Sáng hôm sau, Kỷ Hành Nhất đi nộp đơn xin nghỉ việc. Cô không muốn làm ở đó nữa. Khi về đến nhà, Nguyễn Nặc trông thấy cô thì ngạc nhiên vô cùng. Kỷ Hành Nhất chẳng nói một lời, chỉ nhẹ nhàng bước tới ôm lấy cô: "Nguyễn Nặc, tôi nghỉ việc rồi."
Nguyễn Nặc sững ra một lúc, rồi cũng vòng tay ôm lại: "Ừ."
"Em không thấy tôi vô dụng sao? Cái gì cũng làm không xong."
Mùi hương trên người Nguyễn Nặc khiến cô an lòng, ôm rồi lại chẳng muốn buông.
"Em tin chị, em thấy Kỷ Hành Nhất rất giỏi." Nguyễn Nặc khẽ nói.
Kỷ Hành Nhất vui đến rạng rỡ, lùi ra nửa bước nhưng vẫn ôm lấy cô: "Nguyễn Nặc, mắt em chắc hỏng rồi, tôi tệ thế này, chẳng có ai quen tôi mà nói được câu tốt nào."
"Nhưng em không chê chị."
"Chuẩn bị nhé, tôi sắp bế em đấy!"
Giây sau, Nguyễn Nặc bị bế bổng lên, hoảng hốt ôm chặt lấy cổ cô.
Chỉ thấy Kỷ Hành Nhất cười hì hì: "Nặng hơn rồi nha."
Nguyễn Nặc xấu hổ, vùi mặt đi trốn.
"Đi thôi, tôi cho em xem một điều bất ngờ!" nói rồi Kỷ Hành Nhất bế cô vào phòng sách.
Cô cẩn thận đặt người lên giường, rồi lại ra ngoài, hai tay giấu ra sau lưng mà bước vào.
"Tèn ten ten! Em xem đây là gì!" Kỷ Hành Nhất giơ cao tờ giấy thông báo trúng tuyển gần như nguyên vẹn, mặt đầy vẻ tự đắc.
Nguyễn Nặc không dám tin, run run nhận lấy xem kỹ "Nguyễn Nặc, Đại học Lăng Giang, chuyên ngành Văn học."
Đó đều là những chữ quen thuộc, là những ký ức khiến cô từng trằn trọc suốt đêm, không thể buông bỏ.
Giờ đây, Kỷ Hành Nhất đã tìm lại được nó, còn tỉ mỉ ghép phục hồi lại hoàn hảo...
"Đừng khóc, cẩn thận nước mắt! Tôi dán mất cả buổi mới được như này, đừng làm rách nữa đó!" Kỷ Hành Nhất lo lắng nhìn tờ giấy mỏng manh, vội vàng rút ra giữ kỹ trong tay.
Nguyễn Nặc bất chợt nhào vào lòng cô, nức nở, nghẹn ngào nói: "Kỷ Hành Nhất... cảm ơn chị..."
Kỷ Hành Nhất ôm chặt lấy cô, trong lòng mềm nhũn ra: "Không cần cảm ơn, Alpha vốn nên tốt với Omega. Nguyễn Nặc muốn đi học thì phải nói ra, muốn cái gì khác cũng cứ nói. Dù nhất thời tôi chưa làm được, tôi cũng sẽ cố gắng kiếm tiền cho em có được."
Huống hồ, nếu không phải vì cô, Nguyễn Nặc sao lại rơi vào bước đường này?
Thời cấp hai, Nguyễn Nặc vừa đến tuổi dậy thì, từng được bạn bè cho đọc không ít tiểu thuyết ngôn tình. Giờ đây, cô cảm thấy tất cả những lời tỏ tình trong truyện ấy cũng chẳng ngọt ngào bằng lời mà Kỷ Hành Nhất vừa nói.
Sau khi ra khỏi phòng của Nguyễn Nặc, cả người Kỷ Hành Nhất như lâng lâng, thỉnh thoảng ngồi một mình cũng bật cười ngớ ngẩn.
Khi Thẩm Yên đang xem tivi, Kỷ Hành Nhất bỗng dưng cười ngu ngơ. Bà nhìn lại màn hình chương trình đang chiếu là chuyên mục pháp chế.
Thế con nhóc này lại phát điên cái gì nữa đây?
