng bốc trên mạng xã hội còn cao quý hơn gấp vạn lần, hoàn toàn có thể coi là báu vật vô giá, dù có ra giá bao nhiêu cũng không ai thèm bán.
Bước vào phòng khách, mấy người lần đầu tiên đặt chân đến đây liền bị phong cách xa hoa, lịch lãm nhưng không kém phần uy nghiêm, tự phụ làm cho choáng ngợp.
Thiết kế trần nhà cao thoáng đạt, ánh sáng tự nhiên ngập tràn, từng món đồ bài trí kết hợp hài hòa giữa nét cổ điển phương Đông và hiện đại phương Tây ở khắp mọi nơi khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi đây lại là không gian sinh hoạt thường nhật.
Cô trợ lý thầm nghĩ trong lòng, cảm giác như mỗi một nhịp thở ở đây đều ngửi thấy mùi tiền đang bốc cháy vậy.
Đến khi hỏi ra mới biết, nơi này chỉ mới là khu nhà phụ dành cho khách chứ chưa phải là khu nhà chính, điều đó lại càng khiến mọi người kinh hãi hơn nữa.
Cả bốn người trong đoàn đều rục rịch trong lòng, hận không thể cầu xin hai cha con dẫn mình đi dạo một vòng quanh khu nhà chính để mở mang tầm mắt.
Bạc Nhất Minh vô cùng nhiệt tình mời mọi người ngồi xuống, các dì giúp việc cũng nhanh chóng bưng trà nước lên.
Cậu nhóc háo hức mở hộp quà ra thì phát hiện bên trong là cuốn album ảnh tuyển tập tập một và tập hai do ê-kíp chương trình tỉ mỉ biên tập.
"Oa, ba nhỏ ơi, ba xem này, toàn là ảnh của chúng ta thôi."
Cậu nhóc tùy ý lật qua vài trang, bên trong có rất nhiều khoảnh khắc tương tác và góc chụp mà ngay cả hai cha con họ cũng chưa từng được nhìn thấy.
"Tiểu Thất, Nhung Nhung với Tinh Tinh cũng có cuốn này ạ?" Bạc Nhất Minh tò mò ngước lên hỏi cô trợ lý.
"Đúng vậy." Cô trợ lý vừa đón lấy ly trà tỏa hương thơm ngát từ dì giúp việc vừa cười đáp.
Trong lúc đó, Ôn Từ Thư đang cùng nhiếp ảnh gia thống nhất lại các bối cảnh quay chụp cụ thể.
Trước đó khi trao đổi qua WeChat, các bên có dự tính sẽ chụp tại thư phòng khu nhà phụ, phòng khách, và khu vườn hoa bên hồ giữa sân.
Sau khi nhân viên công tác khảo sát thực địa, cân nhắc đến việc trang phục của các gia đình lần này đều là chính trang công sở, nếu lấy bối cảnh hoàn toàn là sân vườn Trung Hoa cổ thì có thể xảy ra xung đột về mặt phong cách.
Cuối cùng, họ quyết định chọn căn thư phòng mang phong cách kết hợp Đông - Tây.
Cả đoàn liền di chuyển sang thư phòng để tiến hành sắp xếp máy móc và bày biện bối cảnh.
Albert cho người đẩy tới hai chiếc giá treo quần áo di động bằng kim loại, trên đó treo sẵn bộ chính trang của hai cha con.
"Tiên sinh và tiểu thiếu gia nhà chúng tôi đã chọn xong trang phục rồi, mời các bạn xem qua và chốt lại lần cuối."
Trên chiếc giá treo tỏa ra ánh kim loại lạnh lùng, trang phục tuy chỉ mới được treo lên nhưng phần ống tay và đường cầu vai đã rủ xuống những đường cong cực kỳ tự nhiên và chuẩn dáng.
Rõ ràng, đây đều là những bộ Âu phục cao cấp được may đo riêng theo số đo cơ thể.
