Minh Anh cảm nhận được hơi thở của sự sống và cái chết lẫn lộn trong không khí. Cô đứng vững, ánh mắt không rời khỏi kẻ thù đang tiến gần. Đó chính là Alpha mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Hắn mang theo nụ cười tự mãn, như thể sự chiến thắng đã nằm trong tay hắn.
“Ngươi nghĩ mình có thể chạy trốn mãi sao?” Hắn nói, giọng điệu đầy khinh miệt.
“Chưa bao giờ,” Minh Anh đáp, từng chữ như thét gào vào mặt hắn. Cô không cho phép mình sợ hãi. Áo giáp dày của hắn che chắn cho những điểm yếu, nhưng cô đã quen thuộc với từng chi tiết của những trận chiến trước. Cô sẽ không để mình bị bắt mà không chiến đấu.
Hắn rút ra một khẩu súng, điểm ngắm vào cô. Minh Anh ngay lập tức lăn người sang bên, tránh được viên đạn đầu tiên. Cô không dừng lại, lao về phía hắn, tận dụng mọi kỹ năng chiến đấu mà cô đã được rèn luyện. Đến gần hơn, cô dồn sức vào cú đá, khiến hắn lùi lại.
“Ngươi mạnh hơn ta nghĩ,” hắn thừa nhận, nhưng vẫn không mất đi vẻ tự phụ. “Nhưng mạnh mẽ không có nghĩa là sống sót.”
Cô không trả lời, chỉ tiếp tục tấn công. Hắn đã không lường trước sự quyết tâm của cô. Họ giao đấu trong một không gian chật hẹp, những cú đấm, đá diễn ra như một vũ điệu chết chóc. Mỗi lần cô va chạm với hắn, cô cảm nhận được sự mạnh mẽ của bản thân, như thể sức mạnh ấy đang chảy trong từng mạch máu.
Nhưng thời gian không đứng yên. Minh Anh biết rằng đồng đội của cô đang ở đâu đó trong vòng tay của kẻ thù, và cô không thể để họ phải chịu đựng vì mình. Trong một khoảnh khắc, cô lùi lại, hít một hơi thật sâu. “Huy! Vân! Tùng!” Cô gọi lớn, hy vọng họ nghe thấy. Nếu có thể lôi kéo sự chú ý của hắn, có thể họ sẽ có cơ hội chạy trốn.
Hắn cười lớn, như thể nụ cười đó có thể xóa đi mọi lo lắng. “Đừng lo lắng, chúng sẽ không thoát được đâu.”
“Chúng sẽ không bao giờ là con mồi của ngươi!” Minh Anh gào lên, lao về phía hắn một lần nữa, quyết tâm không từ bỏ.
Trong lúc hỗn loạn, cô bắt đầu nhận ra rằng có những điều cần phải thay đổi. Cô không thể chỉ đơn độc chiến đấu trong bóng tối, mà cần sự hỗ trợ từ những người khác. Một ý tưởng lóe lên trong đầu cô, một kế hoạch mạo hiểm. Cô cần phải đánh lạc hướng hắn để đồng đội có cơ hội thoát thân.
“Hãy để tôi cho ngươi thấy sức mạnh của một Omega,” cô thách thức, giọng nói vang lên đầy tự tin. Hắn ngạc nhiên, sự khinh bỉ trong ánh mắt bắt đầu lùi lại.
Minh Anh nhanh chóng lùi lại một bước, rồi lao lên phía trước, giả vờ tấn công. Hắn bị lừa, tập trung vào cú đấm của cô, và ngay khi hắn phản công, cô đã sử dụng một động tác lật người, khiến hắn mất thăng bằng.
“Bây giờ!” Cô hét lên qua bộ đàm, hy vọng đồng đội đang lắng nghe.
Huy, Vân và Tùng đã ẩn nấp gần đó. Họ ngay lập tức phản ứng, lao vào cuộc chiến, tạo ra một sức mạnh đồng đội mà trước đây họ chưa bao giờ có. Minh Anh cảm thấy lòng tràn đầy hy vọng. Họ không chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mà là một đội ngũ mạnh mẽ.
