Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi

Chương 9: Không bao giờ chịu thiệt.

Xem phim xong, Kỷ Hành Nhất dẫn Nguyễn Nặc dạo phố một vòng, mua cho cô hai bộ quần áo và một đôi giày đế bằng.

Khi thử giày, Kỷ Hành Nhất hết đôi này đến đôi khác đưa cho cô thử, giúp cô thay ra rồi lại mang vào, lặp đi lặp lại không biết mệt.

Những Omega khác nhìn thấy cảnh ấy đều ghen tị, Alpha của cô ấy thật dịu dàng, lại chu đáo.

Nguyễn Nặc đỏ mặt, lúng túng đáp lời, ngẩng lên nhìn sang, thấy Kỷ Hành Nhất đang chọn giày ở giá đối diện.

"Sao vậy?" Kỷ Hành Nhất đi tới, bắt gặp ánh mắt trong veo của cô đang nhìn mình chăm chú.

"Những Omega khác nói chị rất tốt." Nguyễn Nặc kín đáo liếc quanh một vòng.

Kỷ Hành Nhất vừa giúp cô xỏ giày vừa ngẩng đầu, mày khẽ nhướn, cười có chút lưu manh: "Vậy à?"

"Còn em thì sao, em thấy thế nào?" Kỷ Hành Nhất chỉ muốn biết ý cô.

"Em thấy họ nói đúng." Nguyễn Nặc khẽ cười, giọng mềm mại như tơ, "Kỷ Hành Nhất là Alpha tốt nhất mà em từng gặp."

Kỷ Hành Nhất không nhịn được bật cười: "Em đã gặp được mấy Alpha đâu."

Nguyễn Nặc thật thà đếm: "Năm người, cộng với chị là sáu."

Kỷ Hành Nhất khựng tay, giả vờ thản nhiên hỏi: "Năm người nào?"

"Ba, em trai, lớp trưởng hồi cấp ba, bạn cùng bàn với hiệu trưởng......" Nguyễn Nặc đang cố nhớ thì bị ngắt lời.

"Dừng! Không được nghĩ tới Alpha khác nữa. Giờ chị là Alpha của em, biết chưa?" Kỷ Hành Nhất làm ra vẻ nghiêm túc, véo nhẹ má cô.

"Dạ~" Nguyễn Nặc thật sự không nghĩ nữa, cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân, "Đôi này đẹp quá, Kỷ Hành Nhất."

"Được, chị đi thanh toán." Kỷ Hành Nhất đưa giày cho nhân viên gói lại, giá cũng chẳng thèm hỏi, thẳng tiến ra quầy trả tiền.

Dạo chơi đến khi trời gần tối, Kỷ Hành Nhất liền gọi taxi chở Nguyễn Nặc về.

Nhà của dì khá xa, đi lại bằng taxi cũng tốn không ít.

Nguyễn Nặc đi được một đoạn thì có phần mệt, kéo tay áo cô: "Kỷ Hành Nhất, em nghỉ một chút được không?"

"Mệt rồi à?" Kỷ Hành Nhất dừng lại, thấy gương mặt cô đỏ ửng, trán lấm tấm mồ hôi, liền rút khăn giấy nhẹ nhàng lau cho cô, khẽ vén tóc cô ra, mỉm cười: "Tiểu Nguyễn Nặc, tóc hơi bết rồi."

Mặt Nguyễn Nặc lập tức đỏ đến tận cổ.

Không biết là vì bị nói tóc bết mà xấu hổ, hay vì bị gọi "Tiểu Nguyễn Nặc" mà thẹn, có lẽ là cả hai, nhưng cái sau càng khiến người ta ngượng hơn.

Cô đang bụng to thế này mà bị gọi "Tiểu Nguyễn Nặc", thật sự xấu hổ muốn chết.

Sắc thẹn lan ra tận mắt, ánh nước mờ mờ, khiến đuôi mắt cũng nhuộm hồng: "Đừng gọi như thế nữa......"

Kỷ Hành Nhất sững người, nhìn thẳng vào đuôi mắt đỏ ấy, bỗng thấy cổ họng khô khốc, trong lòng dấy lên cơn khát muốn hôn, muốn nếm thử giọt suối trong đôi mắt ấy.

