Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi

Chương 21: Là cô ấy!

Dương Ấu ở lại một thời gian, dần dần cũng thân quen hơn với Kỷ Hành Nhất và mọi người.

Tiền thuê nhà vẫn trả gấp đôi, đồ ăn thức uống cũng do cô mua sắm.

Từ khi cô đến, tủ lạnh trong bếp chưa bao giờ trống.

Mỗi khi Kỷ Hành Nhất vừa về nhà cô nàng liền lon ton chạy tới bếp hỏi có cần giúp gì không.

Nhưng sau một lần để cô ấy giúp, Kỷ Hành Nhất thề rằng sẽ không bao giờ để Dương Ấu đụng tay nữa--đúng nghĩa giúp thì ít, phá thì nhiều.

Kỷ Hành Nhất rất chắc chắn rằng, Dương Ấu là kiểu tiểu thư nhà giàu mười ngón tay không dính nước xuân, hoàn toàn không thiếu tiền.

Chỉ nhìn vào những nguyên liệu nấu ăn đắt đỏ trong tủ lạnh, chiếc ghế sofa mới trong phòng khách, bộ ấm trà, thậm chí là đồ chơi tặng cho Tiểu Nhuyễn Nhuyễn--tất cả đều không rẻ.

Thật kỳ lạ, đã giàu như vậy, tại sao cô ấy lại chọn ở ghép trong một căn hộ nhỏ cũ thế này?

Có lần, Kỷ Hành Nhất đùa hỏi cô có phải tiểu thư nhà giàu bỏ trốn khỏi hôn lễ không.

Dương Ấu sững người một chút, rồi khẽ cười mà không đáp.

Khi Kỷ Hành Nhất định đổi chủ đề, cô lại chậm rãi nói: "Người bỏ trốn không phải là chị."

Kỷ Hành Nhất ngẩn ra mấy giây, ngạc nhiên tột độ--hóa ra Dương Ấu là người bị bỏ lại?

"Chị đã tìm cô ấy gần hai năm rồi. Gần đây nghe nói cô ấy đến thành phố này, nên chị mới đuổi theo tới đây."

"Chị muốn một câu trả lời, muốn chính miệng cô ấy nói với chị."

Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.

Kỷ Hành Nhất bắt đầu hối hận vì mình nhiều chuyện, cố gắng suy nghĩ nên nói gì để gỡ tình huống.

Bất chợt, cô nhớ đến chiếc khung ảnh rơi xuống hôm đó"Là người trong khung ảnh hôm đó sao?"

Dương Ấu hơi nhướn mày, như không ngờ đối phương vẫn còn nhớ, liền gật đầu:"Là cô ấy, cô ấy tên là Tiêu Từ."

Kỷ Hành Nhất nhớ lại gương mặt thoáng qua hôm ấy, cảm giác vô cùng quen thuộc, cau mày nói:"Hình như em đã gặp cô ấy ở đâu rồi......"

Dương Ấu đôi mắt sáng lên, đưa cho cô xem tấm ảnh duy nhất trong điện thoại:"Em xem lại đi, có thấy từng gặp cô ấy không?"

Trong ảnh, một cô gái trẻ ngồi trước máy tính, trên đầu đội tai nghe, lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào màn hình, vẻ mặt lạnh nhạt.

Kỷ Hành Nhất càng nhìn càng thấy quen, nhưng nghĩ kỹ lại vẫn không nhớ ra."Giờ em chưa nghĩ ra được đâu, chị đừng vội, để em nhớ lại sau."

Dương Ấu cố nén sự kích động trong lòng, liên tục gật đầu:"Được, được, em cứ từ từ nghĩ, không cần vội......Đợi lâu thế rồi, chị không thiếu thêm chút thời gian này......"

Cô âm thầm cầu nguyện trong lòng, mong Tiêu Từ đừng rời đi quá nhanh, xin hãy đợi cô thêm một chút.

Hai ngày sau, Kỷ Hành Nhất trực ca đêm, tới hơn một giờ sáng, đợi cô chơi xong một trận game, người kia quả nhiên lại xuất hiện, hỏi cô có muốn chơi cùng không.