“Chúng ta phải thoát khỏi đây!” Huy nói, ánh mắt quyết tâm. Minh Anh gật đầu, không còn thời gian để lo lắng. Họ sẽ phải chạy trốn, nhưng không phải trước khi đánh bại kẻ thù này.
Cuộc chiến diễn ra với cường độ cao. Họ phối hợp ăn ý, mỗi người một kỹ năng, tạo ra một bức tường chắn vững chắc trước những đòn tấn công của Alpha. Minh Anh dẫn dắt, chỉ huy từng động tác, và trong lòng cô, một ngọn lửa mạnh mẽ bùng cháy. Cô không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người mà cô yêu quý.
Cuối cùng, sau một hồi giao tranh, hắn đã ngã quỵ. Minh Anh đứng trên người hắn, th* d*c nhưng không cảm thấy mệt mỏi. “Đây không phải là kết thúc,” cô nói, ánh mắt sắc bén như dao, “Mày sẽ không bao giờ có thể chạm đến chúng tôi nữa.”Hắn chỉ còn biết nhếch môi cười, nhưng Minh Anh không để sự khinh bỉ của hắn làm mình chùn bước. “Chạy đi!” cô ra lệnh, và cả nhóm lập tức di chuyển.
Họ chạy qua những hành lang hẹp, không dám dừng lại. Minh Anh cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra, nhưng sự quyết tâm vẫn giữ cho cô đứng vững. Huy, Vân và Tùng bên cạnh, họ như những chiến binh sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
“Đi đâu bây giờ?” Vân hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để regroup,” Minh Anh đáp, nhanh chóng suy nghĩ. “Có một căn hầm cũ gần đây, nơi chúng ta có thể ẩn náu.”
“Có chắc là an toàn không?” Tùng hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Không có gì là an toàn, nhưng đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta lúc này,” Minh Anh nói, lòng đầy quyết tâm. Họ không thể dừng lại, không thể để kẻ thù bắt được họ.
Họ chạy, nhịp tim đập nhanh như trống trận. Mỗi bước chân đều mang theo nỗi lo sợ bị phát hiện. Nhưng trong lòng, Minh Anh biết rằng họ đã vượt qua một thử thách lớn. Họ đã chiến đấu, và sẽ tiếp tục chiến đấu cho đến khi sự thật được phơi bày.
Khi đến gần căn hầm, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Minh Anh dừng lại, nhìn quanh. “Đợi đã,” cô thì thầm, cảm giác có điều gì đó không ổn.
“Có chuyện gì?” Huy hỏi, ánh mắt hoài nghi.
“Cảm giác như có ai đó theo dõi chúng ta,” Minh Anh nói, căng thẳng. Cô không thể sai lầm lần nữa. Họ đã thoát khỏi một cuộc chiến, nhưng cuộc chiến lớn hơn vẫn đang chờ đợi phía trước.
“Chúng ta phải vào trong ngay,” Tùng thúc giục. “Không thể để họ thấy chúng ta.”
Cô gật đầu, dẫn đường vào căn hầm. Không khí trong đó dày đặc, ánh sáng yếu ớt. Họ đứng lại, cố gắng lấy lại sức và thảo luận về kế hoạch tiếp theo.
“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với tổ chức,” Minh Anh nói, sự nghiêm túc bao trùm không gian. “Chúng ta cần thêm thông tin và hỗ trợ.”
“Nhưng họ có thể không tin chúng ta,” Vân lo lắng.
“Chúng ta sẽ phải chứng minh điều đó,” Minh Anh đáp, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt từng người. “Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và lần này cũng không ngoại lệ.”
Họ gật đầu, sự quyết tâm từ ánh mắt của Minh Anh tiếp thêm sức mạnh. Đội ngũ này không chỉ là một nhóm, mà là một gia đình. Họ sẽ đứng bên nhau, cho đến khi ánh sáng cuối cùng xuất hiện từ bóng tối.
“Hãy chuẩn bị, chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này,” Minh Anh nói, lòng tràn đầy niềm tin. Cuộc chiến chưa kết thúc, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật và công lý cho mẹ mình. Bóng tối không thể chiến thắng ánh sáng.