Chuyên gia tạo hình và nhiếp ảnh gia bàn bạc với nhau một hồi, cuối cùng cũng chốt xong phong cách tạo hình cho hai cha con.
Về phần phụ kiện đi kèm, tất cả cũng đều do gia đình tự cung cấp.
Nhân viên trong ê-kíp chương trình tuy đã có thâm niên làm việc lâu năm và tiếp xúc với đủ kiểu ngôi sao nổi tiếng, nhưng họ vẫn không thể ngờ được tiềm lực tài chính và gia thế của hai cha con nhóc Minh lại vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng đến thế.
Họ không dám hình dung nổi đến khi bức ảnh nhá hàng được tung ra, khán giả xem chương trình sẽ còn bàn tán xôn xao và tạo nên một làn sóng bùng nổ đến nhường nào.
-
Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh mỗi người đi vào một phòng thay đồ riêng.
Bình thường cậu rất hiếm khi mặc chính trang Âu phục.
Một phần vì cậu ngại nó nhiều cúc nút phiền phức, phần khác là vì trang phục Tây phương cứ như một cái khung gò bó, người mặc vào khó tránh khỏi cảm giác vô cùng câu thúc, không thoải mái.
Ôn Từ Thư ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng thay đồ, tròng chiếc áo sơ mi trắng vào người rồi thong thả ung dung cài từng chiếc cúc một.
Nghĩ đến cảnh Bạc Thính Uyên sáng sớm ngày nào cũng phải mặc áo sơ mi, áo gile rồi đến áo khoác vest, hết lớp này đến lớp khác như vậy, cậu lại thầm khâm phục sự kiên nhẫn của hắn.
Đổi lại là cậu, chắc chắn cậu sẽ nổi trận lôi đình vì chứng cáu kỉnh sau khi thức dậy mất.
Được xếp gọn gàng ở một bên góc còn có kẹp giữ áo sơ mi, thắt lưng và khuy măng sét. Ôn Từ Thư vốn không định dùng đến mấy thứ này, dù sao sau khi khoác áo vest vào thì bên trong cơ bản cũng chẳng ai nhìn thấy.
Thế nhưng, cặp khuy măng sét bằng ngọc lục bảo dáng tròn nhỏ nhắn kia trông quả thực vô cùng tinh xảo và hút mắt. Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, nhìn kiểu gì cũng khiến cậu liên tưởng ngay đến đôi mắt màu xanh lục thẳm sâu của Bạc Thính Uyên.
Ôn Từ Thư quyết định sẽ đeo cặp khuy này vào.
Cậu vừa đưa tay định cầm lấy thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, ngay sau đó là một giọng nói trầm thấp, dễ nghe vang lên:
"Tôi vào được không?"
Bạc Thính Uyên đấy à?
Ôn Từ Thư nhanh chân bước tới mở cửa.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hắn, ánh mắt cậu không tự chủ được mà nhanh chóng lướt qua bờ môi mỏng của đối phương, sau đó mới vội vã dời đi, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mang thần sắc điềm nhiên của hắn.
"Sao anh lại về nhà giờ này?"
Bạc Thính Uyên thì ngược lại hoàn toàn với cậu.
Thần sắc hắn hơi dao động, ánh mắt từ giữa lông mày cậu trượt dài xuống đôi môi, rồi dùng dư quang chú ý tới đôi chân thon dài, thẳng tắp bên dưới vạt áo sơ mi trắng.
Hắn sải bước tiến vào phòng rồi khép hờ cửa lại: "Nhất Minh đã thay đồ xong rồi."
"Nhanh vậy sao?" Ôn Từ Thư đành phải quay trở lại phía trong để lấy chiếc quần tây.
Bạc Thính Uyên nhìn thấy chiếc kẹp giữ áo sơ mi đã được chuẩn bị sẵn ở bên cạnh, liền tiến lên cầm lấy: "Để tôi giúp em."
