Dần dần, trời bắt đầu lất phất mưa, đến trưa lúc Nguyễn Nặc tan học, mưa lại nặng hạt hơn một chút. Cô thấy Hành Nhất nhắn tin nói sẽ đến đón, vui mừng đến mức hận không thể lập tức chạy xuống, còn chưa tan học mà lòng đã bay đi mất rồi.
Chuông vừa reo, cô thu dọn sách vở, ôm cặp bước ra ngoài, nhưng lại bị một nam sinh cao lớn gọi lại - là Hà Vị, cán sự thể dục trong lớp.
"Nguyễn Nặc, bên ngoài đang mưa, để tớ đưa cậu về nhé." Hắn đuổi theo, nở nụ cười rạng rỡ.
"Không cần đâu, tôi có ô rồi." Nguyễn Nặc lạnh nhạt kéo giãn khoảng cách hai bước.
Ánh mắt Hà Vị thoáng xẹt qua một tia tối tăm, rõ ràng trước mặt hắn, Omega này hai tay trống trơn. Hắn không cam tâm, vươn tay nắm lấy cổ tay cô: "Nguyễn Nặc, cậu rõ ràng không có ô, cần gì phải qua loa với tớ? Chỉ vì tớ thích cậu mà cậu lại tránh né tớ như vậy sao?"
Nguyễn Nặc hoảng loạn giãy ra: "Cậu... cậu mau buông ra!"
"Hà Vị! Cậu đang làm gì vậy!" Một giọng nói trong trẻo nhưng nghiêm nghị vang lên, cổ tay Hà Vị bị người khác nắm chặt, buộc phải buông tay.
Hà Vị nhìn thấy người tới, xoa cổ tay đau nhức, trừng mắt giận dữ: "Ngụy Hoài Nhân, cậu làm gì vậy!"
Ngụy Hoài Nhân bình tĩnh nhìn thẳng hắn: "Một Alpha như cậu lại cưỡng ép Omega ở đây, tôi là lớp trưởng chẳng lẽ không nên quản à?"
Người xung quanh dần tụ lại, ánh mắt nhìn Hà Vị ngày càng khinh miệt. Hà Vị đỏ bừng mặt, tức tối quát: "Cậu đừng nói bừa! Tôi chỉ có lòng tốt muốn tiễn cô ấy thôi!"
"Cậu không thấy người ta không muốn à?"
Hà Vị nghẹn lời, liếc nhìn Omega đang hoảng sợ đến không biết phải làm sao, nghiến răng một cái rồi quay đầu bỏ chạy.
Ngụy Hoài Nhân thấy hắn chạy mất, vội vàng ổn định tình hình: "Không có chuyện gì đâu, mọi người tản đi đi." Sau đó quay sang Nguyễn Nặc, dịu giọng hỏi: "Nguyễn Nặc, cậu không sao chứ?"
Sắc mặt Nguyễn Nặc tái nhợt, lắc đầu: "Không sao, cảm ơn lớp trưởng!"
"Không cần khách sáo, đó là việc tớ nên làm. Sau này nếu hắn còn dám đến quấy rầy cậu, nhớ nói với tớ, tớ sẽ đuổi hắn đi." Ngụy Hoài Nhân mỉm cười dịu dàng.
Nguyễn Nặc cảm kích nói: "Cảm ơn lớp trưởng."
"Không có gì." Ngụy Hoài Nhân ngẩng đầu nhìn trời, hỏi: "Cậu có mang ô không? Có cần tớ đưa cậu không?"
Nguyễn Nặc ôm chặt cặp, có chút khó xử. Cô vốn định từ chối như khi nãy, nhưng lớp trưởng vừa giúp cô, nói dối cũng không ổn, hơn nữa mưa lại khá to, mà cô cũng không biết Hành Nhất đang đợi ở đâu.
May mà Ngụy Hoài Nhân nhìn ra vẻ bối rối ấy, chủ động nói sẽ cho cô mượn ô: "Vậy cậu tự đi cẩn thận nhé, mưa to nhớ nhìn đường."
