Hơn một tháng sau, căn phòng còn lại cuối cùng cũng cho thuê được.
Người thuê là một cô gái trẻ, dáng vẻ dịu dàng, là một Omega, nghe nói là bạn của đàn chị quen với Nguyễn Nặc, học giỏi, nhân phẩm cũng đáng tin.
Kỷ Hành Nhất lúc này mới yên tâm, nếu không cô tuyệt đối sẽ không dám để Nguyễn Nặc sống chung với một Alpha khác.
Ngày người thuê mới dọn vào trùng hợp là buổi chiều, khi đó Nguyễn Nặc và Kỷ Hành Nhất đều ở nhà.
Thấy cô ấy mang theo không ít đồ, Kỷ Hành Nhất liền chủ động qua giúp, đối phương liên tục nói lời cảm ơn.
Khi Kỷ Hành Nhất khiêng một thùng lớn vào trong, một khung ảnh vô tình rơi xuống, cô lờ mờ thấy khuôn mặt quen thuộc, đang định cúi xuống nhặt thì người kia đã nhanh tay nhặt trước.
"Chị tới là được rồi, ngại quá, phiền em rồi." - Omega kia lễ độ nói, ôm khung ảnh như báu vật.
Kỷ Hành Nhất xua tay: "Không sao, chuyện nhỏ thôi."
Đến khi toàn bộ đồ được chuyển lên tầng và sắp xếp vào phòng của cô ấy, trời cũng gần tối.
Người bạn cùng phòng mới liếc ra ngoài trời đang dần buông, mỉm cười áy náy với Kỷ Hành Nhất: "Xin lỗi nhé, đồ của chị hơi nhiều, làm mất thời gian của em rồi."
Kỷ Hành Nhất rót cho cô ấy một cốc nước đưa qua: "Không sao đâu, sau này đều là người sống chung một mái nhà, có gì giúp đỡ lẫn nhau cũng tốt, biết đâu sau này còn phải phiền đến chị nữa."
Đối phương nhận lấy cốc nước, uống một ngụm rồi mỉm cười: "Không phiền đâu, rất vui được gặp em, chị tên là Dương Ấu."
"Em là Kỷ Hành Nhất, đây là Nguyễn Nặc, còn kia là con gái chúng em, Kỷ Nguyễn, cả nhà em đều ở đây, có chuyện gì cứ nói nhé." - Kỷ Hành Nhất cười, bắt tay cô ấy một cái.
Dương Ấu ôm hộp nhỏ, nhìn quanh căn hộ không rộng lắm, nghi hoặc hỏi: "Cả nhà các em đều ở đây à? Không chật sao?"
Kỷ Hành Nhất cười khổ: "Hết cách rồi, dù sao cũng phải sống, tạm thời đành chịu vậy thôi..."
Nguyễn Nặc nắm tay Kỷ Hành Nhất, khẽ lắc đầu mỉm cười dịu dàng như đang an ủi cô.
Trong lòng Kỷ Hành Nhất khẽ chua xót, lại siết nhẹ tay đối phương để đáp lại.
Dương Ấu thấy vậy, trong mắt hiện lên vẻ ngưỡng mộ: "Quan hệ của hai người thật tốt quá!"
Kỷ Hành Nhất hơi ngẩn người, cúi đầu nhìn Nguyễn Nặc, thấy cô cúi thấp đầu, vành tai hơi đỏ.
"Cũng tạm, chúng em sống chung hơn một năm rồi, chưa từng cãi nhau." Chắc cũng xem như là tình cảm tốt đi.
Khoảng hơn sáu giờ, Kỷ Hành Nhất bắt đầu nấu cơm, gọi Dương Ấu cùng ăn. Cô cố gắng tỏ ra thân thiện, hy vọng để lại ấn tượng tốt cho người mới.
Cô quan sát người bạn cùng phòng này - từ cử chỉ đến khí chất đều toát lên sự tao nhã và xuất thân không tầm thường. Giao hảo với người như vậy, dù sao cũng không thiệt.
Ít nhất sau này nếu Nguyễn Nặc ở nhà một mình trông con, có chuyện gì còn có người giúp đỡ.