Kỷ Hành Nhất gật đầu.

Khi đối phương đeo tai nghe bước vào trận đấu, trong đầu Kỷ Hành Nhất bỗng lóe sáng--

Là cô ấy!

Người Dương Ấu đang tìm chính là cô ấy!

Kỷ Hành Nhất vội vàng lấy điện thoại ra, nhưng mới phát hiện mình quên không bảo Dương Ấu để lại số.

Nghĩ một chút, cô liền mở khung chat với Nguyễn Nặc:【Tiêu Từ đang ở quán net Quang Minh, bảo Dương Ấu, mau tới!】

Kết quả của việc vừa chơi game vừa phân tâm là cô rất nhanh bị đối thủ hạ gục trong nháy mắt......

Kỷ Hành Nhất liếc nhìn điện thoại, không thấy hồi âm, lại bấm gọi một cuộc, reo được ba giây liền cúp.

Nguyễn Nặc chắc nghe thấy rồi chứ......

【Hôm nay cậu chơi không ổn lắm.】

Trong game, ID tên "Tiêu" gửi đến một tin nhắn, Kỷ Hành Nhất ngẩng mắt nhìn Tiêu Từ, thấy đối phương đang nhíu mày nhìn cô, dường như có chút khó hiểu.

【Không sao, chơi lại.】

Kỷ Hành Nhất gửi lại một tin, rồi bắt đầu tập trung vào máy tính.

Sau ba ván, Kỷ Hành Nhất thua hai.

Tiêu Từ không muốn chơi nữa.

【Lần sau chơi tiếp.】

Kỷ Hành Nhất ngẩng đầu, thấy cô chuẩn bị tháo tai nghe rời đi, vội tìm cách níu lại: 【Ván cuối, nãy tay chưa quen.】

Tiêu Từ nheo mắt, cuối cùng vẫn đeo tai nghe lại.

Kỷ Hành Nhất tập trung hết mức, toàn lực ứng chiến, cuối cùng hòa nhau.

【Hôm nay có việc, tôi đi thật đây.】

Tiêu Từ tắt máy, chuẩn bị rời đi.

Kỷ Hành Nhất sốt ruột không chịu nổi, định gọi điện cho Nguyễn Nặc, bảo Dương Ấu đến chặn người. Ngay giây sau, Tiêu Từ dừng lại trước mặt cô.

Cô nhìn theo hướng ánh mắt của Tiêu Từ, chỉ thấy trước cửa quán net, Dương Ấu đang đứng đó, bóng dáng gầy gò trong mùa đông lạnh giá trông chênh vênh đến nao lòng.

Dương Ấu nhìn người mà mình ngày đêm mong nhớ, hốc mắt đỏ lên, cổ họng khẽ động: "A Từ......"

Một tiếng "A Từ" quen thuộc khiến người đối diện cũng đỏ mắt theo.

Tiêu Từ chậm rãi bước đến trước mặt Dương Ấu, gọi ra cái tên đã chôn sâu trong tim suốt bao năm, là cái tên mà suốt quãng ngày lang bạt cô vẫn luôn nhớ mãi không quên: "Ấu Ấu......"

Dương Ấu nhìn người phụ nữ đứng trước mặt, giữa họ chỉ cách nhau một bước, cô không tự chủ lùi nửa bước, giọng nghẹn ngào: "Tiêu Từ, tại sao?"

Tiêu Từ biết cô đang hỏi gì. Hành động lùi lại ấy khiến lòng cô đau nhói, trước kia Ấu Ấu của cô nào từng sợ hãi lùi bước? Người luôn trốn tránh, hèn nhát vẫn luôn là chính mình......

Cô không thể kiềm chế nữa, ôm chặt Dương Ấu vào lòng: "Ấu Ấu, xin lỗi, xin lỗi......"

Cảm nhận được hơi ẩm nơi cổ, Dương Ấu bỗng rơi xuống hai hàng lệ nóng.

Cô nghĩ, mình đã có được câu trả lời rồi.