Ôn Từ Thư phát hiện ra hắn đang cầm thứ gì thì bờ môi khẽ mấp máy, nhưng rốt cuộc anh cũng không lên tiếng từ chối:
"Được."
Bạc Thính Uyên thả lỏng người ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc nhung, hắn nắm lấy cổ tay cậu rồi kéo cậu đứng vào chính giữa hai đầu gối của mình.
Sau đó, hắn một tay nâng lấy chân trái của cậu đặt lên đùi mình.
Mọi động tác của hắn đều phóng khoáng và tự nhiên đến lạ kỳ, hoàn toàn chỉ là để thuận tiện cho việc đeo kẹp giữ áo sơ mi mà thôi, tuyệt nhiên không hề mang theo bất kỳ ý vị đen tối nào khác.
Ngược lại, Ôn Từ Thư lại lập tức trở nên căng thẳng. Trọng tâm không vững khiến cậu phải đặt một tay lên vai phải của hắn để lấy thăng bằng.
Nụ hôn lặng lẽ không một tiếng động đêm qua, cùng sự cọ xát tinh tế, ngắn ngủi khi hai làn môi chạm nhau lại một lần nữa tái hiện trong tâm trí Ôn Từ Thư.
Các ngón tay cậu theo bản năng bấu chặt lấy vai áo vest của Bạc Thính Uyên. Lúc này, cậu hoàn toàn không tài nào nhớ nổi đêm qua mình đã chìm vào giấc ngủ bên cạnh hắn bằng cách nào.
Bạc Thính Uyên tháo chiếc khuy bấm của kẹp giữ áo sơ mi ra bằng những động tác vô cùng lưu loát, nhưng khi vòng sợi dây qua bắp đùi thon gọn, mịn màng của cậu, hắn lại làm rất chậm rãi. Lòng bàn tay, mu bàn tay, các khớp xương hay đầu ngón tay ấm áp của hắn cứ như vô tình cố ý lướt qua làn da trắng ngần, mịn màng như tơ lụa.
Dưới ánh nắng vàng nhạt ngập tràn căn phòng, Ôn Từ Thư khẽ nhắm mắt lại.
Cậu hoàn toàn quên mất lát nữa mình còn có buổi quay chụp, nhịp thở cũng theo đó mà dồn dập hơn đôi chút. Rõ ràng hôm ở trong phòng tắm, chính tay hắn đã mặc áo choàng tắm rồi đồ ngủ cho cậu, tại sao đến bây giờ vẫn không thể thản nhiên đối diện với mức độ đụng chạm thế này?
Là do bản thân cậu có vấn đề sao?
Đang lúc Ôn Từ Thư định mở lời thì một tiếng "tạch" nhỏ khe khẽ vang lên, chiếc khuy bấm kim loại của kẹp giữ áo sơ mi đã được cài lại chắc chắn.
Sợi dây thun bằng da màu đen tuyền siết chặt lấy bắp đùi, phần viền da ấn nhẹ vào lớp da thịt mềm mại, mịn màng như kem sữa.
Đôi mắt xanh lục giấu sau lớp tròng kính lạnh lùng của Bạc Thính Uyên thoáng hiện lên một tia u tối.
Yết hầu hắn không tự chủ được mà trượt lên trượt xuống một cách nhanh chóng, chiếc cổ áo sơ mi đang cài kín bỗng chốc trở nên ngột ngạt và áp lực đến lạ thường.
Ôn Từ Thư thấy hắn chỉ cúi đầu nhìn mà không có động tác tiếp theo, liền lên tiếng hỏi: "Sao thế?"
Vừa dứt lời, cậu liền cảm nhận được những ngón tay của Bạc Thính Uyên khẽ luồn qua lớp dây thun, áp sát vào da thịt, bắp đùi cậu giống như đang bị bàn tay to rộng của hắn hoàn toàn nắm trọn lấy.
Thân thể cậu khẽ thăng bằng không vững, vô thức ngả về phía lòng hắn.