Dương Ấu vừa ăn một miếng đã sáng cả mắt, khen tay nghề nấu ăn của Kỷ Hành Nhất không dứt miệng, trong lòng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Cô ngượng ngùng gãi má: "Ờm... Kỷ Hành Nhất, chị có một yêu cầu hơi mạo muội..."
Kỷ Hành Nhất và Nguyễn Nặc đều dừng đũa, chờ cô nói tiếp.
Dương Ấu bị nhìn đến đỏ mặt, cắn môi nói: "Chị muốn hỏi, sau này khi hai người ăn cơm... chị có thể ăn cùng không? Chị không biết nấu ăn, đồ ngoài lại dở..."
"Chị sẽ đóng tiền ăn! Hay thế này đi, chị trả gấp đôi tiền thuê, còn nguyên liệu nấu nướng chị sẽ lo!"
Gấp đôi tiền thuê?
Mắt Kỷ Hành Nhất đảo một vòng, trong đầu nhanh chóng tính toán - quá lời rồi!
Cô vừa định đồng ý thì Nguyễn Nặc đã thay cô từ chối mất rồi...
"Không được đâu, Hành Nhất buổi tối phải đi làm, sáng mới về, rất mệt, không có thời gian nấu ăn."
"Không sao đâu, chị không ăn sáng, không cần nấu riêng cho chị, chỉ cần lúc hai người ăn cơm thì tiện tính thêm phần của chị là được rồi."
Nguyễn Nặc liếc sang Kỷ Hành Nhất, như đang hỏi ý cô. Kỷ Hành Nhất khẽ bóp cổ tay cô một cái.
"Được, vậy sau này lúc bọn em ăn cơm sẽ gọi chị, còn nguyên liệu thì không cần mua, bọn em ăn đơn giản lắm, miễn chị không chê là được!"
Dương Ấu mừng rỡ nở nụ cười: "Không chê đâu!"
Ăn cơm xong, lúc sắp đến giờ đi làm, Nguyễn Nặc giúp Kỷ Hành Nhất chỉnh lại cổ áo, giọng không kìm được pha chút ghen tuông: "Hành Nhất, sao chị lại đồng ý với cô ấy?"
Nghĩ đến cả ngày hôm nay, Kỷ Hành Nhất đối với Omega xa lạ kia vừa chu đáo vừa nhiệt tình, trong lòng cô liền thấy không thoải mái.
Cô ấm ức nghĩ - Hành Nhất chưa từng đối xử tốt như thế với Omega nào ngoài cô cả.
Kỷ Hành Nhất nhìn tiểu Omega trước mắt đang cúi mi, ánh mắt buồn buồn, không khỏi muốn cười, khẽ véo mũi cô, bật cười nói: "Ngốc à, có tiền mà không kiếm, chỉ thêm một đôi đũa thôi mà lại có thể lấy thêm được tiền thuê, sao lại không đồng ý chứ?"
Nguyễn Nặc ngẩng mắt, nhìn Alpha trước mặt đang đắc ý vì kiếm được món hời, khẽ hỏi: "Chỉ vì lý do đó thôi sao?"
"Nếu không thì sao? Chị đâu có rảnh rỗi tới mức làm không công."
Kỷ Hành Nhất nhướng mày, đắc ý nói: "Dễ kiếm tiền như vậy, tội gì không nhận!"
Trong lòng Nguyễn Nặc bỗng dịu lại, nhìn dáng vẻ Alpha tham tiền yêu tiền mà bật cười - Hành Nhất đúng là đồ xấu xa, chẳng có chút nào giống kiểu người ngay thẳng, vị tha hay cao thượng, nhưng - đó lại chính là "đồ xấu xa" mà cô yêu, là người vì cô mà vất vả xoay xở từng chút một.
Nghĩ đến điều gì đó, Kỷ Hành Nhất lại dặn dò: "Chút nữa chị đi làm rồi, em ở nhà một mình trông Nhuyễn Nhuyễn cũng phải cẩn thận, tuy chị thấy cô ấy không giống người xấu, nhưng phòng xa vẫn hơn, đừng lơ là, biết chưa?"