Giọng cô khàn đi, nhẹ khẽ gọi: "Tiểu Nguyễn Nặc?"

Nguyễn Nặc càng thẹn, sắc hồng nơi mắt càng thêm đậm.

"Vậy chị không gọi em là Tiểu Nguyễn Nặc nữa......"

Nguyễn Nặc cảm thấy Kỷ Hành Nhất cố ý trêu mình, cô ấy vẫn luôn như vậy, vừa hư vừa nghịch, khiến tim người ta loạn nhịp.

"Chị gọi em là Nặc Nặc nhé. Nặc Nặc, được không?"

Nghe giọng nói khàn khàn của cô, Nguyễn Nặc bỗng ngẩng đầu, trong đáy mắt sâu thẳm của Kỷ Hành Nhất chứa đựng một thứ cảm xúc mà cô không hiểu nổi.

Kỷ Hành Nhất hiểu rồi, đó là d*c v*ng.

Là do Nguyễn Nặc khơi dậy.

Đuôi mắt đỏ hồng như lần đầu tiên ấy bất chợt ùa về trong tâm trí cô, cùng với hương vị ngọt ngào, quấn quýt của mùi quế hoa.

Bỗng nhiên, Nguyễn Nặc ngửi thấy mùi rượu, từng đợt len vào chóp mũi, thậm chí lan đến nơi khác khiến cô thấy hơi choáng.

"Kỷ Hành Nhất, chị uống rượu à?", cô khẽ hỏi.

"Không có......"

Nguyễn Nặc đột nhiên mềm nhũn ngã vào người cô, lúc ấy Kỷ Hành Nhất mới nhận ra pheromone của mình đã tràn ra, vội vàng thu lại, nhưng người trong lòng vẫn không còn chút sức lực.

Cô nắm lấy vạt áo của Kỷ Hành Nhất, yếu ớt cầu xin: "Kỷ Hành Nhất, nghỉ một chút nữa được không?"

Kỷ Hành Nhất không trả lời, ánh mắt nóng rực dừng lại trên đôi môi của Nguyễn Nặc.

"Kỷ Hành Nhất?"

Cô cúi đầu, đưa tay gạt sợi tóc rối bên má Nguyễn Nặc, chợt nở nụ cười:

"Nguyễn Nặc, lần trước em hôn chị."

"Chưa từng có ai hôn chị cả, em là người đầu tiên."

Nguyễn Nặc cụp mắt, cơ thể run khẽ: "Em... xin lỗi......"

"Suỵt!"

Ngón tay cô đặt lên môi Nguyễn Nặc, lắc đầu, trong mắt ánh lên nụ cười: "Đừng xin lỗi, chị không để ý. Nhưng Nặc Nặc à, chị chưa bao giờ chịu thiệt. Em hôn chị rồi, thì chị cũng phải hôn lại!"

"Hả?" Nguyễn Nặc giật mình ngẩng đầu.

Kỷ Hành Nhất đã nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn.

Cảm giác hôn một Omega cũng thật tuyệt!

Nguyễn Nặc sâu sắc hiểu được câu "không chịu thiệt" của cô là có thật, không chỉ không chịu thiệt, mà còn hoàn trả gấp đôi.

Kỷ Hành Nhất hôn rất sâu, sâu đến mức khiến da đầu cô tê dại......

Không biết qua bao lâu, Nguyễn Nặc mới được thả ra, mềm nhũn trong lòng cô, khẽ thở gấp không ngừng.

Cúi mắt xuống, có thể thấy rõ hàng mi của Omega đã ươn ướt.

Kỷ Hành Nhất cong môi, mím mím môi như còn đang nếm lại dư vị, rồi thoả mãn ôm chặt lấy cô.

Nguyễn Nặc hoàn hồn, mím nhẹ đôi môi sưng đỏ, xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

"Chị... chị sao lại như vậy chứ......" Nguyễn Nặc ngượng ngùng trách khẽ.

"Chị vốn dĩ là như vậy mà." Kỷ Hành Nhất bắt chước giọng cô nói lại.

"Đồ xấu xa Kỷ Hành Nhất!" Nguyễn Nặc lí nhí lẩm bẩm.

Kỷ Hành Nhất đắc ý nhướng mày: "Đúng, chị xấu đó!"