Thẩm Yên đẩy vai cô: "Cười khùng cái gì thế?"
Kỷ Hành Nhất bí ẩn đáp: "Dì họ, dì không hiểu đâu."
Thẩm Yên: "..." Mày không nói sao tao hiểu được hả?
Lười để ý đến cô, Thẩm Yên tắt tivi rồi vào phòng.
"Ngủ sớm đi, mai còn làm việc cho đàng hoàng."
Kỷ Hành Nhất thu lại nụ cười, len lén nhìn sắc mặt dì họ, khẽ nói: "Thật ra... con nghỉ việc rồi..."
Sắc mặt Thẩm Yên dần dần xanh mét...
"Nhưng con sẽ đi tìm việc mới ngay!"
Thẩm Yên cố nén cơn giận, hỏi: "Lần này lại vì chuyện gì mà nghỉ?"
Kỷ Hành Nhất len lén ngồi xa ra một chút, đem chuyện xảy ra ở quán bar kể hết từ đầu đến cuối.
"Cho nên con thấy công việc đó nguy hiểm quá, con có bị gì cũng không sao, nhưng Nguyễn Nặc và đứa nhỏ không thể không có ai chăm. Chẳng lẽ lại phiền dì họ nuôi giúp hai mẹ con họ sao."
Thẩm Yên hừ nhẹ một tiếng, không tỏ thái độ.
"Cũng coi như biết lo đấy!" nói rồi bà lại hỏi tiếp: "Thế định tìm việc gì, bao giờ đi tìm?"
Kỷ Hành Nhất nghẹn một chút, lắp bắp: "Từ... từ từ đã ạ."
Thẩm Yên trừng mắt: "Tao thấy mày lại muốn lười đây mà!"
Kỷ Hành Nhất gãi mũi, gượng gạo cãi: "Không có... con chỉ muốn nghỉ hai hôm, lấy lại tinh thần rồi..."
"Hơn nữa, hai ngày này con còn có thể đưa Nguyễn Nặc ra ngoài chơi, cô ấy lâu lắm rồi chưa ra khỏi nhà, sợ buồn bực quá."
Nhắc đến Nguyễn Nặc, Thẩm Yên mới miễn cưỡng dịu giọng: "Trong lòng mày biết chừng mực là được."
Sau đó lại cảnh cáo: "Nếu mày mà lại thành cái bộ dạng phế vật sống dở chết dở trước kia, tao đuổi mày ra đường ngủ luôn!"
Kỷ Hành Nhất nịnh nọt chạy tới bóp vai đấm lưng cho dì họ: "Sao dám ạ!"
Kỷ Hành Nhất do dự rất lâu ngoài phòng sách, không hiểu sao lại chẳng dám bước vào.
Cô nhớ lại cảnh hôm đó...
Kỷ Hành Nhất khẽ vuốt tấm lưng gầy của Omega, nói với cô về kế hoạch của mình: "Nguyễn Nặc, mình tạm nghỉ học một năm đi. Chờ sinh xong bé con, tiền học cũng tiết kiệm đủ rồi, đến lúc đó em đi học, tôi thuê nhà gần trường, tìm công việc đơn giản, vừa kiếm tiền vừa trông con..."
"Lúc không có tiết, em về nhà là có thể nhìn thấy con, con cũng có thể nhìn thấy mẹ. Mình còn có thể cùng nhau ra ngoài dạo phố, thư giãn..." Kỷ Hành Nhất càng nói càng thấy có lý, trong lòng dâng lên chút xúc động, khẽ xoa bụng tròn của Nguyễn Nặc: "Nguyễn Nặc, em thấy được không? Sinh xong rồi đi học, được không? Tôi không phải muốn cản em, chỉ là sợ em không đủ sức."
Lời còn chưa dứt Nguyễn Nặc đã vòng tay ôm cổ cô, hôn lên một cái: "Được, Kỷ Hành Nhất, em nghe lời chị hết..."
Sau đó lập tức buông ra, chui vào chăn, ngượng ngùng trốn đi.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Nặc chủ động, táo bạo và thân mật. Kỷ Hành Nhất choáng váng bước ra khỏi phòng.
Nguyễn Nặc hôn cô! Nguyễn Nặc hôn cô rồi!
Hóa ra, cảm giác được một Omega chủ động hôn lại thích đến vậy!