"Biết rồi mà." Nguyễn Nặc ôm lấy cô, trong lòng ngọt ngào: "Chị cũng phải chú ý an toàn nhé."
"Ừ."
Kỷ Hành Nhất xách túi ra cửa.
Nửa đêm, người đó lại đến, hỏi cô có muốn chơi game cùng không.
Từ lần trước cùng nhau chơi, đối phương cứ thường xuyên rủ cô đấu game.
Kỷ Hành Nhất vừa mới chơi xong một ván có trả tiền, đang rảnh tay, liền sảng khoái đồng ý - dù sao chơi cùng cao thủ cũng là một niềm vui.
Hai người chơi suốt ba, bốn tiếng, Kỷ Hành Nhất bảo không chơi nữa, muốn nghỉ một chút.
Đối phương cũng không nói gì thêm, tự mình tiếp tục chơi.
Đến gần sáng, người đó lại rời đi.
Kỷ Hành Nhất thấy hơi kỳ lạ, không đoán được người này là ai, nhưng nghĩ lại - liên quan gì đến mình đâu, chẳng ảnh hưởng gì cả.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, thu qua đông tới.
Mùa đông ở thành phố Lăng Giang đến sớm hơn và lạnh hơn thành phố Trúc Tây nhiều.
Nguyễn Nặc mặc áo bông dày cộp, còn quấn Nhuyễn Nhuyễn kín mít.
Trong nhà không có lò sưởi, gió bắc gào rít ngoài cửa sổ, nghe thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình.
Nguyễn Nặc vốn thể chất hàn, đến mùa đông tay chân càng lạnh buốt.
Kỷ Hành Nhất sợ cô bị cước tay cước chân, không cho động nước lạnh, việc nấu cơm, giặt giũ đều do cô làm, mỗi tối nhất định phải để Nguyễn Nặc ngâm chân xong mới cho đi ngủ.
Cô còn đặc biệt đi xin toa thuốc của một ông thầy đông y, mỗi tối pha thuốc cho ngâm, giúp hoạt huyết, tán hàn, ấm người.
"Nước có lạnh không?"
Kỷ Hành Nhất ngồi xổm bên chân cô, thử nước rồi nói: "Ừm, vừa phải."
Ngâm được mười lăm phút, Kỷ Hành Nhất nắm lấy bàn chân nhỏ của cô đặt lên đùi, ấn các huyệt đạo dưới lòng bàn chân, nói đó là cách mà ông thầy dạy.
Ban đầu Nguyễn Nặc sợ nhột, lại ngượng, không chịu để cô ấn, nhưng Kỷ Hành Nhất rất cứng rắn, nhất quyết phải làm, giằng co một lúc, cuối cùng Nguyễn Nặc cũng chịu thua.
"Ưm..."
Nguyễn Nặc bị xoa bóp đến thoải mái, khẽ rên một tiếng, Kỷ Hành Nhất nhướng mày, cố tình hỏi: "Thoải mái không?"
Nguyễn Nặc cắn nhẹ môi, mặt đỏ lên: "Tho... thoải mái..."
Kỷ Hành Nhất khẽ hừ một tiếng: "Hồi đầu còn bảo không muốn, giờ biết thoải mái rồi chứ gì."
"Ừm..."
Nguyễn Nặc oán trách liếc cô một cái - cô nói "không muốn" chẳng qua là vì... chân đâu phải chỗ người ta có thể tùy tiện chạm vào chứ!
Xoa bóp xong, Kỷ Hành Nhất đổ thêm ít nước nóng vào chậu, để cô ngâm thêm năm phút, rồi lau khô, bảo cô lên giường ngủ.
"Hành Nhất, chị đi làm lúc mấy giờ?"
Nguyễn Nặc chui vào chăn, chỉ lộ mỗi cái đầu nhỏ, hỏi.
"Mười một rưỡi."
Kỷ Hành Nhất dọn chậu nước, đắp chăn cho Nhuyễn Nhuyễn, rồi cũng chui vào giường.
