Kỷ Hành Nhất như ý nguyện, cùng Tiêu Từ chém giết suốt cả cuối tuần trong game, kết quả vẫn là thất bại.
"A, tại sao lại thua nữa rồi!" Kỷ Hành Nhất kêu than. Tiêu Từ rất thành thạo, tốc độ tay nhanh, kỹ năng của từng nhân vật, từng ải, thậm chí là từng cảnh xuất hiện quái gì, rơi trang bị cấp nào, cô gần như nắm rõ trong lòng bàn tay.
Cô nghi ngờ Tiêu Từ đã sớm vượt qua toàn bộ game, bây giờ chỉ là đổi tài khoản khác để trêu cô mà thôi.
Dưới ánh mắt oán thán của Kỷ Hành Nhất, Tiêu Từ thở dài: "Thật sự không có, chị không thường chơi đâu."
Kỷ Hành Nhất không tin, tính hiếu thắng trẻ con khiến cô nắm chặt lấy không buông, liên tục chỉ trích cô thắng không công bằng.
Tiêu Từ mím môi im lặng một lúc, tắt game, cuối cùng thừa nhận: "Trò đó là chị thiết kế."
"Từ nhỏ chị đã thích game, không chỉ thích chơi mà còn thích nghiên cứu, cho đến sau này chợt nảy ra ý nghĩ, chị muốn tự mình làm một trò chơi. Năm mười chín tuổi, chị cùng bạn bè đầy tham vọng muốn tạo ra trò được cư dân mạng yêu thích nhất trong cả nước, vì vậy hai năm sau, 《Tập kích》ra mắt......"
Trong ánh mắt kinh ngạc của Kỷ Hành Nhất, câu chuyện tuổi trẻ nhiệt huyết và ngông cuồng ấy được Tiêu Từ kể lại chỉ bằng mấy câu.
"Nhưng phản ứng của người chơi lại không tốt, chúng tôi dốc hết tâm huyết, cuối cùng thua lỗ trắng tay."
Nghĩ đến quãng thời gian bị đánh gãy kiêu ngạo, nhận rõ hiện thực, nghĩ đến sự chèn ép ác ý, giẫm đạp không thương tiếc của nhà Dương, cùng ánh mắt oán hận của người bạn qua đời, mắt Tiêu Từ tối lại, sắc mặt ảm đạm.
"Tiêu Từ--" Kỷ Hành Nhất vốn định an ủi cô, nhưng lại bị ánh mắt căm hận của đối phương khi ngẩng lên khiến cô chấn động.
Tiêu Từ vội thu hết cảm xúc tiêu cực trong mắt, khi nhìn lại thì đã trở về là Tiêu đại thần điềm tĩnh, kỹ thuật cao siêu ấy.
Kỷ Hành Nhất gượng cười: "Không ngờ chị lợi hại như vậy......"
"A Từ......" Dương Ấu đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng, ánh mắt lo lắng nhìn Tiêu Từ.
Tiêu Từ lặng lẽ đứng dậy, bước đến bên Dương Ấu, nắm tay cô đi vào trong phòng.
Cửa vừa đóng chặt, Dương Ấu quay người ôm lấy cô: "A Từ, cậu vẫn chưa buông bỏ, đúng không?"
Tiêu Từ ôm chặt lại, mặt chôn trong hõm cổ cô:"Ấu Ấu, tớ không cam tâm...... A Ứng cũng sẽ không cam tâm......"
"Nhưng, cậu không đấu lại bọn họ đâu......" Dương Ấu ngẩng đầu, vành mắt ươn ướt, "Chúng ta cứ sống yên ổn như bây giờ có được không? Đừng quan tâm đến bọn họ nữa, tớ sợ lắm, tớ sợ cậu sẽ gặp chuyện......"
Tiêu Từ nhìn những giọt nước mắt không ngừng tràn ra khỏi mắt Dương Ấu, đau lòng vô cùng, cố gắng kìm nén cơn oán hận trong lòng: "Ấu Ấu, tớ hứa với cậu, tớ sẽ không sao đâu, tớ còn muốn được sống tốt cùng cậu nữa."
Dương Ấu thở dài một hơi, lòng cũng buông lỏng được một nửa.
Trong phòng khách, Kỷ Hành Nhất ngồi ngây ra tại chỗ, khuôn mặt đầy mơ màng, dường như không ngờ sự việc lại tiến triển theo hướng này. Người bạn cùng chơi game với cô, đột nhiên trở thành bạn cùng phòng, giờ lại biến thành vị đại thần mà cô từng ngưỡng mộ hồi trung học - người sáng lập ra 《Tập kích》. Cô là một trong những người chơi đầu tiên của 《Tập kích》, gần như ngay khi game ra mắt, Kỷ Hành Nhất đã bắt đầu chơi và từng có thời gian say mê đến mức không dứt ra được. Và bây giờ, người mà cô từng ngước nhìn lại đang sống chung một căn hộ với mình...... Ừm, trong lòng Kỷ Hành Nhất hơi có chút phấn khích.