Kỷ Hành Nhất vui sướng không kiềm được, một lúc lâu sau mới cố gắng bình tĩnh lại. Nhưng, cô ấy hôn mình cơ mà!
Kỷ Hành Nhất thấy mình không thể giữ bình tĩnh, chỉ cần nghĩ tới cái nụ hôn thoáng qua ấy là không thôi được mà thấy vui thầm.
Nguyễn Nặc cũng không mấy bình tĩnh. Lúc đó cô bốc đồng, hôn Kỷ Hành Nhất xong liền hối hận.
Quá vội vàng, quá táo bạo, quá mất phép tắc!
Alpha sẽ nghĩ gì về cô nhỉ?
Liệu có nghĩ cô quá dễ dãi, thiếu lễ phép không?
Cô núp trong chăn xấu hổ cả đêm, rồi né tránh Alpha suốt hai ngày; may mà Kỷ Hành Nhất không níu kéo, có lẽ cô ấy vốn không coi đó là chuyện lớn?
Nghĩ vậy, Nguyễn Nặc vừa nhẹ nhõm lại vừa hơi thất vọng.
Khi nghe tiếng bước chân ngoài phòng sách đi tới đi lui, tim cô như thắt lên ở cổ họng!
Là Kỷ Hành Nhất!
Cô đến làm gì? Sao không bước vào?
Ngần ngại khá lâu, Nguyễn Nặc mới mở cửa, tự nhiên chạm mắt với Kỷ Hành Nhất.
Kỷ Hành Nhất lập tức nở một nụ cười rực rỡ: "Nguyễn Nặc, chị muốn hỏi em đi xem phim không, dạo này có bộ phim đang hot lắm, nghe nói hay lắm, tụi mình đi cùng nhé?"
Nghe nói đi xem phim, mắt Nguyễn Nặc sáng lên; từ khi theo Kỷ Hành Nhất đến thành phố Trúc Tây, cô rất ít ra ngoài, hầu hết thời gian ở trong nhà, không thì ngủ không thì đọc sách, gần như đã đọc hết sách trên kệ phòng sách.
Thấy ánh mắt cô long lanh, vừa mong chờ vừa hào hứng, Kỷ Hành Nhất không nhịn được mà mỉm cười, rất mừng vì quyết định của mình.
Đây là lần đầu Nguyễn Nặc đi xem phim, mọi thứ đều khiến cô ngạc nhiên, Kỷ Hành Nhất đứng bên cạnh che chở cẩn thận cho cái bụng của cô.
Bụng của Nguyễn Nặc sắp được năm tháng, cô mặc áo thun trắng tay dài, khoác ngoài một chiếc áo len sát nách rộng, vẻ mặt vẫn ngây thơ, ngây ngô, vừa trẻ vừa cuốn hút. Những ánh mắt xấu xa xung quanh bắt đầu lộ ra, như muốn xé nhỏ cô Omega ngoan hiền này ra ăn.
Không biết vì sao, Kỷ Hành Nhất rất ghét ánh mắt họ nhìn Nguyễn Nặc, đầy tham lam, thèm thuồng, nhớp nháp. Cô ôm eo Omega, đứng thẳng người, nhìn chằm chằm những kẻ liếc cô một cách hung hăng, như muốn cảnh báo: còn nhìn thì tao móc mắt mày!
Cô có khuôn mặt mang nét anh khí, lại từng lăn lộn nhiều năm ở đầu đường cuối ngõ, vẻ mặt dữ dằn cùng dáng vẻ lưu manh đủ sức dọa người. Thêm vào đó là mùi rượu mơ nồng đậm, tràn đầy cảm giác công kích mà cô cố ý tỏa ra, khiến người khác choáng váng sợ hãi. Rất nhanh, những ánh nhìn hỗn tạp xung quanh liền tản đi không ít.
Mà Nguyễn Nặc hoàn toàn không hay biết gì về tất cả, nơi khóe mày vẫn đọng lại nét vui mừng chưa tan, quanh thân cô là mùi rượu mơ dịu ấm, như đang tuyên bố thân phận "Omega đã có Alpha".