Nguyễn Nặc được cô ôm vào lòng ấm áp, theo thói quen lại khẽ rúc gần hơn.
Quán net mới tuyển một nhân viên tạm thời, nghe nói là họ hàng xa của ông chủ, nên lịch làm việc được điều chỉnh lại - từ chia hai ca thành ba ca, mỗi người làm tám tiếng, nhưng tiền lương cũng giảm đi nhiều.
Kỷ Hành Nhất chẳng bận tâm, dù sao tiền cô kiếm được từ việc chơi game thuê đã gấp đôi thu nhập ở quán, làm ở đó chỉ để nhàn, mỗi tháng vẫn có thêm chút tiền cố định.
Khi nghe tin đó, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Nặc là vui mừng - như vậy Hành Nhất có thể nghỉ ngơi thêm bốn tiếng, cũng có thể ở bên mình nhiều hơn.
Cô rất đơn thuần, gần như không có khái niệm về tiền bạc, chưa từng lo Kỷ Hành Nhất sẽ không kiếm được tiền hay không đủ tiền, chưa từng sợ cô sẽ không có tiền đóng học phí, cô và Nhuyễn Nhuyễn sẽ đói, hay cuộc sống của họ sẽ không trụ nổi.
Cô chỉ biết rằng - chỉ cần có thể gặp Kỷ Hành Nhất thêm một phút, tim cô lại thấy vui thêm một phần.
Khi biết Kỷ Hành Nhất còn có thể chơi game kiếm tiền, ánh mắt cô từ vui sướng chuyển sang ngưỡng mộ: "Hành Nhất, chị thật giỏi quá! Thật lợi hại!"
Từ sâu trong lòng, Kỷ Hành Nhất dâng lên một niềm thỏa mãn mãnh liệt, tràn ra ngoài, khiến khóe môi cô cong lên mãi không hạ xuống.
Có Alpha nào mà không muốn được Omega của mình khen cơ chứ?
Kỷ Hành Nhất ôm chặt Nguyễn Nặc, dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho cô, dặn dò: "Tối mai chị không ở nhà, em không được lười đâu, phải tự đun nước, cho thuốc vào ngâm chân, không được qua loa, chị về sẽ kiểm tra đó, biết chưa?"
Nguyễn Nặc ngoan ngoãn đáp lời, nhưng trong lòng lại vô thức nghĩ: kiểm tra thế nào chứ?
Nghe vậy, Kỷ Hành Nhất cúi đầu, bóp nhẹ phần thịt mềm ở eo của Omega: "Em đoán xem chị kiểm tra thế nào?"
Nguyễn Nặc vừa kinh ngạc vừa xấu hổ - cô vô ý lại nói ra lời trong lòng! Eo lại truyền đến cảm giác tê dại ngưa ngứa...
"Chị chỉ cần ngửi là biết thôi..." Kỷ Hành Nhất cong môi nở nụ cười xấu xa, nâng cằm cô lên, "Muốn biết chị ngửi thế nào, ngửi ở đâu không?"
Sắc mặt Nguyễn Nặc đỏ rực - Kỷ Hành Nhất đang dùng chân chạm vào chân cô, các ngón chân cọ nhẹ vào lòng bàn chân cô...
Cô muốn tránh, nhưng lại bị đôi chân rắn chắc kìm chặt.
"Đồ... đồ hư hỏng, Hành Nhất! Đừng... đừng cọ nữa... nhột quá..." Nguyễn Nặc đứt quãng cầu xin, giọng mềm mại đầy mê hoặc.
Ánh mắt Kỷ Hành Nhất tối lại, trong lòng bỗng bốc lên ngọn lửa khó hiểu, không biết phải giải tỏa ra sao, cũng chẳng hiểu vì sao lại vậy. Một lúc lâu sau, cô đè nén ngọn lửa ấy xuống, nặng nề thở ra một hơi, ôm chặt Omega vào lòng: "Ngủ đi."
Hai người dán chặt lấy nhau, Kỷ Hành Nhất nhíu mày thật sâu, còn Nguyễn Nặc lại áp mặt vào lồng ngực cô, mím môi cười ngọt ngào.