Cánh tay còn lại của Bạc Thính Uyên thuận thế ôm chặt lấy tấm lưng cậu, kéo sát vào lòng mình. Hắn chậm rãi ngước đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động, hoảng loạn nhưng lại đầy vẻ quyến rũ của cậu.
"Có bị chặt quá không?"
Giọng nói của hắn được ghìm xuống rất thấp, mang một vẻ gợi cảm khó lòng tả xiết.
Bị hắn dùng lực ôm lấy, bàn tay còn lại của Ôn Từ Thư cũng đành phải bấu vào bờ vai rộng của hắn. Trong ánh mắt giao nhau đầy quấn quýt, cậu cảm nhận rõ mồn một nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay hắn đang áp chặt trên đùi mình.
Lồng ngực anh khẽ phập phồng, nhưng vẫn chưa đến mức làm loạn nhịp tim: "Vừa vặn rồi."
Khoảnh khắc vừa mở miệng, cậu mới phát hiện cổ họng mình khô khốc đến lạ kỳ, cảm giác như có thể lập tức uống cạn cả một ly nước đá lớn vậy.
"Thật sao?" Bạc Thính Uyên nhìn anh chăm chú, ngón tay dọc theo sợi dây thun vuốt ngược từ phía trước ra bên hông đùi, không hề bỏ sót hành động cắn nhẹ môi đầy bối rối của cậu.
"Cốc cốc"
"Tiên sinh, bên ê-kíp chương trình hỏi xem mười phút nữa bắt đầu bấm máy lượt chụp đầu tiên có được không ạ?"
Dưới ánh nhìn chằm chằm của hắn, hai tai Ôn Từ Thư cứ như ù đi.
Cậu đang cố gắng hết sức để sắp xếp lại tâm trí rối bời nhằm lên tiếng trả lời, thì lại nghe thấy Bạc Thính Uyên đã nhanh hơn mình một bước, cất giọng nói trước.
Bạc Thính Uyên hướng ra cửa bảo: "Bảo họ cứ chụp tiểu thiếu gia trước, mười lăm phút nữa tiên sinh mới qua."
Người ngoài cửa liền đáp lời: "Dạ vâng, thưa đại thiếu gia."
"Em......" Ôn Từ Thư mím môi, ý định dùng lực chống lại bàn tay đang đặt sau eo mình để lùi về sau, kết quả là vừa mới nhích ra được một chút thì đã bị hắn ấn ngược trở lại.
Hai tay cậu chống lên bờ vai rộng của hắn, khẽ lườm nhẹ một cái: "Đừng làm trễ nải công việc của mọi người chứ ~"
Giọng nói của cậu quá nhẹ, quá mềm, lại mang theo vài phần nũng nịu ngọt ngào tựa như một cánh hoa non vừa mới chớm nở, hoàn toàn chẳng có chút lực sát thương nào.
"Đừng cử động." Bạc Thính Uyên rút bàn tay đang giữ bên hông đùi cậu ra, đưa tay lấy chiếc kẹp giữ áo sơ mi còn lại.
Ôn Từ Thư liền thu lại đôi chân dài đang đặt trên đùi hắn, dẫm chân xuống mặt đất đứng cho thật vững vàng.
Lần này Bạc Thính Uyên không đưa tay ra nâng chân cậu lên nữa, mà chỉ ngước mắt nhìn cậu: "Chân bên kia."
Ôn Từ Thư né tránh ánh mắt của hắn, lập tức nghiêng mặt sang hướng khác rồi tự mình nhấc chân phải gác lên.
Cậu thật sự rất muốn tháo chiếc kính mắt của Bạc Thính Uyên xuống, để nhìn xem trong đôi mắt xanh lục thẳm sâu tựa đầm nước lạnh kia rốt cuộc đang che giấu những điều gì.
Sau khi cài xong chiếc khuy thứ hai, Bạc Thính Uyên tỉ mỉ điều chỉnh lại độ cao và góc độ, đem vạt áo sơ mi kéo thẳng rồi cài chặt vào khuy bấm, giúp cho tổng thể chiếc áo phẳng phiu không một nếp nhăn.