Lúc này, Nguyễn Nặc từ trong phòng bước ra gọi cô đi ngủ, cô mới giật mình phát hiện đã gần mười hai giờ.
"Đến liền đây!" Kỷ Hành Nhất thu dọn đống dây mạng lộn xộn -- cái đó là do Tiêu Từ kéo lên giúp -- trong lòng càng thêm kiên định ý định muốn bái sư, sau đó tắt máy tính rồi vào phòng.
Cô vui mừng đến cực điểm, Nguyễn Nặc nằm bên cạnh tất nhiên cũng cảm nhận được.
Kỷ Hành Nhất móc móc ngón út của Nguyễn Nặc, khóe môi cong lên: "Nguyễn Nặc, chúng ta ôm được cái đùi lớn rồi, ngày tốt sắp tới rồi."
Điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên, phản chiếu gương mặt Nguyễn Nặc hơi tái nhợt.
"Hành Nhất......" Nguyễn Nặc dịch lại gần, nắm chặt lấy cánh tay Kỷ Hành Nhất, giọng run run.
"Sao thế?" Kỷ Hành Nhất cong môi cười, tâm trạng rất tốt, mỉm cười hỏi.
Nguyễn Nặc không biết phải mở lời thế nào, cuối tuần này Kỷ Hành Nhất không ra ngoài làm thêm, suốt ngày ở nhà bên cạnh cô, khiến cô cảm thấy rất yên tâm, cơ thể và tinh thần đang căng thẳng cũng dần thả lỏng, gần như quên mất nỗi bất an hai ngày qua.
Có lẽ... chỉ là trùng hợp thôi?
Cô vốn nhát gan, dù có chút may mắn trong lòng, vẫn không kìm được sợ hãi.
"Hành Nhất, mai tan học chị có thể đến đón em không?" Cô dè dặt hỏi.
Kỷ Hành Nhất hôm nay làm ca sáng, vậy mai là ca chiều, cô lập tức đồng ý: "Được chứ, mai chị đưa em đi."
Mắt Nguyễn Nặc sáng lên, vui vẻ áp mặt vào cánh tay cô: "Ừm!"
Kỷ Hành Nhất cúi đầu nhìn dáng vẻ vui mừng hớn hở của Omega, không nhịn được bật cười: "Như con nít ấy, còn phải có người lớn đến đón."
Nguyễn Nặc thân mật ôm lấy cánh tay của Alpha: "Thì em vốn đã nhỏ hơn chị mà."
"Chỉ nhỏ hơn một tuổi thôi." Kỷ Hành Nhất sửa lại.
"Em không cần biết, chị nói rồi là sẽ đến đón em." Ánh mắt Nguyễn Nặc mang theo vẻ tủi thân, hơi ươn ướt, như thể giây tiếp theo sẽ rơi nước mắt.
"Đón mà, chị có nói là không đón đâu, đừng khóc mà!" Kỷ Hành Nhất hoàn toàn không có cách nào với Omega, lập tức đầu hàng, lúc này mới dỗ được cô.
Ngày hôm sau, Kỷ Hành Nhất nhờ mấy người Dương Ấu trông giúp đứa nhỏ, còn mình thì đưa Nguyễn Nặc đến trường. Cô dáng người cao, Nguyễn Nặc dựa vào tay cô, hai người đứng cạnh nhau, trông vô cùng xứng đôi một cách kỳ lạ.
"Đến trường rồi, sao nào, có muốn chị đưa bạn học Tiểu Nặc vào tận lớp không?" Kỷ Hành Nhất cúi đầu trêu chọc.
Nguyễn Nặc hờn dỗi liếc cô, một nắm đấm nhỏ hồng hồng đập lên cánh tay cô, giống như đang gãi ngứa.
Khung cảnh hai người "mắt nhìn tình ý" rơi vào trong tầm mắt của không ít người, trong đó có cả bạn cùng lớp của Nguyễn Nặc. Thấy vậy, cô bạn kia không nhịn được mà gọi lớn: "Nguyễn Nặc!"
Nguyễn Nặc quay đầu, thấy là Trình Yêu Yêu, bạn học thân nhất của mình trong lớp.
Trình Yêu Yêu kinh ngạc nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, trong lòng đã có chút nghi ngờ, ngạc nhiên hỏi: "Nguyễn Nặc, đây là Alpha của cậu à? Khi nào vậy, sao tớ không biết gì hết!" Gần như ngày nào cô cũng ở cùng Nguyễn Nặc, vậy mà cô ấy lại có thời gian, giấu mình để âm thầm thoát ế, có bạn gái rồi sao?
Nguyễn Nặc khẽ dịch lại gần hơn, liếc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Kỷ Hành Nhất, như ngầm thừa nhận, rồi e thẹn gật đầu: "Ừm, Alpha của tớ, bọn tớ... đã ở bên nhau khá lâu rồi."