Cô xấu một cách quang minh chính đại, chưa bao giờ cố che giấu bản tính và thói xấu của mình.

Nguyễn Nặc vừa thẹn vừa giận, làm bộ xoay người định bỏ đi.

Kỷ Hành Nhất mạnh mẽ vòng tay ôm eo cô, trực tiếp bế bổng lên kiểu công chúa: "Chị bế em về nhà."

Nguyễn Nặc không còn chút sức lực, đành để mặc cô ôm.

Về đến nhà, Kỷ Hành Nhất làm ngơ trước ánh mắt trêu chọc của dì họ, trực tiếp bế Nguyễn Nặc vào thư phòng, đặt xuống giường.

Nguyễn Nặc chống tay ngồi bên mép giường, điều chỉnh hơi thở, rồi mặt đỏ bừng: "Kỷ Hành Nhất, chị......"

Kỷ Hành Nhất khẽ nâng cằm cô lên, cố tình trêu chọc: "Ơ, là giận à, hay lại xấu hổ rồi?" - dễ dàng đảo ngược thế chủ động.

Nguyễn Nặc quay đầu, không muốn để ý đến cô.

Cô đã dạn dĩ hơn, biết cách từ chối.

Kỷ Hành Nhất chẳng những không giận, mà còn thấy dáng vẻ ấy của cô càng sống động hơn, đúng là dáng dấp của một Omega cần Alpha nâng niu.

"Này, giận rồi à?" Kỷ Hành Nhất chọc nhẹ vai cô, "Đừng giận nữa, nể tình hôm nay chị mua cho em quần áo đẹp với giày mới nhé?"

Cô cầm bộ đồ lên, lắc lắc trước mắt Nguyễn Nặc.

"Em không giận." Nguyễn Nặc quay lại nhìn cô, ôm bộ quần áo trong ngực, đôi mắt long lanh nhìn sang, "Cảm ơn chị, Kỷ Hành Nhất."

"Ây, không cần cảm ơn, đáng mà."

"A!" Nguyễn Nặc đột nhiên kêu khẽ, ôm bụng.

Kỷ Hành Nhất hoảng hốt hỏi: "Sao thế?"

"Em bé đạp em một cái......" Nguyễn Nặc ngẩn người, đưa tay xoa bụng.

Kỷ Hành Nhất tròn mắt, ghé lại đặt tay lên, lo lắng hỏi: "Không sao chứ, có cần đến bệnh viện không?"

"Không sao, không đau." Nguyễn Nặc mỉm cười, vuốt bụng phồng lên, "Chắc là em bé ngoan lắm, biết thương mẹ."

Sống mũi Kỷ Hành Nhất cay xè, hít một hơi: "Phải, giống mẹ, vừa ngoan vừa mềm vừa đáng yêu."

Nguyễn Nặc thẹn thùng trách: "Đừng nói bừa."

Kỷ Hành Nhất bật cười, chợt nhớ ra điều gì: "Nguyễn Nặc, lại đây, để chị gội đầu cho em."

Vừa nghe đến đó, Nguyễn Nặc lập tức cúi đầu, xấu hổ đến nỗi chẳng dám nói gì.

Từ khi bụng ngày càng lớn, khó cúi người, mọi lần gội đầu sấy tóc đều do Kỷ Hành Nhất làm giúp.

Trong phòng tắm, cô còn lắp thêm một thanh ngang dưới vòi sen để Nguyễn Nặc bám, tránh trượt ngã.

Nếu không phải Nguyễn Nặc nhất quyết từ chối, Kỷ Hành Nhất còn định tắm giúp cô luôn.

Nhờ sự chăm sóc chu đáo của Kỷ Hành Nhất, nỗi sợ hãi chuyện mang thai và sinh con trong lòng Nguyễn Nặc dần tan biến.

Giờ đây, cô chỉ mong đứa bé sớm ra đời, để có thể tiếp tục đi học.

Ngày khai giảng của Đại học Lăng Giang cũng sắp đến, Kỷ Hành Nhất đã đến trường một chuyến, mang theo giấy tờ liên quan, giúp Nguyễn Nặc làm thủ tục bảo lưu, tiện thể khảo sát giá thuê nhà quanh trường, chuẩn bị sẵn cho cuộc sống sau này.