Đến lúc Ôn Từ Thư định bước đi để lấy chiếc quần tây, cậu liền bị hắn giữ ngang hông, bế ngồi gọn lỏn lên đùi hắn.
Bạc Thính Uyên tự tay cầm lấy chiếc quần tây, giúp cậu mặc vào.
Lớp vải dệt mang theo chút cảm giác mát rượi, trơn trượt nhanh chóng lướt dọc theo bắp chân đi lên, cảm giác quấn quýt ấy chẳng khác nào một chú rắn nhỏ mát rượi vừa bước ra từ làn nước, quấn quanh từ cổ chân lên đến đôi chân thon dài, cuối cùng thu gọn lại nơi vòng eo nhỏ nhắn.
Nghĩ đến việc mọi người đang đứng đợi ở ngoài cửa, Ôn Từ Thư dùng sức đẩy mạnh hắn một cái: "Để em tự làm."
Cậu gần như là dùng hết tốc độ để đứng phắt dậy, cố ý bước nhanh đến trước chiếc gương soi toàn thân để chỉnh đốn lại trang phục.
Nào ngờ, qua hình ảnh phản chiếu sâu trong gương, cậu lại nhìn thấy người đàn ông tuấn tú, trưởng thành kia đang ngồi tựa lưng vào ghế sofa, ánh mắt trầm tư, thâm trầm đang khóa chặt lấy mình, từ tấm lưng lướt lên gương mặt, rồi dừng lại ở đôi mắt.
Khoảnh khắc hai luồng tầm mắt giao nhau qua gương, Ôn Từ Thư cảm thấy như có một ngọn lửa vừa được châm ngòi, thiêu đốt khiến toàn thân cậu nóng bừng lên.
Cậu thà rằng Bạc Thính Uyên cứ chú ý đến vóc dáng cơ thể của mình, còn hơn là dùng ánh mắt như muốn bao phủ và nuốt chửng lấy người khác để nhìn chằm chằm vào mắt cậu như vậy.
Trong quá trình nhanh chóng khoác lên mình chiếc áo gile và áo vest bên ngoài, đã vài lần Ôn Từ Thư định hé mở bờ môi khô khốc để trực tiếp chất vấn hắn.
Hôm qua tại sao anh lại hôn em? Trước đây anh đã lén hôn em bao nhiêu lần rồi? Ngoài hôn môi ra, thì có phải... có phải còn làm chuyện gì khác nữa không?
Thế nhưng chỉ cần ánh mắt vừa chạm vào Bạc Thính Uyên, mọi sự gào thét trong lòng cậu lập tức tan biến thành mây khói, rốt cuộc chỉ còn lại một câu hỏi bâng quơ: "Em ra chụp ảnh với Nhất Minh đây, anh có muốn ra xem cùng không?"
Nếu anh mà bảo bận việc công ty thì...
Bạc Thính Uyên ngắm nhìn dáng vẻ diện chính trang Âu phục hiếm thấy của cậu, trong lòng chợt bồi hồi nhớ lại đám cưới của nhiều năm về trước, cậu khi ấy cũng giống như một vị hoàng tử cao quý, tuấn tú và ưu nhã vô ngần.
Ông trời đã nhẫn tâm cướp đi người yêu của hắn trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, giờ đây lại một lần nữa mang cậu vẹn nguyên trở về trước mặt hắn.
Trước ánh mắt đầy khẩn trương và mong đợi của Ôn Từ Thư, Bạc Thính Uyên đang ngồi trên ghế sofa khẽ đưa bàn tay mình ra.
Trong một thoáng ngơ ngác, cậu cũng vô thức giơ tay đặt vào lòng bàn tay hắn.
Bạc Thính Uyên rũ mắt, đặt một nụ hôn thành kính lên các ngón tay cậu: "Rất vinh hạnh."