"A Từ, ở lại đi, được không?" Dương Ấu nắm chặt vạt áo của Tiêu Từ, nước mắt thấm ướt cả trước ngực áo.

Tiêu Từ cúi đầu vùi vào hõm cổ cô, nơi đầu mũi thoang thoảng hương hoa nhài khiến cô ngày đêm thương nhớ, bên tai là tiếng cầu khẩn nghẹn ngào của Omega......

Cô thở dài một hơi, ôm chặt lấy người đã gầy đi rất nhiều, cuối cùng cũng buông bỏ chút kiêu ngạo đáng thương ấy, giọng khàn khàn: "Được, không đi nữa, sẽ không rời xa cậu nữa."

Có lẽ bản thân cô đã sớm hối hận rồi, hối hận vì đã bỏ lại Ấu Ấu một mình ở nơi lạnh lẽo, không chút hơi người đó, thật khốn nạn......

Dương Ấu được ôm một lúc mới nhớ đến Kỷ Hành Nhất, kéo Tiêu Từ qua cảm ơn.

"Kỷ Hành Nhất, cảm ơn em! Nếu không có em, chị không biết còn phải chờ đến bao giờ mới......"

Kỷ Hành Nhất xua tay, bị ánh mắt dò hỏi của Tiêu Từ nhìn đến ngượng ngập: "Không sao, không cần khách sáo."

Tiêu Từ mỉm cười nhạt: "Thì ra là bị cậu bán đứng rồi......"

Dương Ấu không vui, trừng mắt với Tiêu Từ: "Sao? Còn muốn chạy nữa à?"

"Không dám nữa!" Tiêu Từ vội vàng tỏ rõ lập trường. (Editor: ủa gì kết thúc drama rồi hã?)

Lúc này Dương Ấu mới yên lòng, giới thiệu Kỷ Hành Nhất, kể mình đã được đối phương giúp đỡ nhiều thế nào.

Tiêu Từ khẽ gật đầu với Kỷ Hành Nhất: "Cảm ơn, cảm ơn cậu đã chăm sóc cho Ấu Ấu, món nợ nhân tình này tôi sẽ ghi nhớ."

Kỷ Hành Nhất hơi bối rối, định từ chối, nhưng nghĩ đến điều gì đó lại dừng lại, gãi đầu khách khí nói: "Em cũng đâu làm gì nhiều, ngược lại là Dương Ấu giúp tôi rất nhiều."

Câu này không sai, Dương Ấu rất thích Tiểu Nhuyễn Nhuyễn, thường hay giúp trông nom.

"Không có gì đâu, Nhuyễn Nhuyễn đáng yêu như thế, ai nhìn mà chẳng thích?"

Nhắc đến Kỷ Nhuyễn, đôi mắt Dương Ấu liền sáng lấp lánh như sao, cô đẩy đẩy Tiêu Từ bên cạnh - người đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện - rồi nhỏ giọng giải thích: "Nhuyễn Nhuyễn là em bé của Kỷ Hành Nhất và Nguyễn Nặc đó, Nguyễn Nặc là người yêu của Kỷ Hành Nhất."

Kỷ Hành Nhất nghe người khác khen con mình thì đương nhiên vui vẻ, mày mắt cong cong, mỉm cười gật đầu, nhưng câu sau lại không nghe rõ, cũng không định hỏi.

Nghĩ đến Nguyễn Nặc, cô liền hỏi: "Nguyễn Nặc đâu rồi, em ấy ở nhà một mình à?"

"Ừ, đúng vậy. Cô ấy nói với chị xong là muốn đi cùng, nhưng chị nghĩ cô ấy mang theo con nhỏ không tiện, nên không đồng ý."

Kỷ Hành Nhất yên tâm, nhìn đồng hồ, đã bốn giờ sáng, còn bốn tiếng nữa mới hết ca.

Cô nói với hai người Dương Ấu: "Hay là hai người về trước đi, em còn bốn tiếng mới tan làm."

Dương Ấu khoác tay Tiêu Từ, chào tạm biệt Kỷ Hành Nhất: "Vậy được, chị đưa A Từ về trước."