Nguyễn Nặc nhận lấy ô, cúi đầu cảm ơn: "Cảm ơn lớp trưởng, tôi sẽ sớm trả lại cho cậu."
"Đã nói là không cần khách sáo rồi mà." Ngụy Hoài Nhân khẽ cười.
Nguyễn Nặc không phải người lạnh lùng, trái lại rất dịu dàng và tốt bụng. Huống chi lớp trưởng đã giúp cô nhiều như vậy, cô ngượng ngùng cong mắt cười đáp lại.
"Nặc Nặc!"
Giọng nói quen thuộc khiến Nguyễn Nặc theo phản xạ quay đầu lại, Kỷ Hành Nhất cầm chiếc ô còn nhỏ nước đứng ở góc đường, trong khoảnh khắc ấy ánh mắt liền sáng lên, cô vui vẻ chạy đến, ngọt ngào gọi: "Hành Nhất, chị đến đón em à!"
Kỷ Hành Nhất gạt bỏ hết u ám vừa rồi, nắm lấy tay cô: "Ừ, đợi lâu chưa?"
Nguyễn Nặc lắc đầu, vui vẻ khoác tay cô: "Không lâu đâu, vừa tan học thôi."
Kỷ Hành Nhất chăm chú nhìn nam Alpha đứng trước mặt, trong mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo mà chính cô cũng không nhận ra, nhưng lời lại nói với Nguyễn Nặc, từng chữ từng chữ rõ ràng, kiên quyết: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Nguyễn Nặc vừa định gật đầu, lại nhớ ra điều gì, buông tay ra: "Hành Nhất, chị đợi em một chút." Nói xong liền bước về phía Ngụy Hoài Nhân.
"Lớp trưởng, cảm ơn ô của cậu, nhưng tôi không cần nữa, xin lỗi nhé." Nguyễn Nặc trả ô lại cho lớp trưởng, rồi quay lại nắm tay Kỷ Hành Nhất lần nữa.
"Lớp trưởng, tạm biệt!" Nguyễn Nặc vẫy tay chào, cùng Kỷ Hành Nhất xuống lầu.
Kỷ Hành Nhất mở chiếc ô lớn, cùng Nguyễn Nặc bước vào màn mưa. Tiết xuân vẫn còn se lạnh, cô bỗng thấy sống lưng lạnh buốt, không kìm được rùng mình một cái, quay đầu nhìn lại, phía sau chẳng có ai.
"Hành Nhất, sao chị biết em ở đó?" Nguyễn Nặc nghi hoặc hỏi.
"Chị hỏi người ta." Thực ra cô đã đến từ sớm, thấy sinh viên khoa Văn lần lượt ra ngoài, cô liền hỏi từng người mới biết Nguyễn Nặc ở phòng học kia.
"Mọi người đều ra hết rồi, em sao lại lâu như vậy mới ra, có chuyện gì à?" Cô hỏi như thể hờ hững, nhưng tai lại dỏng lên, khóe mắt không ngừng liếc nhìn biểu cảm của Nguyễn Nặc.
Nguyễn Nặc kể lại mọi chuyện vừa rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy ủ ê: "Thật là, em đã nói là không thích anh ta rồi... May mà có lớp trưởng ở đó, không thì em chẳng thoát ra nổi."
Không hiểu vì sao, Kỷ Hành Nhất lại rất không thích vị lớp trưởng mà Nguyễn Nặc nhắc đến, thậm chí còn ghét hơn cả tên cán sự thể dục cứ bám lấy cô ấy, nhất là khoảnh khắc Nguyễn Nặc buông tay mình để đi về phía người kia, khiến cô thấy bất an một cách kỳ lạ.