" Kỷ Hành Nhất..." Nguyễn Nặc khẽ kéo tay áo cô, nhìn về phía quầy bỏng ngô không xa, ánh mắt tràn đầy mong chờ, "Em có thể nếm thử thứ màu vàng kia không, chỉ một miếng thôi!" Cô ngập ngừng giơ một ngón tay lên, trông đáng yêu đến lạ.
"Em chưa từng ăn à?" Kỷ Hành Nhất rất ngạc nhiên, bây giờ mà vẫn có người chưa từng ăn bỏng ngô sao.
Nguyễn Nặc buồn bã lắc đầu: "Chưa ạ." Ba mẹ cô chưa bao giờ mua đồ ăn vặt cho cô, có cũng chỉ giấu đi cho em trai.
Ánh mắt Kỷ Hành Nhất khẽ động, cô xoa đầu cô ấy: "Chị đi mua cho. Em... ngồi ở đây đừng chạy lung tung, chờ chị về nhé." Người đông quá, cô sợ Nguyễn Nặc bị đụng trúng, nên dắt cô ngồi ở chỗ trống có gắn camera giám sát.
"Dạ." Nguyễn Nặc cũng biết đông người không an toàn, liền ôm bụng ngồi xuống, ngoan ngoãn đáp lại.
Khóe môi Kỷ Hành Nhất cong lên, rồi chen vào hàng chờ mua.
May mà nhân viên làm việc nhanh nhẹn, chưa tới mười phút đã tới lượt cô. Khi cô giơ cao thùng bỏng ngô, chen qua đám đông quay lại bên Nguyễn Nặc, lại thấy quanh cô đang có vài con "ruồi" lượn lờ.
"Em gái xinh đẹp, nhìn em bụng to thế này chắc mệt lắm nhỉ, hay là anh đưa em về nghỉ nhé?"
Lại có tiếng phụ họa: "Đúng rồi đó, Alpha nhà em cũng thật vô trách nhiệm, sao lại bỏ Omega một mình ở đây được? Anh thì không như vậy đâu, em cân nhắc làm Omega của anh đi, anh nhất định sẽ thương em thật tốt ha ha ha."
Nguyễn Nặc cau mày, từ chối dứt khoát: "Tôi không quen anh, cũng không mệt, không cần anh lo!"
"Cô ấy chỉ đi mua đồ ăn cho tôi thôi, đừng có nói bậy về cô ấy!"
Vài bước sau, Nguyễn Nặc tinh mắt thấy được bóng dáng Kỷ Hành Nhất, liền vui mừng đứng dậy đón: "Kỷ Hành Nhất, chị về rồi!"
Hàng lông mày đang cau chặt của Kỷ Hành Nhất lập tức giãn ra, cô nhanh bước tới, lạnh giọng quát mấy kẻ trước mặt: "Không muốn chết thì cút ngay!"
Khí thế Alpha mạnh mẽ đè ép khiến bọn chúng sợ hãi bỏ chạy tán loạn.
Xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại.
Kỷ Hành Nhất đưa bỏng ngô cho cô, dịu dàng nói: "Cho em này, đây là bỏng ngô, nếu thích thì sau này chị mua cho em ăn hoài."
Nguyễn Nặc ôm thùng bỏng ngô trong tay phải, tay trái bốc một miếng cho vào miệng nếm thử, vị ngọt lan khắp đầu lưỡi, đôi mắt cô sáng rực lên: "Thơm quá, ngọt quá, ngon quá đi mất!"
Kỷ Hành Nhất mỉm cười nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác thương yêu dịu dàng.
"Đi thôi, phim sắp chiếu rồi." Cô khẽ vòng tay phải qua vai Nguyễn Nặc, bảo vệ cô đi về phía trước.
Người qua lại đông như mắc cửi, Nguyễn Nặc khẽ ghé sát tai cô nói nhỏ: "Vừa rồi mấy người đó hôi quá, vẫn là chị thơm nhất." Mùi rượu mơ của chị thật dễ chịu.
Hơi thở nóng phả lên vành tai, tai Kỷ Hành Nhất liền ửng đỏ; cô cảm giác dường như có thứ gì đó đang âm thầm thay đổi.
Hình như... Nguyễn Nặc bỗng trở nên thật thơm, thật đẹp.
Còn cô, dường như đã thích hương vị hoa quế ấy mất rồi.
Hoa quế và Nguyễn Nặc - một sự kết hợp đẹp đẽ không gì sánh được.