"Ồ~ ra vậy nha, thế thì xem ra hơn nửa lớp Alpha của bọn mình sắp thất tình rồi đó!" Cô cười trêu chọc, nhướng mày nhìn Kỷ Hành Nhất, "Bạn học này, cậu ra tay nhanh thật, ngay cả hoa khôi lớp bọn tôi cũng bị cậu cuỗm mất rồi. Cậu có biết không, Nguyễn Nặc ở lớp bọn tôi -- à không, cả trong khoa đều rất được hoan nghênh, gần như ngày nào cũng có người tặng hoa, tặng bữa sáng, tặng......"
"Trình Yêu Yêu!" Nguyễn Nặc thấy lông mày Kỷ Hành Nhất nhíu lại ngày càng chặt, không nhịn được cắt lời, rồi quay sang giải thích với Kỷ Hành Nhất: "Hành Nhất, chị đừng nghe Yêu Yêu nói linh tinh, em không thích bọn họ, cũng chưa từng nhận đồ của họ..."
Kỷ Hành Nhất nhìn gương mặt lo lắng của Nguyễn Nặc, sợ cô giận đến phát run, bóng u tối giữa hàng mày lập tức tan biến, cô đưa tay xoa đầu cô: "Không sao đâu, Nặc Nặc được người khác thích, chị còn mừng không kịp."
Sau đó, cô quay sang nhìn Trình Yêu Yêu, khẽ cười: "Cậu là Trình Yêu Yêu phải không, Nặc Nặc có kể với tôi về cậu. Nhờ có cậu quan tâm ở trường, Nặc Nặc mới nhanh chóng thích nghi với cuộc sống đại học như vậy. Nặc Nặc gan nhỏ, lại hiền, thật ra tôi luôn sợ cô ấy bị bắt nạt ở trường, may mà đến giờ chưa xảy ra chuyện đó."
Nguyễn Nặc bị cô trước mặt người ngoài tự nhiên gọi một tiếng "Nặc Nặc" rồi lại thêm một tiếng "Nặc Nặc" nữa, mặt nóng bừng, chỉ muốn chui luôn vào khuỷu tay cô. Nghe thấy Kỷ Hành Nhất nói mình nhát gan, cô yếu ớt phản bác: "Chị mới là người nhát gan ấy..."
Mặt trong cánh tay bị ai đó khẽ nhéo một cái, Kỷ Hành Nhất cúi đầu, nghe tiếng phản kháng yếu ớt của cô, vừa muốn cười vừa cố nhịn, thuận theo: "Được được, chị nhát gan."
Trình Yêu Yêu đứng bên cạnh bị màn "phát cơm chó" này làm chua xót hết cả lòng, nhưng bạn cùng lớp của cô cũng thật sự quá mềm mại, quá đáng yêu rồi!
Cô nhìn chằm chằm mái tóc mềm mại và đôi má hồng hồng của Nguyễn Nặc, cố gắng đè nén ý nghĩ xấu xa muốn nhào tới "rua*" cô một cái, rồi vội xua tay: "Không có gì đâu, Nguyễn Nặc là một Omega tốt như vậy, ai mà nỡ bắt nạt chứ? Ai mà chẳng muốn được cô ấy để mắt tới -- ý tôi là, được cô ấy để mắt như một người bạn ấy!"
*"rua": 撸, phát âm gần giống "luō" trong tiếng Trung mạng, là một từ lóng thường dùng trên mạng Trung Quốc. Nó mang nghĩa "xoa, vò, cọ, v**t v*, ôm ôm nựng nựng" một cách thân mật, thường dùng khi thấy ai đó dễ thương quá mức chịu đựng được, muốn nhào tới "nựng" họ một cái.
Dưới nụ cười nguy hiểm của Alpha, cô nhanh nhạy đổi lời.
Trời cũng đã không còn sớm, họ còn phải vào lớp, Kỷ Hành Nhất mang theo một chút tư tâm, tiễn Nguyễn Nặc đến tận chân tòa giảng đường.
"Trưa chị đến đón em nhé, hửm?" Kỷ Hành Nhất đưa lại chiếc cặp mà mình đã xách giúp suốt dọc đường, dịu dàng hỏi. Nguyễn Nặc ôm chặt chiếc cặp, cả người lâng lâng, cảm thấy hôm nay Hành Nhất đặc biệt dịu dàng, liền gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Trình Yêu Yêu lập tức kéo cô bạn đang đắm chìm trong tình yêu đi: "Nhanh lên, sắp trễ rồi!"
Đợi đến khi hai bóng người trong tầm mắt biến mất, Kỷ Hành Nhất mới thu lại nụ cười, nhíu mày trầm tư bước đi. Cô đang mải suy nghĩ thì vô tình đụng phải một người, vừa định xin lỗi, người kia đã trừng cô một cái rồi bỏ đi.
Cô mơ hồ cảm nhận được từ đối phương một sự khó chịu không thân thiện, quay đầu nhìn theo bóng dáng gầy gò ấy, âm thầm chửi một tiếng: "Thật là kỳ quái!" Sau đó xoay người về nhà ngủ bù.