"Em thích tên lớp trưởng đó à?" Lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng cô lập tức dâng lên nỗi hối hận nặng nề, một cảm giác hoang mang và bất an bao trùm lấy tim. Cô vội cắt ngang chủ đề, khôi phục dáng vẻ lưu manh bất cần thường ngày: "Dù sao chị cũng không thích lớp trưởng của em, giả tạo chết đi được, cười trông giả lắm!"
Nguyễn Nặc nghe cô công kích người khác một cách vô tội vạ, không nhịn được mím môi cười: "Người ta đâu có giả, lớp trưởng vốn là người ôn hòa, khiêm tốn mà."
Kỷ Hành Nhất dừng bước, đưa tay nhẹ nhàng véo véo phần thịt mềm trên má Nguyễn Nặc, đe dọa: "Chị không quan tâm, dù sao em cũng không được thích tên đó!"
"Chị thật là bá đạo, chị không thích thì cũng không cho em thích à?"
"Em còn nhỏ, phải học cho tốt, đừng nghĩ mấy chuyện yêu đương tình cảm này." Kỷ Hành Nhất khuyên răn với giọng điệu chân thành, nghiêm túc.
"Đã sinh con rồi, còn nhỏ gì nữa?" Nguyễn Nặc khẽ lẩm bẩm. Tai Kỷ Hành Nhất rất thính, từng chữ đều nghe rõ mồn một, đứng ngẩn ra hồi lâu mà chẳng biết phản bác thế nào.
"Vậy... vậy thì đừng thích tên đó, đổi người khác đi..."
Nguyễn Nặc chớp chớp mắt, ánh nhìn sáng rực nhìn cô: "Đổi ai?"
Câu hỏi ấy khiến Kỷ Hành Nhất nghẹn lời, trong lòng cô, có ai xứng với Nguyễn Nặc đây?
"Trình Yêu Yêu còn tốt hơn anh ta." Ít nhất là thật lòng, hoạt bát.
"......"
Một khoảng yên lặng bao trùm.
Được rồi, cô thừa nhận mình vừa lỡ miệng.
Nguyễn Nặc ngượng ngùng liếc cô một cái, hờn dỗi nói: "Chị nói gì thế? Yêu Yêu cũng là Omega mà!"
Kỷ Hành Nhất yếu ớt đáp: "Thì ai biết được, em thích Omega cũng đâu có phạm pháp......"
Nguyễn Nặc nghẹn lời, không biết phản bác thế nào, tức giận sải bước đi nhanh về phía trước.
Kỷ Hành Nhất vội vàng đuổi theo, vươn tay che ô cho cô: "Ê ê ê, đi chậm thôi, đang mưa đấy, đừng để ướt......"
"Chị đáng ghét quá, em không thèm nói chuyện với chị nữa."
"Xin lỗi xin lỗi, chị không nói bậy nữa đâu, em đi chậm thôi, đường trơn lắm......" Kỷ Hành Nhất che ô, hơn nửa chiếc ô nghiêng về phía đầu của Omega, còn bản thân thì ướt gần hết.
Bóng dáng hai người "đùa giỡn cãi nhau" dần khuất xa, mà từ góc đường, có người bước ra, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo.
Cơn mưa rả rích suốt cả ngày, tiết thể dục buổi chiều của Nguyễn Nặc bị hủy, nên cô không đến trường nữa, cùng Dương Ấu ngồi trên sofa chơi với Tiểu Kỷ Nguyễn.
Kỷ Hành Nhất và Tiêu Từ lại ngồi rúc trong phòng khách chơi game, chỉ là thái độ của Kỷ Hành Nhất hôm nay nhiệt tình hơn thường ngày, lòng vẫn muốn bái sư vẫn cho bằng được. Dưới sự dẫn dắt và chỉ bảo của Tiêu Từ, cô chơi game ngày càng thành thạo.
"Chị Tiêu, chị giàu lắm phải không?" Kỷ Hành Nhất thấy Dương Ấu và Tiêu Từ suốt ngày quanh quẩn trong căn hộ mà chẳng cần đi làm, liền nảy sinh lòng ngưỡng mộ.
Tiêu Từ liếc cô một cái: "Không có."
Kỷ Hành Nhất kinh ngạc: "Vậy chị không đi tìm việc à?"
"Ăn bám." Tiêu Từ mặt không đổi sắc thốt ra ba chữ, chẳng có chút nào lấy đó làm xấu hổ.
Kỷ Hành Nhất vô cùng sửng sốt, ánh mắt nhìn thần tượng dần dần chuyển sang khinh bỉ: "Chị vẫn còn là Tiêu đại thần của em sao? Là một Alpha đường đường chính chính, sao có thể yên tâm thoải mái mà ăn bám được chứ!"
"Ừ. Có thể. Chỉ cần mặt dày, chỉ cần không biết xấu hổ."
"Chậc." Kỷ Hành Nhất khó tin quay sang nhìn Dương Ấu bên cạnh.
"Ừ, chỉ cần A Từ muốn, tiền của chị để cô ấy xài ba đời cũng không hết." Dương Ấu tiến lại gần, tựa vào người Tiêu Từ, hai người khẽ chạm môi nhau, Tiêu Từ nhướng mày, như đang khoe khoang.
Kỷ Hành Nhất đơ mặt, tam quan bị chấn động dữ dội.
Alpha chẳng phải nên đối xử tốt với Omega, chăm sóc, che chở cho họ sao? Sao ở đây Dương Ấu và Tiêu Từ lại hoàn toàn ngược lại thế này?
Nguyễn Nặc thấy vẻ mặt Kỷ Hành Nhất bị đả kích nặng nề, không nhịn được lên tiếng: "Chị Dương Ấu, hai người đừng trêu chị ấy nữa......"
Dương Ấu nhướn mày, cuối cùng bật cười ngả vào lòng Tiêu Từ: "Kỷ Hành Nhất, sao nhóc dễ bị lừa thế hả?"
Khóe môi Tiêu Từ khẽ cong lên: "Lừa em đấy, chị nhận đơn hàng online, làm việc trực tuyến."
Dương Ấu bổ sung thêm một câu: "Nhưng chuyện chị đây có tiền là thật."
"Vậy nên gần bốn giờ rồi, em đi làm đi!"
Cảm xúc của Kỷ Hành Nhất lên xuống thất thường, cuối cùng rơi thẳng xuống đáy, cô ấm ức quay sang than với Nguyễn Nặc: "Nặc Nặc, em xem bọn họ toàn bắt nạt Alpha thật thà như chị thôi!"
Nguyễn Nặc xoa xoa đầu cô đang gục trong lòng mình, thầm nghĩ: "Chị thì thật thà chỗ nào chứ". Nhưng ngoài miệng vẫn an ủi: "Ừ, quá đáng thật."
Kỷ Hành Nhất thấy lòng ấm lại - vẫn là tiểu Omega của cô hiểu chuyện nhất.
Ngay giây sau--
"Hành Nhất, chị sắp muộn làm rồi." Giọng nói mềm mại của Nguyễn Nặc vang lên bên tai.
Kỷ Hành Nhất lập tức cứng người, ngoan ngoãn đứng dậy đi làm.
Ra tới cửa, thấy Dương Ấu đang tựa trong lòng Tiêu Từ xem TV, còn Nguyễn Nặc thì toàn tâm chơi với Tiểu Nhuyễn, lòng cô bỗng chua xót, uất ức dâng lên.
"Hành Nhất, đợi đã."
Đôi mắt cô sáng bừng lên, quay lại thì thấy bóng dáng nhỏ nhắn chạy tới, kiễng chân quàng khăn cho cô.
"Xong rồi, nhớ đi cẩn thận nhé."
Kỷ Hành Nhất thấy lòng mình ấm áp như được nắng chiếu vào - giây phút ấy, cô bỗng rất muốn hôn cô ấy, như Tiêu Từ hôn Dương Ấu vậy......
Nhưng quá đường đột.
Cuối cùng cô chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu.